"Đoá Đóa, tuy rằng ba ba đã không còn nữa nhưng ông ấy là anh hùng, chúng ta không thể quên ông ấy." "Ba ba đi đâu vậy ạ?" "Ba ba đi lên thiên đường rồi, không thể trở về nhà nữa. Nhưng mà không sao cả, ông ấy sẽ ở trên thiên đường nhìn Đoá Đóa của chúng ta vui vui vẻ vẻ, khỏe mạnh mà lớn lên." "Con có thể đi tìm ba không ạ?" "Con không được nhưng mẹ thì có thể. Đoá Đóa, đồng ý với mẹ về sau con phải nghe lời chú Mục và anh Nghiên Chi nhé..." ...... Thẳng đến khi ngồi lên chiếc xe hơi màu đen có cắm quân kỳ Nguyên Nhị cũng không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô chỉ biết mình đã được cấp trên của ba đón đi. Đôi mắt đen thui mở to nhìn người đàn ông một thân tây trang ở bên cạnh, trên tay ông ấy còn có một chiếc hộp. "Chú Mục, đây là cái gì ạ? Có thể ăn được không?" Cô bé ngây thơ hỏi một câu. Cánh tay Mục Diệc Thâm cứng đờ một chút rồi lắc đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười hiền lành. "Không thể, Đoá Đóa đói bụng sao?" Nguyên Nhị sờ sờ bụng nhỏ rồi gật đầu. "Vâng ạ! Cháu đói bụng." Mục…
Chương 12
Lỗ Tai Nhỏ Của AnhTác giả: Khâu Man NgữTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng"Đoá Đóa, tuy rằng ba ba đã không còn nữa nhưng ông ấy là anh hùng, chúng ta không thể quên ông ấy." "Ba ba đi đâu vậy ạ?" "Ba ba đi lên thiên đường rồi, không thể trở về nhà nữa. Nhưng mà không sao cả, ông ấy sẽ ở trên thiên đường nhìn Đoá Đóa của chúng ta vui vui vẻ vẻ, khỏe mạnh mà lớn lên." "Con có thể đi tìm ba không ạ?" "Con không được nhưng mẹ thì có thể. Đoá Đóa, đồng ý với mẹ về sau con phải nghe lời chú Mục và anh Nghiên Chi nhé..." ...... Thẳng đến khi ngồi lên chiếc xe hơi màu đen có cắm quân kỳ Nguyên Nhị cũng không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô chỉ biết mình đã được cấp trên của ba đón đi. Đôi mắt đen thui mở to nhìn người đàn ông một thân tây trang ở bên cạnh, trên tay ông ấy còn có một chiếc hộp. "Chú Mục, đây là cái gì ạ? Có thể ăn được không?" Cô bé ngây thơ hỏi một câu. Cánh tay Mục Diệc Thâm cứng đờ một chút rồi lắc đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười hiền lành. "Không thể, Đoá Đóa đói bụng sao?" Nguyên Nhị sờ sờ bụng nhỏ rồi gật đầu. "Vâng ạ! Cháu đói bụng." Mục… Chiếc xe việt dã màu đen đang chạy băng băng thì chậm rãi dừng lại. Có lẽ là do chiếc xe này quá khí phách, thân xe màu đen được rửa sạch đến lấp lánh tỏa sáng vì thế khi nó dừng lại đã hấp dẫn không ít ánh mắt. Nhưng chọc người chú ý vẫn là biển số chiếc xe kia, đó lại là biển số gồm mấy chữ số 8 liền nhau.Bởi vì chiếc xe này thường xuyên xuất hiện ở cổng trường cho nên có không ít người nhận ra nó.Nguyên Nhị cười tủm tỉm liếc mắt nhìn người đàn ông ngồi ở ghế điều khiển, khi cô đang muốn đẩy cửa xuống xe thì cánh tay bị kéo lại. Chờ cô quay đầu lại Mục Nghiên Chi mới nhếch khóe miệng rồi nói: "Tối nay nhớ chờ anh tới đón em."
Chiếc xe việt dã màu đen đang chạy băng băng thì chậm rãi dừng lại. Có lẽ là do chiếc xe này quá khí phách, thân xe màu đen được rửa sạch đến lấp lánh tỏa sáng vì thế khi nó dừng lại đã hấp dẫn không ít ánh mắt. Nhưng chọc người chú ý vẫn là biển số chiếc xe kia, đó lại là biển số gồm mấy chữ số 8 liền nhau.
Bởi vì chiếc xe này thường xuyên xuất hiện ở cổng trường cho nên có không ít người nhận ra nó.
Nguyên Nhị cười tủm tỉm liếc mắt nhìn người đàn ông ngồi ở ghế điều khiển, khi cô đang muốn đẩy cửa xuống xe thì cánh tay bị kéo lại. Chờ cô quay đầu lại Mục Nghiên Chi mới nhếch khóe miệng rồi nói: "Tối nay nhớ chờ anh tới đón em."
Lỗ Tai Nhỏ Của AnhTác giả: Khâu Man NgữTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng"Đoá Đóa, tuy rằng ba ba đã không còn nữa nhưng ông ấy là anh hùng, chúng ta không thể quên ông ấy." "Ba ba đi đâu vậy ạ?" "Ba ba đi lên thiên đường rồi, không thể trở về nhà nữa. Nhưng mà không sao cả, ông ấy sẽ ở trên thiên đường nhìn Đoá Đóa của chúng ta vui vui vẻ vẻ, khỏe mạnh mà lớn lên." "Con có thể đi tìm ba không ạ?" "Con không được nhưng mẹ thì có thể. Đoá Đóa, đồng ý với mẹ về sau con phải nghe lời chú Mục và anh Nghiên Chi nhé..." ...... Thẳng đến khi ngồi lên chiếc xe hơi màu đen có cắm quân kỳ Nguyên Nhị cũng không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô chỉ biết mình đã được cấp trên của ba đón đi. Đôi mắt đen thui mở to nhìn người đàn ông một thân tây trang ở bên cạnh, trên tay ông ấy còn có một chiếc hộp. "Chú Mục, đây là cái gì ạ? Có thể ăn được không?" Cô bé ngây thơ hỏi một câu. Cánh tay Mục Diệc Thâm cứng đờ một chút rồi lắc đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười hiền lành. "Không thể, Đoá Đóa đói bụng sao?" Nguyên Nhị sờ sờ bụng nhỏ rồi gật đầu. "Vâng ạ! Cháu đói bụng." Mục… Chiếc xe việt dã màu đen đang chạy băng băng thì chậm rãi dừng lại. Có lẽ là do chiếc xe này quá khí phách, thân xe màu đen được rửa sạch đến lấp lánh tỏa sáng vì thế khi nó dừng lại đã hấp dẫn không ít ánh mắt. Nhưng chọc người chú ý vẫn là biển số chiếc xe kia, đó lại là biển số gồm mấy chữ số 8 liền nhau.Bởi vì chiếc xe này thường xuyên xuất hiện ở cổng trường cho nên có không ít người nhận ra nó.Nguyên Nhị cười tủm tỉm liếc mắt nhìn người đàn ông ngồi ở ghế điều khiển, khi cô đang muốn đẩy cửa xuống xe thì cánh tay bị kéo lại. Chờ cô quay đầu lại Mục Nghiên Chi mới nhếch khóe miệng rồi nói: "Tối nay nhớ chờ anh tới đón em."