Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 833
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 833: Đoan Mộc Trạch mỉm cười: “Bao gồm cả hôn lễ hoành tráng đó, bởi vì chú rể không thuận lợi xuất hiện trong hôm lễ, cho lên lúc. đó mới xuất hiện trên báo chí nước ngoài, nhưng… bây giờ hoàn toàn không có tin tức gì về hôn lễ đó nữa” Nói xong, Đoan Mộc. Trạch cứ như vậy lẳng lặng nhìn Hàn Mộc Tử, chờ phản ứng của cô. Căn phòng riêng nhỏ xinh rất yên tĩnh, tựa như chỉ có âm thanh hai người đang hít thở không khí. Hàn Mộc Tử nhìn Đoan Mộc Trạch ở phía đối diện, đôi mắt hoa đào của anh ta, dưới ánh đèn có vẻ lãnh đạm hơn một chút, anh ta vừa nói cái gì đó … Cô cười nhạt: “Sau đó thì sao?” “Ồ?” Đoan Mộc Trạch nhướng mày: “Cô biết những chuyện này sao? Hàn Mộc Tử mím môi không nói gì, bề ngoài vẫn là bình tĩnh nhưng môi đã dần trở nên tái nhợt “Được rồi, nói chuyện gì cô không biết đi?” Đoan Mộc Trạch cười nhẹ, như là cố ý k*ch th*ch Hàn Mộc Tử: “Nhà họ Uất Trì có hôn ước với nhà họ Đoan Mộc, cô biết không? Đoan Mộc Trạch nhìn thấy trong đôi mắt đẹp của nàng có một tia cảm xúc khác, nụ cười trên môi càng thêm trầm xuống: “Xem ra cuối cùng tôi đã nói một chuyện mà cô không biết, cho nên hôm nay tôi tới không vô ích rồi” Điều anh ta không biết là bàn tay dưới bàn của Hàn Mộc Tử đã nảm chặt thành nằm đấm, cô thật sự không thể hiểu được Đoan Mộc Trạch muốn nói gì? “Lần trước gặp mặt, anh hỏi tôi sao kết hôn không mời anh uống rượu mừng phải không?” “Chính xác.” “Khi đó anh còn không biết những thứ này?” Đoan Mộc Trạch nhún vai: “Tôi thật sự không biết. Tôi ở xa nên không quan tâm đến những thứ ở đây. Hơn nữa, tôi không có hứng thú với những thứ này, và tất nhiên tôi không đọc tin tức mỗi ngày. “ Hàn Mộc Tử nhìn hẳn, đột nhiên buông tay ra, đôi môi hơi tái nhợt nhếch lên một nụ cười lạnh. “Làm sao tôi biết lời anh nói có phải thật không? Dù sao các người cũng là người một nhà. Ai biết các người một lòng một dạ không chứ?” Nói xong, Hàn Mộc Tử trực tiếp đứng lên: “Được rồi, chúng ta kết thúc cuộc trò chuyện hôm nay tại đây, đã muộn rồi, tôi phải về đây. Cô trực tiếp bước ra ngoài, giọng nói của Đoan Mộc Trạch vang lên ở phía sau. “Đương nhiên, tôi một lòng một dạ với em gái tôi, nhưng không có nghĩa là tôi đồng ý với quyết định của con bé. Dạ Mạc Thâm là một người đàn ông xuất nhưng anh ta không yêu em gái tôi, thì tôi không thể để em tôi lấy anh ta. “ Hàm Mộc Tử dừng lại, và không quay đầu lại. “Vậy nên… “Vậy nên anh không muốn em gái mình kết hôn với anh ta. Liên quan gì đến tôi?” Hàn Mộc Tử ngất lời anh ta, quay đầu nhìn anh ta: “Không phải anh mu: anh sao? Đáng tiếc, tôi phải nói thẳng với anh là tôi không giúp được anh, hơn nữa tôi cũng không có nghĩa vụ này.” “ Nói đến đây thì đã biết rất rõ rồi, nhìn người phụ nữ vừa nói vừa dứt khoát trước mặt mình, Đoan Mộc Trạch cuối cùng không khỏi nhíu mày. “Lẽ nào cô muốn họ đính hôn sao? Dạ Mạc Thâm…” “Anh Đoan Mộc này” Hàn Mộc Tử ngắt lời anh ta, không để anh ta tiếp tục phần còn lại của câu chuyện, và nói nhẹ: “Mặc dù tôi suýt chút nữa kết hôn với Dạ Mạc Thâm nhưng quả thật chưa xảy ra, anh ấy tự do, giờ anh ấy mất trí nhớ, điều tôi muốn làm là khiến anh ấy nhớ đến tôi, chứ không phải ép anh ấy chấp nhận thân phận của tôi. Nếu… anh ấy thực sự muốn đính hôn với ai đó, thì tôi không còn gì để lưu luyến nữa” Ít nhất trong mắt cô, cô đặc biệt chú ý. đến cảm xúc. Cô thậm chí tin chắc tình cảm có thể vượt qua mọi trở ngại, chỉ cần có đủ tự tin, nếu không khoảng thời gian này, Dạ Mạc Thâm đã không phải lúc cũng ở gần cô.
Chương 833:
Đoan Mộc Trạch mỉm cười: “Bao gồm cả hôn lễ hoành tráng đó, bởi vì chú rể không thuận lợi xuất hiện trong hôm lễ, cho lên lúc.
đó mới xuất hiện trên báo chí nước ngoài, nhưng… bây giờ hoàn toàn không có tin tức gì về hôn lễ đó nữa” Nói xong, Đoan Mộc.
Trạch cứ như vậy lẳng lặng nhìn Hàn Mộc Tử, chờ phản ứng của cô.
Căn phòng riêng nhỏ xinh rất yên tĩnh, tựa như chỉ có âm thanh hai người đang hít thở không khí.
Hàn Mộc Tử nhìn Đoan Mộc Trạch ở phía đối diện, đôi mắt hoa đào của anh ta, dưới ánh đèn có vẻ lãnh đạm hơn một chút, anh ta vừa nói cái gì đó …
Cô cười nhạt: “Sau đó thì sao?”
“Ồ?” Đoan Mộc Trạch nhướng mày: “Cô biết những chuyện này sao?
Hàn Mộc Tử mím môi không nói gì, bề ngoài vẫn là bình tĩnh nhưng môi đã dần trở nên tái nhợt “Được rồi, nói chuyện gì cô không biết đi?” Đoan Mộc Trạch cười nhẹ, như là cố ý k*ch th*ch Hàn Mộc Tử: “Nhà họ Uất Trì có hôn ước với nhà họ Đoan Mộc, cô biết không?
Đoan Mộc Trạch nhìn thấy trong đôi mắt đẹp của nàng có một tia cảm xúc khác, nụ cười trên môi càng thêm trầm xuống: “Xem ra cuối cùng tôi đã nói một chuyện mà cô không biết, cho nên hôm nay tôi tới không vô ích rồi”
Điều anh ta không biết là bàn tay dưới bàn của Hàn Mộc Tử đã nảm chặt thành nằm đấm, cô thật sự không thể hiểu được Đoan Mộc Trạch muốn nói gì?
“Lần trước gặp mặt, anh hỏi tôi sao kết hôn không mời anh uống rượu mừng phải không?”
“Chính xác.”
“Khi đó anh còn không biết những thứ này?”
Đoan Mộc Trạch nhún vai: “Tôi thật sự không biết. Tôi ở xa nên không quan tâm đến những thứ ở đây. Hơn nữa, tôi không có hứng thú với những thứ này, và tất nhiên tôi không đọc tin tức mỗi ngày. “
Hàn Mộc Tử nhìn hẳn, đột nhiên buông tay ra, đôi môi hơi tái nhợt nhếch lên một nụ cười lạnh.
“Làm sao tôi biết lời anh nói có phải thật không? Dù sao các người cũng là người một nhà. Ai biết các người một lòng một dạ không chứ?”
Nói xong, Hàn Mộc Tử trực tiếp đứng lên: “Được rồi, chúng ta kết thúc cuộc trò chuyện hôm nay tại đây, đã muộn rồi, tôi phải về đây.
Cô trực tiếp bước ra ngoài, giọng nói của Đoan Mộc Trạch vang lên ở phía sau.
“Đương nhiên, tôi một lòng một dạ với em gái tôi, nhưng không có nghĩa là tôi đồng ý với quyết định của con bé. Dạ Mạc Thâm là một người đàn ông xuất nhưng anh ta không yêu em gái tôi, thì tôi không thể để em tôi lấy anh ta. “
Hàm Mộc Tử dừng lại, và không quay đầu lại.
“Vậy nên…
“Vậy nên anh không muốn em gái mình kết hôn với anh ta. Liên quan gì đến tôi?”
Hàn Mộc Tử ngất lời anh ta, quay đầu nhìn anh ta: “Không phải anh mu: anh sao? Đáng tiếc, tôi phải nói thẳng với anh là tôi không giúp được anh, hơn nữa tôi cũng không có nghĩa vụ này.” “
Nói đến đây thì đã biết rất rõ rồi, nhìn người phụ nữ vừa nói vừa dứt khoát trước mặt mình, Đoan Mộc Trạch cuối cùng không khỏi nhíu mày.
“Lẽ nào cô muốn họ đính hôn sao? Dạ Mạc Thâm…”
“Anh Đoan Mộc này” Hàn Mộc Tử ngắt lời anh ta, không để anh ta tiếp tục phần còn lại của câu chuyện, và nói nhẹ: “Mặc dù tôi suýt chút nữa kết hôn với Dạ Mạc Thâm nhưng quả thật chưa xảy ra, anh ấy tự do, giờ anh ấy mất trí nhớ, điều tôi muốn làm là khiến anh ấy nhớ đến tôi, chứ không phải ép anh ấy chấp nhận thân phận của tôi. Nếu…
anh ấy thực sự muốn đính hôn với ai đó, thì tôi không còn gì để lưu luyến nữa”
Ít nhất trong mắt cô, cô đặc biệt chú ý.
đến cảm xúc.
Cô thậm chí tin chắc tình cảm có thể vượt qua mọi trở ngại, chỉ cần có đủ tự tin, nếu không khoảng thời gian này, Dạ Mạc Thâm đã không phải lúc cũng ở gần cô.
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 833: Đoan Mộc Trạch mỉm cười: “Bao gồm cả hôn lễ hoành tráng đó, bởi vì chú rể không thuận lợi xuất hiện trong hôm lễ, cho lên lúc. đó mới xuất hiện trên báo chí nước ngoài, nhưng… bây giờ hoàn toàn không có tin tức gì về hôn lễ đó nữa” Nói xong, Đoan Mộc. Trạch cứ như vậy lẳng lặng nhìn Hàn Mộc Tử, chờ phản ứng của cô. Căn phòng riêng nhỏ xinh rất yên tĩnh, tựa như chỉ có âm thanh hai người đang hít thở không khí. Hàn Mộc Tử nhìn Đoan Mộc Trạch ở phía đối diện, đôi mắt hoa đào của anh ta, dưới ánh đèn có vẻ lãnh đạm hơn một chút, anh ta vừa nói cái gì đó … Cô cười nhạt: “Sau đó thì sao?” “Ồ?” Đoan Mộc Trạch nhướng mày: “Cô biết những chuyện này sao? Hàn Mộc Tử mím môi không nói gì, bề ngoài vẫn là bình tĩnh nhưng môi đã dần trở nên tái nhợt “Được rồi, nói chuyện gì cô không biết đi?” Đoan Mộc Trạch cười nhẹ, như là cố ý k*ch th*ch Hàn Mộc Tử: “Nhà họ Uất Trì có hôn ước với nhà họ Đoan Mộc, cô biết không? Đoan Mộc Trạch nhìn thấy trong đôi mắt đẹp của nàng có một tia cảm xúc khác, nụ cười trên môi càng thêm trầm xuống: “Xem ra cuối cùng tôi đã nói một chuyện mà cô không biết, cho nên hôm nay tôi tới không vô ích rồi” Điều anh ta không biết là bàn tay dưới bàn của Hàn Mộc Tử đã nảm chặt thành nằm đấm, cô thật sự không thể hiểu được Đoan Mộc Trạch muốn nói gì? “Lần trước gặp mặt, anh hỏi tôi sao kết hôn không mời anh uống rượu mừng phải không?” “Chính xác.” “Khi đó anh còn không biết những thứ này?” Đoan Mộc Trạch nhún vai: “Tôi thật sự không biết. Tôi ở xa nên không quan tâm đến những thứ ở đây. Hơn nữa, tôi không có hứng thú với những thứ này, và tất nhiên tôi không đọc tin tức mỗi ngày. “ Hàn Mộc Tử nhìn hẳn, đột nhiên buông tay ra, đôi môi hơi tái nhợt nhếch lên một nụ cười lạnh. “Làm sao tôi biết lời anh nói có phải thật không? Dù sao các người cũng là người một nhà. Ai biết các người một lòng một dạ không chứ?” Nói xong, Hàn Mộc Tử trực tiếp đứng lên: “Được rồi, chúng ta kết thúc cuộc trò chuyện hôm nay tại đây, đã muộn rồi, tôi phải về đây. Cô trực tiếp bước ra ngoài, giọng nói của Đoan Mộc Trạch vang lên ở phía sau. “Đương nhiên, tôi một lòng một dạ với em gái tôi, nhưng không có nghĩa là tôi đồng ý với quyết định của con bé. Dạ Mạc Thâm là một người đàn ông xuất nhưng anh ta không yêu em gái tôi, thì tôi không thể để em tôi lấy anh ta. “ Hàm Mộc Tử dừng lại, và không quay đầu lại. “Vậy nên… “Vậy nên anh không muốn em gái mình kết hôn với anh ta. Liên quan gì đến tôi?” Hàn Mộc Tử ngất lời anh ta, quay đầu nhìn anh ta: “Không phải anh mu: anh sao? Đáng tiếc, tôi phải nói thẳng với anh là tôi không giúp được anh, hơn nữa tôi cũng không có nghĩa vụ này.” “ Nói đến đây thì đã biết rất rõ rồi, nhìn người phụ nữ vừa nói vừa dứt khoát trước mặt mình, Đoan Mộc Trạch cuối cùng không khỏi nhíu mày. “Lẽ nào cô muốn họ đính hôn sao? Dạ Mạc Thâm…” “Anh Đoan Mộc này” Hàn Mộc Tử ngắt lời anh ta, không để anh ta tiếp tục phần còn lại của câu chuyện, và nói nhẹ: “Mặc dù tôi suýt chút nữa kết hôn với Dạ Mạc Thâm nhưng quả thật chưa xảy ra, anh ấy tự do, giờ anh ấy mất trí nhớ, điều tôi muốn làm là khiến anh ấy nhớ đến tôi, chứ không phải ép anh ấy chấp nhận thân phận của tôi. Nếu… anh ấy thực sự muốn đính hôn với ai đó, thì tôi không còn gì để lưu luyến nữa” Ít nhất trong mắt cô, cô đặc biệt chú ý. đến cảm xúc. Cô thậm chí tin chắc tình cảm có thể vượt qua mọi trở ngại, chỉ cần có đủ tự tin, nếu không khoảng thời gian này, Dạ Mạc Thâm đã không phải lúc cũng ở gần cô.