Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 1223
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1223: Vào lúc đ*ng t*nh như bây giờ… Ánh mắt của Hàn Minh Thư hơi mơ mơ màng màng, trong đầu không ngừng vang lên tiếng báo động, tự nhủ chuyện này không thể tiếp tục. Thế nhưng thân thể của cô lại không có một chút sức phản kháng nào. Lúc này dáng vẻ của Dạ Âu Thần vô cùng gợi cảm, hai tay của Hàn Minh Thư dần dần quấn lấy cổ của Dạ Âu Thần. Trong cơn * l**n t*nh m* cô bắt đầu đáp lại anh. Trước đó cô không hề đáp lại anh mà vẫn luôn chống cự, vì thế Dạ Âu Thần vẫn cố hết sức làm. Lúc sau cô đã bắt đầu đáp lại, Dạ Âu Thần mới ý thức được mọi chuyện đã đi quá xa. Thật ra ban đầu anh chỉ muốn trêu chọc cô một chút. Nếu không ăn được thịt thì chắc uống chút canh cũng được? Thế nhưng hiện tại… Lúc này Hàn Minh Thư đã rơi vào trạng thái * l**n t*nh m*, đột nhiên cô cảm thấy người ở phía trên mình xoay người ngồi ở mép giường. Bởi vì cô đang mang thai cho nên Dạ Âu Thần chỉ có thể chống hai tay vì sợ cô sẽ bị thương. Hàn Minh Thư vốn bị anh trêu trọc đến nỗi đưa ra quyết định rồi, thế nhưng hiện tại anh lại xoay người đi. Tại sao lại như vậy? “Anh làm sao vậy?” Hàn Minh Thư nhìn theo bóng dáng của anh, không nhịn được mà hỏi anh một câu. Dạ Âu Thần quay đầu nhìn cô một cái, màu mắt trong con ngươi của anh rất đậm giống như có một ngọn lửa đang chực chờ bùng cháy vậy. Đôi môi mỏng mím chặt một cách bất đắc dĩ, sau đó anh mới nói với giọng khàn khàn: “Không phải em đang mang thai hay sao?” Nhất thời, Hàn Minh Thư không hiểu anh nói lời này là có ý gì, cho nên cô chỉ biết gật đầu. “Đúng rồi.” Trong đáy mắt của anh xuất hiện vẻ đắc dĩ cùng với sự không cam lòng. Khi nhìn thấy một lần nữa, Hàn Minh Thư nghĩ rằng anh sẽ tiếp tục, cô đang chuẩn bị vươn tay ôm lấy anh, không ngờ rằng môi của Dạ Âu Thần chỉ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán của cô. Chỉ như vậy là xong rồi sao? Hàn Minh Thư khẽ cau mày nhìn Dạ Âu Thần đắp lại chăn cho cô, thanh âm dịu dàng mang theo vẻ kìm chế: “Em mau ngủ đi” Người này…rốt cuộc bị làm sao vậy? Nếu anh không muốn tiếp tục thì đột nhiên phát bệnh thần kinh đi trêu chọc cô làm gì? Đã làm rồi còn không chịu trách nhiệm, còn khiến cô biến thành dáng vẻ như quỷ thế này. Nghĩ vậy, Hàn Minh Thư thật sự không kiềm chế được bản thân mà giơ chân ở trong chăn đá anh một cái. Sau đó cô nhanh chóng chui vào trong chăn, rồi xoay người đưa lưng về phía Dạ Âu Thần. Quên đi, cô không cần phải như thế. Dù sao người khó chịu cũng đâu phải là cô, lẽ ra anh không nên trêu chọc cô, rôi sau đó lại không chịu trách nhiệm, như vậy người khó chịu chỉ là anh mà thôi. Hàn Minh Thư quay lưng lại, cũng không thèm quan tâm người phía sau mình có phản ứng gì, dù sao bây giờ anh có muốn hối hận cũng chẳng còn kịp nữa. Người ở phía sau ngồi ở bên giường một lát, sau đó Hàn Minh Thư cảm thấy bên giường trống không, Dạ Âu Thần đã đi ra ngoài. Hàn Minh Thư trộm quay đầu nhìn thoáng qua thì phát hiện anh lại chạy ra ngoài ban công. “Hứ, đi ra ngoài ban công mà ở luôn đi, cho anh chết cóng luôn” Cô định không để ý đến anh nữa mà tự mình điều chỉnh một tư thế thoải mái, chuẩn bị đi vào giấc ngủ. Hiện tại, cô là phụ nữ mang thai nên cũng rất dễ ngủ, hơn nữa đi vào giấc ngủ cũng rất nhanh. Lúc đầu cô còn nhìn thấy bóng dáng của anh, lúc sau cũng nhìn thấy, nhưng không hiểu tại sao mí mắt của cô cứ hạ xuống.
Chương 1223:
Vào lúc đ*ng t*nh như bây giờ…
Ánh mắt của Hàn Minh Thư hơi mơ mơ màng màng, trong đầu không ngừng vang lên tiếng báo động, tự nhủ chuyện này không thể tiếp tục.
Thế nhưng thân thể của cô lại không có một chút sức phản kháng nào. Lúc này dáng vẻ của Dạ Âu Thần vô cùng gợi cảm, hai tay của Hàn Minh Thư dần dần quấn lấy cổ của Dạ Âu Thần.
Trong cơn * l**n t*nh m* cô bắt đầu đáp lại anh.
Trước đó cô không hề đáp lại anh mà vẫn luôn chống cự, vì thế Dạ Âu Thần vẫn cố hết sức làm.
Lúc sau cô đã bắt đầu đáp lại, Dạ Âu Thần mới ý thức được mọi chuyện đã đi quá xa.
Thật ra ban đầu anh chỉ muốn trêu chọc cô một chút.
Nếu không ăn được thịt thì chắc uống chút canh cũng được?
Thế nhưng hiện tại…
Lúc này Hàn Minh Thư đã rơi vào trạng thái * l**n t*nh m*, đột nhiên cô cảm thấy người ở phía trên mình xoay người ngồi ở mép giường. Bởi vì cô đang mang thai cho nên Dạ Âu Thần chỉ có thể chống hai tay vì sợ cô sẽ bị thương.
Hàn Minh Thư vốn bị anh trêu trọc đến nỗi đưa ra quyết định rồi, thế nhưng hiện tại anh lại xoay người đi. Tại sao lại như vậy?
“Anh làm sao vậy?”
Hàn Minh Thư nhìn theo bóng dáng của anh, không nhịn được mà hỏi anh một câu.
Dạ Âu Thần quay đầu nhìn cô một cái, màu mắt trong con ngươi của anh rất đậm giống như có một ngọn lửa đang chực chờ bùng cháy vậy.
Đôi môi mỏng mím chặt một cách bất đắc dĩ, sau đó anh mới nói với giọng khàn khàn: “Không phải em đang mang thai hay sao?”
Nhất thời, Hàn Minh Thư không hiểu anh nói lời này là có ý gì, cho nên cô chỉ biết gật đầu.
“Đúng rồi.”
Trong đáy mắt của anh xuất hiện vẻ đắc dĩ cùng với sự không cam lòng. Khi nhìn thấy một lần nữa, Hàn Minh Thư nghĩ rằng anh sẽ tiếp tục, cô đang chuẩn bị vươn tay ôm lấy anh, không ngờ rằng môi của Dạ Âu Thần chỉ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán của cô.
Chỉ như vậy là xong rồi sao?
Hàn Minh Thư khẽ cau mày nhìn Dạ Âu Thần đắp lại chăn cho cô, thanh âm dịu dàng mang theo vẻ kìm chế: “Em mau ngủ đi”
Người này…rốt cuộc bị làm sao vậy? Nếu anh không muốn tiếp tục thì đột nhiên phát bệnh thần kinh đi trêu chọc cô làm gì? Đã làm rồi còn không chịu trách nhiệm, còn khiến cô biến thành dáng vẻ như quỷ thế này.
Nghĩ vậy, Hàn Minh Thư thật sự không kiềm chế được bản thân mà giơ chân ở trong chăn đá anh một cái. Sau đó cô nhanh chóng chui vào trong chăn, rồi xoay người đưa lưng về phía Dạ Âu Thần.
Quên đi, cô không cần phải như thế.
Dù sao người khó chịu cũng đâu phải là cô, lẽ ra anh không nên trêu chọc cô, rôi sau đó lại không chịu trách nhiệm, như vậy người khó chịu chỉ là anh mà thôi.
Hàn Minh Thư quay lưng lại, cũng không thèm quan tâm người phía sau mình có phản ứng gì, dù sao bây giờ anh có muốn hối hận cũng chẳng còn kịp nữa.
Người ở phía sau ngồi ở bên giường một lát, sau đó Hàn Minh Thư cảm thấy bên giường trống không, Dạ Âu Thần đã đi ra ngoài.
Hàn Minh Thư trộm quay đầu nhìn thoáng qua thì phát hiện anh lại chạy ra ngoài ban công.
“Hứ, đi ra ngoài ban công mà ở luôn đi, cho anh chết cóng luôn”
Cô định không để ý đến anh nữa mà tự mình điều chỉnh một tư thế thoải mái, chuẩn bị đi vào giấc ngủ.
Hiện tại, cô là phụ nữ mang thai nên cũng rất dễ ngủ, hơn nữa đi vào giấc ngủ cũng rất nhanh.
Lúc đầu cô còn nhìn thấy bóng dáng của anh, lúc sau cũng nhìn thấy, nhưng không hiểu tại sao mí mắt của cô cứ hạ xuống.
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1223: Vào lúc đ*ng t*nh như bây giờ… Ánh mắt của Hàn Minh Thư hơi mơ mơ màng màng, trong đầu không ngừng vang lên tiếng báo động, tự nhủ chuyện này không thể tiếp tục. Thế nhưng thân thể của cô lại không có một chút sức phản kháng nào. Lúc này dáng vẻ của Dạ Âu Thần vô cùng gợi cảm, hai tay của Hàn Minh Thư dần dần quấn lấy cổ của Dạ Âu Thần. Trong cơn * l**n t*nh m* cô bắt đầu đáp lại anh. Trước đó cô không hề đáp lại anh mà vẫn luôn chống cự, vì thế Dạ Âu Thần vẫn cố hết sức làm. Lúc sau cô đã bắt đầu đáp lại, Dạ Âu Thần mới ý thức được mọi chuyện đã đi quá xa. Thật ra ban đầu anh chỉ muốn trêu chọc cô một chút. Nếu không ăn được thịt thì chắc uống chút canh cũng được? Thế nhưng hiện tại… Lúc này Hàn Minh Thư đã rơi vào trạng thái * l**n t*nh m*, đột nhiên cô cảm thấy người ở phía trên mình xoay người ngồi ở mép giường. Bởi vì cô đang mang thai cho nên Dạ Âu Thần chỉ có thể chống hai tay vì sợ cô sẽ bị thương. Hàn Minh Thư vốn bị anh trêu trọc đến nỗi đưa ra quyết định rồi, thế nhưng hiện tại anh lại xoay người đi. Tại sao lại như vậy? “Anh làm sao vậy?” Hàn Minh Thư nhìn theo bóng dáng của anh, không nhịn được mà hỏi anh một câu. Dạ Âu Thần quay đầu nhìn cô một cái, màu mắt trong con ngươi của anh rất đậm giống như có một ngọn lửa đang chực chờ bùng cháy vậy. Đôi môi mỏng mím chặt một cách bất đắc dĩ, sau đó anh mới nói với giọng khàn khàn: “Không phải em đang mang thai hay sao?” Nhất thời, Hàn Minh Thư không hiểu anh nói lời này là có ý gì, cho nên cô chỉ biết gật đầu. “Đúng rồi.” Trong đáy mắt của anh xuất hiện vẻ đắc dĩ cùng với sự không cam lòng. Khi nhìn thấy một lần nữa, Hàn Minh Thư nghĩ rằng anh sẽ tiếp tục, cô đang chuẩn bị vươn tay ôm lấy anh, không ngờ rằng môi của Dạ Âu Thần chỉ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán của cô. Chỉ như vậy là xong rồi sao? Hàn Minh Thư khẽ cau mày nhìn Dạ Âu Thần đắp lại chăn cho cô, thanh âm dịu dàng mang theo vẻ kìm chế: “Em mau ngủ đi” Người này…rốt cuộc bị làm sao vậy? Nếu anh không muốn tiếp tục thì đột nhiên phát bệnh thần kinh đi trêu chọc cô làm gì? Đã làm rồi còn không chịu trách nhiệm, còn khiến cô biến thành dáng vẻ như quỷ thế này. Nghĩ vậy, Hàn Minh Thư thật sự không kiềm chế được bản thân mà giơ chân ở trong chăn đá anh một cái. Sau đó cô nhanh chóng chui vào trong chăn, rồi xoay người đưa lưng về phía Dạ Âu Thần. Quên đi, cô không cần phải như thế. Dù sao người khó chịu cũng đâu phải là cô, lẽ ra anh không nên trêu chọc cô, rôi sau đó lại không chịu trách nhiệm, như vậy người khó chịu chỉ là anh mà thôi. Hàn Minh Thư quay lưng lại, cũng không thèm quan tâm người phía sau mình có phản ứng gì, dù sao bây giờ anh có muốn hối hận cũng chẳng còn kịp nữa. Người ở phía sau ngồi ở bên giường một lát, sau đó Hàn Minh Thư cảm thấy bên giường trống không, Dạ Âu Thần đã đi ra ngoài. Hàn Minh Thư trộm quay đầu nhìn thoáng qua thì phát hiện anh lại chạy ra ngoài ban công. “Hứ, đi ra ngoài ban công mà ở luôn đi, cho anh chết cóng luôn” Cô định không để ý đến anh nữa mà tự mình điều chỉnh một tư thế thoải mái, chuẩn bị đi vào giấc ngủ. Hiện tại, cô là phụ nữ mang thai nên cũng rất dễ ngủ, hơn nữa đi vào giấc ngủ cũng rất nhanh. Lúc đầu cô còn nhìn thấy bóng dáng của anh, lúc sau cũng nhìn thấy, nhưng không hiểu tại sao mí mắt của cô cứ hạ xuống.