Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 1707

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1707: Giang Tiểu Bạch dắt bà ấy đi ra ngoài, sau đó hai người cùng lên xe, vừa lên xe bà ấy lại không nhịn được mà cằn nhằn. “Việc gì mà quan trọng thế, hai đứa đã hẹn mà nó còn chưa tới à?” “Tiểu Bạch, con không muốn ra mắt, việc con qua lại với bạn trai mẹ cũng không ngăn cản, không quản con, nhưng con chuyển toàn bộ đồ đạc qua nhà cậu ta rồi biến nhà mình thành cái gì vậy chứ, trong nhà cậu ta không có những thứ đấy à? Chẳng lẽ cậu ta nghèo lắm à?” Giang Tiểu Bạch: “… Mẹ đang nghĩ cái gì vậy?” Nhưng đúng là Giang Tiểu Bạch không biết Tiêu Túc có nghèo hay không, với lại đối với cô ấy, cậu ta có tiền hay không cũng chẳng quan trọng, Giang Tiểu Bạch cô không phải loại con gái tham vật chất. Cô ấy có tiền của mình, có thể tự kiếm ăn, cho nên đối với cô ấy, đàn ông có tiền hay không không quan trọng. Quan trọng là tính cách, phong thái và nhân phẩm của người đàn ông đó như thế nào. Đỗ Tiêu Vũ nghiêm túc nhìn con gái mình, cô ấy kế thừa vẻ đẹp của bà ấy, dù bình thường không trang điểm thì ngũ quan vẫn rất đẹp, bây giờ trang điểm lên, mặc một cái váy khiến cô ấy càng thêm tỏa sáng.Theo lý thuyết, hẳn là dáng vẻ xinh đẹp này sẽ tìm được một người đàn ông rất tốt. Nhưng Giang Tiểu Bạch có năng lực kiếm tiền, hơn nữa cô ấy cũng không quan tâm tới mấy chuyện khác cho nên vẫn độc thân tới tận bây giờ. Mà Đỗ Tiêu Vũ cũng không phải loại người bán con gái để cầu vinh hoa phú quý. Nếu Tiêu Túc thật sự rất nghèo thì chỉ cần Tiểu Bạch thích, bà ấy sẽ tác thành cho hai người bọn họ. Nghĩ tới đây, Đỗ Tiêu Vũ không nói gì nữa. Trình tự của tiệc mừng thọ bảy mươi lần này là thế này, ban đầu định tổ chức tiệc mừng thọ ở Giang Trạch, nhưng sau đó con trai trưởng của nhà họ Giang lại đề nghị tổ chức ở khách sạn, bởi vì trước đây đều tổ chức ở Giang Trạch rồi, nên lần này muốn đổi mới. Thế là tiệc mừng thọ được tổ chức trong khách san. Ba người con trai của nhà họ Giang, ba Giang Tiểu Bạch là con trai thứ ba, người anh cả lấy vợ ba năm nhưng vẫn không có con, sau khi ly hôn thì lấy một người phụ nữ khác và sinh ra ba người con trai, cộng thêm sau đó sự nghiệp của con cả nhà họ Giang phát triển, mở thêm công ty con, cho nên rất được bà cụ nhà họ Giang yêu quý. Còn con trai thứ tuy không được tốt như con trai cả, nhưng cũng sinh được một nam một nữ nên tất nhiên bà cụ cũng không có ý kiến gì với bọn họ. Duy chỉ có ba của Giang Tiểu Bạch – Giang Ngạn Kha chỉ sinh được một người con gái là Tiểu Bạch.Sau đó hai người kiên quyết không muốn sinh thêm con nữa Bởi vì ba mẹ Giang Tiểu Bạch có tư tưởng khác, hai người cảm thấy nếu sinh nhiều thì sẽ không công bằng với con nên quyết định chỉ sinh một mình Tiểu Bạch và nuôi dạy cô ấy thật tốt, coi như là cũng làm tròn trách nhiệm của người làm cha làm mẹ Nhưng bà cụ nhà họ Giang thì không thích thể bà cụ cảm thấy Giang Ngan Kha là đồ đần, tốt xấu gì cũng sinh một đứa con trai đi, thế mà lại chỉ sinh một đứa con gái. Lại thêm Giang Tiểu Bạch không phải loại người dùng mấy lời ngon ngọt đề mình nọt, dần dần bà cụ nhà họ Giang càng ghét cô ấy, cho dù Giang Tiểu Bạch làm gì nói gì thì bà cụ nhà họ Giang cũng cảm thấy cô ấy có vấn đề. Cho nên Giang Tiểu Bạch cũng không thích người bà này của mình, Thậm chí lúc bà cụ cứ thao thao bất tuyệt là phải sinh con trai, cô ấy còn nghĩ thầm: Mẹ nó nhà chúng ta có ngôi vua cần người thừa kế à? Cứ đời phải sinh con trai, giờ là thời đại mới rồi, vốn dĩ phụ nữ cũng chẳng thua kém gì đàn ông đầy được không May mà cô ấy là phụ nữ, đúng là dập tắt chi khí của phụ nữ đề làm tăng sự oai phong của đàn ông mà. Lúc tới khách sạn, Đỗ Tiêu Vũ lấy một cái gương nhỏ ra, chỉnh sửa lại lớp trang điểm của mình, sau khi chắc chắn không còn vấn đề gì nữa thì mới nói: “Tiểu Bạch, con xem lại xem lớp trang điểm của con có vănđề gì không nữa đi, ổn rồi thì chúng ta xuống xe Không thấy cô ấy đáp lại, Đỗ Tiêu Vũ nghi hoặc. Tiểu Bạch? Sau đó bà ấy nghiêng đầu nhìn sang thì thấy Giang Tiểu Bạch đang dựa vào ghế mà ngủ, Đỗ Tiêu Vũ sững sờ, sau đó liên nổi trận lôi đình, hét lớn: “Giang Tiểu Bạch Giang Tiểu Bạch đang nằm mơ thì chợt bị mẹ mình rồng một tiếng, cô ấy lập tức bừng tỉnh. “Sao ạ? Giang Tiểu Bạch định giơ tay lên dụi mắt trong vô thức thì chợt bị mẹ giữ tay lại. “Con định làm gì hả? Đừng quên sáng nay con đã chuốt lông mi và kẻ mắt đấy!” Giang Tiểu Bạch ngừng lại, sau đó từ từ thu tay về rốt cuộc cũng nhớ lại hôm nay phải làm gì, cô ấy nhìn thoáng qua bên ngoài mới phát hiện bọn họ đã đến nơi rồi. “Ơ, đã đến rồi à? Con có cảm giác như chỉ mới ngủ được một lát thôi mà.”

Chương 1707:

 

Giang Tiểu Bạch dắt bà ấy đi ra ngoài, sau đó hai người cùng lên xe, vừa lên xe bà ấy lại không nhịn được mà cằn nhằn.

 

“Việc gì mà quan trọng thế, hai đứa đã hẹn mà nó còn chưa tới à?”

 

“Tiểu Bạch, con không muốn ra mắt, việc con qua lại với bạn trai mẹ cũng không ngăn cản, không quản con, nhưng con chuyển toàn bộ đồ đạc qua nhà cậu ta rồi biến nhà mình thành cái gì vậy chứ, trong nhà cậu ta không có những thứ đấy à? Chẳng lẽ cậu ta nghèo lắm à?”

 

Giang Tiểu Bạch: “… Mẹ đang nghĩ cái gì vậy?”

 

Nhưng đúng là Giang Tiểu Bạch không biết Tiêu Túc có nghèo hay không, với lại đối với cô ấy, cậu ta có tiền hay không cũng chẳng quan trọng, Giang Tiểu Bạch cô không phải loại con gái tham vật chất.

 

Cô ấy có tiền của mình, có thể tự kiếm ăn, cho nên đối với cô ấy, đàn ông có tiền hay không không quan trọng.

 

Quan trọng là tính cách, phong thái và nhân phẩm của người đàn ông đó như thế nào.

 

Đỗ Tiêu Vũ nghiêm túc nhìn con gái mình, cô ấy kế thừa vẻ đẹp của bà ấy, dù bình thường không trang điểm thì ngũ quan vẫn rất đẹp, bây giờ trang điểm lên, mặc một cái váy khiến cô ấy càng thêm tỏa sáng.Theo lý thuyết, hẳn là dáng vẻ xinh đẹp này sẽ tìm được một người đàn ông rất tốt.

 

Nhưng Giang Tiểu Bạch có năng lực kiếm tiền, hơn nữa cô ấy cũng không quan tâm tới mấy chuyện khác cho nên vẫn độc thân tới tận bây giờ.

 

Mà Đỗ Tiêu Vũ cũng không phải loại người bán con gái để cầu vinh hoa phú quý.

 

Nếu Tiêu Túc thật sự rất nghèo thì chỉ cần Tiểu Bạch thích, bà ấy sẽ tác thành cho hai người bọn họ.

 

Nghĩ tới đây, Đỗ Tiêu Vũ không nói gì nữa.

 

Trình tự của tiệc mừng thọ bảy mươi lần này là thế này, ban đầu định tổ chức tiệc mừng thọ ở Giang Trạch, nhưng sau đó con trai trưởng của nhà họ Giang lại đề nghị tổ chức ở khách sạn, bởi vì trước đây đều tổ chức ở Giang Trạch rồi, nên lần này muốn đổi mới.

 

Thế là tiệc mừng thọ được tổ chức trong khách san.

 

Ba người con trai của nhà họ Giang, ba Giang Tiểu Bạch là con trai thứ ba, người anh cả lấy vợ ba năm nhưng vẫn không có con, sau khi ly hôn thì lấy một người phụ nữ khác và sinh ra ba người con trai, cộng thêm sau đó sự nghiệp của con cả nhà họ Giang phát triển, mở thêm công ty con, cho nên rất được bà cụ nhà họ Giang yêu quý.

 

Còn con trai thứ tuy không được tốt như con trai cả, nhưng cũng sinh được một nam một nữ nên tất nhiên bà cụ cũng không có ý kiến gì với bọn họ.

 

Duy chỉ có ba của Giang Tiểu Bạch – Giang Ngạn Kha chỉ sinh được một người con gái là Tiểu Bạch.Sau đó hai người kiên quyết không muốn sinh thêm con nữa Bởi vì ba mẹ Giang Tiểu Bạch có tư tưởng khác, hai người cảm thấy nếu sinh nhiều thì sẽ không công bằng với con nên quyết định chỉ sinh một mình Tiểu Bạch và nuôi dạy cô ấy thật tốt, coi như là cũng làm tròn trách nhiệm của người làm cha làm mẹ Nhưng bà cụ nhà họ Giang thì không thích thể bà cụ cảm thấy Giang Ngan Kha là đồ đần, tốt xấu gì cũng sinh một đứa con trai đi, thế mà lại chỉ sinh một đứa con gái.

 

Lại thêm Giang Tiểu Bạch không phải loại người dùng mấy lời ngon ngọt đề mình nọt, dần dần bà cụ nhà họ Giang càng ghét cô ấy, cho dù Giang Tiểu Bạch làm gì nói gì thì bà cụ nhà họ Giang cũng cảm thấy cô ấy có vấn đề.

 

Cho nên Giang Tiểu Bạch cũng không thích người bà này của mình, Thậm chí lúc bà cụ cứ thao thao bất tuyệt là phải sinh con trai, cô ấy còn nghĩ thầm: Mẹ nó nhà chúng ta có ngôi vua cần người thừa kế à? Cứ đời phải sinh con trai, giờ là thời đại mới rồi, vốn dĩ phụ nữ cũng chẳng thua kém gì đàn ông đầy được không May mà cô ấy là phụ nữ, đúng là dập tắt chi khí của phụ nữ đề làm tăng sự oai phong của đàn ông mà.

 

Lúc tới khách sạn, Đỗ Tiêu Vũ lấy một cái gương nhỏ ra, chỉnh sửa lại lớp trang điểm của mình, sau khi chắc chắn không còn vấn đề gì nữa thì mới nói: “Tiểu Bạch, con xem lại xem lớp trang điểm của con có vănđề gì không nữa đi, ổn rồi thì chúng ta xuống xe Không thấy cô ấy đáp lại, Đỗ Tiêu Vũ nghi hoặc.

 

Tiểu Bạch?

 

Sau đó bà ấy nghiêng đầu nhìn sang thì thấy Giang Tiểu Bạch đang dựa vào ghế mà ngủ, Đỗ Tiêu Vũ sững sờ, sau đó liên nổi trận lôi đình, hét lớn: “Giang Tiểu Bạch Giang Tiểu Bạch đang nằm mơ thì chợt bị mẹ mình rồng một tiếng, cô ấy lập tức bừng tỉnh.

 

“Sao ạ?

 

Giang Tiểu Bạch định giơ tay lên dụi mắt trong vô thức thì chợt bị mẹ giữ tay lại.

 

“Con định làm gì hả? Đừng quên sáng nay con đã chuốt lông mi và kẻ mắt đấy!”

 

Giang Tiểu Bạch ngừng lại, sau đó từ từ thu tay về rốt cuộc cũng nhớ lại hôm nay phải làm gì, cô ấy nhìn thoáng qua bên ngoài mới phát hiện bọn họ đã đến nơi rồi.

 

“Ơ, đã đến rồi à? Con có cảm giác như chỉ mới ngủ được một lát thôi mà.”

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1707: Giang Tiểu Bạch dắt bà ấy đi ra ngoài, sau đó hai người cùng lên xe, vừa lên xe bà ấy lại không nhịn được mà cằn nhằn. “Việc gì mà quan trọng thế, hai đứa đã hẹn mà nó còn chưa tới à?” “Tiểu Bạch, con không muốn ra mắt, việc con qua lại với bạn trai mẹ cũng không ngăn cản, không quản con, nhưng con chuyển toàn bộ đồ đạc qua nhà cậu ta rồi biến nhà mình thành cái gì vậy chứ, trong nhà cậu ta không có những thứ đấy à? Chẳng lẽ cậu ta nghèo lắm à?” Giang Tiểu Bạch: “… Mẹ đang nghĩ cái gì vậy?” Nhưng đúng là Giang Tiểu Bạch không biết Tiêu Túc có nghèo hay không, với lại đối với cô ấy, cậu ta có tiền hay không cũng chẳng quan trọng, Giang Tiểu Bạch cô không phải loại con gái tham vật chất. Cô ấy có tiền của mình, có thể tự kiếm ăn, cho nên đối với cô ấy, đàn ông có tiền hay không không quan trọng. Quan trọng là tính cách, phong thái và nhân phẩm của người đàn ông đó như thế nào. Đỗ Tiêu Vũ nghiêm túc nhìn con gái mình, cô ấy kế thừa vẻ đẹp của bà ấy, dù bình thường không trang điểm thì ngũ quan vẫn rất đẹp, bây giờ trang điểm lên, mặc một cái váy khiến cô ấy càng thêm tỏa sáng.Theo lý thuyết, hẳn là dáng vẻ xinh đẹp này sẽ tìm được một người đàn ông rất tốt. Nhưng Giang Tiểu Bạch có năng lực kiếm tiền, hơn nữa cô ấy cũng không quan tâm tới mấy chuyện khác cho nên vẫn độc thân tới tận bây giờ. Mà Đỗ Tiêu Vũ cũng không phải loại người bán con gái để cầu vinh hoa phú quý. Nếu Tiêu Túc thật sự rất nghèo thì chỉ cần Tiểu Bạch thích, bà ấy sẽ tác thành cho hai người bọn họ. Nghĩ tới đây, Đỗ Tiêu Vũ không nói gì nữa. Trình tự của tiệc mừng thọ bảy mươi lần này là thế này, ban đầu định tổ chức tiệc mừng thọ ở Giang Trạch, nhưng sau đó con trai trưởng của nhà họ Giang lại đề nghị tổ chức ở khách sạn, bởi vì trước đây đều tổ chức ở Giang Trạch rồi, nên lần này muốn đổi mới. Thế là tiệc mừng thọ được tổ chức trong khách san. Ba người con trai của nhà họ Giang, ba Giang Tiểu Bạch là con trai thứ ba, người anh cả lấy vợ ba năm nhưng vẫn không có con, sau khi ly hôn thì lấy một người phụ nữ khác và sinh ra ba người con trai, cộng thêm sau đó sự nghiệp của con cả nhà họ Giang phát triển, mở thêm công ty con, cho nên rất được bà cụ nhà họ Giang yêu quý. Còn con trai thứ tuy không được tốt như con trai cả, nhưng cũng sinh được một nam một nữ nên tất nhiên bà cụ cũng không có ý kiến gì với bọn họ. Duy chỉ có ba của Giang Tiểu Bạch – Giang Ngạn Kha chỉ sinh được một người con gái là Tiểu Bạch.Sau đó hai người kiên quyết không muốn sinh thêm con nữa Bởi vì ba mẹ Giang Tiểu Bạch có tư tưởng khác, hai người cảm thấy nếu sinh nhiều thì sẽ không công bằng với con nên quyết định chỉ sinh một mình Tiểu Bạch và nuôi dạy cô ấy thật tốt, coi như là cũng làm tròn trách nhiệm của người làm cha làm mẹ Nhưng bà cụ nhà họ Giang thì không thích thể bà cụ cảm thấy Giang Ngan Kha là đồ đần, tốt xấu gì cũng sinh một đứa con trai đi, thế mà lại chỉ sinh một đứa con gái. Lại thêm Giang Tiểu Bạch không phải loại người dùng mấy lời ngon ngọt đề mình nọt, dần dần bà cụ nhà họ Giang càng ghét cô ấy, cho dù Giang Tiểu Bạch làm gì nói gì thì bà cụ nhà họ Giang cũng cảm thấy cô ấy có vấn đề. Cho nên Giang Tiểu Bạch cũng không thích người bà này của mình, Thậm chí lúc bà cụ cứ thao thao bất tuyệt là phải sinh con trai, cô ấy còn nghĩ thầm: Mẹ nó nhà chúng ta có ngôi vua cần người thừa kế à? Cứ đời phải sinh con trai, giờ là thời đại mới rồi, vốn dĩ phụ nữ cũng chẳng thua kém gì đàn ông đầy được không May mà cô ấy là phụ nữ, đúng là dập tắt chi khí của phụ nữ đề làm tăng sự oai phong của đàn ông mà. Lúc tới khách sạn, Đỗ Tiêu Vũ lấy một cái gương nhỏ ra, chỉnh sửa lại lớp trang điểm của mình, sau khi chắc chắn không còn vấn đề gì nữa thì mới nói: “Tiểu Bạch, con xem lại xem lớp trang điểm của con có vănđề gì không nữa đi, ổn rồi thì chúng ta xuống xe Không thấy cô ấy đáp lại, Đỗ Tiêu Vũ nghi hoặc. Tiểu Bạch? Sau đó bà ấy nghiêng đầu nhìn sang thì thấy Giang Tiểu Bạch đang dựa vào ghế mà ngủ, Đỗ Tiêu Vũ sững sờ, sau đó liên nổi trận lôi đình, hét lớn: “Giang Tiểu Bạch Giang Tiểu Bạch đang nằm mơ thì chợt bị mẹ mình rồng một tiếng, cô ấy lập tức bừng tỉnh. “Sao ạ? Giang Tiểu Bạch định giơ tay lên dụi mắt trong vô thức thì chợt bị mẹ giữ tay lại. “Con định làm gì hả? Đừng quên sáng nay con đã chuốt lông mi và kẻ mắt đấy!” Giang Tiểu Bạch ngừng lại, sau đó từ từ thu tay về rốt cuộc cũng nhớ lại hôm nay phải làm gì, cô ấy nhìn thoáng qua bên ngoài mới phát hiện bọn họ đã đến nơi rồi. “Ơ, đã đến rồi à? Con có cảm giác như chỉ mới ngủ được một lát thôi mà.”

Chương 1707