Tác giả:

“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…

Chương 120: Chủ tịch Tần

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… Đọc cuộc trò chuyện không hề kiêng ky của đámngười, trong lòng Vương Nhị thấy khó chịu, nhắn choTần Lâm.“Anh Tần, anh bị đuổi à?”Ngay lúc sau, Tần Lâm đáp.“Yên tâm, mai gặp”.Vương Nhị không hiểu gì, đắc tội trưởng phòngVương và cả phó chủ tịch Tiền thì bị đuổi là cái chắc,còn mai gặp cái gì?Sáng sớm hôm sau, toàn bộ nhân viên quản lýcủa tập đoàn Hiên Viên đã ăn mặc chỉnh tể, ai cũngmặc âu phục ởi giày da chờ trong phòng họp.Đám người phó chủ tịch Tiền, Cát Phong, VươngHưng Giai cũng ngồi thẳng lưng, tạo ấn tượng tốt chochủ tịch mới.Đám Vương Nhị đứng ở phía sau, nhân viên bìnhthường như bọn họ chỉ có thể đứng họp.Cô ấy cầm điện thoại lên, hơi do dự, nhưng vẫnnhắn tin cho Tần Lâm.“Anh Tần, sắp họp rồi, anh có đến không?”Vừa mới nhắn xong, Tần Lâm đã đầy cửa đi vào.Vương Nhị vội vàng vẫy tay với anh rồi nói nhỏ.“Anh Tần! Ở đây!”Thấy Tần Lâm tới, Vương Hưng Giai trở nên giậngiữ.“Ai cho anh đến?!”Cát Phong cũng chau mày: “Tần Lâm, cậu đã bịđuổi rồi, hôm nay cậu không có tư cách tham giahọp, mau ra ngoài đi!”Phó chủ tịch Tiền cũng lạnh lùng hừ một tiếng:“Bảo vệ làm ăn kiểu gì mà hạng người nào cũng chovào thế hả?"Vương Nhị nghe vậy thì biến sắc, không ngờ anhTần thật sự bị đuổi việc rồi!Người nào làm việc nghiêm túc sẽ đều bị nhắmvào hay sao?Tần Lâm nghe vậy nhưng chỉ lạnh lùng cười.“Sao, các người đều cho rằng tôi đáng bị đuổi à2“Tần Lâm nhìn đám người ð phòng kiểm tra chấtlượng, và cả mấy vị đồng nghiệp ð phòng nhân sự.Tất cả đều lộ vẻ cười cợt: “Phí lời, không đuổi anhthì đuổi ai, đừng có ở đây làm phiền chúng tôi họpnữa, mau biến đi!”“Bảo vệ, bảo vệ đâu rồi, nhanh lên!”Phòng kiểm tra chất lượng và phòng nhân sự đềubiết Tần Lâm, một người mới có đầu óc không bìnhthường của công ty.Đắc tội trưởng phòng Vương, giám đốc Cát,chống đối phó chủ tịch Tiền, không đuổi anh thì đuổiai?Thấy mọi người nhao nhao lên tiếng đòi đuổi TầnLâm ra ngoài, nụ cười của Tần Lâm cũng tràn đầy ý vị.Anh đi đến vị trí rồi ngồi xuống.“Này! Đó là chỗ cho cậu ngồi chắc! Đứng dậymau! Muốn chết à!”“Họ Tần kia! Đó là vị trí của chủ tịch mới đấy, látnữa ngài ấy mà tới thì cậu chết chắc đấy!”“Không, không thể để thằng nhãi này phá pháchð đây được, nếu không chủ tịch mới sẽ nghỉ ngờ nănglực làm việc của chúng ta mất”Phó chủ tịch Tiền vẻ mặt trầm xuống: “Cát Phong,mấy người kia, lôi cậu ta ra ngoài cho tôi!"Cát Phong đứng dậy, vén tay áo lên, không chờbảo vệ tới mà ra tay luôn.Nhưng lúc này, cửa phòng làm việc lại mở ra,Mạnh Văn Cương đi vào.Sắc mặt mọi người thay đổi, vội vàng đứng dậy.“Tổng giám đốc Mạnh!"Mạnh Văn Cương gật đầu: “Tất cả ngồi đi”.Đám Vương Hưng Giai hơi thay đồi sắc mặt. Tênnày vẫn chưa ra ngoài, mà tổng giám đốc Mạnh lại tớirồi, mong là cậu ta đừng có nói linh tinh gì trước mặttổng giám đốc Mạnh!“Tổng giám đốc Mạnh, thật ngại quá, hiện giờ cóchút rắc rối. Có một nhân viên bị đuổi việc đang làmloạn ở đây, chúng tôi sẽ đuổi cậu ta đi ngay”Cát Phong báo cáo một tiếng rồi gọi mấy ngườiđàn ông khỏe mạnh đi lên.“Tần Lâm! Còn không cút ra ngoài đi, đừng có bắtbọn tôi phải đánh!”Mạnh Văn Cương nghe vậy thì chau mày, nhìn CátPhong rồi lạnh lùng nói.“Ai cho phép cậu bất kính với chủ tịch Tần nhưvậy? Cậu muốn nghỉ việc rồi đúng không?”Mạnh Văn Cương vừa dứt lời, tất cả trố mắt nhìnnhau.Chủ tịch Tần?

Đọc cuộc trò chuyện không hề kiêng ky của đám

người, trong lòng Vương Nhị thấy khó chịu, nhắn cho

Tần Lâm.

“Anh Tần, anh bị đuổi à?”

Ngay lúc sau, Tần Lâm đáp.

“Yên tâm, mai gặp”.

Vương Nhị không hiểu gì, đắc tội trưởng phòng

Vương và cả phó chủ tịch Tiền thì bị đuổi là cái chắc,

còn mai gặp cái gì?

Sáng sớm hôm sau, toàn bộ nhân viên quản lý

của tập đoàn Hiên Viên đã ăn mặc chỉnh tể, ai cũng

mặc âu phục ởi giày da chờ trong phòng họp.

Đám người phó chủ tịch Tiền, Cát Phong, Vương

Hưng Giai cũng ngồi thẳng lưng, tạo ấn tượng tốt cho

chủ tịch mới.

Đám Vương Nhị đứng ở phía sau, nhân viên bình

thường như bọn họ chỉ có thể đứng họp.

Cô ấy cầm điện thoại lên, hơi do dự, nhưng vẫn

nhắn tin cho Tần Lâm.

“Anh Tần, sắp họp rồi, anh có đến không?”

Vừa mới nhắn xong, Tần Lâm đã đầy cửa đi vào.

Vương Nhị vội vàng vẫy tay với anh rồi nói nhỏ.

“Anh Tần! Ở đây!”

Thấy Tần Lâm tới, Vương Hưng Giai trở nên giận

giữ.

“Ai cho anh đến?!”

Cát Phong cũng chau mày: “Tần Lâm, cậu đã bị

đuổi rồi, hôm nay cậu không có tư cách tham gia

họp, mau ra ngoài đi!”

Phó chủ tịch Tiền cũng lạnh lùng hừ một tiếng:

“Bảo vệ làm ăn kiểu gì mà hạng người nào cũng cho

vào thế hả?"

Vương Nhị nghe vậy thì biến sắc, không ngờ anh

Tần thật sự bị đuổi việc rồi!

Người nào làm việc nghiêm túc sẽ đều bị nhắm

vào hay sao?

Tần Lâm nghe vậy nhưng chỉ lạnh lùng cười.

“Sao, các người đều cho rằng tôi đáng bị đuổi à2“

Tần Lâm nhìn đám người ð phòng kiểm tra chất

lượng, và cả mấy vị đồng nghiệp ð phòng nhân sự.

Tất cả đều lộ vẻ cười cợt: “Phí lời, không đuổi anh

thì đuổi ai, đừng có ở đây làm phiền chúng tôi họp

nữa, mau biến đi!”

“Bảo vệ, bảo vệ đâu rồi, nhanh lên!”

Phòng kiểm tra chất lượng và phòng nhân sự đều

biết Tần Lâm, một người mới có đầu óc không bình

thường của công ty.

Đắc tội trưởng phòng Vương, giám đốc Cát,

chống đối phó chủ tịch Tiền, không đuổi anh thì đuổi

ai?

Thấy mọi người nhao nhao lên tiếng đòi đuổi Tần

Lâm ra ngoài, nụ cười của Tần Lâm cũng tràn đầy ý vị.

Anh đi đến vị trí rồi ngồi xuống.

“Này! Đó là chỗ cho cậu ngồi chắc! Đứng dậy

mau! Muốn chết à!”

“Họ Tần kia! Đó là vị trí của chủ tịch mới đấy, lát

nữa ngài ấy mà tới thì cậu chết chắc đấy!”

“Không, không thể để thằng nhãi này phá phách

ð đây được, nếu không chủ tịch mới sẽ nghỉ ngờ năng

lực làm việc của chúng ta mất”

Phó chủ tịch Tiền vẻ mặt trầm xuống: “Cát Phong,

mấy người kia, lôi cậu ta ra ngoài cho tôi!"

Cát Phong đứng dậy, vén tay áo lên, không chờ

bảo vệ tới mà ra tay luôn.

Nhưng lúc này, cửa phòng làm việc lại mở ra,

Mạnh Văn Cương đi vào.

Sắc mặt mọi người thay đổi, vội vàng đứng dậy.

“Tổng giám đốc Mạnh!"

Mạnh Văn Cương gật đầu: “Tất cả ngồi đi”.

Đám Vương Hưng Giai hơi thay đồi sắc mặt. Tên

này vẫn chưa ra ngoài, mà tổng giám đốc Mạnh lại tới

rồi, mong là cậu ta đừng có nói linh tinh gì trước mặt

tổng giám đốc Mạnh!

“Tổng giám đốc Mạnh, thật ngại quá, hiện giờ có

chút rắc rối. Có một nhân viên bị đuổi việc đang làm

loạn ở đây, chúng tôi sẽ đuổi cậu ta đi ngay”

Cát Phong báo cáo một tiếng rồi gọi mấy người

đàn ông khỏe mạnh đi lên.

“Tần Lâm! Còn không cút ra ngoài đi, đừng có bắt

bọn tôi phải đánh!”

Mạnh Văn Cương nghe vậy thì chau mày, nhìn Cát

Phong rồi lạnh lùng nói.

“Ai cho phép cậu bất kính với chủ tịch Tần như

vậy? Cậu muốn nghỉ việc rồi đúng không?”

Mạnh Văn Cương vừa dứt lời, tất cả trố mắt nhìn

nhau.

Chủ tịch Tần?

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… Đọc cuộc trò chuyện không hề kiêng ky của đámngười, trong lòng Vương Nhị thấy khó chịu, nhắn choTần Lâm.“Anh Tần, anh bị đuổi à?”Ngay lúc sau, Tần Lâm đáp.“Yên tâm, mai gặp”.Vương Nhị không hiểu gì, đắc tội trưởng phòngVương và cả phó chủ tịch Tiền thì bị đuổi là cái chắc,còn mai gặp cái gì?Sáng sớm hôm sau, toàn bộ nhân viên quản lýcủa tập đoàn Hiên Viên đã ăn mặc chỉnh tể, ai cũngmặc âu phục ởi giày da chờ trong phòng họp.Đám người phó chủ tịch Tiền, Cát Phong, VươngHưng Giai cũng ngồi thẳng lưng, tạo ấn tượng tốt chochủ tịch mới.Đám Vương Nhị đứng ở phía sau, nhân viên bìnhthường như bọn họ chỉ có thể đứng họp.Cô ấy cầm điện thoại lên, hơi do dự, nhưng vẫnnhắn tin cho Tần Lâm.“Anh Tần, sắp họp rồi, anh có đến không?”Vừa mới nhắn xong, Tần Lâm đã đầy cửa đi vào.Vương Nhị vội vàng vẫy tay với anh rồi nói nhỏ.“Anh Tần! Ở đây!”Thấy Tần Lâm tới, Vương Hưng Giai trở nên giậngiữ.“Ai cho anh đến?!”Cát Phong cũng chau mày: “Tần Lâm, cậu đã bịđuổi rồi, hôm nay cậu không có tư cách tham giahọp, mau ra ngoài đi!”Phó chủ tịch Tiền cũng lạnh lùng hừ một tiếng:“Bảo vệ làm ăn kiểu gì mà hạng người nào cũng chovào thế hả?"Vương Nhị nghe vậy thì biến sắc, không ngờ anhTần thật sự bị đuổi việc rồi!Người nào làm việc nghiêm túc sẽ đều bị nhắmvào hay sao?Tần Lâm nghe vậy nhưng chỉ lạnh lùng cười.“Sao, các người đều cho rằng tôi đáng bị đuổi à2“Tần Lâm nhìn đám người ð phòng kiểm tra chấtlượng, và cả mấy vị đồng nghiệp ð phòng nhân sự.Tất cả đều lộ vẻ cười cợt: “Phí lời, không đuổi anhthì đuổi ai, đừng có ở đây làm phiền chúng tôi họpnữa, mau biến đi!”“Bảo vệ, bảo vệ đâu rồi, nhanh lên!”Phòng kiểm tra chất lượng và phòng nhân sự đềubiết Tần Lâm, một người mới có đầu óc không bìnhthường của công ty.Đắc tội trưởng phòng Vương, giám đốc Cát,chống đối phó chủ tịch Tiền, không đuổi anh thì đuổiai?Thấy mọi người nhao nhao lên tiếng đòi đuổi TầnLâm ra ngoài, nụ cười của Tần Lâm cũng tràn đầy ý vị.Anh đi đến vị trí rồi ngồi xuống.“Này! Đó là chỗ cho cậu ngồi chắc! Đứng dậymau! Muốn chết à!”“Họ Tần kia! Đó là vị trí của chủ tịch mới đấy, látnữa ngài ấy mà tới thì cậu chết chắc đấy!”“Không, không thể để thằng nhãi này phá pháchð đây được, nếu không chủ tịch mới sẽ nghỉ ngờ nănglực làm việc của chúng ta mất”Phó chủ tịch Tiền vẻ mặt trầm xuống: “Cát Phong,mấy người kia, lôi cậu ta ra ngoài cho tôi!"Cát Phong đứng dậy, vén tay áo lên, không chờbảo vệ tới mà ra tay luôn.Nhưng lúc này, cửa phòng làm việc lại mở ra,Mạnh Văn Cương đi vào.Sắc mặt mọi người thay đổi, vội vàng đứng dậy.“Tổng giám đốc Mạnh!"Mạnh Văn Cương gật đầu: “Tất cả ngồi đi”.Đám Vương Hưng Giai hơi thay đồi sắc mặt. Tênnày vẫn chưa ra ngoài, mà tổng giám đốc Mạnh lại tớirồi, mong là cậu ta đừng có nói linh tinh gì trước mặttổng giám đốc Mạnh!“Tổng giám đốc Mạnh, thật ngại quá, hiện giờ cóchút rắc rối. Có một nhân viên bị đuổi việc đang làmloạn ở đây, chúng tôi sẽ đuổi cậu ta đi ngay”Cát Phong báo cáo một tiếng rồi gọi mấy ngườiđàn ông khỏe mạnh đi lên.“Tần Lâm! Còn không cút ra ngoài đi, đừng có bắtbọn tôi phải đánh!”Mạnh Văn Cương nghe vậy thì chau mày, nhìn CátPhong rồi lạnh lùng nói.“Ai cho phép cậu bất kính với chủ tịch Tần nhưvậy? Cậu muốn nghỉ việc rồi đúng không?”Mạnh Văn Cương vừa dứt lời, tất cả trố mắt nhìnnhau.Chủ tịch Tần?

Chương 120: Chủ tịch Tần