Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 1785

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1785: Thấy cô ta không nói gì cả, chị Văn cảm thấy có lẽ mình không hỏi được gì nữa rồi, nhưng cô ta không cam tâm từ bỏ như thế, nên chỉ có thể tấn công từ phía khác. “Đúng rồi, trước kia em học gì? Sao đột nhiên lại đến công ty chúng ta làm việc vậy?” Nhắc đến chuyện trước kia, sự cảnh giác trong lòng Hứa Yến Uyển lại nổi lên. Bởi vì đã có quá nhiều chuyện xảy ra với cô ta rồi nên bây giờ cô ta luôn đề cao cảnh giác với người khác hết sức có thể. Hứa Yến Uyển cảm thấy ngoại trừ Hàn Thanh ra thì cô ta không nên tin tưởng bất cứ ai cả. “Vâng, nhà em kinh doanh thất bại, cần tiền nên em ra ngoài làm việc” Nói thế này không tính là nói dối, nhưng cũng không nói ra hết chuyện của mình, Hứa Yến Uyển vô cùng hài lòng với câu trả lời này. Hơn nữa, cô ta cũng không định để đối phương tiếp tục dò hỏi chuyện liên quan đến mình nữa, vì thế vừa trả lời xong là cô ta nói tiếp ngay: “Chị Văn, em còn chưa xử lý xong phần tài liệu lúc sáng chị đưa cho em nữa, em đi làm việc trước đây, lát nữa sẽ nộp lại cho chị sau.” Thế này là cô ta không muốn nói gì hết. Mắt Tưởng Văn Văn lóe lên, không để lại chút dấu vết nào, tỏ ra không có gì rồi gật đầu. “Vậy được, em đi làm việc trước đi.” Sau khi Hứa Yến Uyển đi rồi thì Tưởng Văn Văn thầm nghĩ, con bé này thật khó đối phó mà, muốn khách sáo hỏi cô ta mà không có chút sơ hở gì thì hoàn toàn không thể đạt được. Nhưng Tưởng Văn Văn lại không thể hỏi thẳng được. Thực sự khiến người ta thấy đau đầu mà. Từ khi Tiểu Nhan biết mình mang thai thì làm việc gì cũng vô cùng cần thận, không nhảy nhót như trước nữa, cũng không mặc quần bò bó sát mà mặc kiểu váy rộng rãi, thoải mái. La Tuệ Mỹ thấy cô ấy ăn mặc như thế còn cười nhạo cô ấy. “Con đổi tính đổi nết rồi hay sao mà lại mặc thế này?” Tiểu Nhan chột dạ, nhắm mắt lại: “Con chẳng sao hết, dạo gần đây con muốn thay đổi thành phong cách đáng yêu, làm điệu cho trẻ trung một tí thôi mà.” La Tuệ Mỹ nghe vậy thì không nhịn được trợn tròn mắt lên: “Thôi đi, con đã từng tuổi này rồi còn muốn làm điệu, cẩn thận dọa người ta bỏ chạy đó.” Tiểu Nhan lè lưỡi với bà ấy một cái, làm mặt quỷ rồi chạy đi. Chạy được một bước thì Tiểu Nhan dừng lại ngay, sau đó sờ bụng mình theo bản năng, dọa cô ấy một trận, suýt chút nữa cô ấy quên mất mình đang mang thai. Sau này cô ấy phải nhớ kỹ bây giờ mình đang là phụ nữ mang thai, mặc dù bé yêu mới được hơn một tháng nhưng bây giờ Tiểu Nhan cảm thấy trong người cô ấy tràn đầy sức mạnh. Siêu cấp hạnh phúc. Cô ấy cực kỳ muốn chia sẻ niềm vui sướng này với Hàn Thanh nhưng lúc này cô ấy chưa thể nói ra được, đành phải nhẫn nhịn thêm một chút. Dù sao từ giờ đến lúc sinh còn rất nhiều thời gian, cô ấy cũng không sốt ruột, cứ lặng lẽ chờ đợi là được. Mặc dù Tiểu Nhan đã mang thai, không muốn đi lại nhiều, nhưng khi chuẩn bị cho Hàn Thanh thì cô ấy vẫn đứng ngồi không yên, đến giờ thì xách hộp giữ nhiệt đựng canh của mình ra ngoài. Ba Chu thấy cảnh này thì hơi ghen tị, nói với La Tuệ Mỹ. “Người ta đều nói con gái đã gả ra ngoài thì như bát nước đổ đi, em nhìn kìa, con gái chúng ta còn chưa được gả đi đã chạy theo người ta rồi!” Nghe ông ấy nói vậy thì La Tuệ Mỹ nhìn theo bóng lưng Tiểu Nhan, bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Đúng vậy, Tiểu Nhan nhà chúng ta rất thích Tiểu Thanh” “Chỉ sợ sau này con bé sẽ phải chịu thiệt thòi thôi.” “Nói cái gì đấy hả? Tiểu Thanh cũng xem như là người hiểu chuyện, có đạo đức, tôi thấy thằng bé đối xử với Tiểu Nhan tốt lắm đó, sẽ không thiệt đâu.” Ba Chu nắm chặt tay lại: “Nếu như thằng bé dám để con gái anh chịu thiệt thì cho dù anh phải liều cái mạng già này cũng phải đánh cho thằng bé đó thành tàn phế.” La Tuệ Mỹ: “…” Lúc Tiểu Nhan đến công ty, nhân viên lễ tân nhìn thấy cô ấy còn chủ động chào hỏi cô ấy.

Chương 1785:

 

Thấy cô ta không nói gì cả, chị Văn cảm thấy có lẽ mình không hỏi được gì nữa rồi, nhưng cô ta không cam tâm từ bỏ như thế, nên chỉ có thể tấn công từ phía khác.

 

“Đúng rồi, trước kia em học gì? Sao đột nhiên lại đến công ty chúng ta làm việc vậy?”

 

Nhắc đến chuyện trước kia, sự cảnh giác trong lòng Hứa Yến Uyển lại nổi lên.

 

Bởi vì đã có quá nhiều chuyện xảy ra với cô ta rồi nên bây giờ cô ta luôn đề cao cảnh giác với người khác hết sức có thể.

 

Hứa Yến Uyển cảm thấy ngoại trừ Hàn Thanh ra thì cô ta không nên tin tưởng bất cứ ai cả.

 

“Vâng, nhà em kinh doanh thất bại, cần tiền nên em ra ngoài làm việc”

 

Nói thế này không tính là nói dối, nhưng cũng không nói ra hết chuyện của mình, Hứa Yến Uyển vô cùng hài lòng với câu trả lời này. Hơn nữa, cô ta cũng không định để đối phương tiếp tục dò hỏi chuyện liên quan đến mình nữa, vì thế vừa trả lời xong là cô ta nói tiếp ngay: “Chị Văn, em còn chưa xử lý xong phần tài liệu lúc sáng chị đưa cho em nữa, em đi làm việc trước đây, lát nữa sẽ nộp lại cho chị sau.”

 

Thế này là cô ta không muốn nói gì hết.

 

Mắt Tưởng Văn Văn lóe lên, không để lại chút dấu vết nào, tỏ ra không có gì rồi gật đầu.

 

“Vậy được, em đi làm việc trước đi.”

 

Sau khi Hứa Yến Uyển đi rồi thì Tưởng Văn Văn thầm nghĩ, con bé này thật khó đối phó mà, muốn khách sáo hỏi cô ta mà không có chút sơ hở gì thì hoàn toàn không thể đạt được.

 

Nhưng Tưởng Văn Văn lại không thể hỏi thẳng được.

 

Thực sự khiến người ta thấy đau đầu mà.

 

Từ khi Tiểu Nhan biết mình mang thai thì làm việc gì cũng vô cùng cần thận, không nhảy nhót như trước nữa, cũng không mặc quần bò bó sát mà mặc kiểu váy rộng rãi, thoải mái.

 

La Tuệ Mỹ thấy cô ấy ăn mặc như thế còn cười nhạo cô ấy.

 

“Con đổi tính đổi nết rồi hay sao mà lại mặc thế này?”

 

Tiểu Nhan chột dạ, nhắm mắt lại: “Con chẳng sao hết, dạo gần đây con muốn thay đổi thành phong cách đáng yêu, làm điệu cho trẻ trung một tí thôi mà.”

 

La Tuệ Mỹ nghe vậy thì không nhịn được trợn tròn mắt lên: “Thôi đi, con đã từng tuổi này rồi còn muốn làm điệu, cẩn thận dọa người ta bỏ chạy đó.”

 

Tiểu Nhan lè lưỡi với bà ấy một cái, làm mặt quỷ rồi chạy đi.

 

Chạy được một bước thì Tiểu Nhan dừng lại ngay, sau đó sờ bụng mình theo bản năng, dọa cô ấy một trận, suýt chút nữa cô ấy quên mất mình đang mang thai.

 

Sau này cô ấy phải nhớ kỹ bây giờ mình đang là phụ nữ mang thai, mặc dù bé yêu mới được hơn một tháng nhưng bây giờ Tiểu Nhan cảm thấy trong người cô ấy tràn đầy sức mạnh.

 

Siêu cấp hạnh phúc.

 

Cô ấy cực kỳ muốn chia sẻ niềm vui sướng này với Hàn Thanh nhưng lúc này cô ấy chưa thể nói ra được, đành phải nhẫn nhịn thêm một chút.

 

Dù sao từ giờ đến lúc sinh còn rất nhiều thời gian, cô ấy cũng không sốt ruột, cứ lặng lẽ chờ đợi là được.

 

Mặc dù Tiểu Nhan đã mang thai, không muốn đi lại nhiều, nhưng khi chuẩn bị cho Hàn Thanh thì cô ấy vẫn đứng ngồi không yên, đến giờ thì xách hộp giữ nhiệt đựng canh của mình ra ngoài.

 

Ba Chu thấy cảnh này thì hơi ghen tị, nói với La Tuệ Mỹ.

 

“Người ta đều nói con gái đã gả ra ngoài thì như bát nước đổ đi, em nhìn kìa, con gái chúng ta còn chưa được gả đi đã chạy theo người ta rồi!”

 

Nghe ông ấy nói vậy thì La Tuệ Mỹ nhìn theo bóng lưng Tiểu Nhan, bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Đúng vậy, Tiểu Nhan nhà chúng ta rất thích Tiểu Thanh”

 

“Chỉ sợ sau này con bé sẽ phải chịu thiệt thòi thôi.”

 

“Nói cái gì đấy hả? Tiểu Thanh cũng xem như là người hiểu chuyện, có đạo đức, tôi thấy thằng bé đối xử với Tiểu Nhan tốt lắm đó, sẽ không thiệt đâu.”

 

Ba Chu nắm chặt tay lại: “Nếu như thằng bé dám để con gái anh chịu thiệt thì cho dù anh phải liều cái mạng già này cũng phải đánh cho thằng bé đó thành tàn phế.”

 

La Tuệ Mỹ: “…”

 

Lúc Tiểu Nhan đến công ty, nhân viên lễ tân nhìn thấy cô ấy còn chủ động chào hỏi cô ấy.

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1785: Thấy cô ta không nói gì cả, chị Văn cảm thấy có lẽ mình không hỏi được gì nữa rồi, nhưng cô ta không cam tâm từ bỏ như thế, nên chỉ có thể tấn công từ phía khác. “Đúng rồi, trước kia em học gì? Sao đột nhiên lại đến công ty chúng ta làm việc vậy?” Nhắc đến chuyện trước kia, sự cảnh giác trong lòng Hứa Yến Uyển lại nổi lên. Bởi vì đã có quá nhiều chuyện xảy ra với cô ta rồi nên bây giờ cô ta luôn đề cao cảnh giác với người khác hết sức có thể. Hứa Yến Uyển cảm thấy ngoại trừ Hàn Thanh ra thì cô ta không nên tin tưởng bất cứ ai cả. “Vâng, nhà em kinh doanh thất bại, cần tiền nên em ra ngoài làm việc” Nói thế này không tính là nói dối, nhưng cũng không nói ra hết chuyện của mình, Hứa Yến Uyển vô cùng hài lòng với câu trả lời này. Hơn nữa, cô ta cũng không định để đối phương tiếp tục dò hỏi chuyện liên quan đến mình nữa, vì thế vừa trả lời xong là cô ta nói tiếp ngay: “Chị Văn, em còn chưa xử lý xong phần tài liệu lúc sáng chị đưa cho em nữa, em đi làm việc trước đây, lát nữa sẽ nộp lại cho chị sau.” Thế này là cô ta không muốn nói gì hết. Mắt Tưởng Văn Văn lóe lên, không để lại chút dấu vết nào, tỏ ra không có gì rồi gật đầu. “Vậy được, em đi làm việc trước đi.” Sau khi Hứa Yến Uyển đi rồi thì Tưởng Văn Văn thầm nghĩ, con bé này thật khó đối phó mà, muốn khách sáo hỏi cô ta mà không có chút sơ hở gì thì hoàn toàn không thể đạt được. Nhưng Tưởng Văn Văn lại không thể hỏi thẳng được. Thực sự khiến người ta thấy đau đầu mà. Từ khi Tiểu Nhan biết mình mang thai thì làm việc gì cũng vô cùng cần thận, không nhảy nhót như trước nữa, cũng không mặc quần bò bó sát mà mặc kiểu váy rộng rãi, thoải mái. La Tuệ Mỹ thấy cô ấy ăn mặc như thế còn cười nhạo cô ấy. “Con đổi tính đổi nết rồi hay sao mà lại mặc thế này?” Tiểu Nhan chột dạ, nhắm mắt lại: “Con chẳng sao hết, dạo gần đây con muốn thay đổi thành phong cách đáng yêu, làm điệu cho trẻ trung một tí thôi mà.” La Tuệ Mỹ nghe vậy thì không nhịn được trợn tròn mắt lên: “Thôi đi, con đã từng tuổi này rồi còn muốn làm điệu, cẩn thận dọa người ta bỏ chạy đó.” Tiểu Nhan lè lưỡi với bà ấy một cái, làm mặt quỷ rồi chạy đi. Chạy được một bước thì Tiểu Nhan dừng lại ngay, sau đó sờ bụng mình theo bản năng, dọa cô ấy một trận, suýt chút nữa cô ấy quên mất mình đang mang thai. Sau này cô ấy phải nhớ kỹ bây giờ mình đang là phụ nữ mang thai, mặc dù bé yêu mới được hơn một tháng nhưng bây giờ Tiểu Nhan cảm thấy trong người cô ấy tràn đầy sức mạnh. Siêu cấp hạnh phúc. Cô ấy cực kỳ muốn chia sẻ niềm vui sướng này với Hàn Thanh nhưng lúc này cô ấy chưa thể nói ra được, đành phải nhẫn nhịn thêm một chút. Dù sao từ giờ đến lúc sinh còn rất nhiều thời gian, cô ấy cũng không sốt ruột, cứ lặng lẽ chờ đợi là được. Mặc dù Tiểu Nhan đã mang thai, không muốn đi lại nhiều, nhưng khi chuẩn bị cho Hàn Thanh thì cô ấy vẫn đứng ngồi không yên, đến giờ thì xách hộp giữ nhiệt đựng canh của mình ra ngoài. Ba Chu thấy cảnh này thì hơi ghen tị, nói với La Tuệ Mỹ. “Người ta đều nói con gái đã gả ra ngoài thì như bát nước đổ đi, em nhìn kìa, con gái chúng ta còn chưa được gả đi đã chạy theo người ta rồi!” Nghe ông ấy nói vậy thì La Tuệ Mỹ nhìn theo bóng lưng Tiểu Nhan, bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Đúng vậy, Tiểu Nhan nhà chúng ta rất thích Tiểu Thanh” “Chỉ sợ sau này con bé sẽ phải chịu thiệt thòi thôi.” “Nói cái gì đấy hả? Tiểu Thanh cũng xem như là người hiểu chuyện, có đạo đức, tôi thấy thằng bé đối xử với Tiểu Nhan tốt lắm đó, sẽ không thiệt đâu.” Ba Chu nắm chặt tay lại: “Nếu như thằng bé dám để con gái anh chịu thiệt thì cho dù anh phải liều cái mạng già này cũng phải đánh cho thằng bé đó thành tàn phế.” La Tuệ Mỹ: “…” Lúc Tiểu Nhan đến công ty, nhân viên lễ tân nhìn thấy cô ấy còn chủ động chào hỏi cô ấy.

Chương 1785