Lee Thế 5 phút sau khi stt được up, có 1 ment” Em được không? Đợi ngày này lâu rồi ^^” Belly Like ment” Em có chắc không? Anh lấy thật đấy” Lee Thế “Thật^^” Belly “ Vậy cho anh sđt của em” “em sẽ inbox” Inbox từ Belly” 0166xxxxxxx” “Ok, hẹn gặp em một ngày không xa. Anh sẽ phone” Nó sung sướng, thật sung sướng và cả hạnh phúc nữa chứ. Nó đã đợi ngày này từ lâu rồi, ngày mà anh và nó hẹn hò. _5 NĂM TRƯỚC_ Tại một ngôi trường bình thường hết sức bình thường. “Ôi muộn học mất rồi, đi nhanh lên Belly” Châu cô bạn cùng lớp giục nó. “Ờ biết rồi, đợi tao với” Nó vội vội chạy lên lớp. Lớp nó 10a5, tận tầng 3 chạy thục mạng mất thôi. Bỗng, đi qua 11a12, có một tiếng gọi của một anh khóa trên: “Em giầy xanh ơi” Ai giầy xanh? Chẳng phải là nó đang mang giầy xanh sao? Nó ngơ ngác quay lại nhìn nhưng chạy kịp hỏi người đó gọi nó có chuyện gì vì Châu đang giục nó lên lớp, chỉ thấy trên mặt người con trai đấy có nụ cười. Thật đẹp, đó là đối với nó cảm nhận. “May ghê cô vào muộn, mày nhỉ?” Bỏ cặp…
Chương 27
Hợp Đồng Vớ Vẩn, Nhưng Vì Anh Em Sẽ Làm!Tác giả: MiA LeeTruyện Ngôn TìnhLee Thế 5 phút sau khi stt được up, có 1 ment” Em được không? Đợi ngày này lâu rồi ^^” Belly Like ment” Em có chắc không? Anh lấy thật đấy” Lee Thế “Thật^^” Belly “ Vậy cho anh sđt của em” “em sẽ inbox” Inbox từ Belly” 0166xxxxxxx” “Ok, hẹn gặp em một ngày không xa. Anh sẽ phone” Nó sung sướng, thật sung sướng và cả hạnh phúc nữa chứ. Nó đã đợi ngày này từ lâu rồi, ngày mà anh và nó hẹn hò. _5 NĂM TRƯỚC_ Tại một ngôi trường bình thường hết sức bình thường. “Ôi muộn học mất rồi, đi nhanh lên Belly” Châu cô bạn cùng lớp giục nó. “Ờ biết rồi, đợi tao với” Nó vội vội chạy lên lớp. Lớp nó 10a5, tận tầng 3 chạy thục mạng mất thôi. Bỗng, đi qua 11a12, có một tiếng gọi của một anh khóa trên: “Em giầy xanh ơi” Ai giầy xanh? Chẳng phải là nó đang mang giầy xanh sao? Nó ngơ ngác quay lại nhìn nhưng chạy kịp hỏi người đó gọi nó có chuyện gì vì Châu đang giục nó lên lớp, chỉ thấy trên mặt người con trai đấy có nụ cười. Thật đẹp, đó là đối với nó cảm nhận. “May ghê cô vào muộn, mày nhỉ?” Bỏ cặp… “Chào anh chị” Jan và Việt Anh xuống xe chào tạm“Hai đứa học nhé” Nói rồi anh c*̃ng đi luônTại sân bay Nội BàiĐông nghịt người, họ ở tứ xứ khắp nơi. Người thân đứng chờ xếp hàng la liệt. Anh và Cẩm Nhung đợi c*̀ng đã đợi 30 phút“Sao bạn chị ra lâu vậy” Hết kiên nhẫn anh nói“Đợi chút xíu đi. Chắc là sắp ra rồi” Cẩm Nhung ngó nghiêng đưa cao tấm bảng tên“Em còn có việc ở nhà. Lâu quá biết vậy em không đi c*̀ng chị”“Mới có 30p thôi mà đã kêu ca sao?” Cẩm Nhung nói nhỏ vào tai anh “Yên tâm đi người này, hôm nay em gặp sẽ không phí công chờ đâu” Cẩm Nhung tiếp tục đưa bảng tên lên caoTại cổng D10“Sao lâu vậy chị có nhớ mặt người ta không? Có lẽ nào người ta đang tìm mình”“Chị c*̃ng không biết Sakonrat bây giờ thay đổi sao nữa. Nhớ mỗi khuôn mặt hồi cấp 3 thôi” Cô vẫn ngáo nghiêng nhìn15 phút trôi quá vẫn không thấy đâu“Hay là cô gái ấy không về” Anh hết kiên nhẫn“Cố chút nữa đi”“Em đi WC đấy. Gần tiếng mắc quᔓChán mày quá”Lúc này tại cổng D9, một cô gái mái tóc màu hung xoắn retro nhẹ, mặc chiếc váy ren trắng make up nhẹ nhàng c*̃ng đang chờ đợi người thân“Sao không thấy ai nhỉ?” Cô nhìn khắp nhưng không thấy bảng tên c*̉a mình. Quay người lại bỗng cô va vào ai đó.“Ơ tôi xin lỗi” Người đàn ông nhẹ nhàng xin lỗi“Không có gì đâu” Cô vội vàng quay sang, bỗng một giây đứng hình bởi vì đó là anh “Anh Thế”“Min” anh c*̃ng đứng hình 1 giây “em…em đã về Việt Nam sao? Thời gian qua em đã đi đâu vậy?”“Em…em” Cô c*̃ng bàng hoàng không biết trả lời anh sao “Anh đến đây c*̀ng Nhung sao? Đưa em đến chỗ Nhung. Em cần nghỉ ngơi” Cô lảnh sang chuyện khác.“Hãy trả lời anh đi” Anh nắm lấy hai bờ vai cô “Thời gian qua e đã đi đâu vậy? Em có biết là anh nhớ em lắm không? Nhớ em phát điên nhưng không thể nào tìm được em?” Lúc này anh c*̃ng gần như phát điên.“Thế thì đã sao? Cuối c*̀ng thì anh c*̃ng lấy vợ có con thôi?” Lời cô nói khiến anh phải im lại “Hãy đưa em về đi, em mệt rồi” Cô mệt mỏi nóiAnh đưa cô ra chỗ Nhung, vừa thấy hai người đó Nhung kêu to“Min Min, ở đây này” Nhung giơ cao tấm bảng tên “Hai người gặp nhau được hay vậy?” Nhung vui vẻ nói“Nhung ơi về thôi mình mệt rồi” Min nắm tay Nhung đi“Ờ, mà đến nhà mình nhé? Cậu c*̃ng vừa về mà”“Thôi mình có nhà ở đây mà”“Ờ thôi được”“Về rồi nói chuyện với em” khuôn mặt anh đầy đe đọa
“Chào anh chị” Jan và Việt Anh xuống xe chào tạm
“Hai đứa học nhé” Nói rồi anh c*̃ng đi luôn
Tại sân bay Nội Bài
Đông nghịt người, họ ở tứ xứ khắp nơi. Người thân đứng chờ xếp hàng la liệt. Anh và Cẩm Nhung đợi c*̀ng đã đợi 30 phút
“Sao bạn chị ra lâu vậy” Hết kiên nhẫn anh nói
“Đợi chút xíu đi. Chắc là sắp ra rồi” Cẩm Nhung ngó nghiêng đưa cao tấm bảng tên
“Em còn có việc ở nhà. Lâu quá biết vậy em không đi c*̀ng chị”
“Mới có 30p thôi mà đã kêu ca sao?” Cẩm Nhung nói nhỏ vào tai anh “Yên tâm đi người này, hôm nay em gặp sẽ không phí công chờ đâu” Cẩm Nhung tiếp tục đưa bảng tên lên cao
Tại cổng D10
“Sao lâu vậy chị có nhớ mặt người ta không? Có lẽ nào người ta đang tìm mình”
“Chị c*̃ng không biết Sakonrat bây giờ thay đổi sao nữa. Nhớ mỗi khuôn mặt hồi cấp 3 thôi” Cô vẫn ngáo nghiêng nhìn
15 phút trôi quá vẫn không thấy đâu
“Hay là cô gái ấy không về” Anh hết kiên nhẫn
“Cố chút nữa đi”
“Em đi WC đấy. Gần tiếng mắc quá”
“Chán mày quá”
Lúc này tại cổng D9, một cô gái mái tóc màu hung xoắn retro nhẹ, mặc chiếc váy ren trắng make up nhẹ nhàng c*̃ng đang chờ đợi người thân
“Sao không thấy ai nhỉ?” Cô nhìn khắp nhưng không thấy bảng tên c*̉a mình. Quay người lại bỗng cô va vào ai đó.
“Ơ tôi xin lỗi” Người đàn ông nhẹ nhàng xin lỗi
“Không có gì đâu” Cô vội vàng quay sang, bỗng một giây đứng hình bởi vì đó là anh “Anh Thế”
“Min” anh c*̃ng đứng hình 1 giây “em…em đã về Việt Nam sao? Thời gian qua em đã đi đâu vậy?”
“Em…em” Cô c*̃ng bàng hoàng không biết trả lời anh sao “Anh đến đây c*̀ng Nhung sao? Đưa em đến chỗ Nhung. Em cần nghỉ ngơi” Cô lảnh sang chuyện khác.
“Hãy trả lời anh đi” Anh nắm lấy hai bờ vai cô “Thời gian qua e đã đi đâu vậy? Em có biết là anh nhớ em lắm không? Nhớ em phát điên nhưng không thể nào tìm được em?” Lúc này anh c*̃ng gần như phát điên.
“Thế thì đã sao? Cuối c*̀ng thì anh c*̃ng lấy vợ có con thôi?” Lời cô nói khiến anh phải im lại “Hãy đưa em về đi, em mệt rồi” Cô mệt mỏi nói
Anh đưa cô ra chỗ Nhung, vừa thấy hai người đó Nhung kêu to
“Min Min, ở đây này” Nhung giơ cao tấm bảng tên “Hai người gặp nhau được hay vậy?” Nhung vui vẻ nói
“Nhung ơi về thôi mình mệt rồi” Min nắm tay Nhung đi
“Ờ, mà đến nhà mình nhé? Cậu c*̃ng vừa về mà”
“Thôi mình có nhà ở đây mà”
“Ờ thôi được”
“Về rồi nói chuyện với em” khuôn mặt anh đầy đe đọa
Hợp Đồng Vớ Vẩn, Nhưng Vì Anh Em Sẽ Làm!Tác giả: MiA LeeTruyện Ngôn TìnhLee Thế 5 phút sau khi stt được up, có 1 ment” Em được không? Đợi ngày này lâu rồi ^^” Belly Like ment” Em có chắc không? Anh lấy thật đấy” Lee Thế “Thật^^” Belly “ Vậy cho anh sđt của em” “em sẽ inbox” Inbox từ Belly” 0166xxxxxxx” “Ok, hẹn gặp em một ngày không xa. Anh sẽ phone” Nó sung sướng, thật sung sướng và cả hạnh phúc nữa chứ. Nó đã đợi ngày này từ lâu rồi, ngày mà anh và nó hẹn hò. _5 NĂM TRƯỚC_ Tại một ngôi trường bình thường hết sức bình thường. “Ôi muộn học mất rồi, đi nhanh lên Belly” Châu cô bạn cùng lớp giục nó. “Ờ biết rồi, đợi tao với” Nó vội vội chạy lên lớp. Lớp nó 10a5, tận tầng 3 chạy thục mạng mất thôi. Bỗng, đi qua 11a12, có một tiếng gọi của một anh khóa trên: “Em giầy xanh ơi” Ai giầy xanh? Chẳng phải là nó đang mang giầy xanh sao? Nó ngơ ngác quay lại nhìn nhưng chạy kịp hỏi người đó gọi nó có chuyện gì vì Châu đang giục nó lên lớp, chỉ thấy trên mặt người con trai đấy có nụ cười. Thật đẹp, đó là đối với nó cảm nhận. “May ghê cô vào muộn, mày nhỉ?” Bỏ cặp… “Chào anh chị” Jan và Việt Anh xuống xe chào tạm“Hai đứa học nhé” Nói rồi anh c*̃ng đi luônTại sân bay Nội BàiĐông nghịt người, họ ở tứ xứ khắp nơi. Người thân đứng chờ xếp hàng la liệt. Anh và Cẩm Nhung đợi c*̀ng đã đợi 30 phút“Sao bạn chị ra lâu vậy” Hết kiên nhẫn anh nói“Đợi chút xíu đi. Chắc là sắp ra rồi” Cẩm Nhung ngó nghiêng đưa cao tấm bảng tên“Em còn có việc ở nhà. Lâu quá biết vậy em không đi c*̀ng chị”“Mới có 30p thôi mà đã kêu ca sao?” Cẩm Nhung nói nhỏ vào tai anh “Yên tâm đi người này, hôm nay em gặp sẽ không phí công chờ đâu” Cẩm Nhung tiếp tục đưa bảng tên lên caoTại cổng D10“Sao lâu vậy chị có nhớ mặt người ta không? Có lẽ nào người ta đang tìm mình”“Chị c*̃ng không biết Sakonrat bây giờ thay đổi sao nữa. Nhớ mỗi khuôn mặt hồi cấp 3 thôi” Cô vẫn ngáo nghiêng nhìn15 phút trôi quá vẫn không thấy đâu“Hay là cô gái ấy không về” Anh hết kiên nhẫn“Cố chút nữa đi”“Em đi WC đấy. Gần tiếng mắc quᔓChán mày quá”Lúc này tại cổng D9, một cô gái mái tóc màu hung xoắn retro nhẹ, mặc chiếc váy ren trắng make up nhẹ nhàng c*̃ng đang chờ đợi người thân“Sao không thấy ai nhỉ?” Cô nhìn khắp nhưng không thấy bảng tên c*̉a mình. Quay người lại bỗng cô va vào ai đó.“Ơ tôi xin lỗi” Người đàn ông nhẹ nhàng xin lỗi“Không có gì đâu” Cô vội vàng quay sang, bỗng một giây đứng hình bởi vì đó là anh “Anh Thế”“Min” anh c*̃ng đứng hình 1 giây “em…em đã về Việt Nam sao? Thời gian qua em đã đi đâu vậy?”“Em…em” Cô c*̃ng bàng hoàng không biết trả lời anh sao “Anh đến đây c*̀ng Nhung sao? Đưa em đến chỗ Nhung. Em cần nghỉ ngơi” Cô lảnh sang chuyện khác.“Hãy trả lời anh đi” Anh nắm lấy hai bờ vai cô “Thời gian qua e đã đi đâu vậy? Em có biết là anh nhớ em lắm không? Nhớ em phát điên nhưng không thể nào tìm được em?” Lúc này anh c*̃ng gần như phát điên.“Thế thì đã sao? Cuối c*̀ng thì anh c*̃ng lấy vợ có con thôi?” Lời cô nói khiến anh phải im lại “Hãy đưa em về đi, em mệt rồi” Cô mệt mỏi nóiAnh đưa cô ra chỗ Nhung, vừa thấy hai người đó Nhung kêu to“Min Min, ở đây này” Nhung giơ cao tấm bảng tên “Hai người gặp nhau được hay vậy?” Nhung vui vẻ nói“Nhung ơi về thôi mình mệt rồi” Min nắm tay Nhung đi“Ờ, mà đến nhà mình nhé? Cậu c*̃ng vừa về mà”“Thôi mình có nhà ở đây mà”“Ờ thôi được”“Về rồi nói chuyện với em” khuôn mặt anh đầy đe đọa