Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 1211

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1211: Tiếng gào thét nghe thật kinh dị nhưng cũng rất quen tai. Hàn Minh Thư kinh ngạc, bóng người trước mặt vừa dơ vừa bẩn và bóng người trong đầu từ từ chồng chéo vào nhau, cuối cùng Hàn Minh Thư đã nhớ đối phương là ai. Cô nhanh chóng mở kính xe và gọi: “Tiêu Túc “ Tiêu Túc không hiểu quay đầu lại nhìn đã trông thấy Hàn Minh Thư chồm người ra ngoài, cậu ta nhanh chóng chạy đến che cô rồi khẩn trương hỏi: “Mợ à, cô mau ngồi vào trong xe đi, bên ngoài rất nguy hiểm” “Chờ đã” Hàn Minh Thư ngăn cậu ta: “Hình như tôi biết người đó là ai” “Cái gì? Cô biết người kia ư?” Tiêu Túc kinh ngạc nhìn đối phương, người kia vô cùng bẩn hơn nữa có thể gây nguy hiểm, tại sao mợ lại biết người kia chứ? Khoan đã, không đúng… Người kia luôn miệng gọi tên Tiểu Kiều? Đó không phải là… Tên trước đây của mợ sao? “Cô ta gọi tên cũ của mợ kìa, chẳng lẽ là người quen của mợ?” Hàn Minh Thư gật đầu, cô ngẩng đầu nhìn Tiêu Túc: “Anh cũng biết đấy” Cô nhớ năm xưa hình như Tiêu Túc còn từng ra mặt giúp cô nhưng chuyện đã quá lâu nên cô cũng không nhớ chính xác. Tiêu Túc nghe bảo mình cũng biết thì khó hiểu, cậu ta nhìn chằm chằm, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng cũng nhớ đối phương là ai. “Là cô ta?” Cậu ta rất ngạc nhiên. Khi Hàn Minh Thư nhận ra người kia thì cũng ngạc nhiên không kém là bao. Chỉ một thời gian không gặp, hơn nữa cách đây không lâu cô ta còn kiêu ngạo đứng trước mặt cô thì hiện tại lại ra nông nổi này. Dáng vẻ này? Hàn Minh Thư nhíu mày trầm tư rồi nói với Tiêu Túc: “Tiêu Túc, trước tiên anh bào bảo vệ buông cô ấy ra, ít nhất để cô ấy đứng lên đã” Tiêu Túc hiểu ý Hàn Minh Thư, cho bảo vệ nâng người kia lên, người kia nhanh chóng giấy dụa nhào tới Hàn Minh Thư. “Tiểu Kiều, Tiểu Kiều! Tiểu Kiều, Tiểu Kiều! Là cậu sao?” Hàn Minh Thư: “..” “Rốt cuộc cậu cũng trở về, Tiểu Kiều, Tiểu Kiều… Chị em tốt của mình” Nghe vậy, Hàn Minh Thư càng nhíu chặt mày, câu này nghe thật kì lạ? Cô ta gọi mình là Tiểu Kiều ư? Còn nói hai người là chị em tốt sao? Quan hệ giữa hai người đã kết thúc từ năm năm trước rồi cơ mà? Hơn nữa, cô ta còn gửi thỏ chết đến nhà cô, thậm chí tìm người hại cô. Đúng vậy, người này chính là Mạnh Tuyết U đã lâu không gặp. Tiêu Túc cũng cảm thấy đối phương hơi kì lạ nên nói với Hàn Minh Thư: “Mợ à, tôi thấy tinh thần của cô ta không ổn định lắm, cô cần cẩn thận” Hàn Minh Thư nhìn người kia, ánh mắt mơ màng, bộ dạng bẩn thỉu: “Tinh thần bất ổn sao?” “Tốt nhất mợ đừng xuống xe, hãy quan sát thêm chút nữa. Bên cạnh đó, năm năm trước người này đã làm chuyện có lỗi với cô, hôm nay bỗng nhiên đến nhà cũ. Tôi cảm thấy chuyện này câu này nghe thật kì lạ? Cô ta gọi mình là Tiểu Kiều ư? Còn nói hai người là chị em tốt sao? Quan hệ giữa hai người đã kết thúc từ năm năm trước rồi cơ mà? Hơn nữa, cô ta còn gửi thỏ chết đến nhà cô, thậm chí tìm người hại cô.

Chương 1211:

 

Tiếng gào thét nghe thật kinh dị nhưng cũng rất quen tai.

 

Hàn Minh Thư kinh ngạc, bóng người trước mặt vừa dơ vừa bẩn và bóng người trong đầu từ từ chồng chéo vào nhau, cuối cùng Hàn Minh Thư đã nhớ đối phương là ai.

 

Cô nhanh chóng mở kính xe và gọi: “Tiêu Túc “

 

Tiêu Túc không hiểu quay đầu lại nhìn đã trông thấy Hàn Minh Thư chồm người ra ngoài, cậu ta nhanh chóng chạy đến che cô rồi khẩn trương hỏi: “Mợ à, cô mau ngồi vào trong xe đi, bên ngoài rất nguy hiểm”

 

“Chờ đã” Hàn Minh Thư ngăn cậu ta: “Hình như tôi biết người đó là ai”

 

“Cái gì? Cô biết người kia ư?”

 

Tiêu Túc kinh ngạc nhìn đối phương, người kia vô cùng bẩn hơn nữa có thể gây nguy hiểm, tại sao mợ lại biết người kia chứ?

 

Khoan đã, không đúng…

 

Người kia luôn miệng gọi tên Tiểu Kiều?

 

Đó không phải là…

 

Tên trước đây của mợ sao?

 

“Cô ta gọi tên cũ của mợ kìa, chẳng lẽ là người quen của mợ?”

 

Hàn Minh Thư gật đầu, cô ngẩng đầu nhìn Tiêu Túc: “Anh cũng biết đấy”

 

Cô nhớ năm xưa hình như Tiêu Túc còn từng ra mặt giúp cô nhưng chuyện đã quá lâu nên cô cũng không nhớ chính xác.

 

Tiêu Túc nghe bảo mình cũng biết thì khó hiểu, cậu ta nhìn chằm chằm, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng cũng nhớ đối phương là ai.

 

“Là cô ta?”

 

Cậu ta rất ngạc nhiên. Khi Hàn Minh Thư nhận ra người kia thì cũng ngạc nhiên không kém là bao. Chỉ một thời gian không gặp, hơn nữa cách đây không lâu cô ta còn kiêu ngạo đứng trước mặt cô thì hiện tại lại ra nông nổi này.

 

Dáng vẻ này?

 

Hàn Minh Thư nhíu mày trầm tư rồi nói với Tiêu Túc: “Tiêu Túc, trước tiên anh bào bảo vệ buông cô ấy ra, ít nhất để cô ấy đứng lên đã”

 

Tiêu Túc hiểu ý Hàn Minh Thư, cho bảo vệ nâng người kia lên, người kia nhanh chóng giấy dụa nhào tới Hàn Minh Thư.

 

“Tiểu Kiều, Tiểu Kiều! Tiểu Kiều, Tiểu Kiều! Là cậu sao?”

 

Hàn Minh Thư: “..”

 

“Rốt cuộc cậu cũng trở về, Tiểu Kiều, Tiểu Kiều…

 

Chị em tốt của mình”

 

Nghe vậy, Hàn Minh Thư càng nhíu chặt mày, câu này nghe thật kì lạ?

 

Cô ta gọi mình là Tiểu Kiều ư? Còn nói hai người là chị em tốt sao?

 

Quan hệ giữa hai người đã kết thúc từ năm năm trước rồi cơ mà? Hơn nữa, cô ta còn gửi thỏ chết đến nhà cô, thậm chí tìm người hại cô.

 

Đúng vậy, người này chính là Mạnh Tuyết U đã lâu không gặp.

 

Tiêu Túc cũng cảm thấy đối phương hơi kì lạ nên nói với Hàn Minh Thư: “Mợ à, tôi thấy tinh thần của cô ta không ổn định lắm, cô cần cẩn thận”

 

Hàn Minh Thư nhìn người kia, ánh mắt mơ màng, bộ dạng bẩn thỉu: “Tinh thần bất ổn sao?”

 

“Tốt nhất mợ đừng xuống xe, hãy quan sát thêm chút nữa. Bên cạnh đó, năm năm trước người này đã làm chuyện có lỗi với cô, hôm nay bỗng nhiên đến nhà cũ. Tôi cảm thấy chuyện này câu này nghe thật kì lạ?

 

Cô ta gọi mình là Tiểu Kiều ư? Còn nói hai người là chị em tốt sao?

 

Quan hệ giữa hai người đã kết thúc từ năm năm trước rồi cơ mà? Hơn nữa, cô ta còn gửi thỏ chết đến nhà cô, thậm chí tìm người hại cô.

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1211: Tiếng gào thét nghe thật kinh dị nhưng cũng rất quen tai. Hàn Minh Thư kinh ngạc, bóng người trước mặt vừa dơ vừa bẩn và bóng người trong đầu từ từ chồng chéo vào nhau, cuối cùng Hàn Minh Thư đã nhớ đối phương là ai. Cô nhanh chóng mở kính xe và gọi: “Tiêu Túc “ Tiêu Túc không hiểu quay đầu lại nhìn đã trông thấy Hàn Minh Thư chồm người ra ngoài, cậu ta nhanh chóng chạy đến che cô rồi khẩn trương hỏi: “Mợ à, cô mau ngồi vào trong xe đi, bên ngoài rất nguy hiểm” “Chờ đã” Hàn Minh Thư ngăn cậu ta: “Hình như tôi biết người đó là ai” “Cái gì? Cô biết người kia ư?” Tiêu Túc kinh ngạc nhìn đối phương, người kia vô cùng bẩn hơn nữa có thể gây nguy hiểm, tại sao mợ lại biết người kia chứ? Khoan đã, không đúng… Người kia luôn miệng gọi tên Tiểu Kiều? Đó không phải là… Tên trước đây của mợ sao? “Cô ta gọi tên cũ của mợ kìa, chẳng lẽ là người quen của mợ?” Hàn Minh Thư gật đầu, cô ngẩng đầu nhìn Tiêu Túc: “Anh cũng biết đấy” Cô nhớ năm xưa hình như Tiêu Túc còn từng ra mặt giúp cô nhưng chuyện đã quá lâu nên cô cũng không nhớ chính xác. Tiêu Túc nghe bảo mình cũng biết thì khó hiểu, cậu ta nhìn chằm chằm, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng cũng nhớ đối phương là ai. “Là cô ta?” Cậu ta rất ngạc nhiên. Khi Hàn Minh Thư nhận ra người kia thì cũng ngạc nhiên không kém là bao. Chỉ một thời gian không gặp, hơn nữa cách đây không lâu cô ta còn kiêu ngạo đứng trước mặt cô thì hiện tại lại ra nông nổi này. Dáng vẻ này? Hàn Minh Thư nhíu mày trầm tư rồi nói với Tiêu Túc: “Tiêu Túc, trước tiên anh bào bảo vệ buông cô ấy ra, ít nhất để cô ấy đứng lên đã” Tiêu Túc hiểu ý Hàn Minh Thư, cho bảo vệ nâng người kia lên, người kia nhanh chóng giấy dụa nhào tới Hàn Minh Thư. “Tiểu Kiều, Tiểu Kiều! Tiểu Kiều, Tiểu Kiều! Là cậu sao?” Hàn Minh Thư: “..” “Rốt cuộc cậu cũng trở về, Tiểu Kiều, Tiểu Kiều… Chị em tốt của mình” Nghe vậy, Hàn Minh Thư càng nhíu chặt mày, câu này nghe thật kì lạ? Cô ta gọi mình là Tiểu Kiều ư? Còn nói hai người là chị em tốt sao? Quan hệ giữa hai người đã kết thúc từ năm năm trước rồi cơ mà? Hơn nữa, cô ta còn gửi thỏ chết đến nhà cô, thậm chí tìm người hại cô. Đúng vậy, người này chính là Mạnh Tuyết U đã lâu không gặp. Tiêu Túc cũng cảm thấy đối phương hơi kì lạ nên nói với Hàn Minh Thư: “Mợ à, tôi thấy tinh thần của cô ta không ổn định lắm, cô cần cẩn thận” Hàn Minh Thư nhìn người kia, ánh mắt mơ màng, bộ dạng bẩn thỉu: “Tinh thần bất ổn sao?” “Tốt nhất mợ đừng xuống xe, hãy quan sát thêm chút nữa. Bên cạnh đó, năm năm trước người này đã làm chuyện có lỗi với cô, hôm nay bỗng nhiên đến nhà cũ. Tôi cảm thấy chuyện này câu này nghe thật kì lạ? Cô ta gọi mình là Tiểu Kiều ư? Còn nói hai người là chị em tốt sao? Quan hệ giữa hai người đã kết thúc từ năm năm trước rồi cơ mà? Hơn nữa, cô ta còn gửi thỏ chết đến nhà cô, thậm chí tìm người hại cô.

Chương 1211