Tác giả:

“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…

Chương 106: Ra tay tương trợ

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… Đoàn Bảo Đồng không khỏi kinh ngạc, xem ra ôngta nên chào hỏi lại cậu Tần rồi.Hai người nói chuyện một hồi, sau đó Tần Lâmhỏi.“Ở Đông Hải, ngoài ông và Bùi Lương ra, thì còn aicó địa vị như thế nữa không?”Đoàn Bảo Đông cau mày, không ngờ Tần Lâm lạichủ động hỏi chuyện này, xem ra anh đang định xenvào chuyện của thế giới ngầm ở Đông Hải rồi sao?Tất nhiên mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy,cho dù Tần Lâm có bản lĩnh, muốn xen vào cũngkhông phải chuyện dễ.“Tần đại sư, có rất nhiều thế lực ở Đông Hải, trongđó tôi và ông chủ Bùi cũng khá có tiếng tăm”.“Đương nhiên là cũng có không ít người nganghàng với chúng tôi, chẳng hạn như Kim Xà”.Đoàn Bảo Đông vừa dứt lời, Long Ích Huy lạnhlùng hừ một tiếng.“Kim Xà có tư cách gì để ngang hàng với anhĐông chứ?”Đoàn Bảo Đông cười nói: “Tiểu Long, đừng coithường người khác, tuy chúng tôi không đội trờichung nhưng khách quan mà nói thì Kim Xà cũng cóchút thủ đoạn đó”.Long Ích Huy vẫn không phục.“Thủ đoạn? Đó đều là những thủ đoạn hèn hạ bỉổi mà thôi, không thể so sánh với anh Đông được”.Long Ích Huy vừa dứt lời, đột nhiên có một giọngnói khàn khàn vang lên từ phía cửa.“Vậy ư? Vị họ Kim nào đó xấu xa thế sao?"Nghe thấy giọng nói này, tất cả mọi người độtnhiên trở nên căng thẳng.Sắc mặt Đoàn Bảo Đông thay đổi: “Kim Xà!”Cùng với giọng nói trầm khàn, cửa phòng riêngmỡ ra, một người đàn ông thấp bé cao khoảng mộtmét rưỡi bước vào, hắn chính là Kim Xà.Có hơn chục ngưỡi theo sau hắn, tất cả bọnchúng đều lao vào phòng riêng.Kim Xà cầm một khẩu súng trong tay, hắn chĩahọng súng đen ngòm vào đầu của Đoàn Bảo Đông."Anh Đông, vẫn khỏe chứt”Kim Xà cười một cách nham hiểm, điệu cười đặctrưng của một kẻ khẩu Phật tâm xà, cho dù là giọngnói hay nụ cười đều khiến người ta vô cùng khó chịu.Nhìn thấy bọn chúng có súng, Đoàn Bảo Đông vànhững người khác đều không dám động đậy, hômnay Kim Xà đến đây quả thực không hề có thiện ý.Nhiều người như vậy, có thể đi lên đây mà khônggây tiếng động, xem ra hắn đã chuẩn bị rất kỹ, khôngphải chỉ là ngày một ngày hai!“Kim Xà, cậu muốn gì?"Kim Xà cười khẩy, nói: “Anh Đông, chẳng phải anhđã nói hai chúng ta không đội trời chung sao, một núikhông thể có hai hồ, nếu anh đã không tha cho tôi thìđương nhiên tôi phải giết anh rồi!"Kim Xà là một người nham hiểm độc ác, biết đượcĐoàn Bảo Đông hay đến đây ăn nên hắn đã nằmvùng ở đây được mấy ngày rồi.Quản lý nhà hàng và nhân viên phục vụ đều bịhắn mua chuộc, hoặc là bị uy h**p, để đối phó vớiĐoàn Bảo Đông, hắn cũng đã phải hao tổn tâm huyếtkhông ít.“Đoàn Bảo Đông, hôm nay anh đừng mong sẽbước được ra khỏi cánh cửa này!”Kim Xà là một người hết sức thẳng thắn, khôngcần nói nhiều, cứ giết Đoàn Bảo Đông trước rồi tính,tránh đêm dài lắm mộng, để lỡ có xảy ra sai sót thìkhông ồn chút nào.Bụp!Kim Xà bóp cò, mọi người có mặt ở đó đều vôcùng bàng hoàng!Toi rồi!Lúc này, Tần Lâm đột nhiên vung tay.Vụt!Cò súng vung lên cùng lúc với tay của Tần Lâm,sau đó, một tiếng “tạch" vang lên!Một chiếc đũa bị đóng thẳng vào tường!Còn Đoàn Bảo Đông vẫn bình an vô sự!Tất cả mọi thứ diễn ra trong vòng chưa đến mộtgiây, khiến ai nấy đều hoang mang.Đoàn Bảo Đông quay đầu lại xem, ông ta pháthiện chiếc đũa đã đóng hẳn viên đạn vào tường!Đoàn Bảo Đông nhất thời rợn tóc gáy.Một chiếc đũa có thể ghim được một viên đạn!Tần đại sư... mạnh vậy sao?

Đoàn Bảo Đồng không khỏi kinh ngạc, xem ra ông

ta nên chào hỏi lại cậu Tần rồi.

Hai người nói chuyện một hồi, sau đó Tần Lâm

hỏi.

“Ở Đông Hải, ngoài ông và Bùi Lương ra, thì còn ai

có địa vị như thế nữa không?”

Đoàn Bảo Đông cau mày, không ngờ Tần Lâm lại

chủ động hỏi chuyện này, xem ra anh đang định xen

vào chuyện của thế giới ngầm ở Đông Hải rồi sao?

Tất nhiên mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy,

cho dù Tần Lâm có bản lĩnh, muốn xen vào cũng

không phải chuyện dễ.

“Tần đại sư, có rất nhiều thế lực ở Đông Hải, trong

đó tôi và ông chủ Bùi cũng khá có tiếng tăm”.

“Đương nhiên là cũng có không ít người ngang

hàng với chúng tôi, chẳng hạn như Kim Xà”.

Đoàn Bảo Đông vừa dứt lời, Long Ích Huy lạnh

lùng hừ một tiếng.

“Kim Xà có tư cách gì để ngang hàng với anh

Đông chứ?”

Đoàn Bảo Đông cười nói: “Tiểu Long, đừng coi

thường người khác, tuy chúng tôi không đội trời

chung nhưng khách quan mà nói thì Kim Xà cũng có

chút thủ đoạn đó”.

Long Ích Huy vẫn không phục.

“Thủ đoạn? Đó đều là những thủ đoạn hèn hạ bỉ

ổi mà thôi, không thể so sánh với anh Đông được”.

Long Ích Huy vừa dứt lời, đột nhiên có một giọng

nói khàn khàn vang lên từ phía cửa.

“Vậy ư? Vị họ Kim nào đó xấu xa thế sao?"

Nghe thấy giọng nói này, tất cả mọi người đột

nhiên trở nên căng thẳng.

Sắc mặt Đoàn Bảo Đông thay đổi: “Kim Xà!”

Cùng với giọng nói trầm khàn, cửa phòng riêng

mỡ ra, một người đàn ông thấp bé cao khoảng một

mét rưỡi bước vào, hắn chính là Kim Xà.

Có hơn chục ngưỡi theo sau hắn, tất cả bọn

chúng đều lao vào phòng riêng.

Kim Xà cầm một khẩu súng trong tay, hắn chĩa

họng súng đen ngòm vào đầu của Đoàn Bảo Đông.

"Anh Đông, vẫn khỏe chứt”

Kim Xà cười một cách nham hiểm, điệu cười đặc

trưng của một kẻ khẩu Phật tâm xà, cho dù là giọng

nói hay nụ cười đều khiến người ta vô cùng khó chịu.

Nhìn thấy bọn chúng có súng, Đoàn Bảo Đông và

những người khác đều không dám động đậy, hôm

nay Kim Xà đến đây quả thực không hề có thiện ý.

Nhiều người như vậy, có thể đi lên đây mà không

gây tiếng động, xem ra hắn đã chuẩn bị rất kỹ, không

phải chỉ là ngày một ngày hai!

“Kim Xà, cậu muốn gì?"

Kim Xà cười khẩy, nói: “Anh Đông, chẳng phải anh

đã nói hai chúng ta không đội trời chung sao, một núi

không thể có hai hồ, nếu anh đã không tha cho tôi thì

đương nhiên tôi phải giết anh rồi!"

Kim Xà là một người nham hiểm độc ác, biết được

Đoàn Bảo Đông hay đến đây ăn nên hắn đã nằm

vùng ở đây được mấy ngày rồi.

Quản lý nhà hàng và nhân viên phục vụ đều bị

hắn mua chuộc, hoặc là bị uy h**p, để đối phó với

Đoàn Bảo Đông, hắn cũng đã phải hao tổn tâm huyết

không ít.

“Đoàn Bảo Đông, hôm nay anh đừng mong sẽ

bước được ra khỏi cánh cửa này!”

Kim Xà là một người hết sức thẳng thắn, không

cần nói nhiều, cứ giết Đoàn Bảo Đông trước rồi tính,

tránh đêm dài lắm mộng, để lỡ có xảy ra sai sót thì

không ồn chút nào.

Bụp!

Kim Xà bóp cò, mọi người có mặt ở đó đều vô

cùng bàng hoàng!

Toi rồi!

Lúc này, Tần Lâm đột nhiên vung tay.

Vụt!

Cò súng vung lên cùng lúc với tay của Tần Lâm,

sau đó, một tiếng “tạch" vang lên!

Một chiếc đũa bị đóng thẳng vào tường!

Còn Đoàn Bảo Đông vẫn bình an vô sự!

Tất cả mọi thứ diễn ra trong vòng chưa đến một

giây, khiến ai nấy đều hoang mang.

Đoàn Bảo Đông quay đầu lại xem, ông ta phát

hiện chiếc đũa đã đóng hẳn viên đạn vào tường!

Đoàn Bảo Đông nhất thời rợn tóc gáy.

Một chiếc đũa có thể ghim được một viên đạn!

Tần đại sư... mạnh vậy sao?

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… Đoàn Bảo Đồng không khỏi kinh ngạc, xem ra ôngta nên chào hỏi lại cậu Tần rồi.Hai người nói chuyện một hồi, sau đó Tần Lâmhỏi.“Ở Đông Hải, ngoài ông và Bùi Lương ra, thì còn aicó địa vị như thế nữa không?”Đoàn Bảo Đông cau mày, không ngờ Tần Lâm lạichủ động hỏi chuyện này, xem ra anh đang định xenvào chuyện của thế giới ngầm ở Đông Hải rồi sao?Tất nhiên mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy,cho dù Tần Lâm có bản lĩnh, muốn xen vào cũngkhông phải chuyện dễ.“Tần đại sư, có rất nhiều thế lực ở Đông Hải, trongđó tôi và ông chủ Bùi cũng khá có tiếng tăm”.“Đương nhiên là cũng có không ít người nganghàng với chúng tôi, chẳng hạn như Kim Xà”.Đoàn Bảo Đông vừa dứt lời, Long Ích Huy lạnhlùng hừ một tiếng.“Kim Xà có tư cách gì để ngang hàng với anhĐông chứ?”Đoàn Bảo Đông cười nói: “Tiểu Long, đừng coithường người khác, tuy chúng tôi không đội trờichung nhưng khách quan mà nói thì Kim Xà cũng cóchút thủ đoạn đó”.Long Ích Huy vẫn không phục.“Thủ đoạn? Đó đều là những thủ đoạn hèn hạ bỉổi mà thôi, không thể so sánh với anh Đông được”.Long Ích Huy vừa dứt lời, đột nhiên có một giọngnói khàn khàn vang lên từ phía cửa.“Vậy ư? Vị họ Kim nào đó xấu xa thế sao?"Nghe thấy giọng nói này, tất cả mọi người độtnhiên trở nên căng thẳng.Sắc mặt Đoàn Bảo Đông thay đổi: “Kim Xà!”Cùng với giọng nói trầm khàn, cửa phòng riêngmỡ ra, một người đàn ông thấp bé cao khoảng mộtmét rưỡi bước vào, hắn chính là Kim Xà.Có hơn chục ngưỡi theo sau hắn, tất cả bọnchúng đều lao vào phòng riêng.Kim Xà cầm một khẩu súng trong tay, hắn chĩahọng súng đen ngòm vào đầu của Đoàn Bảo Đông."Anh Đông, vẫn khỏe chứt”Kim Xà cười một cách nham hiểm, điệu cười đặctrưng của một kẻ khẩu Phật tâm xà, cho dù là giọngnói hay nụ cười đều khiến người ta vô cùng khó chịu.Nhìn thấy bọn chúng có súng, Đoàn Bảo Đông vànhững người khác đều không dám động đậy, hômnay Kim Xà đến đây quả thực không hề có thiện ý.Nhiều người như vậy, có thể đi lên đây mà khônggây tiếng động, xem ra hắn đã chuẩn bị rất kỹ, khôngphải chỉ là ngày một ngày hai!“Kim Xà, cậu muốn gì?"Kim Xà cười khẩy, nói: “Anh Đông, chẳng phải anhđã nói hai chúng ta không đội trời chung sao, một núikhông thể có hai hồ, nếu anh đã không tha cho tôi thìđương nhiên tôi phải giết anh rồi!"Kim Xà là một người nham hiểm độc ác, biết đượcĐoàn Bảo Đông hay đến đây ăn nên hắn đã nằmvùng ở đây được mấy ngày rồi.Quản lý nhà hàng và nhân viên phục vụ đều bịhắn mua chuộc, hoặc là bị uy h**p, để đối phó vớiĐoàn Bảo Đông, hắn cũng đã phải hao tổn tâm huyếtkhông ít.“Đoàn Bảo Đông, hôm nay anh đừng mong sẽbước được ra khỏi cánh cửa này!”Kim Xà là một người hết sức thẳng thắn, khôngcần nói nhiều, cứ giết Đoàn Bảo Đông trước rồi tính,tránh đêm dài lắm mộng, để lỡ có xảy ra sai sót thìkhông ồn chút nào.Bụp!Kim Xà bóp cò, mọi người có mặt ở đó đều vôcùng bàng hoàng!Toi rồi!Lúc này, Tần Lâm đột nhiên vung tay.Vụt!Cò súng vung lên cùng lúc với tay của Tần Lâm,sau đó, một tiếng “tạch" vang lên!Một chiếc đũa bị đóng thẳng vào tường!Còn Đoàn Bảo Đông vẫn bình an vô sự!Tất cả mọi thứ diễn ra trong vòng chưa đến mộtgiây, khiến ai nấy đều hoang mang.Đoàn Bảo Đông quay đầu lại xem, ông ta pháthiện chiếc đũa đã đóng hẳn viên đạn vào tường!Đoàn Bảo Đông nhất thời rợn tóc gáy.Một chiếc đũa có thể ghim được một viên đạn!Tần đại sư... mạnh vậy sao?

Chương 106: Ra tay tương trợ