Tác giả:

Một buổi sáng đẹp trời, tại thành phố S, những dòng xe tấp nập đổ xô về những công ty lớn. Bỗng có tiếng hét thất thanh: " Cướp, cướp giát đồ tôi rồi, ai đó giúp tôi với ". Tên cướp chạy tới đâu, ai nấy đều tránh vì nhìn thấy hắn có vũ khí trên người, bỗng nhiên hắn té. Mọi người đều nhìn về cô gái ấy, người đã đưa chân làm hắn vấp té, mọi người đều đổ xô về càng đông, lòng thầm nghĩ: " Cô gái này thật gan dạ ". Tên cướp lớn tiếng: - Mày làm cái quái gì đấy!! - Ồ, tôi xin lỗi nhé, nhưng ông phải trả túi đồ lại cho dì ấy. - Nếu tao không trả thì sao! - Thế thì tôi phải thất lễ rồi. - Hừ, một đứa con gái như mày thì làm gì được tao, nhìn đôi mắt hai màu của mày thì biết ngay chỉ là một thứ tạp chủng!! Nói rồi hắn rút con dao trong túi ra và tiến về phía cô gái ấy. - Có vẻ đôi mắt hai màu của tôi được ông chú ý nhỉ, nhưng nó chẳng liên quan gì tới việc này đâu. Hắn cầm dao tiến về phía cô gái ấy, cô gái ấy nhanh tay gạt tay hắn, hắn làm rớt dao, cô ấy lại gạt chân khiến hắn ngã về sau,…

Chương 46: Cô không đủ trình để sỉ nhục tôi và anh tôi

TỔNG TÀI LẠNH LÙNG CƯNG CHIỀU CÔ VỢ ĐẶC BIỆTTác giả: Tử HạTruyện Ngôn TìnhMột buổi sáng đẹp trời, tại thành phố S, những dòng xe tấp nập đổ xô về những công ty lớn. Bỗng có tiếng hét thất thanh: " Cướp, cướp giát đồ tôi rồi, ai đó giúp tôi với ". Tên cướp chạy tới đâu, ai nấy đều tránh vì nhìn thấy hắn có vũ khí trên người, bỗng nhiên hắn té. Mọi người đều nhìn về cô gái ấy, người đã đưa chân làm hắn vấp té, mọi người đều đổ xô về càng đông, lòng thầm nghĩ: " Cô gái này thật gan dạ ". Tên cướp lớn tiếng: - Mày làm cái quái gì đấy!! - Ồ, tôi xin lỗi nhé, nhưng ông phải trả túi đồ lại cho dì ấy. - Nếu tao không trả thì sao! - Thế thì tôi phải thất lễ rồi. - Hừ, một đứa con gái như mày thì làm gì được tao, nhìn đôi mắt hai màu của mày thì biết ngay chỉ là một thứ tạp chủng!! Nói rồi hắn rút con dao trong túi ra và tiến về phía cô gái ấy. - Có vẻ đôi mắt hai màu của tôi được ông chú ý nhỉ, nhưng nó chẳng liên quan gì tới việc này đâu. Hắn cầm dao tiến về phía cô gái ấy, cô gái ấy nhanh tay gạt tay hắn, hắn làm rớt dao, cô ấy lại gạt chân khiến hắn ngã về sau,… Tử Hạ nằm ngủ say. Thành Duệ thì ngồi cạnh, mở máy tính và xử lí những tài liệu chồng chất. Khi xử lí xong, anh đóng laptop rồi quay sang nơi Tử Hạ đang nằm. Sau đó anh cũng ngủ theo.2 giờ sau.- Ưm...- Em dậy rồi?- Vâng.- Nước này, em uống đi từ lúc em vào phòng đã 3 giờ rồi, em chưa uống nước đấy.Bỗng tiếng điện thoại reo lên, là điện thoại Tử Hạ.- Alo?- Tối nay lớp chúng ta tổ chức đi chơi ở quán rượu gần Trường đại học Kinh tế, cậu nhớ đến.- Tôi từ chối, lớp ta không ai xem tôi là thành viên, tại sao tôi phải đến?- Tôi chỉ làm theo lời của Lam Phương Du. Tôi không biết.Tử Hạ chưa kịp trả lời thêm thì người bên đầu dây bên kia đã cúp máy.- Có chuyện gì?- Tối nay em đi chơi với lớp.- Liệu sẽ ổn chứ?- Ổn thôi, có anh hai đi với em mà.- Cơ mà em không công khai chuyện em và A Thiên là hậu duệ Phàm Gia à? Lỡ chúng bắt nạt em thì làm sao?- Em không có thời gian quan tâm những chuyện đó, những người đó đánh giá em thế nào không quan trọng, bởi vì họ đã ghét em sẳn rồi. Em chỉ cần lời góp ý từ gia đình em, những người xem em là bạn bè và anh thôi.- Được rồi, ý kiến của em anh đều tôn trọng. Muốn đến công ty thăm anh hai em không? Chắc anh ta đang nguyền rủa anh và A Thành đấy.- Được, em rủ Tiểu Nguyệt đi cùng được chứ, dù sao hôm nay Hàn Sát cũng tan từ sớm vì hai anh em kia.- Được, em rủ Kha Nguyệt đi.Tử Hạ cẩn thận bước xuống giường rồi đi tìm Kha Nguyệt. Khi tìm thấy cô thì một cảnh tượng đập vào mắt cô.- À... Ừm... có phải tớ làm phiền rồi không?..Hai người kia đang nằm trên giường, dính như sam mà hôn lấy nhau. Tử Hạ đỏ mặt đóng cửa rồi ngồi ở chiếc ghế đá gần đó.- À.. Ừm... nãy cậu tìm tớ có chuyện gì?- Cậu đã nhận được cuộc gọi từ Tuyết Nhi chưa?- À, rồi, chuyện đi chơi đúng không?- Ừ, tối nay tớ rủ cậu đi cùng nha.- Cậu định rủ tớ đến công ty đúng không?- Sao cậu biết?- Lúc nãy A Duệ có gọi A Thành, đi mau, kẻo anh hai cậu rủa hai người kia đấy.- Đi thôi.- Chào anh hai.- Hai tên kia đâu? Dám để anh một mình xử lí đống tài liệu này.- Ừm... em xin lỗi... A Duệ tới vì em...- Thôi em ngồi đi. Anh không la nữa.Thật sự từ nhỏ Tử Thiên rất cưng chiều cô em này, hai anh em rất thân thiết. Đúng là anh em sinh đôi.- A Thiên, chúng tôi xin lỗi. Anh xử lí xong hết chưa?- Tôi xử lí xong hết rồi, hai người vào coi đi.- Anh hai?- Sao?- Tối nay anh có đi chơi ở quán rượu gần Trường không?.- Anh cũng không biết, em định đi à?- Vâng, chắc vậy, em với Tiểu Nguyệt sẽ đi. Anh hai đi chung nha?- Được rồi, đi để bảo vệ hai đứa em.Kha Nguyệt và Tử Hạ nhìn Thành Duệ và Minh Thành đứng đó, gương mặt đầy sát khí. Mùi dấm nặng nề. Hai người chỉ biết cười. Ghen rồi.- Anh đi uống nước, cho mấy người khoảng không gian riêng đấy, anh không muốn ăn cẩu lương đâu.- Hai anh ghen?- Không có.- Hai anh đừng nói dối nữa, mặt hai anh ghi đầy kìa.- Không có.Tử Hạ đu lên cổ Thành Duệ. Kha Nguyệt thì ôm từ đằng sau Minh Thành. Cả hai đều cười tươi xin lỗi Thành Duệ và Minh Thành. Minh Thành cõng Kha Nguyệt đi sang phòng khác.- Tiểu Hạ, em nói xem, em xin lỗi anh bằng cái gì, thân xác à?- Anh b**n th** quá!!!Thành Duệ đè hai tay cô vào tường, rồi tặng luôn cho cô một nụ hôn. Tay còn lại du ngoạn trên người cô. Tính thú anh ta nổi lên rồi sao?- Không... em sợ... em không muốn... ha... ah...- Thôi, không dọa em nữa. Lại đây ngồi với anh.Nói rồi anh ôm cô lại ghế. Cô cũng hú hồn vì bị dọa một phen.7 giờ tại quán rượuTất cả thành viên lớp A đều tập trung đủ, chỉ thiếu Tử Thiên - Tử Hạ và Kha Nguyệt.Sau đó 3 người cùng xuất hiện với vẻ đẹp hút hồn. Vẻ mặt lạnh lùng của Tử Hạ khiến mọi người run sợ. Kha Nguyệt đã quen vẻ mặt này khi Tử Hạ còn nhỏ. Còn Tử Thiên cũng khá bất ngờ. Bình thường lạnh lùng là thế nhưng khi bên người thân, như anh và Thành Duệ, cô lại rất dễ thương.- Xin chào, Hạ tiểu thư và hai anh em tạp chủng họ Lạc. - Lam Phương Du kiêu căng cầm ly rượu và đứng đối diện Tử Thiên.- Cô!! - Tử Thiên bực mình thì bị Tử Hạ nắm lấy tay.- Ồ, sao bao nhiêu ngày không gặp, Lam tiểu thư vẫn kiểu căng như ngày nào nhỉ. Nhưng làm cô thất vọng rồi. - Tử Hạ ghé sát tai cô ta. - Cô không đủ trình để sỉ nhục tôi và anh tôi.

Tử Hạ nằm ngủ say. Thành Duệ thì ngồi cạnh, mở máy tính và xử lí những tài liệu chồng chất. Khi xử lí xong, anh đóng laptop rồi quay sang nơi Tử Hạ đang nằm. Sau đó anh cũng ngủ theo.

2 giờ sau.

- Ưm...

- Em dậy rồi?

- Vâng.

- Nước này, em uống đi từ lúc em vào phòng đã 3 giờ rồi, em chưa uống nước đấy.

Bỗng tiếng điện thoại reo lên, là điện thoại Tử Hạ.

- Alo?

- Tối nay lớp chúng ta tổ chức đi chơi ở quán rượu gần Trường đại học Kinh tế, cậu nhớ đến.

- Tôi từ chối, lớp ta không ai xem tôi là thành viên, tại sao tôi phải đến?

- Tôi chỉ làm theo lời của Lam Phương Du. Tôi không biết.

Tử Hạ chưa kịp trả lời thêm thì người bên đầu dây bên kia đã cúp máy.

- Có chuyện gì?

- Tối nay em đi chơi với lớp.

- Liệu sẽ ổn chứ?

- Ổn thôi, có anh hai đi với em mà.

- Cơ mà em không công khai chuyện em và A Thiên là hậu duệ Phàm Gia à? Lỡ chúng bắt nạt em thì làm sao?

- Em không có thời gian quan tâm những chuyện đó, những người đó đánh giá em thế nào không quan trọng, bởi vì họ đã ghét em sẳn rồi. Em chỉ cần lời góp ý từ gia đình em, những người xem em là bạn bè và anh thôi.

- Được rồi, ý kiến của em anh đều tôn trọng. Muốn đến công ty thăm anh hai em không? Chắc anh ta đang nguyền rủa anh và A Thành đấy.

- Được, em rủ Tiểu Nguyệt đi cùng được chứ, dù sao hôm nay Hàn Sát cũng tan từ sớm vì hai anh em kia.

- Được, em rủ Kha Nguyệt đi.

Tử Hạ cẩn thận bước xuống giường rồi đi tìm Kha Nguyệt. Khi tìm thấy cô thì một cảnh tượng đập vào mắt cô.

- À... Ừm... có phải tớ làm phiền rồi không?..

Hai người kia đang nằm trên giường, dính như sam mà hôn lấy nhau. Tử Hạ đỏ mặt đóng cửa rồi ngồi ở chiếc ghế đá gần đó.

- À.. Ừm... nãy cậu tìm tớ có chuyện gì?

- Cậu đã nhận được cuộc gọi từ Tuyết Nhi chưa?

- À, rồi, chuyện đi chơi đúng không?

- Ừ, tối nay tớ rủ cậu đi cùng nha.

- Cậu định rủ tớ đến công ty đúng không?

- Sao cậu biết?

- Lúc nãy A Duệ có gọi A Thành, đi mau, kẻo anh hai cậu rủa hai người kia đấy.

- Đi thôi.

- Chào anh hai.

- Hai tên kia đâu? Dám để anh một mình xử lí đống tài liệu này.

- Ừm... em xin lỗi... A Duệ tới vì em...

- Thôi em ngồi đi. Anh không la nữa.

Thật sự từ nhỏ Tử Thiên rất cưng chiều cô em này, hai anh em rất thân thiết. Đúng là anh em sinh đôi.

- A Thiên, chúng tôi xin lỗi. Anh xử lí xong hết chưa?

- Tôi xử lí xong hết rồi, hai người vào coi đi.

- Anh hai?

- Sao?

- Tối nay anh có đi chơi ở quán rượu gần Trường không?.

- Anh cũng không biết, em định đi à?

- Vâng, chắc vậy, em với Tiểu Nguyệt sẽ đi. Anh hai đi chung nha?

- Được rồi, đi để bảo vệ hai đứa em.

Kha Nguyệt và Tử Hạ nhìn Thành Duệ và Minh Thành đứng đó, gương mặt đầy sát khí. Mùi dấm nặng nề. Hai người chỉ biết cười. Ghen rồi.

- Anh đi uống nước, cho mấy người khoảng không gian riêng đấy, anh không muốn ăn cẩu lương đâu.

- Hai anh ghen?

- Không có.

- Hai anh đừng nói dối nữa, mặt hai anh ghi đầy kìa.

- Không có.

Tử Hạ đu lên cổ Thành Duệ. Kha Nguyệt thì ôm từ đằng sau Minh Thành. Cả hai đều cười tươi xin lỗi Thành Duệ và Minh Thành. Minh Thành cõng Kha Nguyệt đi sang phòng khác.

- Tiểu Hạ, em nói xem, em xin lỗi anh bằng cái gì, thân xác à?

- Anh b**n th** quá!!!

Thành Duệ đè hai tay cô vào tường, rồi tặng luôn cho cô một nụ hôn. Tay còn lại du ngoạn trên người cô. Tính thú anh ta nổi lên rồi sao?

- Không... em sợ... em không muốn... ha... ah...

- Thôi, không dọa em nữa. Lại đây ngồi với anh.

Nói rồi anh ôm cô lại ghế. Cô cũng hú hồn vì bị dọa một phen.

7 giờ tại quán rượu

Tất cả thành viên lớp A đều tập trung đủ, chỉ thiếu Tử Thiên - Tử Hạ và Kha Nguyệt.

Sau đó 3 người cùng xuất hiện với vẻ đẹp hút hồn. Vẻ mặt lạnh lùng của Tử Hạ khiến mọi người run sợ. Kha Nguyệt đã quen vẻ mặt này khi Tử Hạ còn nhỏ. Còn Tử Thiên cũng khá bất ngờ. Bình thường lạnh lùng là thế nhưng khi bên người thân, như anh và Thành Duệ, cô lại rất dễ thương.

- Xin chào, Hạ tiểu thư và hai anh em tạp chủng họ Lạc. - Lam Phương Du kiêu căng cầm ly rượu và đứng đối diện Tử Thiên.

- Cô!! - Tử Thiên bực mình thì bị Tử Hạ nắm lấy tay.

- Ồ, sao bao nhiêu ngày không gặp, Lam tiểu thư vẫn kiểu căng như ngày nào nhỉ. Nhưng làm cô thất vọng rồi. - Tử Hạ ghé sát tai cô ta. - Cô không đủ trình để sỉ nhục tôi và anh tôi.

TỔNG TÀI LẠNH LÙNG CƯNG CHIỀU CÔ VỢ ĐẶC BIỆTTác giả: Tử HạTruyện Ngôn TìnhMột buổi sáng đẹp trời, tại thành phố S, những dòng xe tấp nập đổ xô về những công ty lớn. Bỗng có tiếng hét thất thanh: " Cướp, cướp giát đồ tôi rồi, ai đó giúp tôi với ". Tên cướp chạy tới đâu, ai nấy đều tránh vì nhìn thấy hắn có vũ khí trên người, bỗng nhiên hắn té. Mọi người đều nhìn về cô gái ấy, người đã đưa chân làm hắn vấp té, mọi người đều đổ xô về càng đông, lòng thầm nghĩ: " Cô gái này thật gan dạ ". Tên cướp lớn tiếng: - Mày làm cái quái gì đấy!! - Ồ, tôi xin lỗi nhé, nhưng ông phải trả túi đồ lại cho dì ấy. - Nếu tao không trả thì sao! - Thế thì tôi phải thất lễ rồi. - Hừ, một đứa con gái như mày thì làm gì được tao, nhìn đôi mắt hai màu của mày thì biết ngay chỉ là một thứ tạp chủng!! Nói rồi hắn rút con dao trong túi ra và tiến về phía cô gái ấy. - Có vẻ đôi mắt hai màu của tôi được ông chú ý nhỉ, nhưng nó chẳng liên quan gì tới việc này đâu. Hắn cầm dao tiến về phía cô gái ấy, cô gái ấy nhanh tay gạt tay hắn, hắn làm rớt dao, cô ấy lại gạt chân khiến hắn ngã về sau,… Tử Hạ nằm ngủ say. Thành Duệ thì ngồi cạnh, mở máy tính và xử lí những tài liệu chồng chất. Khi xử lí xong, anh đóng laptop rồi quay sang nơi Tử Hạ đang nằm. Sau đó anh cũng ngủ theo.2 giờ sau.- Ưm...- Em dậy rồi?- Vâng.- Nước này, em uống đi từ lúc em vào phòng đã 3 giờ rồi, em chưa uống nước đấy.Bỗng tiếng điện thoại reo lên, là điện thoại Tử Hạ.- Alo?- Tối nay lớp chúng ta tổ chức đi chơi ở quán rượu gần Trường đại học Kinh tế, cậu nhớ đến.- Tôi từ chối, lớp ta không ai xem tôi là thành viên, tại sao tôi phải đến?- Tôi chỉ làm theo lời của Lam Phương Du. Tôi không biết.Tử Hạ chưa kịp trả lời thêm thì người bên đầu dây bên kia đã cúp máy.- Có chuyện gì?- Tối nay em đi chơi với lớp.- Liệu sẽ ổn chứ?- Ổn thôi, có anh hai đi với em mà.- Cơ mà em không công khai chuyện em và A Thiên là hậu duệ Phàm Gia à? Lỡ chúng bắt nạt em thì làm sao?- Em không có thời gian quan tâm những chuyện đó, những người đó đánh giá em thế nào không quan trọng, bởi vì họ đã ghét em sẳn rồi. Em chỉ cần lời góp ý từ gia đình em, những người xem em là bạn bè và anh thôi.- Được rồi, ý kiến của em anh đều tôn trọng. Muốn đến công ty thăm anh hai em không? Chắc anh ta đang nguyền rủa anh và A Thành đấy.- Được, em rủ Tiểu Nguyệt đi cùng được chứ, dù sao hôm nay Hàn Sát cũng tan từ sớm vì hai anh em kia.- Được, em rủ Kha Nguyệt đi.Tử Hạ cẩn thận bước xuống giường rồi đi tìm Kha Nguyệt. Khi tìm thấy cô thì một cảnh tượng đập vào mắt cô.- À... Ừm... có phải tớ làm phiền rồi không?..Hai người kia đang nằm trên giường, dính như sam mà hôn lấy nhau. Tử Hạ đỏ mặt đóng cửa rồi ngồi ở chiếc ghế đá gần đó.- À.. Ừm... nãy cậu tìm tớ có chuyện gì?- Cậu đã nhận được cuộc gọi từ Tuyết Nhi chưa?- À, rồi, chuyện đi chơi đúng không?- Ừ, tối nay tớ rủ cậu đi cùng nha.- Cậu định rủ tớ đến công ty đúng không?- Sao cậu biết?- Lúc nãy A Duệ có gọi A Thành, đi mau, kẻo anh hai cậu rủa hai người kia đấy.- Đi thôi.- Chào anh hai.- Hai tên kia đâu? Dám để anh một mình xử lí đống tài liệu này.- Ừm... em xin lỗi... A Duệ tới vì em...- Thôi em ngồi đi. Anh không la nữa.Thật sự từ nhỏ Tử Thiên rất cưng chiều cô em này, hai anh em rất thân thiết. Đúng là anh em sinh đôi.- A Thiên, chúng tôi xin lỗi. Anh xử lí xong hết chưa?- Tôi xử lí xong hết rồi, hai người vào coi đi.- Anh hai?- Sao?- Tối nay anh có đi chơi ở quán rượu gần Trường không?.- Anh cũng không biết, em định đi à?- Vâng, chắc vậy, em với Tiểu Nguyệt sẽ đi. Anh hai đi chung nha?- Được rồi, đi để bảo vệ hai đứa em.Kha Nguyệt và Tử Hạ nhìn Thành Duệ và Minh Thành đứng đó, gương mặt đầy sát khí. Mùi dấm nặng nề. Hai người chỉ biết cười. Ghen rồi.- Anh đi uống nước, cho mấy người khoảng không gian riêng đấy, anh không muốn ăn cẩu lương đâu.- Hai anh ghen?- Không có.- Hai anh đừng nói dối nữa, mặt hai anh ghi đầy kìa.- Không có.Tử Hạ đu lên cổ Thành Duệ. Kha Nguyệt thì ôm từ đằng sau Minh Thành. Cả hai đều cười tươi xin lỗi Thành Duệ và Minh Thành. Minh Thành cõng Kha Nguyệt đi sang phòng khác.- Tiểu Hạ, em nói xem, em xin lỗi anh bằng cái gì, thân xác à?- Anh b**n th** quá!!!Thành Duệ đè hai tay cô vào tường, rồi tặng luôn cho cô một nụ hôn. Tay còn lại du ngoạn trên người cô. Tính thú anh ta nổi lên rồi sao?- Không... em sợ... em không muốn... ha... ah...- Thôi, không dọa em nữa. Lại đây ngồi với anh.Nói rồi anh ôm cô lại ghế. Cô cũng hú hồn vì bị dọa một phen.7 giờ tại quán rượuTất cả thành viên lớp A đều tập trung đủ, chỉ thiếu Tử Thiên - Tử Hạ và Kha Nguyệt.Sau đó 3 người cùng xuất hiện với vẻ đẹp hút hồn. Vẻ mặt lạnh lùng của Tử Hạ khiến mọi người run sợ. Kha Nguyệt đã quen vẻ mặt này khi Tử Hạ còn nhỏ. Còn Tử Thiên cũng khá bất ngờ. Bình thường lạnh lùng là thế nhưng khi bên người thân, như anh và Thành Duệ, cô lại rất dễ thương.- Xin chào, Hạ tiểu thư và hai anh em tạp chủng họ Lạc. - Lam Phương Du kiêu căng cầm ly rượu và đứng đối diện Tử Thiên.- Cô!! - Tử Thiên bực mình thì bị Tử Hạ nắm lấy tay.- Ồ, sao bao nhiêu ngày không gặp, Lam tiểu thư vẫn kiểu căng như ngày nào nhỉ. Nhưng làm cô thất vọng rồi. - Tử Hạ ghé sát tai cô ta. - Cô không đủ trình để sỉ nhục tôi và anh tôi.

Chương 46: Cô không đủ trình để sỉ nhục tôi và anh tôi