Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 810

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 810: Buổi chiều, chị Lâm bảo Hàn Anh Thư đi pha cà phê cho Dạ Âu Thần. Lúc Hàn Anh Thư pha cà phê, nghĩ đến những lời lúc trưa Geogre nói với mình, cô liền tức tới mức bỏ thêm mấy cục đường vào ly cà phê của anh, sau đó bưng đi đưa cho chị Lâm. Trên tay chị Lâm đang bận nên nói: “Chị không đi được, em đưa đến phòng làm việc của tổng giám đốc đi” Hàn Anh Thư: “…chị Lâm, chị đang bận gì thế? Để em giúp cho. “Không cần không cần, chỗ này của chị em không giúp được gì đâu, em mau đưa cà phê đến phòng làm việc đi là được” Hàn Anh Thư không muốn đi đưa cà phê cho Dạ Âu Thần, chỉ có thể tìm cớ cho bản thân: “Chị Lâm, vẫn là để em làm cho, nếu có cái nào không biết thì em cũng có thể học” Chị Lâm nhìn dáng vẻ chăm chỉ của cô, liền không khỏi dừng động tác trong tay mà nhìn cô. “Hả? Hôm nay em sao thế? Không phải chỉ bảo em đi đưa cà phê thôi sao? Sao lại cứ từ chối hết lần này đến lần khác vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?” Chị Lâm là người thông minh thế nào chứ, liếc mắt một cái liền nhìn ra được sự chối từ của cô. Hàn Anh Thư không ngờ đối phương chỉ liếc một cái liền nhận ra, lúc này còn đang nhìn chằm chằm vào mình suy ngẫm đây. Cô có hơi lúng túng, chỉ có thể mở miệng nói: “Đâu có đâu chị Lâm, chẳng phải trước kia cà phê đều là do chị đưa hay sao? Nếu em đi, em sợ tổng giám đốc không vui” “Chậc” Chị Lâm tin cô mới lạ, chỉ với loại cảm giác không bình thường giữa cô và tổng giám đốc, thì cô đi đưa cà phê, Uất Trì sẽ không vui sao? “Được rồi được rồi, nếu tổng giám đốc không vui thì em lại bưng cà phê về lại. Trên tay chị còn đang bận đây, nếu em không muốn bưng thì cứ để ở đây, đợi chị làm xong việc lại bưng qua đó cũng được.” Nói xong chị Lâm cũng không để ý tới cô nữa, trực tiếp vùi đầu vào làm việc, cho dù Hàn Anh Thư nói gì đều không trả lời cô. Dáng vẻ hiện tại của chị ấy cực kỳ giống một người vô sỉ, chính là em thích bưng thì bưng, nếu em không muốn, đợi lát nữa tổng giám đốc nổi giận thì cũng không liên quan tới chị. Hàn Anh Thư đau đầu, do dự nửa ngày, lúc này mới bất lực mà bê cà phê đi về hướng phòng làm việc. Đợi sau khi cô ra khỏi phòng thư ký, chị Lâm mới lần nữa ngẩng đầu lên, ánh mắt có ý nghiền ngẫm mà nhìn theo hướng cô rời đi. Phòng làm việc của tổng giám đốc. Hàn Anh Thư bưng cà phê gõ cửa, sau khi nghe được Dạ Âu Thần cho cô vào thì cô mới bưng cà phê vào. Lúc bước vào, Dạ Âu Thần đang mở họp trên máy tính, trong tai nghe truyền đến tiếng nói chuyện của người khác, ánh mắt Dạ Âu Thần lại không nhịn được dời về phía người phụ nữ vừa vào cửa. Chỉ thấy cô bưng cà phê bước đến trước mặt mình, sau khi đặt ly cà phê lên bàn làm việc, thì liền xoay người chuẩn bị rời đi. “Đứng lại.” Dạ Âu Thần đột nhiên gọi cô lại. Bước chân Hàn Anh Thư khựng lại, đôi mày đẹp vô thức chau lại, anh gọi mình lại làm gì? Cô quay đầu, nghỉ hoặc nhìn Dạ Âu Thần một cái. “Đợi ở đây đi” Anh lạnh lùng nói Hàn Anh Thư: “..” Trong đoạn thời gian tiếp theo, Hàn Anh Thư liền đứng ngay tại chỗ nhìn Dạ Âu Thần họp qua video, nếu là trước kia thì có khi cô sẽ chú ý đến nội dung anh đang nói là gì, có lẽ còn sẽ suy nghĩ một lát. Nhưng hôm nay cả đầu óc và lòng cô đều rối loạn Trong lúc đó, Dạ Âu Thần bưng ly cà phê đưa lại gần miệng nhấp một ngụm, nuốt ngụm cà phê này xuống, chân mày anh liền chau lại. Lại nhìn về Hàn Anh Thư đứng bên cạnh, sắc mặt vẫn kém như lần gặp lúc trưa. Dường như…từ lần gặp đầu tiên trong hôm nay, cô chưa từng tỏ ra thân thiện với mình? Dạ Âu Thần đặt ly xuống, màu sắc nơi đáy mắt tối lại. Anh đã đắc tội cô chỗ nào chứ? Lại khiến cô cả ngày đều không thân thiện với mình, thậm chí…ngay cả cà phê cũng không pha chế cho đàng hoàng? Đứng lâu lộc Tử thật sự mỏi chân, chỉ có † “Tổng giám đốc, nếu không có chuyện gì khác thì tôi về trước đây, phòng thư ký còn có rất nhiều chuyện phải làm” Dạ Âu Thần không lên tiếng, vẫn luôn nói chuyện với người bên kia video, cứ như chưa từng nghe thấy lời cô nói vậy. Hàn Anh Thư liền căn môi, có hơi tức giận Rõ ràng phải họp, không có thời gian nói một câu với cô, nhưng lại cứ giữ cô ở lại bắt cô đứng đây. Có phải anh cảm thấy..bản thân mình tự đưa tới cửa, nên có thể muốn làm gì thì làm không?

Chương 810:

 

Buổi chiều, chị Lâm bảo Hàn Anh Thư đi pha cà phê cho Dạ Âu Thần.

 

Lúc Hàn Anh Thư pha cà phê, nghĩ đến những lời lúc trưa Geogre nói với mình, cô liền tức tới mức bỏ thêm mấy cục đường vào ly cà phê của anh, sau đó bưng đi đưa cho chị Lâm.

 

Trên tay chị Lâm đang bận nên nói: “Chị không đi được, em đưa đến phòng làm việc của tổng giám đốc đi”

 

Hàn Anh Thư: “…chị Lâm, chị đang bận gì thế? Để em giúp cho.

 

“Không cần không cần, chỗ này của chị em không giúp được gì đâu, em mau đưa cà phê đến phòng làm việc đi là được”

 

Hàn Anh Thư không muốn đi đưa cà phê cho Dạ Âu Thần, chỉ có thể tìm cớ cho bản thân: “Chị Lâm, vẫn là để em làm cho, nếu có cái nào không biết thì em cũng có thể học”

 

Chị Lâm nhìn dáng vẻ chăm chỉ của cô, liền không khỏi dừng động tác trong tay mà nhìn cô.

 

“Hả? Hôm nay em sao thế? Không phải chỉ bảo em đi đưa cà phê thôi sao? Sao lại cứ từ chối hết lần này đến lần khác vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?” Chị Lâm là người thông minh thế nào chứ, liếc mắt một cái liền nhìn ra được sự chối từ của cô.

 

Hàn Anh Thư không ngờ đối phương chỉ liếc một cái liền nhận ra, lúc này còn đang nhìn chằm chằm vào mình suy ngẫm đây.

 

Cô có hơi lúng túng, chỉ có thể mở miệng nói: “Đâu có đâu chị Lâm, chẳng phải trước kia cà phê đều là do chị đưa hay sao? Nếu em đi, em sợ tổng giám đốc không vui”

 

“Chậc” Chị Lâm tin cô mới lạ, chỉ với loại cảm giác không bình thường giữa cô và tổng giám đốc, thì cô đi đưa cà phê, Uất Trì sẽ không vui sao?

 

“Được rồi được rồi, nếu tổng giám đốc không vui thì em lại bưng cà phê về lại. Trên tay chị còn đang bận đây, nếu em không muốn bưng thì cứ để ở đây, đợi chị làm xong việc lại bưng qua đó cũng được.”

 

Nói xong chị Lâm cũng không để ý tới cô nữa, trực tiếp vùi đầu vào làm việc, cho dù Hàn Anh Thư nói gì đều không trả lời cô.

 

Dáng vẻ hiện tại của chị ấy cực kỳ giống một người vô sỉ, chính là em thích bưng thì bưng, nếu em không muốn, đợi lát nữa tổng giám đốc nổi giận thì cũng không liên quan tới chị.

 

Hàn Anh Thư đau đầu, do dự nửa ngày, lúc này mới bất lực mà bê cà phê đi về hướng phòng làm việc.

 

Đợi sau khi cô ra khỏi phòng thư ký, chị Lâm mới lần nữa ngẩng đầu lên, ánh mắt có ý nghiền ngẫm mà nhìn theo hướng cô rời đi.

 

Phòng làm việc của tổng giám đốc.

 

Hàn Anh Thư bưng cà phê gõ cửa, sau khi nghe được Dạ Âu Thần cho cô vào thì cô mới bưng cà phê vào.

 

Lúc bước vào, Dạ Âu Thần đang mở họp trên máy tính, trong tai nghe truyền đến tiếng nói chuyện của người khác, ánh mắt Dạ Âu Thần lại không nhịn được dời về phía người phụ nữ vừa vào cửa.

 

Chỉ thấy cô bưng cà phê bước đến trước mặt mình, sau khi đặt ly cà phê lên bàn làm việc, thì liền xoay người chuẩn bị rời đi.

 

“Đứng lại.”

 

Dạ Âu Thần đột nhiên gọi cô lại.

 

Bước chân Hàn Anh Thư khựng lại, đôi mày đẹp vô thức chau lại, anh gọi mình lại làm gì?

 

Cô quay đầu, nghỉ hoặc nhìn Dạ Âu Thần một cái.

 

“Đợi ở đây đi” Anh lạnh lùng nói Hàn Anh Thư: “..” Trong đoạn thời gian tiếp theo, Hàn Anh Thư liền đứng ngay tại chỗ nhìn Dạ Âu Thần họp qua video, nếu là trước kia thì có khi cô sẽ chú ý đến nội dung anh đang nói là gì, có lẽ còn sẽ suy nghĩ một lát. Nhưng hôm nay cả đầu óc và lòng cô đều rối loạn Trong lúc đó, Dạ Âu Thần bưng ly cà phê đưa lại gần miệng nhấp một ngụm, nuốt ngụm cà phê này xuống, chân mày anh liền chau lại.

 

Lại nhìn về Hàn Anh Thư đứng bên cạnh, sắc mặt vẫn kém như lần gặp lúc trưa.

 

Dường như…từ lần gặp đầu tiên trong hôm nay, cô chưa từng tỏ ra thân thiện với mình?

 

Dạ Âu Thần đặt ly xuống, màu sắc nơi đáy mắt tối lại.

 

Anh đã đắc tội cô chỗ nào chứ? Lại khiến cô cả ngày đều không thân thiện với mình, thậm chí…ngay cả cà phê cũng không pha chế cho đàng hoàng?

 

Đứng lâu lộc Tử thật sự mỏi chân, chỉ có † “Tổng giám đốc, nếu không có chuyện gì khác thì tôi về trước đây, phòng thư ký còn có rất nhiều chuyện phải làm”

 

Dạ Âu Thần không lên tiếng, vẫn luôn nói chuyện với người bên kia video, cứ như chưa từng nghe thấy lời cô nói vậy.

 

Hàn Anh Thư liền căn môi, có hơi tức giận Rõ ràng phải họp, không có thời gian nói một câu với cô, nhưng lại cứ giữ cô ở lại bắt cô đứng đây. Có phải anh cảm thấy..bản thân mình tự đưa tới cửa, nên có thể muốn làm gì thì làm không?

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 810: Buổi chiều, chị Lâm bảo Hàn Anh Thư đi pha cà phê cho Dạ Âu Thần. Lúc Hàn Anh Thư pha cà phê, nghĩ đến những lời lúc trưa Geogre nói với mình, cô liền tức tới mức bỏ thêm mấy cục đường vào ly cà phê của anh, sau đó bưng đi đưa cho chị Lâm. Trên tay chị Lâm đang bận nên nói: “Chị không đi được, em đưa đến phòng làm việc của tổng giám đốc đi” Hàn Anh Thư: “…chị Lâm, chị đang bận gì thế? Để em giúp cho. “Không cần không cần, chỗ này của chị em không giúp được gì đâu, em mau đưa cà phê đến phòng làm việc đi là được” Hàn Anh Thư không muốn đi đưa cà phê cho Dạ Âu Thần, chỉ có thể tìm cớ cho bản thân: “Chị Lâm, vẫn là để em làm cho, nếu có cái nào không biết thì em cũng có thể học” Chị Lâm nhìn dáng vẻ chăm chỉ của cô, liền không khỏi dừng động tác trong tay mà nhìn cô. “Hả? Hôm nay em sao thế? Không phải chỉ bảo em đi đưa cà phê thôi sao? Sao lại cứ từ chối hết lần này đến lần khác vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?” Chị Lâm là người thông minh thế nào chứ, liếc mắt một cái liền nhìn ra được sự chối từ của cô. Hàn Anh Thư không ngờ đối phương chỉ liếc một cái liền nhận ra, lúc này còn đang nhìn chằm chằm vào mình suy ngẫm đây. Cô có hơi lúng túng, chỉ có thể mở miệng nói: “Đâu có đâu chị Lâm, chẳng phải trước kia cà phê đều là do chị đưa hay sao? Nếu em đi, em sợ tổng giám đốc không vui” “Chậc” Chị Lâm tin cô mới lạ, chỉ với loại cảm giác không bình thường giữa cô và tổng giám đốc, thì cô đi đưa cà phê, Uất Trì sẽ không vui sao? “Được rồi được rồi, nếu tổng giám đốc không vui thì em lại bưng cà phê về lại. Trên tay chị còn đang bận đây, nếu em không muốn bưng thì cứ để ở đây, đợi chị làm xong việc lại bưng qua đó cũng được.” Nói xong chị Lâm cũng không để ý tới cô nữa, trực tiếp vùi đầu vào làm việc, cho dù Hàn Anh Thư nói gì đều không trả lời cô. Dáng vẻ hiện tại của chị ấy cực kỳ giống một người vô sỉ, chính là em thích bưng thì bưng, nếu em không muốn, đợi lát nữa tổng giám đốc nổi giận thì cũng không liên quan tới chị. Hàn Anh Thư đau đầu, do dự nửa ngày, lúc này mới bất lực mà bê cà phê đi về hướng phòng làm việc. Đợi sau khi cô ra khỏi phòng thư ký, chị Lâm mới lần nữa ngẩng đầu lên, ánh mắt có ý nghiền ngẫm mà nhìn theo hướng cô rời đi. Phòng làm việc của tổng giám đốc. Hàn Anh Thư bưng cà phê gõ cửa, sau khi nghe được Dạ Âu Thần cho cô vào thì cô mới bưng cà phê vào. Lúc bước vào, Dạ Âu Thần đang mở họp trên máy tính, trong tai nghe truyền đến tiếng nói chuyện của người khác, ánh mắt Dạ Âu Thần lại không nhịn được dời về phía người phụ nữ vừa vào cửa. Chỉ thấy cô bưng cà phê bước đến trước mặt mình, sau khi đặt ly cà phê lên bàn làm việc, thì liền xoay người chuẩn bị rời đi. “Đứng lại.” Dạ Âu Thần đột nhiên gọi cô lại. Bước chân Hàn Anh Thư khựng lại, đôi mày đẹp vô thức chau lại, anh gọi mình lại làm gì? Cô quay đầu, nghỉ hoặc nhìn Dạ Âu Thần một cái. “Đợi ở đây đi” Anh lạnh lùng nói Hàn Anh Thư: “..” Trong đoạn thời gian tiếp theo, Hàn Anh Thư liền đứng ngay tại chỗ nhìn Dạ Âu Thần họp qua video, nếu là trước kia thì có khi cô sẽ chú ý đến nội dung anh đang nói là gì, có lẽ còn sẽ suy nghĩ một lát. Nhưng hôm nay cả đầu óc và lòng cô đều rối loạn Trong lúc đó, Dạ Âu Thần bưng ly cà phê đưa lại gần miệng nhấp một ngụm, nuốt ngụm cà phê này xuống, chân mày anh liền chau lại. Lại nhìn về Hàn Anh Thư đứng bên cạnh, sắc mặt vẫn kém như lần gặp lúc trưa. Dường như…từ lần gặp đầu tiên trong hôm nay, cô chưa từng tỏ ra thân thiện với mình? Dạ Âu Thần đặt ly xuống, màu sắc nơi đáy mắt tối lại. Anh đã đắc tội cô chỗ nào chứ? Lại khiến cô cả ngày đều không thân thiện với mình, thậm chí…ngay cả cà phê cũng không pha chế cho đàng hoàng? Đứng lâu lộc Tử thật sự mỏi chân, chỉ có † “Tổng giám đốc, nếu không có chuyện gì khác thì tôi về trước đây, phòng thư ký còn có rất nhiều chuyện phải làm” Dạ Âu Thần không lên tiếng, vẫn luôn nói chuyện với người bên kia video, cứ như chưa từng nghe thấy lời cô nói vậy. Hàn Anh Thư liền căn môi, có hơi tức giận Rõ ràng phải họp, không có thời gian nói một câu với cô, nhưng lại cứ giữ cô ở lại bắt cô đứng đây. Có phải anh cảm thấy..bản thân mình tự đưa tới cửa, nên có thể muốn làm gì thì làm không?

Chương 810