Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 1197

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1197: Cô ngồi ở trên máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, nhưng do ở trên máy bay không được thoải mái nên lúc ngủ cứ nửa mê nửa tỉnh. Trong mười mấy tiếng đó, cô ngủ thật sự còn chưa đến hai tiếng. Vì vậy, sau khi xuống xe, ăn cơm xong cô lại ngủ thiếp đi. Cô không nhớ gì về những chuyện sau đó cả. Bây giờ nhớ lại, cô ăn xong cũng không uống nước hay súc miệng. Hàn Minh Thư nghĩ đến đây liền thấy thật đáng Sợ, cô vội xoay người xuống giường, buộc mái tóc dài lại rồi vào nhà vệ sinh đánh răng. Lúc đó thật sự quá buồn ngủ nên cô không biết mình đã ngủ bao lâu nữa. Nếu lúc trước khi cô không mang thai thì sao cô có thể chịu đựng nổi những chuyện này, haiz. Đánh răng xong Hàn Minh Thư mới thấy hơi thở được thơm tho, cô rửa mặt xong liền bước ra phòng. “Thưa mợ, mợ dậy rồi sao?” Giọng cô giúp việc phát ra từ phía bên cạnh, sau đó lại nói: “Cậu Dạ bảo bọn em chuẩn bị bữa sáng cho mợ” “Ừ, vậy anh ấy đâu rồi?” Hàn Minh Thư hỏi. “Trợ lý Tiêu Túc đã tới đưa cậu Dạ đến công ty từ sáng sớm. Cậu Dạ bảo em chuyển lời đến mợ rằng nếu mợ buồn ngủ thì không cần đợi cậu, mợ cứ lo nghỉ ngơi là được rồi.” Hóa ra là đến công ty. Hai người này vừa mới về nước mà không bị lệch múi giờ sao? Nhưng mà cũng đúng thôi, ở nước ngoài đã lâu nên việc ở công ty không có ai xử lý. Trước kia là do một mình Hàn Minh Thư lo liệu còn Tiêu Túc ở bên cạnh giúp đỡ, sau đó Hàn Minh Thư rời đi khiến cho vô số gánh nặng ở công ty đè hết lên vai Tiêu Túc. Về phần Tiêu Túc, cậu ta ở cạnh Dạ Âu Thần nhiều năm như vậy là do có khả năng xử lý công việc của công ty. Với lại trước kia Tiêu Túc là trợ thủ đắc lực của Dạ Âu Thần, cậu ta có tiếp xúc với đại hội đồng cổ đông, thành viên ban giám đốc cấp cao và cấp trung nên khi Tiêu Túc xử lý công việc thì phía bên kia sẽ nể tình trước đây mà nhẹ tay. Lúc đó, khi Hàn Minh Thư vừa mới nhận chức phó tổng giám đốc, có rất nhiều người không phục. Không kể đến mấy người cấp cao, cấp trung bị Dạ Lãm Hàn lôi kéo, ngay cả những người không bị lôi kéo cũng không hài lòng với cách xử lý công việc của cô, hết người này đến người nọ tới phòng làm việc làm ầmï. Ban đầu là nhờ có Tiêu Túc trấn áp thay cô, khi đó đối với Hàn Minh Thư mà nói khả năng xử lý của cô không được tốt. Một người phụ nữ mang thai, Dạ Âu Thần lại còn không biết sống chết nên cô có thể gắng gượng làm việc ở công ty đủ tám tiếng mỗi ngày đã vô cùng khó khăn rồi chứ đừng nói đến chuyện xử lý công việc. Hơn nữa, cô chưa từng quản lý tập đoàn lớn như vậy, nhờ có sự giúp đỡ của Tiêu Túc mới dần ổn định được nền móng. Ngẫm lại, toàn là những giọt nước mắt xót xa. Hàn Minh Thư ăn sáng xong thì quay về phòng thay quần áo, sau đó đi bộ loanh quanh, tiện thể gọi điện cho anh trai Hàn Thanh của mình. Điều Hàn Thanh nói khi nghe điện thoại của “Âu Thần đã kể chuyện này cho anh nghe rồi. Em có khỏe không vậy?” Hàn Thanh ở đầu dây bên kia hỏi với sự quan tâm. Hàn Minh Thư sững sờ, cô nhanh chóng đoán được có lẽ Dạ Âu Thần kể chuyện mình không khỏe khi đi máy bay cho Hàn Thanh nghe nên anh ấy mới hỏi như vậy. “Anh yên tâm đi, em đã ngủ một giấc nên bây giờ rất khỏe.” “Vậy thì tốt” Vừa dứt lời, Hàn Minh Thư liền nghe thấy giọng nữ quen thuộc phát ra từ phía đầu dây bên kia. “Tổng giám đốc Hàn Thanh, cuộc họp sắp bắt đầu rồi.” Hàn Thanh khẽ nhíu mày, đang định nói gì đó thì Hàn Minh Thư giành nói trước: “Anh sắp phải họp à? Vậy anh đi họp đi, em không làm phiên nữa.” Nói xong liền cúp máy. “..Hàn Thanh đang cầm điện thoại: “… Anh ta cất điện thoại đi, lấy tay xoa lông mày của mình, cười bất đắc dĩ: “Con nhóc này…” Sau đó, xoay người lại cùng Tô Cửu bước vào phòng họp. “Cô Minh Thư đã về rồi sao?” Tô Cửu dò hỏi.

Chương 1197:

 

Cô ngồi ở trên máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, nhưng do ở trên máy bay không được thoải mái nên lúc ngủ cứ nửa mê nửa tỉnh. Trong mười mấy tiếng đó, cô ngủ thật sự còn chưa đến hai tiếng.

 

Vì vậy, sau khi xuống xe, ăn cơm xong cô lại ngủ thiếp đi.

 

Cô không nhớ gì về những chuyện sau đó cả.

 

Bây giờ nhớ lại, cô ăn xong cũng không uống nước hay súc miệng.

 

Hàn Minh Thư nghĩ đến đây liền thấy thật đáng Sợ, cô vội xoay người xuống giường, buộc mái tóc dài lại rồi vào nhà vệ sinh đánh răng. Lúc đó thật sự quá buồn ngủ nên cô không biết mình đã ngủ bao lâu nữa.

 

Nếu lúc trước khi cô không mang thai thì sao cô có thể chịu đựng nổi những chuyện này, haiz.

 

Đánh răng xong Hàn Minh Thư mới thấy hơi thở được thơm tho, cô rửa mặt xong liền bước ra phòng.

 

“Thưa mợ, mợ dậy rồi sao?”

 

Giọng cô giúp việc phát ra từ phía bên cạnh, sau đó lại nói: “Cậu Dạ bảo bọn em chuẩn bị bữa sáng cho mợ”

 

“Ừ, vậy anh ấy đâu rồi?”

 

Hàn Minh Thư hỏi.

 

“Trợ lý Tiêu Túc đã tới đưa cậu Dạ đến công ty từ sáng sớm. Cậu Dạ bảo em chuyển lời đến mợ rằng nếu mợ buồn ngủ thì không cần đợi cậu, mợ cứ lo nghỉ ngơi là được rồi.”

 

Hóa ra là đến công ty.

 

Hai người này vừa mới về nước mà không bị lệch múi giờ sao? Nhưng mà cũng đúng thôi, ở nước ngoài đã lâu nên việc ở công ty không có ai xử lý. Trước kia là do một mình Hàn Minh Thư lo liệu còn Tiêu Túc ở bên cạnh giúp đỡ, sau đó Hàn Minh Thư rời đi khiến cho vô số gánh nặng ở công ty đè hết lên vai Tiêu Túc. Về phần Tiêu Túc, cậu ta ở cạnh Dạ Âu Thần nhiều năm như vậy là do có khả năng xử lý công việc của công ty. Với lại trước kia Tiêu Túc là trợ thủ đắc lực của Dạ Âu Thần, cậu ta có tiếp xúc với đại hội đồng cổ đông, thành viên ban giám đốc cấp cao và cấp trung nên khi Tiêu Túc xử lý công việc thì phía bên kia sẽ nể tình trước đây mà nhẹ tay. Lúc đó, khi Hàn Minh Thư vừa mới nhận chức phó tổng giám đốc, có rất nhiều người không phục. Không kể đến mấy người cấp cao, cấp trung bị Dạ Lãm Hàn lôi kéo, ngay cả những người không bị lôi kéo cũng không hài lòng với cách xử lý công việc của cô, hết người này đến người nọ tới phòng làm việc làm ầmï.

 

Ban đầu là nhờ có Tiêu Túc trấn áp thay cô, khi đó đối với Hàn Minh Thư mà nói khả năng xử lý của cô không được tốt. Một người phụ nữ mang thai, Dạ Âu Thần lại còn không biết sống chết nên cô có thể gắng gượng làm việc ở công ty đủ tám tiếng mỗi ngày đã vô cùng khó khăn rồi chứ đừng nói đến chuyện xử lý công việc.

 

Hơn nữa, cô chưa từng quản lý tập đoàn lớn như vậy, nhờ có sự giúp đỡ của Tiêu Túc mới dần ổn định được nền móng.

 

Ngẫm lại, toàn là những giọt nước mắt xót xa.

 

Hàn Minh Thư ăn sáng xong thì quay về phòng thay quần áo, sau đó đi bộ loanh quanh, tiện thể gọi điện cho anh trai Hàn Thanh của mình.

 

Điều Hàn Thanh nói khi nghe điện thoại của “Âu Thần đã kể chuyện này cho anh nghe rồi. Em có khỏe không vậy?”

 

Hàn Thanh ở đầu dây bên kia hỏi với sự quan tâm.

 

Hàn Minh Thư sững sờ, cô nhanh chóng đoán được có lẽ Dạ Âu Thần kể chuyện mình không khỏe khi đi máy bay cho Hàn Thanh nghe nên anh ấy mới hỏi như vậy.

 

“Anh yên tâm đi, em đã ngủ một giấc nên bây giờ rất khỏe.”

 

“Vậy thì tốt”

 

Vừa dứt lời, Hàn Minh Thư liền nghe thấy giọng nữ quen thuộc phát ra từ phía đầu dây bên kia.

 

“Tổng giám đốc Hàn Thanh, cuộc họp sắp bắt đầu rồi.”

 

Hàn Thanh khẽ nhíu mày, đang định nói gì đó thì Hàn Minh Thư giành nói trước: “Anh sắp phải họp à? Vậy anh đi họp đi, em không làm phiên nữa.”

 

Nói xong liền cúp máy.

 

“..Hàn Thanh đang cầm điện thoại: “…

 

Anh ta cất điện thoại đi, lấy tay xoa lông mày của mình, cười bất đắc dĩ: “Con nhóc này…”

 

Sau đó, xoay người lại cùng Tô Cửu bước vào phòng họp.

 

“Cô Minh Thư đã về rồi sao?”

 

Tô Cửu dò hỏi.

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1197: Cô ngồi ở trên máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, nhưng do ở trên máy bay không được thoải mái nên lúc ngủ cứ nửa mê nửa tỉnh. Trong mười mấy tiếng đó, cô ngủ thật sự còn chưa đến hai tiếng. Vì vậy, sau khi xuống xe, ăn cơm xong cô lại ngủ thiếp đi. Cô không nhớ gì về những chuyện sau đó cả. Bây giờ nhớ lại, cô ăn xong cũng không uống nước hay súc miệng. Hàn Minh Thư nghĩ đến đây liền thấy thật đáng Sợ, cô vội xoay người xuống giường, buộc mái tóc dài lại rồi vào nhà vệ sinh đánh răng. Lúc đó thật sự quá buồn ngủ nên cô không biết mình đã ngủ bao lâu nữa. Nếu lúc trước khi cô không mang thai thì sao cô có thể chịu đựng nổi những chuyện này, haiz. Đánh răng xong Hàn Minh Thư mới thấy hơi thở được thơm tho, cô rửa mặt xong liền bước ra phòng. “Thưa mợ, mợ dậy rồi sao?” Giọng cô giúp việc phát ra từ phía bên cạnh, sau đó lại nói: “Cậu Dạ bảo bọn em chuẩn bị bữa sáng cho mợ” “Ừ, vậy anh ấy đâu rồi?” Hàn Minh Thư hỏi. “Trợ lý Tiêu Túc đã tới đưa cậu Dạ đến công ty từ sáng sớm. Cậu Dạ bảo em chuyển lời đến mợ rằng nếu mợ buồn ngủ thì không cần đợi cậu, mợ cứ lo nghỉ ngơi là được rồi.” Hóa ra là đến công ty. Hai người này vừa mới về nước mà không bị lệch múi giờ sao? Nhưng mà cũng đúng thôi, ở nước ngoài đã lâu nên việc ở công ty không có ai xử lý. Trước kia là do một mình Hàn Minh Thư lo liệu còn Tiêu Túc ở bên cạnh giúp đỡ, sau đó Hàn Minh Thư rời đi khiến cho vô số gánh nặng ở công ty đè hết lên vai Tiêu Túc. Về phần Tiêu Túc, cậu ta ở cạnh Dạ Âu Thần nhiều năm như vậy là do có khả năng xử lý công việc của công ty. Với lại trước kia Tiêu Túc là trợ thủ đắc lực của Dạ Âu Thần, cậu ta có tiếp xúc với đại hội đồng cổ đông, thành viên ban giám đốc cấp cao và cấp trung nên khi Tiêu Túc xử lý công việc thì phía bên kia sẽ nể tình trước đây mà nhẹ tay. Lúc đó, khi Hàn Minh Thư vừa mới nhận chức phó tổng giám đốc, có rất nhiều người không phục. Không kể đến mấy người cấp cao, cấp trung bị Dạ Lãm Hàn lôi kéo, ngay cả những người không bị lôi kéo cũng không hài lòng với cách xử lý công việc của cô, hết người này đến người nọ tới phòng làm việc làm ầmï. Ban đầu là nhờ có Tiêu Túc trấn áp thay cô, khi đó đối với Hàn Minh Thư mà nói khả năng xử lý của cô không được tốt. Một người phụ nữ mang thai, Dạ Âu Thần lại còn không biết sống chết nên cô có thể gắng gượng làm việc ở công ty đủ tám tiếng mỗi ngày đã vô cùng khó khăn rồi chứ đừng nói đến chuyện xử lý công việc. Hơn nữa, cô chưa từng quản lý tập đoàn lớn như vậy, nhờ có sự giúp đỡ của Tiêu Túc mới dần ổn định được nền móng. Ngẫm lại, toàn là những giọt nước mắt xót xa. Hàn Minh Thư ăn sáng xong thì quay về phòng thay quần áo, sau đó đi bộ loanh quanh, tiện thể gọi điện cho anh trai Hàn Thanh của mình. Điều Hàn Thanh nói khi nghe điện thoại của “Âu Thần đã kể chuyện này cho anh nghe rồi. Em có khỏe không vậy?” Hàn Thanh ở đầu dây bên kia hỏi với sự quan tâm. Hàn Minh Thư sững sờ, cô nhanh chóng đoán được có lẽ Dạ Âu Thần kể chuyện mình không khỏe khi đi máy bay cho Hàn Thanh nghe nên anh ấy mới hỏi như vậy. “Anh yên tâm đi, em đã ngủ một giấc nên bây giờ rất khỏe.” “Vậy thì tốt” Vừa dứt lời, Hàn Minh Thư liền nghe thấy giọng nữ quen thuộc phát ra từ phía đầu dây bên kia. “Tổng giám đốc Hàn Thanh, cuộc họp sắp bắt đầu rồi.” Hàn Thanh khẽ nhíu mày, đang định nói gì đó thì Hàn Minh Thư giành nói trước: “Anh sắp phải họp à? Vậy anh đi họp đi, em không làm phiên nữa.” Nói xong liền cúp máy. “..Hàn Thanh đang cầm điện thoại: “… Anh ta cất điện thoại đi, lấy tay xoa lông mày của mình, cười bất đắc dĩ: “Con nhóc này…” Sau đó, xoay người lại cùng Tô Cửu bước vào phòng họp. “Cô Minh Thư đã về rồi sao?” Tô Cửu dò hỏi.

Chương 1197