“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…
Chương 288: Thái ất thần châm
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mỗi một mũi kim bạc đâm vào thì cơ thể ông cụlại được xoa dịu một chút, cơn đau dạ dày cũng giảmđi ít nhiều, thân thể cũng cảm thấy thoải mái hơn.Một hàng mười tám cây kim bạc đâm vào ngườikhiến cho ông cụ thở phào nhẹ nhõm, cảm giác nhưđược trút bỏ một tảng đá nặng mấy nghìn kí trên cơthể xuống vậyMấy phút sau, kim bạc của Tần Lâm đều bị mộtmàu đen bao phủ, lúc màu đen sắp lan ra đến đỉnh,Tần Lâm liền lấy ra.Toàn bộ mười tám cây kim bạc đều được rút ra,ông cụ động đậy rồi tự mình xoay người trở lại, tuysắc mặt vẫn còn rất nhợt nhạt nhưng ánh mắt đã cóhồn trở lại.“Tiểu thần y, cảm ơn cậu!”Hai anh em nhà họ Phùng bước đến: “Bố! Bổ tỉnhrồi!"Ông cụ ngồi dậy, cảm thấy cơ thể vẫn còn hơi yếunhưng đã khá hơn trước rất nhiều.“Bố hơi đói rồi”.“Có đồ ăn, để con nấu cháo cho bố!"Vừa nghe thấy ông cụ nói muốn ăn, ai ai cũng thởphào nhẹ nhõm, xem ra bệnh đã khỏi thật rồi, ănđược là không có vấn đề gì cả.Anh em nhà họ Phùng và cả Phùng Chí Bình đềuliên tục cảm ơn.“Tần thần y, cậu quả thật là bàn tay thần diệu! Cứnhư thần vậy!”Phùng Thư Văn cũng bị thuyết phục: “Tiểu thần ycòn trẻ mà đã có bản lĩnh như vậy, đây quả là một sựmay mắn cho mọi bệnh nhân mài!”Chỉ có Lý Kiến Hoằng xấu hồ, trên mặt vẫn cònđầy máu, trông vô cùng nhếch nhác, khác hẳn với vẻkiêu ngạo trước đây của ông ta.Lý Kiến Hoằng lau máu trên mặt, sau đó cúi đầuhỏi.“Hồi nãy, mười tám cây kim đó... là Thái ất thầnchâm sao?”Tần Lâm gật đầu: “Chính là Thái ất thần châm,sao thế, muốn học à?”"Lý Kiến Hoằng sống đã hơn năm mươi năm,nhưng hôm nay mới là ngày xấu hổ nhất của ông ta,ông ta chưa từng mặt dày như vậy trước đây.“Xin lỗi, là do mắt tôi mù"Nói xong, Lý Kiến Hoằng nhanh chóng xách hộpthuốc rồi chạy ra ngoài, hận không thể tìm một cái lỗđể chui qua.Sau khi ăn xong bát cháo trắng, bệnh tình củaPhùng lão gia đã khá hơn rất nhiều, Tần Lâm cũng đãkê cho ông cụ một đơn thuốc, chỉ cần uống thuốcđúng giờ, trong vòng ba tuần sẽ khỏi bệnh.Phùng lão gia dựa vào giường bệnh, nắm tay TầnLâm rồi nói.“Tiểu thần y, cảm ơn cậu. Thụ Cường, mau viếtmột tờ séc một trăm triệu đưa cho thần y”.Tần Lâm lắc đầu: “Không cần nhiều thế đâu, đưacho tôi hai trãm là được, tôi chữa bệnh cho ai cũngnhư vậy thôi”.Tần Lâm chữa bệnh hoàn toàn không phải vì tiềnbạc của bệnh nhân, nhưng nếu mắc bệnh nan y thìkhác.Phùng lão gia có hơi kinh ngạc, cảm khái nói:“Còn trẻ mà đã ưu tú như vậy, lại còn có y đức, thậtkhiến cho lão phu khâm phục”.Sau khi nhìn mười tám cây kim bạc đen xì trênmặt đất, Phùng lão gia bèn nói.“Nếu thần y đã không thích tiền thì tôi sẽ khôngđưa cho cậu nhiều tiền nữa, chỉ là kim bạc đã hư, nếunhư không đền thì tôi sẽ cảm thấy rất áy náy”.“Thụ Cường, giao một cửa hàng trang sức củacháu đứng tên lại cho cậu Tần”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mỗi một mũi kim bạc đâm vào thì cơ thể ông cụ
lại được xoa dịu một chút, cơn đau dạ dày cũng giảm
đi ít nhiều, thân thể cũng cảm thấy thoải mái hơn.
Một hàng mười tám cây kim bạc đâm vào người
khiến cho ông cụ thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như
được trút bỏ một tảng đá nặng mấy nghìn kí trên cơ
thể xuống vậy
Mấy phút sau, kim bạc của Tần Lâm đều bị một
màu đen bao phủ, lúc màu đen sắp lan ra đến đỉnh,
Tần Lâm liền lấy ra.
Toàn bộ mười tám cây kim bạc đều được rút ra,
ông cụ động đậy rồi tự mình xoay người trở lại, tuy
sắc mặt vẫn còn rất nhợt nhạt nhưng ánh mắt đã có
hồn trở lại.
“Tiểu thần y, cảm ơn cậu!”
Hai anh em nhà họ Phùng bước đến: “Bố! Bổ tỉnh
rồi!"
Ông cụ ngồi dậy, cảm thấy cơ thể vẫn còn hơi yếu
nhưng đã khá hơn trước rất nhiều.
“Bố hơi đói rồi”.
“Có đồ ăn, để con nấu cháo cho bố!"
Vừa nghe thấy ông cụ nói muốn ăn, ai ai cũng thở
phào nhẹ nhõm, xem ra bệnh đã khỏi thật rồi, ăn
được là không có vấn đề gì cả.
Anh em nhà họ Phùng và cả Phùng Chí Bình đều
liên tục cảm ơn.
“Tần thần y, cậu quả thật là bàn tay thần diệu! Cứ
như thần vậy!”
Phùng Thư Văn cũng bị thuyết phục: “Tiểu thần y
còn trẻ mà đã có bản lĩnh như vậy, đây quả là một sự
may mắn cho mọi bệnh nhân mài!”
Chỉ có Lý Kiến Hoằng xấu hồ, trên mặt vẫn còn
đầy máu, trông vô cùng nhếch nhác, khác hẳn với vẻ
kiêu ngạo trước đây của ông ta.
Lý Kiến Hoằng lau máu trên mặt, sau đó cúi đầu
hỏi.
“Hồi nãy, mười tám cây kim đó... là Thái ất thần
châm sao?”
Tần Lâm gật đầu: “Chính là Thái ất thần châm,
sao thế, muốn học à?”"
Lý Kiến Hoằng sống đã hơn năm mươi năm,
nhưng hôm nay mới là ngày xấu hổ nhất của ông ta,
ông ta chưa từng mặt dày như vậy trước đây.
“Xin lỗi, là do mắt tôi mù"
Nói xong, Lý Kiến Hoằng nhanh chóng xách hộp
thuốc rồi chạy ra ngoài, hận không thể tìm một cái lỗ
để chui qua.
Sau khi ăn xong bát cháo trắng, bệnh tình của
Phùng lão gia đã khá hơn rất nhiều, Tần Lâm cũng đã
kê cho ông cụ một đơn thuốc, chỉ cần uống thuốc
đúng giờ, trong vòng ba tuần sẽ khỏi bệnh.
Phùng lão gia dựa vào giường bệnh, nắm tay Tần
Lâm rồi nói.
“Tiểu thần y, cảm ơn cậu. Thụ Cường, mau viết
một tờ séc một trăm triệu đưa cho thần y”.
Tần Lâm lắc đầu: “Không cần nhiều thế đâu, đưa
cho tôi hai trãm là được, tôi chữa bệnh cho ai cũng
như vậy thôi”.
Tần Lâm chữa bệnh hoàn toàn không phải vì tiền
bạc của bệnh nhân, nhưng nếu mắc bệnh nan y thì
khác.
Phùng lão gia có hơi kinh ngạc, cảm khái nói:
“Còn trẻ mà đã ưu tú như vậy, lại còn có y đức, thật
khiến cho lão phu khâm phục”.
Sau khi nhìn mười tám cây kim bạc đen xì trên
mặt đất, Phùng lão gia bèn nói.
“Nếu thần y đã không thích tiền thì tôi sẽ không
đưa cho cậu nhiều tiền nữa, chỉ là kim bạc đã hư, nếu
như không đền thì tôi sẽ cảm thấy rất áy náy”.
“Thụ Cường, giao một cửa hàng trang sức của
cháu đứng tên lại cho cậu Tần”
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Mỗi một mũi kim bạc đâm vào thì cơ thể ông cụlại được xoa dịu một chút, cơn đau dạ dày cũng giảmđi ít nhiều, thân thể cũng cảm thấy thoải mái hơn.Một hàng mười tám cây kim bạc đâm vào ngườikhiến cho ông cụ thở phào nhẹ nhõm, cảm giác nhưđược trút bỏ một tảng đá nặng mấy nghìn kí trên cơthể xuống vậyMấy phút sau, kim bạc của Tần Lâm đều bị mộtmàu đen bao phủ, lúc màu đen sắp lan ra đến đỉnh,Tần Lâm liền lấy ra.Toàn bộ mười tám cây kim bạc đều được rút ra,ông cụ động đậy rồi tự mình xoay người trở lại, tuysắc mặt vẫn còn rất nhợt nhạt nhưng ánh mắt đã cóhồn trở lại.“Tiểu thần y, cảm ơn cậu!”Hai anh em nhà họ Phùng bước đến: “Bố! Bổ tỉnhrồi!"Ông cụ ngồi dậy, cảm thấy cơ thể vẫn còn hơi yếunhưng đã khá hơn trước rất nhiều.“Bố hơi đói rồi”.“Có đồ ăn, để con nấu cháo cho bố!"Vừa nghe thấy ông cụ nói muốn ăn, ai ai cũng thởphào nhẹ nhõm, xem ra bệnh đã khỏi thật rồi, ănđược là không có vấn đề gì cả.Anh em nhà họ Phùng và cả Phùng Chí Bình đềuliên tục cảm ơn.“Tần thần y, cậu quả thật là bàn tay thần diệu! Cứnhư thần vậy!”Phùng Thư Văn cũng bị thuyết phục: “Tiểu thần ycòn trẻ mà đã có bản lĩnh như vậy, đây quả là một sựmay mắn cho mọi bệnh nhân mài!”Chỉ có Lý Kiến Hoằng xấu hồ, trên mặt vẫn cònđầy máu, trông vô cùng nhếch nhác, khác hẳn với vẻkiêu ngạo trước đây của ông ta.Lý Kiến Hoằng lau máu trên mặt, sau đó cúi đầuhỏi.“Hồi nãy, mười tám cây kim đó... là Thái ất thầnchâm sao?”Tần Lâm gật đầu: “Chính là Thái ất thần châm,sao thế, muốn học à?”"Lý Kiến Hoằng sống đã hơn năm mươi năm,nhưng hôm nay mới là ngày xấu hổ nhất của ông ta,ông ta chưa từng mặt dày như vậy trước đây.“Xin lỗi, là do mắt tôi mù"Nói xong, Lý Kiến Hoằng nhanh chóng xách hộpthuốc rồi chạy ra ngoài, hận không thể tìm một cái lỗđể chui qua.Sau khi ăn xong bát cháo trắng, bệnh tình củaPhùng lão gia đã khá hơn rất nhiều, Tần Lâm cũng đãkê cho ông cụ một đơn thuốc, chỉ cần uống thuốcđúng giờ, trong vòng ba tuần sẽ khỏi bệnh.Phùng lão gia dựa vào giường bệnh, nắm tay TầnLâm rồi nói.“Tiểu thần y, cảm ơn cậu. Thụ Cường, mau viếtmột tờ séc một trăm triệu đưa cho thần y”.Tần Lâm lắc đầu: “Không cần nhiều thế đâu, đưacho tôi hai trãm là được, tôi chữa bệnh cho ai cũngnhư vậy thôi”.Tần Lâm chữa bệnh hoàn toàn không phải vì tiềnbạc của bệnh nhân, nhưng nếu mắc bệnh nan y thìkhác.Phùng lão gia có hơi kinh ngạc, cảm khái nói:“Còn trẻ mà đã ưu tú như vậy, lại còn có y đức, thậtkhiến cho lão phu khâm phục”.Sau khi nhìn mười tám cây kim bạc đen xì trênmặt đất, Phùng lão gia bèn nói.“Nếu thần y đã không thích tiền thì tôi sẽ khôngđưa cho cậu nhiều tiền nữa, chỉ là kim bạc đã hư, nếunhư không đền thì tôi sẽ cảm thấy rất áy náy”.“Thụ Cường, giao một cửa hàng trang sức củacháu đứng tên lại cho cậu Tần”