Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 1758
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chưogn 1758: Tiểu Nhan cho là mình nghe lầm, bằng không Hàn Thanh làm sao lại đột nhiên chạy đến nhà hàng của cô chứ? Anh đến nhà hàng của mình để làm cái gì thế? “Mẹ nói bạn trai con đến tìm con đấy, con không nghe rõ à? Cái con bé này, hôm nay làm sao mà cứ luôn mất hồn mất vía thế? Có phải thật sự không thoải mái hay không? Nếu không mẹ để bạn trai con đi về nhà tìm con, đón con đi đi bệnh viện kiểm tra nhé.” Nghe được phải đi bệnh viện kiểm tra, Tiểu Nhan giống như bị giẫm trúng cái đuôi, lập tức cự tuyệt: “Tất nhiên không cần, mẹ, mẹ bảo anh ấy ở nhà hàng chờ con, con lập tức đến đấy!” Nói xong, Tiểu Nhan lập tức cúp điện thoại, đem đồ vật nhét lại vào trong túi xách của mình, vội vội vàng vàng muốn đi ra ngoài. Lúc chạy xuống dưới tầng, Tiểu Nhan chạy thật nhanh vào nhà, giấu túi nhỏ vào trong tủ mình, bên trong đều là những tập lớn, nhỡ bị Hàn Thanh thấy thì chết. Không đúng. Tiểu Nhan đơ người, rồi ngẩn người nhìn túi nhỏ. Tại sao Hàn Thanh lại đến cửa hàng tìm cô? Tiểu Nhan liền nghĩ ngay đến Lâm Hửa Chính vừa tìm cô gần đây, lẽ nào? Nhưng mà… anh Lâm đã hứa rồi mà, không tiết lộ ra ngoài? Sao chưa gì đã nói ra thế này? Đang nghĩ, di động trong ví Tiểu Nhan rung lên, trong không gian im ắng thế này làm cô giật cả mình, Tiểu Nhan nhanh chân chạy đến nhìn. Sau đấy cô ngừng thở luôn! Vì người gọi cho cô không ai khác chính là Hàn Thanh đó. Tiểu Nhan hít sâu, điều chỉnh hô hấp ổn định lại rồi mới nghe điện thoại: “Alo?””Anh qua chỗ em nhé.” Hàn Thanh nghe La Tuệ Mỹ nói xong mới gọi điện cho Tiểu Nhan, mặt khác La Tuệ Mỹ cũng đã nói ràng mạch biểu hiện hôm nay của Tiểu Nhan cho Hàn Thanh nghe. “Không cần đầu, em ra ngay đây, anh chờ chút, em đến chỗ anh.” Nói xong Tiểu Nhan tính quay người đi luôn, lại bị giọng nói đầu bên kia cản lại. “Nghe lời, ở nhà chờ anh, không cần đến.” Tiểu Nhan: “…” “Anh là người yêu em, chuyện đó anh nên làm, có những chuyện anh không biết, em có thể bảo anh, chứ không phải tự mình làm hết, hiểu chưa?” Mấy câu dịu dàng thế này, nếu là bình thường nói ra, Tiểu Nhan sẽ cảm thấy cảm động muốn chết, nhưng mà hôm nay nghe Hàn Thanh nói như vậy, càng nghe càng sợ. Tại vì bình thường Hàn Thanh không có như thế này, tự dưng săn sóc tỉ mỉ, có khi nào vì chuyện cô mang thai không? Nên mới tốt với cô thế? Tiểu Nhan c*n m** d***: “Ừm, có phải anh biết.” “Gì?” “Không, không có gì đâu, anh qua đây thật hả?” “Ừ, ngoan chờ anh, bác gái bảo hôm nay em không khoẻ lắm, anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra xem sao.” Hàn Thanh nói xong thì cúp điện thoại, anh bảo sẽ qua đây, nên Tiểu Nhan cũng lười trốn, đứng luôntrong nhà. Chuyện cô thấy nan giải bây giờ, có phải Hàn Thanh vì nghe Lâm Hứa Chính nói gì đó, trở nên chu đảo như thế. Giờ anh nghĩ cô có chửa thì làm sao giờ? Cô giải thích làm sao mới được đây? Giờ cô còn chưa chắc cái gì cả, còn không biết mình có hay không có nữa, dù sao mới chỉ chậm có hai ngày thôi mà. Mà kỳ của cô còn không cố định. Bây giờ cô vừa căng thẳng vừa chờ mong, nếu sai rồi, thì cô thua thôi. Tiểu Nhan thay quần áo ra phòng khách ngồi ngoan, Hàn Thanh chưa có đến, cô cứ ngồi gốc tự hỏi nói chuyện này với Hàn Thanh kiểu gì. Cứ thế, thời gian trôi.
Chưogn 1758:
Tiểu Nhan cho là mình nghe lầm, bằng không Hàn Thanh làm sao lại đột nhiên chạy đến nhà hàng của cô chứ? Anh đến nhà hàng của mình để làm cái gì thế?
“Mẹ nói bạn trai con đến tìm con đấy, con không nghe rõ à? Cái con bé này, hôm nay làm sao mà cứ luôn mất hồn mất vía thế? Có phải thật sự không thoải mái hay không? Nếu không mẹ để bạn trai con đi về nhà tìm con, đón con đi đi bệnh viện kiểm tra nhé.”
Nghe được phải đi bệnh viện kiểm tra, Tiểu Nhan giống như bị giẫm trúng cái đuôi, lập tức cự tuyệt: “Tất nhiên không cần, mẹ, mẹ bảo anh ấy ở nhà hàng chờ con, con lập tức đến đấy!”
Nói xong, Tiểu Nhan lập tức cúp điện thoại, đem đồ vật nhét lại vào trong túi xách của mình, vội vội vàng vàng muốn đi ra ngoài.
Lúc chạy xuống dưới tầng, Tiểu Nhan chạy thật nhanh vào nhà, giấu túi nhỏ vào trong tủ mình, bên trong đều là những tập lớn, nhỡ bị Hàn Thanh thấy thì chết.
Không đúng.
Tiểu Nhan đơ người, rồi ngẩn người nhìn túi nhỏ.
Tại sao Hàn Thanh lại đến cửa hàng tìm cô?
Tiểu Nhan liền nghĩ ngay đến Lâm Hửa Chính vừa tìm cô gần đây, lẽ nào? Nhưng mà… anh Lâm đã hứa rồi mà, không tiết lộ ra ngoài? Sao chưa gì đã nói ra thế này?
Đang nghĩ, di động trong ví Tiểu Nhan rung lên, trong không gian im ắng thế này làm cô giật cả mình, Tiểu Nhan nhanh chân chạy đến nhìn.
Sau đấy cô ngừng thở luôn!
Vì người gọi cho cô không ai khác chính là Hàn Thanh đó.
Tiểu Nhan hít sâu, điều chỉnh hô hấp ổn định lại rồi mới nghe điện thoại: “Alo?””Anh qua chỗ em nhé.”
Hàn Thanh nghe La Tuệ Mỹ nói xong mới gọi điện cho Tiểu Nhan, mặt khác La Tuệ Mỹ cũng đã nói ràng mạch biểu hiện hôm nay của Tiểu Nhan cho Hàn Thanh nghe.
“Không cần đầu, em ra ngay đây, anh chờ chút, em đến chỗ anh.”
Nói xong Tiểu Nhan tính quay người đi luôn, lại bị giọng nói đầu bên kia cản lại.
“Nghe lời, ở nhà chờ anh, không cần đến.”
Tiểu Nhan: “…”
“Anh là người yêu em, chuyện đó anh nên làm, có những chuyện anh không biết, em có thể bảo anh, chứ không phải tự mình làm hết, hiểu chưa?”
Mấy câu dịu dàng thế này, nếu là bình thường nói ra, Tiểu Nhan sẽ cảm thấy cảm động muốn chết, nhưng mà hôm nay nghe Hàn Thanh nói như vậy, càng nghe càng sợ.
Tại vì bình thường Hàn Thanh không có như thế này, tự dưng săn sóc tỉ mỉ, có khi nào vì chuyện cô mang thai không? Nên mới tốt với cô thế?
Tiểu Nhan c*n m** d***: “Ừm, có phải anh biết.”
“Gì?”
“Không, không có gì đâu, anh qua đây thật hả?”
“Ừ, ngoan chờ anh, bác gái bảo hôm nay em không khoẻ lắm, anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra xem sao.”
Hàn Thanh nói xong thì cúp điện thoại, anh bảo sẽ qua đây, nên Tiểu Nhan cũng lười trốn, đứng luôntrong nhà.
Chuyện cô thấy nan giải bây giờ, có phải Hàn Thanh vì nghe Lâm Hứa Chính nói gì đó, trở nên chu đảo như thế.
Giờ anh nghĩ cô có chửa thì làm sao giờ? Cô giải thích làm sao mới được đây?
Giờ cô còn chưa chắc cái gì cả, còn không biết mình có hay không có nữa, dù sao mới chỉ chậm có hai ngày thôi mà.
Mà kỳ của cô còn không cố định.
Bây giờ cô vừa căng thẳng vừa chờ mong, nếu sai rồi, thì cô thua thôi.
Tiểu Nhan thay quần áo ra phòng khách ngồi ngoan, Hàn Thanh chưa có đến, cô cứ ngồi gốc tự hỏi nói chuyện này với Hàn Thanh kiểu gì.
Cứ thế, thời gian trôi.
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chưogn 1758: Tiểu Nhan cho là mình nghe lầm, bằng không Hàn Thanh làm sao lại đột nhiên chạy đến nhà hàng của cô chứ? Anh đến nhà hàng của mình để làm cái gì thế? “Mẹ nói bạn trai con đến tìm con đấy, con không nghe rõ à? Cái con bé này, hôm nay làm sao mà cứ luôn mất hồn mất vía thế? Có phải thật sự không thoải mái hay không? Nếu không mẹ để bạn trai con đi về nhà tìm con, đón con đi đi bệnh viện kiểm tra nhé.” Nghe được phải đi bệnh viện kiểm tra, Tiểu Nhan giống như bị giẫm trúng cái đuôi, lập tức cự tuyệt: “Tất nhiên không cần, mẹ, mẹ bảo anh ấy ở nhà hàng chờ con, con lập tức đến đấy!” Nói xong, Tiểu Nhan lập tức cúp điện thoại, đem đồ vật nhét lại vào trong túi xách của mình, vội vội vàng vàng muốn đi ra ngoài. Lúc chạy xuống dưới tầng, Tiểu Nhan chạy thật nhanh vào nhà, giấu túi nhỏ vào trong tủ mình, bên trong đều là những tập lớn, nhỡ bị Hàn Thanh thấy thì chết. Không đúng. Tiểu Nhan đơ người, rồi ngẩn người nhìn túi nhỏ. Tại sao Hàn Thanh lại đến cửa hàng tìm cô? Tiểu Nhan liền nghĩ ngay đến Lâm Hửa Chính vừa tìm cô gần đây, lẽ nào? Nhưng mà… anh Lâm đã hứa rồi mà, không tiết lộ ra ngoài? Sao chưa gì đã nói ra thế này? Đang nghĩ, di động trong ví Tiểu Nhan rung lên, trong không gian im ắng thế này làm cô giật cả mình, Tiểu Nhan nhanh chân chạy đến nhìn. Sau đấy cô ngừng thở luôn! Vì người gọi cho cô không ai khác chính là Hàn Thanh đó. Tiểu Nhan hít sâu, điều chỉnh hô hấp ổn định lại rồi mới nghe điện thoại: “Alo?””Anh qua chỗ em nhé.” Hàn Thanh nghe La Tuệ Mỹ nói xong mới gọi điện cho Tiểu Nhan, mặt khác La Tuệ Mỹ cũng đã nói ràng mạch biểu hiện hôm nay của Tiểu Nhan cho Hàn Thanh nghe. “Không cần đầu, em ra ngay đây, anh chờ chút, em đến chỗ anh.” Nói xong Tiểu Nhan tính quay người đi luôn, lại bị giọng nói đầu bên kia cản lại. “Nghe lời, ở nhà chờ anh, không cần đến.” Tiểu Nhan: “…” “Anh là người yêu em, chuyện đó anh nên làm, có những chuyện anh không biết, em có thể bảo anh, chứ không phải tự mình làm hết, hiểu chưa?” Mấy câu dịu dàng thế này, nếu là bình thường nói ra, Tiểu Nhan sẽ cảm thấy cảm động muốn chết, nhưng mà hôm nay nghe Hàn Thanh nói như vậy, càng nghe càng sợ. Tại vì bình thường Hàn Thanh không có như thế này, tự dưng săn sóc tỉ mỉ, có khi nào vì chuyện cô mang thai không? Nên mới tốt với cô thế? Tiểu Nhan c*n m** d***: “Ừm, có phải anh biết.” “Gì?” “Không, không có gì đâu, anh qua đây thật hả?” “Ừ, ngoan chờ anh, bác gái bảo hôm nay em không khoẻ lắm, anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra xem sao.” Hàn Thanh nói xong thì cúp điện thoại, anh bảo sẽ qua đây, nên Tiểu Nhan cũng lười trốn, đứng luôntrong nhà. Chuyện cô thấy nan giải bây giờ, có phải Hàn Thanh vì nghe Lâm Hứa Chính nói gì đó, trở nên chu đảo như thế. Giờ anh nghĩ cô có chửa thì làm sao giờ? Cô giải thích làm sao mới được đây? Giờ cô còn chưa chắc cái gì cả, còn không biết mình có hay không có nữa, dù sao mới chỉ chậm có hai ngày thôi mà. Mà kỳ của cô còn không cố định. Bây giờ cô vừa căng thẳng vừa chờ mong, nếu sai rồi, thì cô thua thôi. Tiểu Nhan thay quần áo ra phòng khách ngồi ngoan, Hàn Thanh chưa có đến, cô cứ ngồi gốc tự hỏi nói chuyện này với Hàn Thanh kiểu gì. Cứ thế, thời gian trôi.