Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 1633

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1633: Lâm Thấm Nhi bị lời nói của cô chọc tức đến điên người: “CôI” “Còn nữa, cô không cần phải tới đây để châm ngòi quan hệ giữa chúng tôi, nhìn cách ăn mặc này của cô thì chắc là đã sử dụng thủ đoạn phải không? Đáng tiếc là đã thất bại rồi nhỉ?” Tiểu Nhan cười như không cười nhìn chằm chằm vào quần áo trên người cô ta. Lâm Thấm Nhi cúi đầu nhìn lướt qua quần áo của mình, bởi vì muốn đánh cược với Tiểu Nhan cho nên căn bản là cô ta chưa kịp thay quần áo. “Một người phụ nữ đã thất bại lại còn không biết xấu hổ chạy đến trước mặt tôi khoe khoang rồi gây chia ra mối quan hệ của chúng tôi? Lâm Thấm Nhi, tôi thực sự chưa từng gặp người nào không biết xấu hồ như vậy. Sau khi khi xong, Tiểu Nhan không nể mặt đứng lên cười nhạo Lâm Thẩm Nhi. Cô ta bị Tiểu Nhan nói đến mức mặt đỏ lên, nghiến răng nghiến lợi đáp lại: Em đừng có đắc ý sớm như vậy. Cho dù chị có thật sự thất bại thì em cũng chỉ là một kẻ tự mình đa tình mà thôi. Anh ấy căn bản cũng không thèm liếc mắt nhìn em một cái nên có thể thấy được anh ấy không chút hứng thú nào với em cả. Em một cô nhóc nên cái gì cũng không hiểu, chị thất bại cũng chẳng liên quan gì đến em. Dù sao chị cũng chỉ là một người qua đường nhưng em lại là bạn gái của Hàn Thanh, là một người đàn ông mà không hứng thú đến bạn gái của mình thì điều này chứng tỏ cái gì em phải biết rõ không cần chị nói thêm chứ?” Đến lúc này, Tiểu Nhan xem như đã hiểu rõ rồi. Người phụ nữ trước mặt cô đây…. “Lâm Thẩm Nhi.” Đến lúc này, Tiểu Nhan còn không thèm gọi tên Lâm Thẩm Nhi theo quy tắc chuẩn mực xã hội nữa. Sau đó, cô cười một nụ cười cực kỳ quyến rũ: “Cô đúng là để ghen tỵ lấn hết lý trí còn thuộc loại điển hình không bao giờ nhìn thấy được điểm tốt của người khác. Cô không chiếm được nên cũng không muốn được người khác sống tốt thì cô cố ý chạy đến đây để nói cho tôi Hàn Thanh không quan tâm đến tôi. Đến lúc đó tôi sẽ tin tưởng những lời cô nói rồi đau khổ vì chuyện đó rồi khiến hai chúng tôi chia rẽ.” “Thật đáng tiếc!” Tiểu Nhan nhìn Lâm Thấm Nhi rồi nở nụ cười ngọt nào, khác hẳn so với hình tượng tức giận không có chỗ phát tiết của cô ra. Hai người lại còn có sự chênh lệch về tuổi tác cùng với nhan sắc. Đặc biệt lúc này khi hai người đứng cạnh nhau càng lộ ra sự khác biệt một trời một vực. “Trước khi gặp cô, tôi còn cảm thấy có chút không tự tin nhưng lúc này tôi phải cảm ơn cô nhiều bởi vì dựa theo phản ứng của cô thì hắn là Hàn Thành đã từ chối cô rồi. Tôi đoán anh ấy còn chẳng thèm liếc mắt để ý tới cô nữa ấy chứ? Cho nên cô mới tức giận như vậy?” “Cô!” Tiểu Nhan lui về phía sau hai bước, thoải mái vô cùng nói: “Đúng rồi, tôi còn phải cảm ơn cô vì đã nói Hàn Thanh không phải bị sốt hay bị bệnh. Tôi sẽ không phải mất thời gian đi một chuyến còn cái miếng hạ sốt với chai nước này tôi nghĩ nó hợp với cô hơn. Bây giờ cô đang nóng người như vậy cần phải uống nhiều nước để hạ hỏa đấy.” Nói xong, Tiểu Nhan trực tiếp ném thẳng chia nước với miếng hạ sốt vào người Lâm Thấm Nhi không chút khách sáo nào. “A!” Lâm Thấm Nhi lui về phía sau hét lên một tiếng nhưng chai nước vẫn đập vào ngón chân cô ta. Đau đớn tới mức sắc mặt Lâm Thấm Nhi thay đổi nhanh chóng: “Em điên rồi sao!” “Sao có thể cơ chứ, bây giờ tôi đang suy nghĩ cho cô mà. Tôi đi về trước đây, cô nhớ uống nhiều nước vào đấy, tạm biệt.” Nói xong, Tiểu Nhan giơ tay lên chào Lâm Thẩm Nhi rồi quay về khách sạn. Bởi vì cô vừa mới đấu khẩu thắng Lâm Thấm Nhi nên lúc này cả người cô tràn đầy sự hăng hái, tâm trạng cực kỳ vui vẻ. Hơn nữa Hàn Thanh không phải bị sốt thật nên cô cũng không cần phải lo lắng nữa. Chỉ là. . Khi cô bước đến trước cửa phòng, bàn tay đang định giơ lên bấm chuông cửa lại dừng lại giữa chừng một lúc lâu cũng không dám hạ tay xuống bấm chuông. Khóe miệng cô úp úp mở mở, không biết bây giờ nên làm thế nào. Lúc trước cô không biết Hàn Thanh bị trúng thuốc đến bây giờ biết anh không phải bị sốt rồi, nhưng sau khi cô đi vào… thì phải đối mặt với Hàn Thanh như thế nào đây? Hơn nữa, vừa nãy cô còn nói rõ với Hàn Thanh đi lấy nước với miếng hạ sốt, bây giờ lại về tay không, cô không biết phải nói dối Hàn Thanh như thế nào? Nghĩ đến đây, Tiểu Nhan cảm thấy có chút khó chịu, biết thế cô đã không ném chai nước với miếng hạ sốt cho người phụ nữ kia.

Chương 1633:

 

Lâm Thấm Nhi bị lời nói của cô chọc tức đến điên người: “CôI”

 

“Còn nữa, cô không cần phải tới đây để châm ngòi quan hệ giữa chúng tôi, nhìn cách ăn mặc này của cô thì chắc là đã sử dụng thủ đoạn phải không? Đáng tiếc là đã thất bại rồi nhỉ?”

 

Tiểu Nhan cười như không cười nhìn chằm chằm vào quần áo trên người cô ta. Lâm Thấm Nhi cúi đầu nhìn lướt qua quần áo của mình, bởi vì muốn đánh cược với Tiểu Nhan cho nên căn bản là cô ta chưa kịp thay quần áo.

 

“Một người phụ nữ đã thất bại lại còn không biết xấu hổ chạy đến trước mặt tôi khoe khoang rồi gây chia ra mối quan hệ của chúng tôi? Lâm Thấm Nhi, tôi thực sự chưa từng gặp người nào không biết xấu hồ như vậy.

 

Sau khi khi xong, Tiểu Nhan không nể mặt đứng lên cười nhạo Lâm Thẩm Nhi. Cô ta bị Tiểu Nhan nói đến mức mặt đỏ lên, nghiến răng nghiến lợi đáp lại: Em đừng có đắc ý sớm như vậy. Cho dù chị có thật sự thất bại thì em cũng chỉ là một kẻ tự mình đa tình mà thôi. Anh ấy căn bản cũng không thèm liếc mắt nhìn em một cái nên có thể thấy được anh ấy không chút hứng thú nào với em cả. Em một cô nhóc nên cái gì cũng không hiểu, chị thất bại cũng chẳng liên quan gì đến em. Dù sao chị cũng chỉ là một người qua đường nhưng em lại là bạn gái của Hàn Thanh, là một người đàn ông mà không hứng thú đến bạn gái của mình thì điều này chứng tỏ cái gì em phải biết rõ không cần chị nói thêm chứ?”

 

Đến lúc này, Tiểu Nhan xem như đã hiểu rõ rồi.

 

Người phụ nữ trước mặt cô đây….

 

“Lâm Thẩm Nhi.”

 

Đến lúc này, Tiểu Nhan còn không thèm gọi tên Lâm Thẩm Nhi theo quy tắc chuẩn mực xã hội nữa. Sau đó, cô cười một nụ cười cực kỳ quyến rũ: “Cô đúng là để ghen tỵ lấn hết lý trí còn thuộc loại điển hình không bao giờ nhìn thấy được điểm tốt của người khác. Cô không chiếm được nên cũng không muốn được người khác sống tốt thì cô cố ý chạy đến đây để nói cho tôi Hàn Thanh không quan tâm đến tôi. Đến lúc đó tôi sẽ tin tưởng những lời cô nói rồi đau khổ vì chuyện đó rồi khiến hai chúng tôi chia rẽ.”

 

“Thật đáng tiếc!”

 

Tiểu Nhan nhìn Lâm Thấm Nhi rồi nở nụ cười ngọt nào, khác hẳn so với hình tượng tức giận không có chỗ phát tiết của cô ra. Hai người lại còn có sự chênh lệch về tuổi tác cùng với nhan sắc. Đặc biệt lúc này khi hai người đứng cạnh nhau càng lộ ra sự khác biệt một trời một vực.

 

“Trước khi gặp cô, tôi còn cảm thấy có chút không tự tin nhưng lúc này tôi phải cảm ơn cô nhiều bởi vì dựa theo phản ứng của cô thì hắn là Hàn Thành đã từ chối cô rồi. Tôi đoán anh ấy còn chẳng thèm liếc mắt để ý tới cô nữa ấy chứ? Cho nên cô mới tức giận như vậy?”

 

“Cô!”

 

Tiểu Nhan lui về phía sau hai bước, thoải mái vô cùng nói: “Đúng rồi, tôi còn phải cảm ơn cô vì đã nói Hàn Thanh không phải bị sốt hay bị bệnh. Tôi sẽ không phải mất thời gian đi một chuyến còn cái miếng hạ sốt với chai nước này tôi nghĩ nó hợp với cô hơn. Bây giờ cô đang nóng người như vậy cần phải uống nhiều nước để hạ hỏa đấy.”

 

Nói xong, Tiểu Nhan trực tiếp ném thẳng chia nước với miếng hạ sốt vào người Lâm Thấm Nhi không chút khách sáo nào.

 

“A!”

 

Lâm Thấm Nhi lui về phía sau hét lên một tiếng nhưng chai nước vẫn đập vào ngón chân cô ta. Đau đớn tới mức sắc mặt Lâm Thấm Nhi thay đổi nhanh chóng: “Em điên rồi sao!”

 

“Sao có thể cơ chứ, bây giờ tôi đang suy nghĩ cho cô mà. Tôi đi về trước đây, cô nhớ uống nhiều nước vào đấy, tạm biệt.”

 

Nói xong, Tiểu Nhan giơ tay lên chào Lâm Thẩm Nhi rồi quay về khách sạn.

 

Bởi vì cô vừa mới đấu khẩu thắng Lâm Thấm Nhi nên lúc này cả người cô tràn đầy sự hăng hái, tâm trạng cực kỳ vui vẻ. Hơn nữa Hàn Thanh không phải bị sốt thật nên cô cũng không cần phải lo lắng nữa.

 

Chỉ là. . Khi cô bước đến trước cửa phòng, bàn tay đang định giơ lên bấm chuông cửa lại dừng lại giữa chừng một lúc lâu cũng không dám hạ tay xuống bấm chuông.

 

Khóe miệng cô úp úp mở mở, không biết bây giờ nên làm thế nào.

 

Lúc trước cô không biết Hàn Thanh bị trúng thuốc đến bây giờ biết anh không phải bị sốt rồi, nhưng sau khi cô đi vào… thì phải đối mặt với Hàn Thanh như thế nào đây? Hơn nữa, vừa nãy cô còn nói rõ với Hàn Thanh đi lấy nước với miếng hạ sốt, bây giờ lại về tay không, cô không biết phải nói dối Hàn Thanh như thế nào? Nghĩ đến đây, Tiểu Nhan cảm thấy có chút khó chịu, biết thế cô đã không ném chai nước với miếng hạ sốt cho người phụ nữ kia.

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1633: Lâm Thấm Nhi bị lời nói của cô chọc tức đến điên người: “CôI” “Còn nữa, cô không cần phải tới đây để châm ngòi quan hệ giữa chúng tôi, nhìn cách ăn mặc này của cô thì chắc là đã sử dụng thủ đoạn phải không? Đáng tiếc là đã thất bại rồi nhỉ?” Tiểu Nhan cười như không cười nhìn chằm chằm vào quần áo trên người cô ta. Lâm Thấm Nhi cúi đầu nhìn lướt qua quần áo của mình, bởi vì muốn đánh cược với Tiểu Nhan cho nên căn bản là cô ta chưa kịp thay quần áo. “Một người phụ nữ đã thất bại lại còn không biết xấu hổ chạy đến trước mặt tôi khoe khoang rồi gây chia ra mối quan hệ của chúng tôi? Lâm Thấm Nhi, tôi thực sự chưa từng gặp người nào không biết xấu hồ như vậy. Sau khi khi xong, Tiểu Nhan không nể mặt đứng lên cười nhạo Lâm Thẩm Nhi. Cô ta bị Tiểu Nhan nói đến mức mặt đỏ lên, nghiến răng nghiến lợi đáp lại: Em đừng có đắc ý sớm như vậy. Cho dù chị có thật sự thất bại thì em cũng chỉ là một kẻ tự mình đa tình mà thôi. Anh ấy căn bản cũng không thèm liếc mắt nhìn em một cái nên có thể thấy được anh ấy không chút hứng thú nào với em cả. Em một cô nhóc nên cái gì cũng không hiểu, chị thất bại cũng chẳng liên quan gì đến em. Dù sao chị cũng chỉ là một người qua đường nhưng em lại là bạn gái của Hàn Thanh, là một người đàn ông mà không hứng thú đến bạn gái của mình thì điều này chứng tỏ cái gì em phải biết rõ không cần chị nói thêm chứ?” Đến lúc này, Tiểu Nhan xem như đã hiểu rõ rồi. Người phụ nữ trước mặt cô đây…. “Lâm Thẩm Nhi.” Đến lúc này, Tiểu Nhan còn không thèm gọi tên Lâm Thẩm Nhi theo quy tắc chuẩn mực xã hội nữa. Sau đó, cô cười một nụ cười cực kỳ quyến rũ: “Cô đúng là để ghen tỵ lấn hết lý trí còn thuộc loại điển hình không bao giờ nhìn thấy được điểm tốt của người khác. Cô không chiếm được nên cũng không muốn được người khác sống tốt thì cô cố ý chạy đến đây để nói cho tôi Hàn Thanh không quan tâm đến tôi. Đến lúc đó tôi sẽ tin tưởng những lời cô nói rồi đau khổ vì chuyện đó rồi khiến hai chúng tôi chia rẽ.” “Thật đáng tiếc!” Tiểu Nhan nhìn Lâm Thấm Nhi rồi nở nụ cười ngọt nào, khác hẳn so với hình tượng tức giận không có chỗ phát tiết của cô ra. Hai người lại còn có sự chênh lệch về tuổi tác cùng với nhan sắc. Đặc biệt lúc này khi hai người đứng cạnh nhau càng lộ ra sự khác biệt một trời một vực. “Trước khi gặp cô, tôi còn cảm thấy có chút không tự tin nhưng lúc này tôi phải cảm ơn cô nhiều bởi vì dựa theo phản ứng của cô thì hắn là Hàn Thành đã từ chối cô rồi. Tôi đoán anh ấy còn chẳng thèm liếc mắt để ý tới cô nữa ấy chứ? Cho nên cô mới tức giận như vậy?” “Cô!” Tiểu Nhan lui về phía sau hai bước, thoải mái vô cùng nói: “Đúng rồi, tôi còn phải cảm ơn cô vì đã nói Hàn Thanh không phải bị sốt hay bị bệnh. Tôi sẽ không phải mất thời gian đi một chuyến còn cái miếng hạ sốt với chai nước này tôi nghĩ nó hợp với cô hơn. Bây giờ cô đang nóng người như vậy cần phải uống nhiều nước để hạ hỏa đấy.” Nói xong, Tiểu Nhan trực tiếp ném thẳng chia nước với miếng hạ sốt vào người Lâm Thấm Nhi không chút khách sáo nào. “A!” Lâm Thấm Nhi lui về phía sau hét lên một tiếng nhưng chai nước vẫn đập vào ngón chân cô ta. Đau đớn tới mức sắc mặt Lâm Thấm Nhi thay đổi nhanh chóng: “Em điên rồi sao!” “Sao có thể cơ chứ, bây giờ tôi đang suy nghĩ cho cô mà. Tôi đi về trước đây, cô nhớ uống nhiều nước vào đấy, tạm biệt.” Nói xong, Tiểu Nhan giơ tay lên chào Lâm Thẩm Nhi rồi quay về khách sạn. Bởi vì cô vừa mới đấu khẩu thắng Lâm Thấm Nhi nên lúc này cả người cô tràn đầy sự hăng hái, tâm trạng cực kỳ vui vẻ. Hơn nữa Hàn Thanh không phải bị sốt thật nên cô cũng không cần phải lo lắng nữa. Chỉ là. . Khi cô bước đến trước cửa phòng, bàn tay đang định giơ lên bấm chuông cửa lại dừng lại giữa chừng một lúc lâu cũng không dám hạ tay xuống bấm chuông. Khóe miệng cô úp úp mở mở, không biết bây giờ nên làm thế nào. Lúc trước cô không biết Hàn Thanh bị trúng thuốc đến bây giờ biết anh không phải bị sốt rồi, nhưng sau khi cô đi vào… thì phải đối mặt với Hàn Thanh như thế nào đây? Hơn nữa, vừa nãy cô còn nói rõ với Hàn Thanh đi lấy nước với miếng hạ sốt, bây giờ lại về tay không, cô không biết phải nói dối Hàn Thanh như thế nào? Nghĩ đến đây, Tiểu Nhan cảm thấy có chút khó chịu, biết thế cô đã không ném chai nước với miếng hạ sốt cho người phụ nữ kia.

Chương 1633