Tác giả:

“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!…

Chương 313: Cậu mướn xe à

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trường thôn mỉm cưỡi hài lòng, ông cụ vòng tayqua vai Tần Lâm rồi nói với vẻ cảm kích.“Vĩnh Thăng à, chiếc xe này cũng không tệ đâu,tuy không bằng chiếc BMW nhà cậu, nhưng cũng rấtlợi hại đó, hoàn toàn không ảnh hưỡng gì cả!”Vương Vĩnh Thăng cười với vẻ ngượng ngùng,cũng không biết tiếp lời như thế nào.Vương Thiết Thành nhìn chiếc Mercedes-Benz G,càng nhìn càng ngưỡng mộ, sau đó đột nhiên nói.“Người anh em, tôi vẫn chưa được lái qua chiếc xenày, cậu cho tôi mượn lái thử một vòng nhé?”“Được thôi”.Tần Lâm thản nhiên ném chìa khóa qua, xem nhưkhông có gì.Vương Thiết Thành cầm lấy chìa khóa xe, sau đóđi đến chỗ xe của Tần Lâm, ngồi vào ghế lái củaMercedes-Benz G, anh ta cảm thấy vô cùng thỏamãn, đúng là siêu xe trị giá ba triệu, quả nhiên hơnchiếc BMW của anh ta gấp nhiều lần, hoàn toànkhông thể so sánh được.Sau khi lái vài vòng thì anh ta đã thật sự bị chinhphục, loại xe này không chỉ đẹp về ngoại hình mà tínhnăng địa hình cũng thật sự tuyệt vời.Cho dù có lái xe vào ruộng thì cũng chẳng có vấnđề gì.Vương Thiết Thành ngồi dựa vào ghế, có chútkhông phục, đều hơn hai mươi tuổi, anh ta cũng đãrất nỗ lực mới có thể lái được chiếc BMW x6 này,nhưng Tần Lâm lại có thể lái chiếc xe hớn ba triệu,dựa vào cái gì chứ?Khi Vương Thiết Thành ngầng đầu lên, anh ta vôtình nhìn thấy một cuốn sổ nhỏ màu xanh trên tấmbảng chắn sáng, đó là giấy phép lái xe.Vương Thiết Thành lập tức vui mừng khi xem xonggiấy phép lái xe.Bởi vì chủ sở hữu trên giấy phép không phải làTần Lâm!Mà là một người phụ nữ tên Trần Thục!Nói cách khác, chiếc xe này là của Trần Thục,không phải của Tần Lâm!Trong lòng Vương Thiết Thành liền cảm thấy cânbằng trở lại, anh ta đặt lại giấy phép lái xe rồi bướcxuống, sau đó khóa cửa lại.Vương Thiết Thành mang nụ cười giễu cợt đi vàotrong sân, nhìn thấy Tần Lâm và những người khácđang ngồi yên vị, anh ta bèn đi qua.“Hết chỗ rồi à, bàn này hơi chật đấy”.Bàn chính đã ngồi tận mười một người nên cũngkhá chật, đương nhiên không thể nào ngồi thêmngười được nữa.Vương Thiết Thành chỉ vào Tần Lâm và nói.“Người anh em, mời cậu đi bàn khác ngồi”.Anh ta vừa dứt lời, Từ Quyên lập tức cau mày.“Thiết Thành, cháu có ý gì đây?”Vương Thiết Thành cười nói: “Cháu không có ý gìcả, hôm nay là sinh nhật bố cháu, bàn chính nên đềngười thân hoặc người có địa vị cao ngồi, trường thônthì không sao, nhưng những người khác vẫn nên ngồibên kia thì tốt hơn”.Trường thôn cũng có chút ngượng ngùng, liền nóigiúp vài câu.“Thiết Thành à, cháu không thể nói vậy được, vừarồi Tiểu Lâm cũng giúp ông làm việc mà”."Đúng vậy, Tiểu Tần nhà người ta cũng lái siêu xemà, sao lại nói là người không liên quan được chứ”.“Tiểu Tần có tiền như thế, chắc địa vị cũng khôngthấp, Thiết Thành, cậu đừng nói như thể là ngườingoài như vậy”.Trong mắt dân làng, Tần Lâm bây giờ đã là ngườicó tiền, lái xe tận mấy triệu, đương nhiên địa vị xã hội

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trường thôn mỉm cưỡi hài lòng, ông cụ vòng tay

qua vai Tần Lâm rồi nói với vẻ cảm kích.

“Vĩnh Thăng à, chiếc xe này cũng không tệ đâu,

tuy không bằng chiếc BMW nhà cậu, nhưng cũng rất

lợi hại đó, hoàn toàn không ảnh hưỡng gì cả!”

Vương Vĩnh Thăng cười với vẻ ngượng ngùng,

cũng không biết tiếp lời như thế nào.

Vương Thiết Thành nhìn chiếc Mercedes-Benz G,

càng nhìn càng ngưỡng mộ, sau đó đột nhiên nói.

“Người anh em, tôi vẫn chưa được lái qua chiếc xe

này, cậu cho tôi mượn lái thử một vòng nhé?”

“Được thôi”.

Tần Lâm thản nhiên ném chìa khóa qua, xem như

không có gì.

Vương Thiết Thành cầm lấy chìa khóa xe, sau đó

đi đến chỗ xe của Tần Lâm, ngồi vào ghế lái của

Mercedes-Benz G, anh ta cảm thấy vô cùng thỏa

mãn, đúng là siêu xe trị giá ba triệu, quả nhiên hơn

chiếc BMW của anh ta gấp nhiều lần, hoàn toàn

không thể so sánh được.

Sau khi lái vài vòng thì anh ta đã thật sự bị chinh

phục, loại xe này không chỉ đẹp về ngoại hình mà tính

năng địa hình cũng thật sự tuyệt vời.

Cho dù có lái xe vào ruộng thì cũng chẳng có vấn

đề gì.

Vương Thiết Thành ngồi dựa vào ghế, có chút

không phục, đều hơn hai mươi tuổi, anh ta cũng đã

rất nỗ lực mới có thể lái được chiếc BMW x6 này,

nhưng Tần Lâm lại có thể lái chiếc xe hớn ba triệu,

dựa vào cái gì chứ?

Khi Vương Thiết Thành ngầng đầu lên, anh ta vô

tình nhìn thấy một cuốn sổ nhỏ màu xanh trên tấm

bảng chắn sáng, đó là giấy phép lái xe.

Vương Thiết Thành lập tức vui mừng khi xem xong

giấy phép lái xe.

Bởi vì chủ sở hữu trên giấy phép không phải là

Tần Lâm!

Mà là một người phụ nữ tên Trần Thục!

Nói cách khác, chiếc xe này là của Trần Thục,

không phải của Tần Lâm!

Trong lòng Vương Thiết Thành liền cảm thấy cân

bằng trở lại, anh ta đặt lại giấy phép lái xe rồi bước

xuống, sau đó khóa cửa lại.

Vương Thiết Thành mang nụ cười giễu cợt đi vào

trong sân, nhìn thấy Tần Lâm và những người khác

đang ngồi yên vị, anh ta bèn đi qua.

“Hết chỗ rồi à, bàn này hơi chật đấy”.

Bàn chính đã ngồi tận mười một người nên cũng

khá chật, đương nhiên không thể nào ngồi thêm

người được nữa.

Vương Thiết Thành chỉ vào Tần Lâm và nói.

“Người anh em, mời cậu đi bàn khác ngồi”.

Anh ta vừa dứt lời, Từ Quyên lập tức cau mày.

“Thiết Thành, cháu có ý gì đây?”

Vương Thiết Thành cười nói: “Cháu không có ý gì

cả, hôm nay là sinh nhật bố cháu, bàn chính nên đề

người thân hoặc người có địa vị cao ngồi, trường thôn

thì không sao, nhưng những người khác vẫn nên ngồi

bên kia thì tốt hơn”.

Trường thôn cũng có chút ngượng ngùng, liền nói

giúp vài câu.

“Thiết Thành à, cháu không thể nói vậy được, vừa

rồi Tiểu Lâm cũng giúp ông làm việc mà”.

"Đúng vậy, Tiểu Tần nhà người ta cũng lái siêu xe

mà, sao lại nói là người không liên quan được chứ”.

“Tiểu Tần có tiền như thế, chắc địa vị cũng không

thấp, Thiết Thành, cậu đừng nói như thể là người

ngoài như vậy”.

Trong mắt dân làng, Tần Lâm bây giờ đã là người

có tiền, lái xe tận mấy triệu, đương nhiên địa vị xã hội

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Y Võ Song ToànTác giả: Dạ NhiênTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Nhịp tim chỉ còn 45, dấu hiệu sống của bệnh nhân đang yếu dần.” “Nhịp thở giảm, tăng lượng oxy!” “Chuẩn bị máy tạo nhịp tim!” ...... “Không xong rồi, chuẩn bị thông báo cho người nhà đi”. Lúc này, trong phòng cấp cứu của bệnh viện nhân dân số một thành phố Đông Hải, một vài bác sĩ là chuyên gia cao cấp đang vây quanh bàn mổ, nhìn bệnh nhân đang thoi thóp hơi thở cuối cùng, trên vầng trán của mọi người đều lấm tấm mồ hôi. Trên bàn mổ là lão gia Chúc Tam Đao, có địa vị số một ở đất Đông Hải, không dám nói là một tay che trời, nhưng cũng được coi là dưới một người trên vạn người. Nhân vật quyền thế như thế nếu như chết trên bàn mổ của bọn họ, vậy thì mấy chuyên gia này cũng đừng hòng được sống yên ổn. “Phải làm sao đây, suy tim phải cấp tính, bệnh nhân hiện khó thở và sốc tim, chúng ta không thể nào cứu chữa được”. “Cho dù làm phẫu thuật ngay bây giờ thì cũng không kịp, đã qua thời gian hoàng kim rồi, Hoa Đà tái thế cũng không cứu nổi”. “Hay là bây giờ làm phẫu thuật đi!” “Không được!… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trường thôn mỉm cưỡi hài lòng, ông cụ vòng tayqua vai Tần Lâm rồi nói với vẻ cảm kích.“Vĩnh Thăng à, chiếc xe này cũng không tệ đâu,tuy không bằng chiếc BMW nhà cậu, nhưng cũng rấtlợi hại đó, hoàn toàn không ảnh hưỡng gì cả!”Vương Vĩnh Thăng cười với vẻ ngượng ngùng,cũng không biết tiếp lời như thế nào.Vương Thiết Thành nhìn chiếc Mercedes-Benz G,càng nhìn càng ngưỡng mộ, sau đó đột nhiên nói.“Người anh em, tôi vẫn chưa được lái qua chiếc xenày, cậu cho tôi mượn lái thử một vòng nhé?”“Được thôi”.Tần Lâm thản nhiên ném chìa khóa qua, xem nhưkhông có gì.Vương Thiết Thành cầm lấy chìa khóa xe, sau đóđi đến chỗ xe của Tần Lâm, ngồi vào ghế lái củaMercedes-Benz G, anh ta cảm thấy vô cùng thỏamãn, đúng là siêu xe trị giá ba triệu, quả nhiên hơnchiếc BMW của anh ta gấp nhiều lần, hoàn toànkhông thể so sánh được.Sau khi lái vài vòng thì anh ta đã thật sự bị chinhphục, loại xe này không chỉ đẹp về ngoại hình mà tínhnăng địa hình cũng thật sự tuyệt vời.Cho dù có lái xe vào ruộng thì cũng chẳng có vấnđề gì.Vương Thiết Thành ngồi dựa vào ghế, có chútkhông phục, đều hơn hai mươi tuổi, anh ta cũng đãrất nỗ lực mới có thể lái được chiếc BMW x6 này,nhưng Tần Lâm lại có thể lái chiếc xe hớn ba triệu,dựa vào cái gì chứ?Khi Vương Thiết Thành ngầng đầu lên, anh ta vôtình nhìn thấy một cuốn sổ nhỏ màu xanh trên tấmbảng chắn sáng, đó là giấy phép lái xe.Vương Thiết Thành lập tức vui mừng khi xem xonggiấy phép lái xe.Bởi vì chủ sở hữu trên giấy phép không phải làTần Lâm!Mà là một người phụ nữ tên Trần Thục!Nói cách khác, chiếc xe này là của Trần Thục,không phải của Tần Lâm!Trong lòng Vương Thiết Thành liền cảm thấy cânbằng trở lại, anh ta đặt lại giấy phép lái xe rồi bướcxuống, sau đó khóa cửa lại.Vương Thiết Thành mang nụ cười giễu cợt đi vàotrong sân, nhìn thấy Tần Lâm và những người khácđang ngồi yên vị, anh ta bèn đi qua.“Hết chỗ rồi à, bàn này hơi chật đấy”.Bàn chính đã ngồi tận mười một người nên cũngkhá chật, đương nhiên không thể nào ngồi thêmngười được nữa.Vương Thiết Thành chỉ vào Tần Lâm và nói.“Người anh em, mời cậu đi bàn khác ngồi”.Anh ta vừa dứt lời, Từ Quyên lập tức cau mày.“Thiết Thành, cháu có ý gì đây?”Vương Thiết Thành cười nói: “Cháu không có ý gìcả, hôm nay là sinh nhật bố cháu, bàn chính nên đềngười thân hoặc người có địa vị cao ngồi, trường thônthì không sao, nhưng những người khác vẫn nên ngồibên kia thì tốt hơn”.Trường thôn cũng có chút ngượng ngùng, liền nóigiúp vài câu.“Thiết Thành à, cháu không thể nói vậy được, vừarồi Tiểu Lâm cũng giúp ông làm việc mà”."Đúng vậy, Tiểu Tần nhà người ta cũng lái siêu xemà, sao lại nói là người không liên quan được chứ”.“Tiểu Tần có tiền như thế, chắc địa vị cũng khôngthấp, Thiết Thành, cậu đừng nói như thể là ngườingoài như vậy”.Trong mắt dân làng, Tần Lâm bây giờ đã là ngườicó tiền, lái xe tận mấy triệu, đương nhiên địa vị xã hội

Chương 313: Cậu mướn xe à