Tác giả:

“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…

Chương 253: Xin lỗi

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… Bác sĩ Lý lạnh lùng hừ một tiếng: "Cô nói cái gìvậy? Tôi đương nhiên không bảo cô thấy chết khôngcứu, có điều cô cũng không thể không biết tự lượngsức mình mà tự tiện chữa cho bệnh nhân được? Nhỡmay xảy ra chuyện gì thì cô gánh trách nhiệm hay tôigánh trách nhiệm đây?"Khi hai người đang cãi nhau, đột nhiên Ngô lãogia đưa theo một đám người đi vào từ bên ngoài,bước đi mạnh mẽ, khí thế bất phàm.Dựa theo khí chất và cách ăn mặc của vị lão gianày, vừa nhìn là biết không phải người thường, khí thếmạnh mẽ như vậy trông giống đang đến gây phiềnphức."Lúc nãy vị bác sĩ nào chữa bệnh cho cháu gáitôi?"Bác sĩ Lý vừa nghe liền biết xong rồi, người nàyđúng là đến để gây chuyện.Ông ta vội vã giải thích: "Thưa ông, tôi là bác sĩcủa khoa nhi, có điều tôi vừa đến bệnh viện, lúc nãyngười chữa bệnh cho cháu gái ông là cô ta! Có vấnđề gì thì bắt cô ta phụ trách!"Mặt Lâm Nguyệt Dao tái xanh, rõ ràng là cô ấygiúp khoa nhi chẩn đoán bệnh, kết quả lại gặpchuyện này.Chuyện đã đến nước này rồi, cô ấy cũng đànhnhằm mắt chịu trách nhiệm."Thưa ông, lúc nãy người chữa bệnh cho cháu gáiông là tôi, có vấn đề gì tôi xin chịu toàn bộ tráchnhiệm".Ngô lão gia nhíu mày hỏi: "Nhưng tôi nghe cháutôi bảo người khám bệnh cho nó là một cậu thanhniên"."Cái này...", Lâm Nguyệt Dao có hơi khó xử, lúcnãy đúng là Tần Lâm có giúp chữa bệnh cho cô bénhưng anh chẳng qua chỉ là bác sĩ của y quán, cũngkhông phải bác sĩ của bệnh viện bọn họ, chẳng cógiấy tờ chứng nhận gì cả, nếu xảy ra chuyện, e rằngsẽ phải chịu trách nhiệm rất lớn.Lâm Nguyệt Dao nói: "Không có người khác, làtôi, là tôi chữa".Lời vừa dứt, Tần Lâm bước ra từ văn phòng củaLâm Nguyệt Dao."Là tôi".Mặt Lâm Nguyệt Dao biến sắc: "Anh đi ra làm cáigì!", đi ra lúc này là tự tìm phiền phức ấy, bây giờ LâmNguyệt Dao rất được hoan nghênh ở bệnh viện này,dù cho có xảy ra chuyện gì thì lãnh đạo cũng sẽkhông trách cô ấy, Tần Lâm thì khác, không quyềnkhông thể, nếu như người ta không chịu bỏ qua thìanh gặp rắc rối lớn.Tuy nhiên, Ngô lão gia nhìn thấy Tần Lâm liềnkhách khí tiến lên bắt tay rồi nói."Tiểu thần y, lúc nãy con trai tôi l* m*ng quá, đãbất kính với cậu, mong cậu tha thứ".Nói xong, Ngô Thiên từ sau ởi vào, ngại ngùng cúiđầu."Thần y, lúc nãy thái độ của tôi không đúng, thựcsự xin lỗi, mong cậu tha thứ".Mọi người lập tức sững sờ, chuyện gì thế này?Bọn họ không đến đề hỏi tội sao, sao ai ai cũngxin lỗi vậy?Vừa nhìn là biết hai vị này có thân phận khôngtầm thường, sao lại cúi đầu với một cậu trai trẻ?Tần Lâm cũng biết mọi chuyện sẽ vậy: "Cô bé lạiphát bệnh rồi phải không?"Ngô lão gia vội vàng nói: "Đúng vậy, ở bệnh việnbên cạnh, tất cả bác sĩ đều bó tay chịu trói, mongcậu chữa cho con bé!"Tần Lâm cũng không có thời gian để nhiều lời vớibọn họ: "Dẫn đường đi".

Bác sĩ Lý lạnh lùng hừ một tiếng: "Cô nói cái gì

vậy? Tôi đương nhiên không bảo cô thấy chết không

cứu, có điều cô cũng không thể không biết tự lượng

sức mình mà tự tiện chữa cho bệnh nhân được? Nhỡ

may xảy ra chuyện gì thì cô gánh trách nhiệm hay tôi

gánh trách nhiệm đây?"

Khi hai người đang cãi nhau, đột nhiên Ngô lão

gia đưa theo một đám người đi vào từ bên ngoài,

bước đi mạnh mẽ, khí thế bất phàm.

Dựa theo khí chất và cách ăn mặc của vị lão gia

này, vừa nhìn là biết không phải người thường, khí thế

mạnh mẽ như vậy trông giống đang đến gây phiền

phức.

"Lúc nãy vị bác sĩ nào chữa bệnh cho cháu gái

tôi?"

Bác sĩ Lý vừa nghe liền biết xong rồi, người này

đúng là đến để gây chuyện.

Ông ta vội vã giải thích: "Thưa ông, tôi là bác sĩ

của khoa nhi, có điều tôi vừa đến bệnh viện, lúc nãy

người chữa bệnh cho cháu gái ông là cô ta! Có vấn

đề gì thì bắt cô ta phụ trách!"

Mặt Lâm Nguyệt Dao tái xanh, rõ ràng là cô ấy

giúp khoa nhi chẩn đoán bệnh, kết quả lại gặp

chuyện này.

Chuyện đã đến nước này rồi, cô ấy cũng đành

nhằm mắt chịu trách nhiệm.

"Thưa ông, lúc nãy người chữa bệnh cho cháu gái

ông là tôi, có vấn đề gì tôi xin chịu toàn bộ trách

nhiệm".

Ngô lão gia nhíu mày hỏi: "Nhưng tôi nghe cháu

tôi bảo người khám bệnh cho nó là một cậu thanh

niên".

"Cái này...", Lâm Nguyệt Dao có hơi khó xử, lúc

nãy đúng là Tần Lâm có giúp chữa bệnh cho cô bé

nhưng anh chẳng qua chỉ là bác sĩ của y quán, cũng

không phải bác sĩ của bệnh viện bọn họ, chẳng có

giấy tờ chứng nhận gì cả, nếu xảy ra chuyện, e rằng

sẽ phải chịu trách nhiệm rất lớn.

Lâm Nguyệt Dao nói: "Không có người khác, là

tôi, là tôi chữa".

Lời vừa dứt, Tần Lâm bước ra từ văn phòng của

Lâm Nguyệt Dao.

"Là tôi".

Mặt Lâm Nguyệt Dao biến sắc: "Anh đi ra làm cái

gì!", đi ra lúc này là tự tìm phiền phức ấy, bây giờ Lâm

Nguyệt Dao rất được hoan nghênh ở bệnh viện này,

dù cho có xảy ra chuyện gì thì lãnh đạo cũng sẽ

không trách cô ấy, Tần Lâm thì khác, không quyền

không thể, nếu như người ta không chịu bỏ qua thì

anh gặp rắc rối lớn.

Tuy nhiên, Ngô lão gia nhìn thấy Tần Lâm liền

khách khí tiến lên bắt tay rồi nói.

"Tiểu thần y, lúc nãy con trai tôi l* m*ng quá, đã

bất kính với cậu, mong cậu tha thứ".

Nói xong, Ngô Thiên từ sau ởi vào, ngại ngùng cúi

đầu.

"Thần y, lúc nãy thái độ của tôi không đúng, thực

sự xin lỗi, mong cậu tha thứ".

Mọi người lập tức sững sờ, chuyện gì thế này?

Bọn họ không đến đề hỏi tội sao, sao ai ai cũng

xin lỗi vậy?

Vừa nhìn là biết hai vị này có thân phận không

tầm thường, sao lại cúi đầu với một cậu trai trẻ?

Tần Lâm cũng biết mọi chuyện sẽ vậy: "Cô bé lại

phát bệnh rồi phải không?"

Ngô lão gia vội vàng nói: "Đúng vậy, ở bệnh viện

bên cạnh, tất cả bác sĩ đều bó tay chịu trói, mong

cậu chữa cho con bé!"

Tần Lâm cũng không có thời gian để nhiều lời với

bọn họ: "Dẫn đường đi".

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… Bác sĩ Lý lạnh lùng hừ một tiếng: "Cô nói cái gìvậy? Tôi đương nhiên không bảo cô thấy chết khôngcứu, có điều cô cũng không thể không biết tự lượngsức mình mà tự tiện chữa cho bệnh nhân được? Nhỡmay xảy ra chuyện gì thì cô gánh trách nhiệm hay tôigánh trách nhiệm đây?"Khi hai người đang cãi nhau, đột nhiên Ngô lãogia đưa theo một đám người đi vào từ bên ngoài,bước đi mạnh mẽ, khí thế bất phàm.Dựa theo khí chất và cách ăn mặc của vị lão gianày, vừa nhìn là biết không phải người thường, khí thếmạnh mẽ như vậy trông giống đang đến gây phiềnphức."Lúc nãy vị bác sĩ nào chữa bệnh cho cháu gáitôi?"Bác sĩ Lý vừa nghe liền biết xong rồi, người nàyđúng là đến để gây chuyện.Ông ta vội vã giải thích: "Thưa ông, tôi là bác sĩcủa khoa nhi, có điều tôi vừa đến bệnh viện, lúc nãyngười chữa bệnh cho cháu gái ông là cô ta! Có vấnđề gì thì bắt cô ta phụ trách!"Mặt Lâm Nguyệt Dao tái xanh, rõ ràng là cô ấygiúp khoa nhi chẩn đoán bệnh, kết quả lại gặpchuyện này.Chuyện đã đến nước này rồi, cô ấy cũng đànhnhằm mắt chịu trách nhiệm."Thưa ông, lúc nãy người chữa bệnh cho cháu gáiông là tôi, có vấn đề gì tôi xin chịu toàn bộ tráchnhiệm".Ngô lão gia nhíu mày hỏi: "Nhưng tôi nghe cháutôi bảo người khám bệnh cho nó là một cậu thanhniên"."Cái này...", Lâm Nguyệt Dao có hơi khó xử, lúcnãy đúng là Tần Lâm có giúp chữa bệnh cho cô bénhưng anh chẳng qua chỉ là bác sĩ của y quán, cũngkhông phải bác sĩ của bệnh viện bọn họ, chẳng cógiấy tờ chứng nhận gì cả, nếu xảy ra chuyện, e rằngsẽ phải chịu trách nhiệm rất lớn.Lâm Nguyệt Dao nói: "Không có người khác, làtôi, là tôi chữa".Lời vừa dứt, Tần Lâm bước ra từ văn phòng củaLâm Nguyệt Dao."Là tôi".Mặt Lâm Nguyệt Dao biến sắc: "Anh đi ra làm cáigì!", đi ra lúc này là tự tìm phiền phức ấy, bây giờ LâmNguyệt Dao rất được hoan nghênh ở bệnh viện này,dù cho có xảy ra chuyện gì thì lãnh đạo cũng sẽkhông trách cô ấy, Tần Lâm thì khác, không quyềnkhông thể, nếu như người ta không chịu bỏ qua thìanh gặp rắc rối lớn.Tuy nhiên, Ngô lão gia nhìn thấy Tần Lâm liềnkhách khí tiến lên bắt tay rồi nói."Tiểu thần y, lúc nãy con trai tôi l* m*ng quá, đãbất kính với cậu, mong cậu tha thứ".Nói xong, Ngô Thiên từ sau ởi vào, ngại ngùng cúiđầu."Thần y, lúc nãy thái độ của tôi không đúng, thựcsự xin lỗi, mong cậu tha thứ".Mọi người lập tức sững sờ, chuyện gì thế này?Bọn họ không đến đề hỏi tội sao, sao ai ai cũngxin lỗi vậy?Vừa nhìn là biết hai vị này có thân phận khôngtầm thường, sao lại cúi đầu với một cậu trai trẻ?Tần Lâm cũng biết mọi chuyện sẽ vậy: "Cô bé lạiphát bệnh rồi phải không?"Ngô lão gia vội vàng nói: "Đúng vậy, ở bệnh việnbên cạnh, tất cả bác sĩ đều bó tay chịu trói, mongcậu chữa cho con bé!"Tần Lâm cũng không có thời gian để nhiều lời vớibọn họ: "Dẫn đường đi".

Chương 253: Xin lỗi