“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…
Chương 269: Trình diễn pháo hoa
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trước đây có người nói rằng bánh của Thiên NgaĐen rất cao cấp, ngay cả dao và nĩa đi kèm cũngđược làm bằng bạc.Còn chiếc bánh mà bạn trai Vương Đông Tuyếtmua là đồ nhái, không phải sao, làm sao có thể kèmtheo dao nĩa bạc được chứ?Nói xong, Triệu Đông Mai cúi xuống nhìn bộ daonĩa của cô ta, nhìn như thế nào cũng không giốngbạc, giống như được làm bằng thép không gỉ thôngthường vậy.Triệu Đồng Mai đột nhiên nhíu mày, chuyện gìvậy?Đường Hiên hơi sững ra, sau đó cười nói.“Cũng không hẳn là bánh nào cũng có dao nĩabạc, chỉ những cái đặc biệt mới có”. Đường Hiênnghiến răng giải thích.Dù gì mọi người cũng chưa từng được ăn bánhcủa Thiên Nga Đen, vậy nên Đường Hiên nói gì bọnhọ cũng tin.Nói xong, Triệu Đông Mai hừ lạnh một tiếng.“Bạc gì chứ, mắt của các cậu cũng kém quá rồiđấy, trông như thép không gỉ vậy”.Mọi người nhìn nhau không nói lời nào, dù khôngphân biệt được thật giả nhưng họ vẫn có thể phânbiệt được bạc với thép không gỉ, bộ dao nĩa trên taybọn họ không phải thép không gì mà là bạc.Còn cái của Triệu Đông Mai mới là thép không gi.Đường Hiên bên cạnh liên tục đồ mồ hôi lạnh,nhưng thật ra hắn mới là người mua Thiên Nga Đengiả.Hắn không thể bỏ mấy chục nghìn ra để mua mộtcái bánh kem được, nhưng đề làm cho Triệu ĐôngMai vui, hắn đành cắn răng mua một chiếc bánh nháicao cấp, tốn cũng không ít tiền.Mấy bạn học ăn ngon lành như vậy, rồi cắt mộtmiếng đề bên cạnh Triệu Đông Mai.“Đông Mai, cậu cũng thử đi, chiếc bánh này ngonlắm”.Triệu Đông Mai bĩu môi, dùng thìa cho một miếngvào miệng, sắc mặt đột nhiên thay đổi.Thật kỳ lạ, cái bánh nhái này sao lại ngon đếnvậy?Ngược lại, miếng bánh của Triệu Đông Mai lạikhông có gì nổi bật, hoàn toàn không khác gì so vớihàng trăm cái bánh bình thường ngoài kia.Nhưng vì thể diện, Triệu Đông Mai vẫn tỏ vẻ khinhthường.“Đồ nhái chính là đồ nhái, không thể nào so vớiThiên Nga Đen chồng tớ mua được, tớ không ăn nữa,các cậu cứ ăn đi".Thế là mọi người đều ăn chiếc bánh Thiên NgaĐen "gốc; chỉ có mỗi Triệu Đông Mai ăn chiếc bánhnhái rồi còn tự cho rằng mình là tiểu công chúa duynhất.Sau bữa tối, mọi người ra ngoài tổ chức tiệc lửa,rồi cùng nhau ca hát nhảy múa.Trời đã tối hẳn, Đường Hiên đột nhiên đứng lênnói.“Được rồi, bây giờ là tiết mục cuối cùng tôi chuẩnbị cho Đồng Mai, một màn trình diễn pháo hoa”.Nói xong, Đường Hiên lấy điện thoại di động ra rồinhắn tin qua Zalo.Sau đó, ở phía xa vang lên tiếng "đùng đùngđùng"!Tiếp theo, hàng chục tia sáng cùng lúc bay lêntrời, nổ tung giữa không trung, xanh đỏ sặc sỡ, đúnglà một màn bắn pháo bông.Triệu Đông Mai vô cùng kinh ngạc, hưng phấnđến mức nhào vào lòng Đường Hiên.“Ông xã là tuyệt nhất!”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trước đây có người nói rằng bánh của Thiên Nga
Đen rất cao cấp, ngay cả dao và nĩa đi kèm cũng
được làm bằng bạc.
Còn chiếc bánh mà bạn trai Vương Đông Tuyết
mua là đồ nhái, không phải sao, làm sao có thể kèm
theo dao nĩa bạc được chứ?
Nói xong, Triệu Đông Mai cúi xuống nhìn bộ dao
nĩa của cô ta, nhìn như thế nào cũng không giống
bạc, giống như được làm bằng thép không gỉ thông
thường vậy.
Triệu Đồng Mai đột nhiên nhíu mày, chuyện gì
vậy?
Đường Hiên hơi sững ra, sau đó cười nói.
“Cũng không hẳn là bánh nào cũng có dao nĩa
bạc, chỉ những cái đặc biệt mới có”. Đường Hiên
nghiến răng giải thích.
Dù gì mọi người cũng chưa từng được ăn bánh
của Thiên Nga Đen, vậy nên Đường Hiên nói gì bọn
họ cũng tin.
Nói xong, Triệu Đông Mai hừ lạnh một tiếng.
“Bạc gì chứ, mắt của các cậu cũng kém quá rồi
đấy, trông như thép không gỉ vậy”.
Mọi người nhìn nhau không nói lời nào, dù không
phân biệt được thật giả nhưng họ vẫn có thể phân
biệt được bạc với thép không gỉ, bộ dao nĩa trên tay
bọn họ không phải thép không gì mà là bạc.
Còn cái của Triệu Đông Mai mới là thép không gi.
Đường Hiên bên cạnh liên tục đồ mồ hôi lạnh,
nhưng thật ra hắn mới là người mua Thiên Nga Đen
giả.
Hắn không thể bỏ mấy chục nghìn ra để mua một
cái bánh kem được, nhưng đề làm cho Triệu Đông
Mai vui, hắn đành cắn răng mua một chiếc bánh nhái
cao cấp, tốn cũng không ít tiền.
Mấy bạn học ăn ngon lành như vậy, rồi cắt một
miếng đề bên cạnh Triệu Đông Mai.
“Đông Mai, cậu cũng thử đi, chiếc bánh này ngon
lắm”.
Triệu Đông Mai bĩu môi, dùng thìa cho một miếng
vào miệng, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Thật kỳ lạ, cái bánh nhái này sao lại ngon đến
vậy?
Ngược lại, miếng bánh của Triệu Đông Mai lại
không có gì nổi bật, hoàn toàn không khác gì so với
hàng trăm cái bánh bình thường ngoài kia.
Nhưng vì thể diện, Triệu Đông Mai vẫn tỏ vẻ khinh
thường.
“Đồ nhái chính là đồ nhái, không thể nào so với
Thiên Nga Đen chồng tớ mua được, tớ không ăn nữa,
các cậu cứ ăn đi".
Thế là mọi người đều ăn chiếc bánh Thiên Nga
Đen "gốc; chỉ có mỗi Triệu Đông Mai ăn chiếc bánh
nhái rồi còn tự cho rằng mình là tiểu công chúa duy
nhất.
Sau bữa tối, mọi người ra ngoài tổ chức tiệc lửa,
rồi cùng nhau ca hát nhảy múa.
Trời đã tối hẳn, Đường Hiên đột nhiên đứng lên
nói.
“Được rồi, bây giờ là tiết mục cuối cùng tôi chuẩn
bị cho Đồng Mai, một màn trình diễn pháo hoa”.
Nói xong, Đường Hiên lấy điện thoại di động ra rồi
nhắn tin qua Zalo.
Sau đó, ở phía xa vang lên tiếng "đùng đùng
đùng"!
Tiếp theo, hàng chục tia sáng cùng lúc bay lên
trời, nổ tung giữa không trung, xanh đỏ sặc sỡ, đúng
là một màn bắn pháo bông.
Triệu Đông Mai vô cùng kinh ngạc, hưng phấn
đến mức nhào vào lòng Đường Hiên.
“Ông xã là tuyệt nhất!”
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trước đây có người nói rằng bánh của Thiên NgaĐen rất cao cấp, ngay cả dao và nĩa đi kèm cũngđược làm bằng bạc.Còn chiếc bánh mà bạn trai Vương Đông Tuyếtmua là đồ nhái, không phải sao, làm sao có thể kèmtheo dao nĩa bạc được chứ?Nói xong, Triệu Đông Mai cúi xuống nhìn bộ daonĩa của cô ta, nhìn như thế nào cũng không giốngbạc, giống như được làm bằng thép không gỉ thôngthường vậy.Triệu Đồng Mai đột nhiên nhíu mày, chuyện gìvậy?Đường Hiên hơi sững ra, sau đó cười nói.“Cũng không hẳn là bánh nào cũng có dao nĩabạc, chỉ những cái đặc biệt mới có”. Đường Hiênnghiến răng giải thích.Dù gì mọi người cũng chưa từng được ăn bánhcủa Thiên Nga Đen, vậy nên Đường Hiên nói gì bọnhọ cũng tin.Nói xong, Triệu Đông Mai hừ lạnh một tiếng.“Bạc gì chứ, mắt của các cậu cũng kém quá rồiđấy, trông như thép không gỉ vậy”.Mọi người nhìn nhau không nói lời nào, dù khôngphân biệt được thật giả nhưng họ vẫn có thể phânbiệt được bạc với thép không gỉ, bộ dao nĩa trên taybọn họ không phải thép không gì mà là bạc.Còn cái của Triệu Đông Mai mới là thép không gi.Đường Hiên bên cạnh liên tục đồ mồ hôi lạnh,nhưng thật ra hắn mới là người mua Thiên Nga Đengiả.Hắn không thể bỏ mấy chục nghìn ra để mua mộtcái bánh kem được, nhưng đề làm cho Triệu ĐôngMai vui, hắn đành cắn răng mua một chiếc bánh nháicao cấp, tốn cũng không ít tiền.Mấy bạn học ăn ngon lành như vậy, rồi cắt mộtmiếng đề bên cạnh Triệu Đông Mai.“Đông Mai, cậu cũng thử đi, chiếc bánh này ngonlắm”.Triệu Đông Mai bĩu môi, dùng thìa cho một miếngvào miệng, sắc mặt đột nhiên thay đổi.Thật kỳ lạ, cái bánh nhái này sao lại ngon đếnvậy?Ngược lại, miếng bánh của Triệu Đông Mai lạikhông có gì nổi bật, hoàn toàn không khác gì so vớihàng trăm cái bánh bình thường ngoài kia.Nhưng vì thể diện, Triệu Đông Mai vẫn tỏ vẻ khinhthường.“Đồ nhái chính là đồ nhái, không thể nào so vớiThiên Nga Đen chồng tớ mua được, tớ không ăn nữa,các cậu cứ ăn đi".Thế là mọi người đều ăn chiếc bánh Thiên NgaĐen "gốc; chỉ có mỗi Triệu Đông Mai ăn chiếc bánhnhái rồi còn tự cho rằng mình là tiểu công chúa duynhất.Sau bữa tối, mọi người ra ngoài tổ chức tiệc lửa,rồi cùng nhau ca hát nhảy múa.Trời đã tối hẳn, Đường Hiên đột nhiên đứng lênnói.“Được rồi, bây giờ là tiết mục cuối cùng tôi chuẩnbị cho Đồng Mai, một màn trình diễn pháo hoa”.Nói xong, Đường Hiên lấy điện thoại di động ra rồinhắn tin qua Zalo.Sau đó, ở phía xa vang lên tiếng "đùng đùngđùng"!Tiếp theo, hàng chục tia sáng cùng lúc bay lêntrời, nổ tung giữa không trung, xanh đỏ sặc sỡ, đúnglà một màn bắn pháo bông.Triệu Đông Mai vô cùng kinh ngạc, hưng phấnđến mức nhào vào lòng Đường Hiên.“Ông xã là tuyệt nhất!”