Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 1563
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1563: Vậy mà Hàn Thanh lại… Không giải thích, hơn nữa cũng không phủ nhận? Thậm chí anh ấy còn ôm mình, đây là… Ngầm thừa nhận đúng không?Không không, có lẽ anh ấy nghĩ nếu anh ấy phủ nhận điều đó thì chuyến du lịch này sẽ tràn ngập sự xấu hổ nên anh không làm vậy. Nghĩ đến đây, một chút vui mừng vừa nhen nhóm trong lòng Tiểu Nhan cũng biến mất. “Vâng ạ. Hướng dẫn viên đồng ý. Chuyến đi này Hàn Minh Thư đã trả đủ tiền sau đó lại nhường chỗ cho Hàn Thanh và Tiểu Nhan. Về cơ bản thì dịch vụ của chuyển đi là một kèm một. Tất cả các dịch vụ giải trí, bao gồm cả danh lam thắng cảnh trên đường sẽ được hướng dẫn viên giới thiệu trên đường đi, nhưng hướng dẫn viên sẽ đợi cho đến khi du khách cảm thấy quen thuộc với mọi thứ thì sẽ biến mất và đến giờ đã hẹn trước thì mới xuất hiện, tất cả thời gian riêng tư sẽ dành cho cặp đôi trẻ. Dĩ nhiên chuyện này để sau hằng nói. Sau khi máy bay hạ cánh, họ được xe riêng đưa về khách sạn. Mặc dù nhìn như họ chưa làm gì hôm nay cả nhưng chuyến đi đường dài đã khiến họ vô cùng mệt mỏi. Lúc đầu Tiểu Nhan vừa lo lắng vừa phấn khích nhưng khi xuống máy bay, cô ấy chỉ cảm thấy kiệt sức. Cô ấy quyết định về khách sạn đi tắm và ngủ luôn để hồi sức. Thậm chí cô ấy còn chẳng muốn tắm, chỉ muốn ôm ngay cái gối thơm tho rồi ngủ một giấc cho đến tối mịt. Tuy nhiên… Sau khi đẩy cửa bước vào phòng khách sạn, Tiểu Nhan đã hoàn toàn chết lặng. Cô thất thần đứng đó, khóe miệng cứng đờ.Hàn Thanh cởi giày xong, sau khi xếp xong vali, đi tới thấy cô đang đứng ngồi không yên, anh ấy thấp giọng hỏi: “Sao vậy? Không phải em mệt nên muốn đi nghỉ ngơi sao?” Nghe thấy giọng Hàn Thanh, Tiểu Nhan suýt chút nữa đã kêu lên. Tất cả là vì khách sạn này chỉ có một cái giường, mặc dù giường rất rộng, có thể chứa tới bốn năm người. Nhưng, điều đáng xấu hổ là trên giường lúc này có một trái tim khổng lồ xếp thành từ vô số cánh hoa hồng và ở chính giữa trái tim là một đôi uyên ương. Cảnh tượng này thoạt nhìn rất đỗi thơ mộng, nếu là đôi vợ chồng mới cưới đi trăng mật thì quả thật rất hợp nhưng bọn họ không phải là đôi vợ chồng mới cưới mà. Bọn họ chỉ vừa mới hẹn hò không lâu mà đột nhiên lại bị xếp vào căn phòng như vậy. Nhìn chiếc giường lớn kia làm người ta không khỏi nghĩ đến chuyện nào đó. Khuôn mặt trắng nõn của Tiểu Nhan bắt đầu xuất hiện hai đóa hồng. Cô lúng túng liếc nhìn Hàn Thanh, đôi môi mấp máy: “Nhưng. Chỉ có một cái giường.. Hàn Thanh đi tới, tự nhiên cũng nhìn thấy cảnh tượng trong mắt Tiểu Nhan, khuôn mặt luôn lạnh lùng kia cũng thoáng hiện lên một tia ngượng ngùng nhưng cũng chỉ là thoáng qua rồi biến mất. Anh nhìn sang khuôn mặt cô gái nhỏ giờ đã đỏ bừng, rõ ràng là đang thẹn thùng, Hàn Thanh cười nhẹmột tiếng, vươn bàn tay to xoa gáy cô, hơi cúi đầu xuống. “Tại sao chỉ có một chiếc giường thôi ư? Đây là chuyến du lịch chuẩn bị cho tuần trăng mật của một cặp đôi, em nghĩ nhân viên sẽ chọn cho em hai chiếc giường? Hay hai phòng?” Tiểu Nhan: “ Mặc dù những điều anh nói đều đúng nhưng Tiểu Nhan vẫn cảm thấy xấu hổ, đối mặt với sự thân mật của Hàn Thanh, cô ấy khẽ c*n m** d***, đáp: “Nhưng.. Hàn Thanh vỗ đầu cô ấy: “Đừng suy nghĩ nhiều quá, em không mệt sao? Chỉ cần phủi hoa hồng xuống hết là có thể ngủ được rồi.” Anh ấy nói rất nhẹ nhàng, không có chút phập phồng nào. Tiểu Nhan nghĩ về bản thân mình, trước khi anh đến, cô ấy đã quá lo lắng, cô ấy cảm thấy rất xấu hổ khi nhìn chiếc giường lớn kia. Sau đó, so sánh với vẻ nhẹ nhàng và thoải mái của Hàn Thanh lúc này, cô ấy cảm thấy có chút hụt hẫng. Đồng thời, cô ấy cảm thấy có đôi chút khó chịu. Dựa vào đâu mà chỉ có một mình cô ấy cảm thấy lo lắng và căng thẳng, còn anh ấy thì không cảm thấy gì cả, có lẽ nào anh ấy… Hoàn toàn không có cảm giác gì với mình? Nghĩ tới nghĩ lui, mặt Tiểu Nhan lại đỏ bừng. Cô ấy gạt tay Hàn Thanh ra, đi thu dọn hoa hồng. Kết quả là cô ấy đã ném hết những cảnh hoa hồng mà nhân viên khách sạn đã vất vả chuẩn bị vàothùng rác, ngay cả đôi chim uyên ương gì đó cô ấy cũng ném thẳng một lèo vào thùng rác. Trong lúc cô ấy thu dọn đồ đạc, Hàn Thanh nói muốn xuống lầu nhìn cảnh vật xung quanh, để không gian cho cô ấy nghỉ ngơi rồi mới rời đi. Trong lòng Tiểu Nhan có chút không vui, cô ấy định nói rằng sẽ đi cùng anh ấy nhưng chợt nghĩ lại rằng trước đó cô ấy đã than mệt, Hàn Thanh hẳn là nhận ra cô ấy muốn nghỉ ngơi nên mới không đưa cô ấy theo cùng.
Chương 1563:
Vậy mà Hàn Thanh lại… Không giải thích, hơn nữa cũng không phủ nhận? Thậm chí anh ấy còn ôm mình, đây là… Ngầm thừa nhận đúng không?Không không, có lẽ anh ấy nghĩ nếu anh ấy phủ nhận điều đó thì chuyến du lịch này sẽ tràn ngập sự xấu hổ nên anh không làm vậy. Nghĩ đến đây, một chút vui mừng vừa nhen nhóm trong lòng Tiểu Nhan cũng biến mất.
“Vâng ạ. Hướng dẫn viên đồng ý. Chuyến đi này Hàn Minh Thư đã trả đủ tiền sau đó lại nhường chỗ cho Hàn Thanh và Tiểu Nhan. Về cơ bản thì dịch vụ của chuyển đi là một kèm một. Tất cả các dịch vụ giải trí, bao gồm cả danh lam thắng cảnh trên đường sẽ được hướng dẫn viên giới thiệu trên đường đi, nhưng hướng dẫn viên sẽ đợi cho đến khi du khách cảm thấy quen thuộc với mọi thứ thì sẽ biến mất và đến giờ đã hẹn trước thì mới xuất hiện, tất cả thời gian riêng tư sẽ dành cho cặp đôi trẻ.
Dĩ nhiên chuyện này để sau hằng nói.
Sau khi máy bay hạ cánh, họ được xe riêng đưa về khách sạn. Mặc dù nhìn như họ chưa làm gì hôm nay cả nhưng chuyến đi đường dài đã khiến họ vô cùng mệt mỏi.
Lúc đầu Tiểu Nhan vừa lo lắng vừa phấn khích nhưng khi xuống máy bay, cô ấy chỉ cảm thấy kiệt sức. Cô ấy quyết định về khách sạn đi tắm và ngủ luôn để hồi sức. Thậm chí cô ấy còn chẳng muốn tắm, chỉ muốn ôm ngay cái gối thơm tho rồi ngủ một giấc cho đến tối mịt.
Tuy nhiên…
Sau khi đẩy cửa bước vào phòng khách sạn, Tiểu Nhan đã hoàn toàn chết lặng.
Cô thất thần đứng đó, khóe miệng cứng đờ.Hàn Thanh cởi giày xong, sau khi xếp xong vali, đi tới thấy cô đang đứng ngồi không yên, anh ấy thấp giọng hỏi: “Sao vậy? Không phải em mệt nên muốn đi nghỉ ngơi sao?”
Nghe thấy giọng Hàn Thanh, Tiểu Nhan suýt chút nữa đã kêu lên.
Tất cả là vì khách sạn này chỉ có một cái giường, mặc dù giường rất rộng, có thể chứa tới bốn năm người. Nhưng, điều đáng xấu hổ là trên giường lúc này có một trái tim khổng lồ xếp thành từ vô số cánh hoa hồng và ở chính giữa trái tim là một đôi uyên ương.
Cảnh tượng này thoạt nhìn rất đỗi thơ mộng, nếu là đôi vợ chồng mới cưới đi trăng mật thì quả thật rất hợp nhưng bọn họ không phải là đôi vợ chồng mới cưới mà. Bọn họ chỉ vừa mới hẹn hò không lâu mà đột nhiên lại bị xếp vào căn phòng như vậy.
Nhìn chiếc giường lớn kia làm người ta không khỏi nghĩ đến chuyện nào đó.
Khuôn mặt trắng nõn của Tiểu Nhan bắt đầu xuất hiện hai đóa hồng.
Cô lúng túng liếc nhìn Hàn Thanh, đôi môi mấp máy: “Nhưng. Chỉ có một cái giường..
Hàn Thanh đi tới, tự nhiên cũng nhìn thấy cảnh tượng trong mắt Tiểu Nhan, khuôn mặt luôn lạnh lùng kia cũng thoáng hiện lên một tia ngượng ngùng nhưng cũng chỉ là thoáng qua rồi biến mất.
Anh nhìn sang khuôn mặt cô gái nhỏ giờ đã đỏ bừng, rõ ràng là đang thẹn thùng, Hàn Thanh cười nhẹmột tiếng, vươn bàn tay to xoa gáy cô, hơi cúi đầu xuống.
“Tại sao chỉ có một chiếc giường thôi ư? Đây là chuyến du lịch chuẩn bị cho tuần trăng mật của một cặp đôi, em nghĩ nhân viên sẽ chọn cho em hai chiếc giường? Hay hai phòng?”
Tiểu Nhan: “
Mặc dù những điều anh nói đều đúng nhưng Tiểu Nhan vẫn cảm thấy xấu hổ, đối mặt với sự thân mật của Hàn Thanh, cô ấy khẽ c*n m** d***, đáp: “Nhưng..
Hàn Thanh vỗ đầu cô ấy: “Đừng suy nghĩ nhiều quá, em không mệt sao? Chỉ cần phủi hoa hồng xuống hết là có thể ngủ được rồi.” Anh ấy nói rất nhẹ nhàng, không có chút phập phồng nào. Tiểu Nhan nghĩ về bản thân mình, trước khi anh đến, cô ấy đã quá lo lắng, cô ấy cảm thấy rất xấu hổ khi nhìn chiếc giường lớn kia. Sau đó, so sánh với vẻ nhẹ nhàng và thoải mái của Hàn Thanh lúc này, cô ấy cảm thấy có chút hụt hẫng.
Đồng thời, cô ấy cảm thấy có đôi chút khó chịu.
Dựa vào đâu mà chỉ có một mình cô ấy cảm thấy lo lắng và căng thẳng, còn anh ấy thì không cảm thấy gì cả, có lẽ nào anh ấy… Hoàn toàn không có cảm giác gì với mình?
Nghĩ tới nghĩ lui, mặt Tiểu Nhan lại đỏ bừng.
Cô ấy gạt tay Hàn Thanh ra, đi thu dọn hoa hồng.
Kết quả là cô ấy đã ném hết những cảnh hoa hồng mà nhân viên khách sạn đã vất vả chuẩn bị vàothùng rác, ngay cả đôi chim uyên ương gì đó cô ấy cũng ném thẳng một lèo vào thùng rác.
Trong lúc cô ấy thu dọn đồ đạc, Hàn Thanh nói muốn xuống lầu nhìn cảnh vật xung quanh, để không gian cho cô ấy nghỉ ngơi rồi mới rời đi.
Trong lòng Tiểu Nhan có chút không vui, cô ấy định nói rằng sẽ đi cùng anh ấy nhưng chợt nghĩ lại rằng trước đó cô ấy đã than mệt, Hàn Thanh hẳn là nhận ra cô ấy muốn nghỉ ngơi nên mới không đưa cô ấy theo cùng.
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1563: Vậy mà Hàn Thanh lại… Không giải thích, hơn nữa cũng không phủ nhận? Thậm chí anh ấy còn ôm mình, đây là… Ngầm thừa nhận đúng không?Không không, có lẽ anh ấy nghĩ nếu anh ấy phủ nhận điều đó thì chuyến du lịch này sẽ tràn ngập sự xấu hổ nên anh không làm vậy. Nghĩ đến đây, một chút vui mừng vừa nhen nhóm trong lòng Tiểu Nhan cũng biến mất. “Vâng ạ. Hướng dẫn viên đồng ý. Chuyến đi này Hàn Minh Thư đã trả đủ tiền sau đó lại nhường chỗ cho Hàn Thanh và Tiểu Nhan. Về cơ bản thì dịch vụ của chuyển đi là một kèm một. Tất cả các dịch vụ giải trí, bao gồm cả danh lam thắng cảnh trên đường sẽ được hướng dẫn viên giới thiệu trên đường đi, nhưng hướng dẫn viên sẽ đợi cho đến khi du khách cảm thấy quen thuộc với mọi thứ thì sẽ biến mất và đến giờ đã hẹn trước thì mới xuất hiện, tất cả thời gian riêng tư sẽ dành cho cặp đôi trẻ. Dĩ nhiên chuyện này để sau hằng nói. Sau khi máy bay hạ cánh, họ được xe riêng đưa về khách sạn. Mặc dù nhìn như họ chưa làm gì hôm nay cả nhưng chuyến đi đường dài đã khiến họ vô cùng mệt mỏi. Lúc đầu Tiểu Nhan vừa lo lắng vừa phấn khích nhưng khi xuống máy bay, cô ấy chỉ cảm thấy kiệt sức. Cô ấy quyết định về khách sạn đi tắm và ngủ luôn để hồi sức. Thậm chí cô ấy còn chẳng muốn tắm, chỉ muốn ôm ngay cái gối thơm tho rồi ngủ một giấc cho đến tối mịt. Tuy nhiên… Sau khi đẩy cửa bước vào phòng khách sạn, Tiểu Nhan đã hoàn toàn chết lặng. Cô thất thần đứng đó, khóe miệng cứng đờ.Hàn Thanh cởi giày xong, sau khi xếp xong vali, đi tới thấy cô đang đứng ngồi không yên, anh ấy thấp giọng hỏi: “Sao vậy? Không phải em mệt nên muốn đi nghỉ ngơi sao?” Nghe thấy giọng Hàn Thanh, Tiểu Nhan suýt chút nữa đã kêu lên. Tất cả là vì khách sạn này chỉ có một cái giường, mặc dù giường rất rộng, có thể chứa tới bốn năm người. Nhưng, điều đáng xấu hổ là trên giường lúc này có một trái tim khổng lồ xếp thành từ vô số cánh hoa hồng và ở chính giữa trái tim là một đôi uyên ương. Cảnh tượng này thoạt nhìn rất đỗi thơ mộng, nếu là đôi vợ chồng mới cưới đi trăng mật thì quả thật rất hợp nhưng bọn họ không phải là đôi vợ chồng mới cưới mà. Bọn họ chỉ vừa mới hẹn hò không lâu mà đột nhiên lại bị xếp vào căn phòng như vậy. Nhìn chiếc giường lớn kia làm người ta không khỏi nghĩ đến chuyện nào đó. Khuôn mặt trắng nõn của Tiểu Nhan bắt đầu xuất hiện hai đóa hồng. Cô lúng túng liếc nhìn Hàn Thanh, đôi môi mấp máy: “Nhưng. Chỉ có một cái giường.. Hàn Thanh đi tới, tự nhiên cũng nhìn thấy cảnh tượng trong mắt Tiểu Nhan, khuôn mặt luôn lạnh lùng kia cũng thoáng hiện lên một tia ngượng ngùng nhưng cũng chỉ là thoáng qua rồi biến mất. Anh nhìn sang khuôn mặt cô gái nhỏ giờ đã đỏ bừng, rõ ràng là đang thẹn thùng, Hàn Thanh cười nhẹmột tiếng, vươn bàn tay to xoa gáy cô, hơi cúi đầu xuống. “Tại sao chỉ có một chiếc giường thôi ư? Đây là chuyến du lịch chuẩn bị cho tuần trăng mật của một cặp đôi, em nghĩ nhân viên sẽ chọn cho em hai chiếc giường? Hay hai phòng?” Tiểu Nhan: “ Mặc dù những điều anh nói đều đúng nhưng Tiểu Nhan vẫn cảm thấy xấu hổ, đối mặt với sự thân mật của Hàn Thanh, cô ấy khẽ c*n m** d***, đáp: “Nhưng.. Hàn Thanh vỗ đầu cô ấy: “Đừng suy nghĩ nhiều quá, em không mệt sao? Chỉ cần phủi hoa hồng xuống hết là có thể ngủ được rồi.” Anh ấy nói rất nhẹ nhàng, không có chút phập phồng nào. Tiểu Nhan nghĩ về bản thân mình, trước khi anh đến, cô ấy đã quá lo lắng, cô ấy cảm thấy rất xấu hổ khi nhìn chiếc giường lớn kia. Sau đó, so sánh với vẻ nhẹ nhàng và thoải mái của Hàn Thanh lúc này, cô ấy cảm thấy có chút hụt hẫng. Đồng thời, cô ấy cảm thấy có đôi chút khó chịu. Dựa vào đâu mà chỉ có một mình cô ấy cảm thấy lo lắng và căng thẳng, còn anh ấy thì không cảm thấy gì cả, có lẽ nào anh ấy… Hoàn toàn không có cảm giác gì với mình? Nghĩ tới nghĩ lui, mặt Tiểu Nhan lại đỏ bừng. Cô ấy gạt tay Hàn Thanh ra, đi thu dọn hoa hồng. Kết quả là cô ấy đã ném hết những cảnh hoa hồng mà nhân viên khách sạn đã vất vả chuẩn bị vàothùng rác, ngay cả đôi chim uyên ương gì đó cô ấy cũng ném thẳng một lèo vào thùng rác. Trong lúc cô ấy thu dọn đồ đạc, Hàn Thanh nói muốn xuống lầu nhìn cảnh vật xung quanh, để không gian cho cô ấy nghỉ ngơi rồi mới rời đi. Trong lòng Tiểu Nhan có chút không vui, cô ấy định nói rằng sẽ đi cùng anh ấy nhưng chợt nghĩ lại rằng trước đó cô ấy đã than mệt, Hàn Thanh hẳn là nhận ra cô ấy muốn nghỉ ngơi nên mới không đưa cô ấy theo cùng.