“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…
Chương 298: Trở mặt thành thù
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngụy Kiến Quân quỳ xuống như vậy khiến vẻ mặtcủa mọi người bỗng trở nên phức tạp.Màn kịch này kịch tính quá đi.Lúc trước anh ta khinh thường Tần Lâm, vừa nóingười ta chưa được ăn món Pháp bao giờ, vừa nóingười ta là phế vật, còn nói đồng hồ của Vương ĐôngTuyết là đồ fake.Kết quả thì người ta lại là ông chủ của cửa hàngtrang sức Phùng Thị!Một phó giám đốc nhỏ nhoi mà đòi ra vẻ huệnhhoang với ông chủ?Giờ thì hay rồi, công việc cũng mất luôn.Sắc mặt của Đường Nhu cũng vô cùng khó coi,buổi họp lớp hôm nay cô ta vốn định ganh đua vớiVương Đông Tuyết.Kết quả, cô ta bị Vương Đông Tuyết đánh thua tantác.Hơn nữa, bạn trai của cô ta lại còn quỳ trước mặtbạn trai Vương Đông Tuyết, thật là nhục nhã!“Nguy Kiến Quân! Anh làm gì vậy! Sao anh có thểquỳ trước anh ta như vậy, mất mặt quá!”Đường Nhu không nói thì thôi, cô ta vừa cất lờikhiến Ngụy Kiến Quân bỗng tức điên lên.“Con đ**m này, câm mồm lại!"Nói xong, Ngụy Kiến Quân đứng dậy đá vào bụngcủa Đường Nhu.“Nếu không phải con đ**m nhà cô lừa tôi, thì saotôi bị đuổi khỏi công ty được chứ?”Ngụy Kiến Quân chỉ vào Đường Nhu nói với cácsinh viên.“Chính là cô ta, buổi sáng lúc ở nhà hàng Pháp cứmuốn ganh đua với Vương Đông Tuyết, người ta đếnchỗ VIP, cô ta cũng muốn ngồi chỗ VIP, cuối cùngchỗ VIP đó có tiêu thụ thấp nhất, ăn một bữa tốn mấttám mươi nghìn tệ của tôi!”“Bản thân cô ta chạy mất, đề tôi ở lại trả tiền!"“Cô ta vốn định chia tay với tôi, nhưng nghe tincác cô họp lớp, cô ta lại chạy đi thuê khách sạn cầuxin tôi đến để khoe mẽ”,Ngụy Kiến Quân giật sợi dây chuyền trên cổĐường Nhu, nởỡ nụ cười mỉa mai nói.“Thấy sợi dây chuyền này không, đây là quà nămngoái tôi tặng cô ta, hôm nay cô ta cứ bắt tôi đemđến tặng lần nữa để khoe khoang với các cô”.“Con điểm thối này, nếu không phải cô ham hưvinh thì tôi sao có thể mất việc chứ? Con mẹ nó, tôiđánh chết cô!”Nói xong, Ngụy Kiến Quân đi đến tát vào mặtĐường Nhu.Đường Nhu lúc này đã hoàn toàn suy sụp, như thểmảnh vải cuối cùng trên người cô ta đã bị Ngụy KiếnQuân xé mất.Đường Nhu đá lại, chiếc giày cao gót của cô ta đátrúng đ*ng q**n của Nguy Kiến Quân.Ngụy Kiến Quân vốn đã khá lớn tuổi rồi, một cúđá này thật sự muốn mạng anh ta, anh ta đột nhiênngã ngửa xuống đất, hai tay che đ*ng q**n, sắc mặttái mét.“Nguy Kiến Quân! Anh dám đánh tôi à, tôi sẽ liềumạng với anh!”Một nam một nữ ở trên mặt đất xâu xé nhau.Những bạn học khác chỉ đứng một bên lạnh lùngquan sát, không hề có ý muốn xen vào.Hai người này đúng là gieo gió gặp bão.Tần Lâm cũng không muốn đề loại người này ảnhhường đến tâm trạng của bọn họ.“Đông Tuyết, chúng ta đi thôi”Mấy người bạn cũng lần lượt rời đi, Vương ĐôngTuyết và mấy cô bạn thân còn muốn tụ tập tiếp,nhưng Tần Lâm không tham gia nữa, giữa bạn thân
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngụy Kiến Quân quỳ xuống như vậy khiến vẻ mặt
của mọi người bỗng trở nên phức tạp.
Màn kịch này kịch tính quá đi.
Lúc trước anh ta khinh thường Tần Lâm, vừa nói
người ta chưa được ăn món Pháp bao giờ, vừa nói
người ta là phế vật, còn nói đồng hồ của Vương Đông
Tuyết là đồ fake.
Kết quả thì người ta lại là ông chủ của cửa hàng
trang sức Phùng Thị!
Một phó giám đốc nhỏ nhoi mà đòi ra vẻ huệnh
hoang với ông chủ?
Giờ thì hay rồi, công việc cũng mất luôn.
Sắc mặt của Đường Nhu cũng vô cùng khó coi,
buổi họp lớp hôm nay cô ta vốn định ganh đua với
Vương Đông Tuyết.
Kết quả, cô ta bị Vương Đông Tuyết đánh thua tan
tác.
Hơn nữa, bạn trai của cô ta lại còn quỳ trước mặt
bạn trai Vương Đông Tuyết, thật là nhục nhã!
“Nguy Kiến Quân! Anh làm gì vậy! Sao anh có thể
quỳ trước anh ta như vậy, mất mặt quá!”
Đường Nhu không nói thì thôi, cô ta vừa cất lời
khiến Ngụy Kiến Quân bỗng tức điên lên.
“Con đ**m này, câm mồm lại!"
Nói xong, Ngụy Kiến Quân đứng dậy đá vào bụng
của Đường Nhu.
“Nếu không phải con đ**m nhà cô lừa tôi, thì sao
tôi bị đuổi khỏi công ty được chứ?”
Ngụy Kiến Quân chỉ vào Đường Nhu nói với các
sinh viên.
“Chính là cô ta, buổi sáng lúc ở nhà hàng Pháp cứ
muốn ganh đua với Vương Đông Tuyết, người ta đến
chỗ VIP, cô ta cũng muốn ngồi chỗ VIP, cuối cùng
chỗ VIP đó có tiêu thụ thấp nhất, ăn một bữa tốn mất
tám mươi nghìn tệ của tôi!”
“Bản thân cô ta chạy mất, đề tôi ở lại trả tiền!"
“Cô ta vốn định chia tay với tôi, nhưng nghe tin
các cô họp lớp, cô ta lại chạy đi thuê khách sạn cầu
xin tôi đến để khoe mẽ”,
Ngụy Kiến Quân giật sợi dây chuyền trên cổ
Đường Nhu, nởỡ nụ cười mỉa mai nói.
“Thấy sợi dây chuyền này không, đây là quà năm
ngoái tôi tặng cô ta, hôm nay cô ta cứ bắt tôi đem
đến tặng lần nữa để khoe khoang với các cô”.
“Con điểm thối này, nếu không phải cô ham hư
vinh thì tôi sao có thể mất việc chứ? Con mẹ nó, tôi
đánh chết cô!”
Nói xong, Ngụy Kiến Quân đi đến tát vào mặt
Đường Nhu.
Đường Nhu lúc này đã hoàn toàn suy sụp, như thể
mảnh vải cuối cùng trên người cô ta đã bị Ngụy Kiến
Quân xé mất.
Đường Nhu đá lại, chiếc giày cao gót của cô ta đá
trúng đ*ng q**n của Nguy Kiến Quân.
Ngụy Kiến Quân vốn đã khá lớn tuổi rồi, một cú
đá này thật sự muốn mạng anh ta, anh ta đột nhiên
ngã ngửa xuống đất, hai tay che đ*ng q**n, sắc mặt
tái mét.
“Nguy Kiến Quân! Anh dám đánh tôi à, tôi sẽ liều
mạng với anh!”
Một nam một nữ ở trên mặt đất xâu xé nhau.
Những bạn học khác chỉ đứng một bên lạnh lùng
quan sát, không hề có ý muốn xen vào.
Hai người này đúng là gieo gió gặp bão.
Tần Lâm cũng không muốn đề loại người này ảnh
hường đến tâm trạng của bọn họ.
“Đông Tuyết, chúng ta đi thôi”
Mấy người bạn cũng lần lượt rời đi, Vương Đông
Tuyết và mấy cô bạn thân còn muốn tụ tập tiếp,
nhưng Tần Lâm không tham gia nữa, giữa bạn thân
Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngụy Kiến Quân quỳ xuống như vậy khiến vẻ mặtcủa mọi người bỗng trở nên phức tạp.Màn kịch này kịch tính quá đi.Lúc trước anh ta khinh thường Tần Lâm, vừa nóingười ta chưa được ăn món Pháp bao giờ, vừa nóingười ta là phế vật, còn nói đồng hồ của Vương ĐôngTuyết là đồ fake.Kết quả thì người ta lại là ông chủ của cửa hàngtrang sức Phùng Thị!Một phó giám đốc nhỏ nhoi mà đòi ra vẻ huệnhhoang với ông chủ?Giờ thì hay rồi, công việc cũng mất luôn.Sắc mặt của Đường Nhu cũng vô cùng khó coi,buổi họp lớp hôm nay cô ta vốn định ganh đua vớiVương Đông Tuyết.Kết quả, cô ta bị Vương Đông Tuyết đánh thua tantác.Hơn nữa, bạn trai của cô ta lại còn quỳ trước mặtbạn trai Vương Đông Tuyết, thật là nhục nhã!“Nguy Kiến Quân! Anh làm gì vậy! Sao anh có thểquỳ trước anh ta như vậy, mất mặt quá!”Đường Nhu không nói thì thôi, cô ta vừa cất lờikhiến Ngụy Kiến Quân bỗng tức điên lên.“Con đ**m này, câm mồm lại!"Nói xong, Ngụy Kiến Quân đứng dậy đá vào bụngcủa Đường Nhu.“Nếu không phải con đ**m nhà cô lừa tôi, thì saotôi bị đuổi khỏi công ty được chứ?”Ngụy Kiến Quân chỉ vào Đường Nhu nói với cácsinh viên.“Chính là cô ta, buổi sáng lúc ở nhà hàng Pháp cứmuốn ganh đua với Vương Đông Tuyết, người ta đếnchỗ VIP, cô ta cũng muốn ngồi chỗ VIP, cuối cùngchỗ VIP đó có tiêu thụ thấp nhất, ăn một bữa tốn mấttám mươi nghìn tệ của tôi!”“Bản thân cô ta chạy mất, đề tôi ở lại trả tiền!"“Cô ta vốn định chia tay với tôi, nhưng nghe tincác cô họp lớp, cô ta lại chạy đi thuê khách sạn cầuxin tôi đến để khoe mẽ”,Ngụy Kiến Quân giật sợi dây chuyền trên cổĐường Nhu, nởỡ nụ cười mỉa mai nói.“Thấy sợi dây chuyền này không, đây là quà nămngoái tôi tặng cô ta, hôm nay cô ta cứ bắt tôi đemđến tặng lần nữa để khoe khoang với các cô”.“Con điểm thối này, nếu không phải cô ham hưvinh thì tôi sao có thể mất việc chứ? Con mẹ nó, tôiđánh chết cô!”Nói xong, Ngụy Kiến Quân đi đến tát vào mặtĐường Nhu.Đường Nhu lúc này đã hoàn toàn suy sụp, như thểmảnh vải cuối cùng trên người cô ta đã bị Ngụy KiếnQuân xé mất.Đường Nhu đá lại, chiếc giày cao gót của cô ta đátrúng đ*ng q**n của Nguy Kiến Quân.Ngụy Kiến Quân vốn đã khá lớn tuổi rồi, một cúđá này thật sự muốn mạng anh ta, anh ta đột nhiênngã ngửa xuống đất, hai tay che đ*ng q**n, sắc mặttái mét.“Nguy Kiến Quân! Anh dám đánh tôi à, tôi sẽ liềumạng với anh!”Một nam một nữ ở trên mặt đất xâu xé nhau.Những bạn học khác chỉ đứng một bên lạnh lùngquan sát, không hề có ý muốn xen vào.Hai người này đúng là gieo gió gặp bão.Tần Lâm cũng không muốn đề loại người này ảnhhường đến tâm trạng của bọn họ.“Đông Tuyết, chúng ta đi thôi”Mấy người bạn cũng lần lượt rời đi, Vương ĐôngTuyết và mấy cô bạn thân còn muốn tụ tập tiếp,nhưng Tần Lâm không tham gia nữa, giữa bạn thân