Tác giả:

“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…

Chương 217: Nhặt rác

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vương Đông Tuyết có hơi buồn bực: "Kịch hay gìvậy?""Cô xem là biết".Tần Lâm kéo Vương Đông Tuyết qua một con ngõnhỏ, ở phía trước không xa có một chiếc xe rác đangdừng ở một cái ngõ nhỏ.Tài xế xe rác khổ sở nói."Ba cháu gái, bác còn có việc phải đi gấp, cáccháu tìm đồ nhanh chút được không?"Lưu Bình Bình liếc mắt, rút ra hai trăm tệ rồi đưaqua."Cho bác, đợi chúng tôi tìm xong, chúng tôi sẽđi!"Tài xế vừa thấy có tiền, lập tức cười."Được, vậy nhé, các cháu cứ từ từ tìm".Tài xế mỡ xe rác ra, mùi hôi thối nồng nặc lập tứctỏa ra, ba người Lưu Bình Bình nhíu mày, buồn nônmà nhìn vào bên trong, cảm thấy hơi không muốntìm."Chị em, tìm đi, quần áo giá hai ba chục nghìn tệ,tìm được là về trường có thể giả giàu rồi"."Được, làm thôi!"Ba người vén tay áo lên, cũng chẳng thèm quantâm đến hình tượng nữa, dù sao lật tung chỗ nàyxong cả người cũng bần thỉu, đến lúc về trường tắmgội thay quần áo mới là được, đến lúc đó, bọn họ cóthể khoe khoang đống quần áo mấy chục nghìn củabản thân rồi.Quần áo bần bên trong xe rác rất nhiều, nhưngđộng tác cũng ba chị em lại chẳng hề ngại ngần, ai aicũng vô cùng hăng hái, không ngại bần không ngạimệt.Ba người đã chốt trước rồi, ai tìm được chiếc áokhoác thì nó thuộc về người ấy, vậy nên ai cũng cổgắng tìm, muốn mình là người đầu tiên tìm đượcchiếc áo khoác đó."Ối"Lưu Bình Bình không đứng vững trong xe rác, nênđầu liền c*m v** trong.Đầu chúi xuống c*m v** đống rác, khi chui ra thìmặt mũi bần thỉu, trông vô cùng kinh tởm.Mùi hôi thổi nồng nặc này sặc lên, khiến cô tabuồn nôn, có điều vẫn nhắm mắt tiếp tục tìm.Vương Đông Tuyết đi đến trước xe rác, có hơibuồn bực."Anh Tần, anh muốn tôi xem gì vậy?"Nói xong, hai người đi đến trước xe rác, nhìn thấymấy gương mặt nhơ nhuốc bần thỉu ở bên trong, bangười toàn thân dơ bần, Vương Đông Tuyết sững sờ,há miệng kinh ngạc."Mấy, mấy cậu..."Ba người Lưu Bình Bình cũng sững người, khôngngờ Vương Đông Tuyết lại đến đây!"Nhìn gì mà nhìn! Dù sao mày cũng vứt rồi, thì chỗquần áo đó không phải của mày nữa, mày có tư cáchgì để cười tao?"Vương Đông Tuyết vội vã lắc đầu: "Tớ đâu có cườicậu đâu..."Lưu Bình Bình lạnh lùng hừ một tiếng: "Tao biếtthừa rồi, mày cũng quay lại nhặt quần áo đúngkhông? Lúc nãy mày chỉ giả vờ trước mặt chúng tao,kết quả bây giờ hổi hận rồi, quay lại trộm nhặt quầnáo chứ gì?""Hừ, tao nhất định đoán đúng rồi, chỗ quần áonày vốn không phải bọn mày mua mà là mua hộ ngườikhác vậy nên không thể vứt đúng không?""Nói cho mày biết, gið có hối hận thì cũng muộnrồi, cái lúc mày vứt đi ý, mấy bộ quần áo đấy khôngthuộc về mày rồi, ai cướp được thì là của người ấy!"Nói xong Lưu Bình Bình lại điên cuồng lục lọi, cho- ----------------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vương Đông Tuyết có hơi buồn bực: "Kịch hay gì

vậy?"

"Cô xem là biết".

Tần Lâm kéo Vương Đông Tuyết qua một con ngõ

nhỏ, ở phía trước không xa có một chiếc xe rác đang

dừng ở một cái ngõ nhỏ.

Tài xế xe rác khổ sở nói.

"Ba cháu gái, bác còn có việc phải đi gấp, các

cháu tìm đồ nhanh chút được không?"

Lưu Bình Bình liếc mắt, rút ra hai trăm tệ rồi đưa

qua.

"Cho bác, đợi chúng tôi tìm xong, chúng tôi sẽ

đi!"

Tài xế vừa thấy có tiền, lập tức cười.

"Được, vậy nhé, các cháu cứ từ từ tìm".

Tài xế mỡ xe rác ra, mùi hôi thối nồng nặc lập tức

tỏa ra, ba người Lưu Bình Bình nhíu mày, buồn nôn

mà nhìn vào bên trong, cảm thấy hơi không muốn

tìm.

"Chị em, tìm đi, quần áo giá hai ba chục nghìn tệ,

tìm được là về trường có thể giả giàu rồi".

"Được, làm thôi!"

Ba người vén tay áo lên, cũng chẳng thèm quan

tâm đến hình tượng nữa, dù sao lật tung chỗ này

xong cả người cũng bần thỉu, đến lúc về trường tắm

gội thay quần áo mới là được, đến lúc đó, bọn họ có

thể khoe khoang đống quần áo mấy chục nghìn của

bản thân rồi.

Quần áo bần bên trong xe rác rất nhiều, nhưng

động tác cũng ba chị em lại chẳng hề ngại ngần, ai ai

cũng vô cùng hăng hái, không ngại bần không ngại

mệt.

Ba người đã chốt trước rồi, ai tìm được chiếc áo

khoác thì nó thuộc về người ấy, vậy nên ai cũng cổ

gắng tìm, muốn mình là người đầu tiên tìm được

chiếc áo khoác đó.

"Ối"

Lưu Bình Bình không đứng vững trong xe rác, nên

đầu liền c*m v** trong.

Đầu chúi xuống c*m v** đống rác, khi chui ra thì

mặt mũi bần thỉu, trông vô cùng kinh tởm.

Mùi hôi thổi nồng nặc này sặc lên, khiến cô ta

buồn nôn, có điều vẫn nhắm mắt tiếp tục tìm.

Vương Đông Tuyết đi đến trước xe rác, có hơi

buồn bực.

"Anh Tần, anh muốn tôi xem gì vậy?"

Nói xong, hai người đi đến trước xe rác, nhìn thấy

mấy gương mặt nhơ nhuốc bần thỉu ở bên trong, ba

người toàn thân dơ bần, Vương Đông Tuyết sững sờ,

há miệng kinh ngạc.

"Mấy, mấy cậu..."

Ba người Lưu Bình Bình cũng sững người, không

ngờ Vương Đông Tuyết lại đến đây!

"Nhìn gì mà nhìn! Dù sao mày cũng vứt rồi, thì chỗ

quần áo đó không phải của mày nữa, mày có tư cách

gì để cười tao?"

Vương Đông Tuyết vội vã lắc đầu: "Tớ đâu có cười

cậu đâu..."

Lưu Bình Bình lạnh lùng hừ một tiếng: "Tao biết

thừa rồi, mày cũng quay lại nhặt quần áo đúng

không? Lúc nãy mày chỉ giả vờ trước mặt chúng tao,

kết quả bây giờ hổi hận rồi, quay lại trộm nhặt quần

áo chứ gì?"

"Hừ, tao nhất định đoán đúng rồi, chỗ quần áo

này vốn không phải bọn mày mua mà là mua hộ người

khác vậy nên không thể vứt đúng không?"

"Nói cho mày biết, gið có hối hận thì cũng muộn

rồi, cái lúc mày vứt đi ý, mấy bộ quần áo đấy không

thuộc về mày rồi, ai cướp được thì là của người ấy!"

Nói xong Lưu Bình Bình lại điên cuồng lục lọi, cho

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- ----------------------

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vương Đông Tuyết có hơi buồn bực: "Kịch hay gìvậy?""Cô xem là biết".Tần Lâm kéo Vương Đông Tuyết qua một con ngõnhỏ, ở phía trước không xa có một chiếc xe rác đangdừng ở một cái ngõ nhỏ.Tài xế xe rác khổ sở nói."Ba cháu gái, bác còn có việc phải đi gấp, cáccháu tìm đồ nhanh chút được không?"Lưu Bình Bình liếc mắt, rút ra hai trăm tệ rồi đưaqua."Cho bác, đợi chúng tôi tìm xong, chúng tôi sẽđi!"Tài xế vừa thấy có tiền, lập tức cười."Được, vậy nhé, các cháu cứ từ từ tìm".Tài xế mỡ xe rác ra, mùi hôi thối nồng nặc lập tứctỏa ra, ba người Lưu Bình Bình nhíu mày, buồn nônmà nhìn vào bên trong, cảm thấy hơi không muốntìm."Chị em, tìm đi, quần áo giá hai ba chục nghìn tệ,tìm được là về trường có thể giả giàu rồi"."Được, làm thôi!"Ba người vén tay áo lên, cũng chẳng thèm quantâm đến hình tượng nữa, dù sao lật tung chỗ nàyxong cả người cũng bần thỉu, đến lúc về trường tắmgội thay quần áo mới là được, đến lúc đó, bọn họ cóthể khoe khoang đống quần áo mấy chục nghìn củabản thân rồi.Quần áo bần bên trong xe rác rất nhiều, nhưngđộng tác cũng ba chị em lại chẳng hề ngại ngần, ai aicũng vô cùng hăng hái, không ngại bần không ngạimệt.Ba người đã chốt trước rồi, ai tìm được chiếc áokhoác thì nó thuộc về người ấy, vậy nên ai cũng cổgắng tìm, muốn mình là người đầu tiên tìm đượcchiếc áo khoác đó."Ối"Lưu Bình Bình không đứng vững trong xe rác, nênđầu liền c*m v** trong.Đầu chúi xuống c*m v** đống rác, khi chui ra thìmặt mũi bần thỉu, trông vô cùng kinh tởm.Mùi hôi thổi nồng nặc này sặc lên, khiến cô tabuồn nôn, có điều vẫn nhắm mắt tiếp tục tìm.Vương Đông Tuyết đi đến trước xe rác, có hơibuồn bực."Anh Tần, anh muốn tôi xem gì vậy?"Nói xong, hai người đi đến trước xe rác, nhìn thấymấy gương mặt nhơ nhuốc bần thỉu ở bên trong, bangười toàn thân dơ bần, Vương Đông Tuyết sững sờ,há miệng kinh ngạc."Mấy, mấy cậu..."Ba người Lưu Bình Bình cũng sững người, khôngngờ Vương Đông Tuyết lại đến đây!"Nhìn gì mà nhìn! Dù sao mày cũng vứt rồi, thì chỗquần áo đó không phải của mày nữa, mày có tư cáchgì để cười tao?"Vương Đông Tuyết vội vã lắc đầu: "Tớ đâu có cườicậu đâu..."Lưu Bình Bình lạnh lùng hừ một tiếng: "Tao biếtthừa rồi, mày cũng quay lại nhặt quần áo đúngkhông? Lúc nãy mày chỉ giả vờ trước mặt chúng tao,kết quả bây giờ hổi hận rồi, quay lại trộm nhặt quầnáo chứ gì?""Hừ, tao nhất định đoán đúng rồi, chỗ quần áonày vốn không phải bọn mày mua mà là mua hộ ngườikhác vậy nên không thể vứt đúng không?""Nói cho mày biết, gið có hối hận thì cũng muộnrồi, cái lúc mày vứt đi ý, mấy bộ quần áo đấy khôngthuộc về mày rồi, ai cướp được thì là của người ấy!"Nói xong Lưu Bình Bình lại điên cuồng lục lọi, cho- ----------------------

Chương 217: Nhặt rác