Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 1093
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1093: Hàn Thanh cười ngắt lời cô: “Nếu như sợ anh cô đơn, vậy thì em có thể sinh nhiều hơn một chút, đến lúc đó cho anh một đứa.” Mặc dù anh ấy nói câu này với giọng điệu nói đùa và một nụ cười nhạt, thế nhưng Hàn Minh Thư có thể nghe ra đây không phải là đùa. Có lẽ, Hàn Thanh đã thực sự cân nhắc việc nhận con của cô làm con nuôi, như vậy…. Anh ấy đã quyết định cả đời này độc thân không sinh con sao? Nếu như đối phương không phải người thân của cô thì cô đã không thèm quan tâm rồi, nhưng bây giờ người này lại là anh trai của cô, hơn nữa còn là một người anh trai đối xử với cô vô cùng tốt, Hàn Minh Thư lập tức cảm thấy khó chịu. Cho dù cô là người của thời đại mới, tiếp nhận nền giáo dục mới, tự do yêu đương, tự do hôn nhân, cho dù Hàn Thanh không kết hôn, người em gái như cô cũng chỉ có thể chúc phúc. Thế nhưng cô cảm thấy Hàn Thanh như vậy là có nguyên nhân. “Anh, rốt cuộc là có chuyện gì?” Hàn Minh Thư còn muốn hỏi, nhưng Hàn Thanh đã quay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Anh vừa quan sát, trong nhà này không có phòng trống, cho nên anh với anh dự định đi ra ở khách san.” Ở khách sạn? Hàn Minh Thư sửng sốt một chút: “Ở một mình sao?” “Um.” Cô đột nhiên khó chịu không nói ra lời, anh trai của cô phải chạy từ xa đến thaư cô, lại còn phải ở khách sạn, cô khẽ c*n m** d***, muốn gọi anh ấy đừng đi, thế nhưng chỗ này quả thực không còn phòng trống để anh ấy ở lại. “Chờ đã.” Gióng nói của Dạ Âu Thần đột nhiên truyền tới, hai người quay đầu nhìn về phía anh, thấy anh đã mặc xong áo khoác, trên tay cầm chìa khóa xe: “Phòng trong nhà không nhiều, căn phòng của anh để cho anh trai em ở, buổi tối để Đậu Nành ngủ với em, anh với Tiêu Túc ra ngoài.” Hàn Minh Thư cảm thấy anh đã sắp xếp hết, không khỏi nhíu mày lại: “vậy còn anh?” “Anh với Tiêu Túc ra thuê khách sạn. Dạ Âu Thần nhìn về phía Hàng Thanh, ánh mắt lạnh lùng, nhưng dù sao vị trước mặt này cũng là anh trai của vợ mình, cũng chính là anh vợ của anh. Cái xưng hô anh vợ này… Dạ Âu Thần hơi nhíu mày, mặc dù rất khó chịu, nhưng anh vẫn kêu một tiếng anh vợ với Hàn Thanh. “Hàn Thanh: “.. Không ngờ rằng người trước kia không ai bì nổi, thậm chí còn tìm đến anh ấy để đàm phán, thế mà bây giờ lại kêu anh ấy một tiếng anh vợ, loại cảm giác vi diệu này là gì? Nhưng mà anh ấy cũng không có phụ lòng tốt của Dạ Âu Thần, gật đầu đáp lại. Hàn Minh Thư giúp Dạ Âu Thần thu dọn quần áo, vừa dọn vừa nói: “Nếu không.. Em dẫn theo Đậu Nành cùng anh ra ở khách sạn, để phòng lại cho bọn họ, vừa vặn mỗi người một phòng?” Nói xong, Hàn Minh Thư cảm thấy ý nghĩ của mình quá là toẹt vời, đáng nhẽ ra cô phải nghĩ đến sớm hơn, như vậy không phải vẹn cả đôi đường sao? Không ngờ Dạ Âu Thần lại phủ nhận ý nghĩa của cô. “Không được.” “Tại sao?” “Bây giờ em đang mang thai, không thể vất vả được.” Hàn Minh Thư khó chịu: “Em chỉ là cùng anh đến khách sạn thôi mà, như vậy làm gì có tính là vất vả? Hơn nữa chúng ta cũng không cần tìm khách sạn ở xa làm gì, chúng ta có thể tìm một khách sạn ở gần, dù sao chỉ cần chúng ta thấy thuận tiện là được. Dạ Âu Thần nhớ tới chuyện mình định làm, ánh mắt tối lại một chút. Nếu như anh đưa Minh Thư theo thì sẽ sớm bị cô phát hiện mất. Dù sao cũng không thể đưa cô đi theo, Dạ Âu Thần nằm lấy cằm cô: “Muốn đi với anh như vậy sao? Muốn tìm cơ hội ở chung một mình với anh sao?”
Chương 1093:
Hàn Thanh cười ngắt lời cô: “Nếu như sợ anh cô đơn, vậy thì em có thể sinh nhiều hơn một chút, đến lúc đó cho anh một đứa.”
Mặc dù anh ấy nói câu này với giọng điệu nói đùa và một nụ cười nhạt, thế nhưng Hàn Minh Thư có thể nghe ra đây không phải là đùa.
Có lẽ, Hàn Thanh đã thực sự cân nhắc việc nhận con của cô làm con nuôi, như vậy….
Anh ấy đã quyết định cả đời này độc thân không sinh con sao?
Nếu như đối phương không phải người thân của cô thì cô đã không thèm quan tâm rồi, nhưng bây giờ người này lại là anh trai của cô, hơn nữa còn là một người anh trai đối xử với cô vô cùng tốt, Hàn Minh Thư lập tức cảm thấy khó chịu.
Cho dù cô là người của thời đại mới, tiếp nhận nền giáo dục mới, tự do yêu đương, tự do hôn nhân, cho dù Hàn Thanh không kết hôn, người em gái như cô cũng chỉ có thể chúc phúc.
Thế nhưng cô cảm thấy Hàn Thanh như vậy là có nguyên nhân.
“Anh, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Hàn Minh Thư còn muốn hỏi, nhưng Hàn Thanh đã quay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Anh vừa quan sát, trong nhà này không có phòng trống, cho nên anh với anh dự định đi ra ở khách san.”
Ở khách sạn?
Hàn Minh Thư sửng sốt một chút: “Ở một mình sao?”
“Um.”
Cô đột nhiên khó chịu không nói ra lời, anh trai của cô phải chạy từ xa đến thaư cô, lại còn phải ở khách sạn, cô khẽ c*n m** d***, muốn gọi anh ấy đừng đi, thế nhưng chỗ này quả thực không còn phòng trống để anh ấy ở lại.
“Chờ đã.”
Gióng nói của Dạ Âu Thần đột nhiên truyền tới, hai người quay đầu nhìn về phía anh, thấy anh đã mặc xong áo khoác, trên tay cầm chìa khóa xe: “Phòng trong nhà không nhiều, căn phòng của anh để cho anh trai em ở, buổi tối để Đậu Nành ngủ với em, anh với Tiêu Túc ra ngoài.”
Hàn Minh Thư cảm thấy anh đã sắp xếp hết, không khỏi nhíu mày lại: “vậy còn anh?”
“Anh với Tiêu Túc ra thuê khách sạn.
Dạ Âu Thần nhìn về phía Hàng Thanh, ánh mắt lạnh lùng, nhưng dù sao vị trước mặt này cũng là anh trai của vợ mình, cũng chính là anh vợ của anh.
Cái xưng hô anh vợ này…
Dạ Âu Thần hơi nhíu mày, mặc dù rất khó chịu, nhưng anh vẫn kêu một tiếng anh vợ với Hàn Thanh.
“Hàn Thanh: “..
Không ngờ rằng người trước kia không ai bì nổi, thậm chí còn tìm đến anh ấy để đàm phán, thế mà bây giờ lại kêu anh ấy một tiếng anh vợ, loại cảm giác vi diệu này là gì?
Nhưng mà anh ấy cũng không có phụ lòng tốt của Dạ Âu Thần, gật đầu đáp lại.
Hàn Minh Thư giúp Dạ Âu Thần thu dọn quần áo, vừa dọn vừa nói: “Nếu không.. Em dẫn theo Đậu Nành cùng anh ra ở khách sạn, để phòng lại cho bọn họ, vừa vặn mỗi người một phòng?”
Nói xong, Hàn Minh Thư cảm thấy ý nghĩ của mình quá là toẹt vời, đáng nhẽ ra cô phải nghĩ đến sớm hơn, như vậy không phải vẹn cả đôi đường sao?
Không ngờ Dạ Âu Thần lại phủ nhận ý nghĩa của cô.
“Không được.”
“Tại sao?”
“Bây giờ em đang mang thai, không thể vất vả được.”
Hàn Minh Thư khó chịu: “Em chỉ là cùng anh đến khách sạn thôi mà, như vậy làm gì có tính là vất vả? Hơn nữa chúng ta cũng không cần tìm khách sạn ở xa làm gì, chúng ta có thể tìm một khách sạn ở gần, dù sao chỉ cần chúng ta thấy thuận tiện là được.
Dạ Âu Thần nhớ tới chuyện mình định làm, ánh mắt tối lại một chút.
Nếu như anh đưa Minh Thư theo thì sẽ sớm bị cô phát hiện mất.
Dù sao cũng không thể đưa cô đi theo, Dạ Âu Thần nằm lấy cằm cô: “Muốn đi với anh như vậy sao? Muốn tìm cơ hội ở chung một mình với anh sao?”
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1093: Hàn Thanh cười ngắt lời cô: “Nếu như sợ anh cô đơn, vậy thì em có thể sinh nhiều hơn một chút, đến lúc đó cho anh một đứa.” Mặc dù anh ấy nói câu này với giọng điệu nói đùa và một nụ cười nhạt, thế nhưng Hàn Minh Thư có thể nghe ra đây không phải là đùa. Có lẽ, Hàn Thanh đã thực sự cân nhắc việc nhận con của cô làm con nuôi, như vậy…. Anh ấy đã quyết định cả đời này độc thân không sinh con sao? Nếu như đối phương không phải người thân của cô thì cô đã không thèm quan tâm rồi, nhưng bây giờ người này lại là anh trai của cô, hơn nữa còn là một người anh trai đối xử với cô vô cùng tốt, Hàn Minh Thư lập tức cảm thấy khó chịu. Cho dù cô là người của thời đại mới, tiếp nhận nền giáo dục mới, tự do yêu đương, tự do hôn nhân, cho dù Hàn Thanh không kết hôn, người em gái như cô cũng chỉ có thể chúc phúc. Thế nhưng cô cảm thấy Hàn Thanh như vậy là có nguyên nhân. “Anh, rốt cuộc là có chuyện gì?” Hàn Minh Thư còn muốn hỏi, nhưng Hàn Thanh đã quay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Anh vừa quan sát, trong nhà này không có phòng trống, cho nên anh với anh dự định đi ra ở khách san.” Ở khách sạn? Hàn Minh Thư sửng sốt một chút: “Ở một mình sao?” “Um.” Cô đột nhiên khó chịu không nói ra lời, anh trai của cô phải chạy từ xa đến thaư cô, lại còn phải ở khách sạn, cô khẽ c*n m** d***, muốn gọi anh ấy đừng đi, thế nhưng chỗ này quả thực không còn phòng trống để anh ấy ở lại. “Chờ đã.” Gióng nói của Dạ Âu Thần đột nhiên truyền tới, hai người quay đầu nhìn về phía anh, thấy anh đã mặc xong áo khoác, trên tay cầm chìa khóa xe: “Phòng trong nhà không nhiều, căn phòng của anh để cho anh trai em ở, buổi tối để Đậu Nành ngủ với em, anh với Tiêu Túc ra ngoài.” Hàn Minh Thư cảm thấy anh đã sắp xếp hết, không khỏi nhíu mày lại: “vậy còn anh?” “Anh với Tiêu Túc ra thuê khách sạn. Dạ Âu Thần nhìn về phía Hàng Thanh, ánh mắt lạnh lùng, nhưng dù sao vị trước mặt này cũng là anh trai của vợ mình, cũng chính là anh vợ của anh. Cái xưng hô anh vợ này… Dạ Âu Thần hơi nhíu mày, mặc dù rất khó chịu, nhưng anh vẫn kêu một tiếng anh vợ với Hàn Thanh. “Hàn Thanh: “.. Không ngờ rằng người trước kia không ai bì nổi, thậm chí còn tìm đến anh ấy để đàm phán, thế mà bây giờ lại kêu anh ấy một tiếng anh vợ, loại cảm giác vi diệu này là gì? Nhưng mà anh ấy cũng không có phụ lòng tốt của Dạ Âu Thần, gật đầu đáp lại. Hàn Minh Thư giúp Dạ Âu Thần thu dọn quần áo, vừa dọn vừa nói: “Nếu không.. Em dẫn theo Đậu Nành cùng anh ra ở khách sạn, để phòng lại cho bọn họ, vừa vặn mỗi người một phòng?” Nói xong, Hàn Minh Thư cảm thấy ý nghĩ của mình quá là toẹt vời, đáng nhẽ ra cô phải nghĩ đến sớm hơn, như vậy không phải vẹn cả đôi đường sao? Không ngờ Dạ Âu Thần lại phủ nhận ý nghĩa của cô. “Không được.” “Tại sao?” “Bây giờ em đang mang thai, không thể vất vả được.” Hàn Minh Thư khó chịu: “Em chỉ là cùng anh đến khách sạn thôi mà, như vậy làm gì có tính là vất vả? Hơn nữa chúng ta cũng không cần tìm khách sạn ở xa làm gì, chúng ta có thể tìm một khách sạn ở gần, dù sao chỉ cần chúng ta thấy thuận tiện là được. Dạ Âu Thần nhớ tới chuyện mình định làm, ánh mắt tối lại một chút. Nếu như anh đưa Minh Thư theo thì sẽ sớm bị cô phát hiện mất. Dù sao cũng không thể đưa cô đi theo, Dạ Âu Thần nằm lấy cằm cô: “Muốn đi với anh như vậy sao? Muốn tìm cơ hội ở chung một mình với anh sao?”