Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 1992

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1992: Lửa càng ngày càng lớn, Hàn Thanh sợ tới mức muốn báo ngay cho ba mình, ông ấy vừa tan làm về đang nghỉ ngơi trong phòng, vốn dĩ ban đầu anh muốn tự mình xử lý, ba mỗi ngày đều đi làm về rất muộn, hôm nay là đặc biệt đi làm về sớm để tổ chức sinh nhật cho mình, chỉ là trước khi sinh nhật còn chưa bắt đầu thì tranh thủ nghỉ ngơi một chút. Vì vậy Hàn Thanh không muốn quấy rầy ông ấy chút nào. Trong giấc ngủ, ba Hàn Thanh ngửi thấy mùi khét, lúc đầu chỉ là thoảng qua, sau đó mùi khét lẹt càng ngày càng rõ. Ông ấy thầm nghĩ, hôm nay vợ lại làm cháy đồ ăn sao? Chao ôi, bà rõ ràng không biết nấu ăn, nhưng lại luôn muốn học để nấu ăn cho ông, bà vốn là cô chủ nhà họ Hán, hàng ngày được kẻ hầu người hạ, mặc quần áo đẹp đẽ, ở một ngôi nhà lớn như Lửa càng ngày càng lớn, Hàn Thanh sợ tới mức muốn báo ngay cho ba mình, ông ấy vừa tan làm về đang nghỉ ngơi trong phòng, vốn dĩ ban đầu anh muốn tự mình xử lý, ba mỗi ngày đều đi làm về rất muộn, hôm nay là đặc biệt đi làm về sớm để tổ chức sinh nhật cho mình, chỉ là trước khi sinh nhật còn chưa bắt đầu thì tranh thủ nghỉ ngơi một chút. Vì vậy Hàn Thanh không muốn quấy rầy ông ấy chút nào. Trong giấc ngủ, ba Hàn Thanh ngửi thấy mùi khét, lúc đầu chỉ là thoảng qua, sau đó mùi khét lẹt càng ngày càng rõ. Ông ấy thầm nghĩ, hôm nay vợ lại làm cháy đồ ăn sao? Chao ôi, bà rõ ràng không biết nấu ăn, nhưng lại luôn muốn học để nấu ăn cho ông, bà vốn là cô chủ nhà họ Hán, hàng ngày được kẻ hầu người hạ, mặc quần áo đẹp đẽ, ở một ngôi nhà lớn như tay xoa xoa hai thái dương. Chuyện gì đã xảy ra với ông vậy? Sao đầu óc bỗng nhiên trở nên nặng trĩu thế này? Có thể là do gần đây tăng ca quá nhiều và không được nghỉ ngơi tốt chăng? Không, ông không thể ngã xuống bây giờ được, cả vợ và con trai đều đang dựa cả vào ông, hôm nay lại là sinh nhật của Hàn Thanh, không biết vợ ông đã mua bánh kem chưa. Nghĩ đến đây, ba Hàn Thanh lại cố đứng dậy đi ra ngoài, đầu càng ngày càng choáng váng nghiêm trọng, mỗi bước đi của anh ấy đều giống như giẫm phải bông, như thể giây tiếp theo sẽ ngã xuống ngay vậy. Nhưng là một người đàn ông, ba Hàn Thanh không thể để mình gục ngã được, cho đến khi ông mở cửa và nhìn thấy có ngọn lửa đang bùng khói lên nghi ngút và Hàn Thanh thì đang chuẩn bị bước vào phòng của mình, ông gần như sững người lại. “Trời ơi, có chuyện gì xảy ra thế này?” Hàn Thanh nhỏ đứng ở bên cạnh ngẩng đầu lên nhìn ông, vẻ mặt có chút lo lắng, kéo ống quần của ông: “Ba, ba, con, là do con sơ ý làm đổ cây nến, liền thành như vậy, nhưng con có nước, cũng không thể dập tắt được lửa” Cậu nói những lời này như thể hiện anh đã phạm một sai lầm lớn nghiêm trọng. Ba Hàn Thanh chưa bao giờ đánh con cả, cũng chưa khi nào nặng lời trách mắng, bây giờ nhìn thấy con trai tự trách mình nhiều như vậy, ông lập tức cảm thấy có chút khó chịu, nhưng cũng không thể an ủi anh vào lúc này được, nên chỉ có thể nói với anh: “Hàn Thanh, con trước tiên cứ đứng im đây chờ ba, để ba đi dập lửa nha” Đây là ngôi nhà họ sinh sống, nếu cháy hết thì tương lai họ sẽ phải sống ở đâu đây. Vì vậy ý nghĩ đầu tiên của ba Hàn Thanh là phải nhanh chóng chạy đến dập lửa, ông nhanh tay múc nước, tuy cảm thấy vô cùng chóng mặt và choáng váng nhưng ý chí kiên cường vẫn giúp ông có thể cầm cự được. Hàn Thanh nhỏ cũng ở bên cạnh hỗ trợ. Cuối cùng, ba Hàn Thanh cảm thấy mọi thứ trước mắt càng ngày càng tối sầm lại, ý thức cũng dần dần mờ đi, nhưng ngọn lửa trong nhà vẫn chưa được dập tắt, căn nhà này của họ có lẽ không thể cứu được nữa rồi. Sau khi ông nhận thấy khả năng này chắc chắn xảy ra, không được chậm trễ nữa, lập tức đi về phía Hàn Thanh nhỏ, nắm lấy tay anh: “Hàn Thanh, ngọn lửa quá lớn, với khả năng của chúng ta, không thể nào dập tắt lửa được. Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây thôi.” Nói xong, ba Hàn Thanh mang năm theo Hàn Thanh nhỏ và chạy ra ngoài. Bùm! Thanh xà ngang từ trên trân nhà bị cháy đột nhiên rơi xuống chắn ngang đường đi của hai ba con. Hàn Thanh nhỏ hoảng sợ, hơi nóng xông thẳng vào mặt, tưởng rằng lửa sẽ rơi vào mặt mình nhưng thân hình cao lớn của ba đã che lại, đỡ tất cả các tổn thương cho anh rồi. Ba Hàn Thanh cảm thấy đầu óc choáng váng không biết mình đang ở đâu nữa, đang bảo vệ Hàn Thanh trong vòng tay, ngọn lửa xung quanh càng lúc càng dữ dội. “Ba, ba!” Hàn Thanh đang gọi ông, ý thức của ba Hàn Thanh dần quay trở lại, vừa cúi đầu xuống liền thấy ánh mắt của con trai đầy vẻ lo lắng nhìn mình, sâu bên trong còn hiện lên vẻ áy náy cùng sự hoảng sợ tột cùng. Không, làm sao ông có thể ngã xuống vào lúc này được chứ? Ông còn phải dẫn Hàn Thanh thoát ra ngoài, ông cũng không thể chết ở đây được, ông đã để Hàn Thanh cùng vợ mình sống rất vất vả, nếu như mình mà chết đi, vậy thì hai mẹ con cũng sẽ không có hy vọng gì nữa.

Chương 1992:

 

Lửa càng ngày càng lớn, Hàn Thanh sợ tới mức muốn báo ngay cho ba mình, ông ấy vừa tan làm về đang nghỉ ngơi trong phòng, vốn dĩ ban đầu anh muốn tự mình xử lý, ba mỗi ngày đều đi làm về rất muộn, hôm nay là đặc biệt đi làm về sớm để tổ chức sinh nhật cho mình, chỉ là trước khi sinh nhật còn chưa bắt đầu thì tranh thủ nghỉ ngơi một chút.

 

Vì vậy Hàn Thanh không muốn quấy rầy ông ấy chút nào.

 

Trong giấc ngủ, ba Hàn Thanh ngửi thấy mùi khét, lúc đầu chỉ là thoảng qua, sau đó mùi khét lẹt càng ngày càng rõ. Ông ấy thầm nghĩ, hôm nay vợ lại làm cháy đồ ăn sao?

 

Chao ôi, bà rõ ràng không biết nấu ăn, nhưng lại luôn muốn học để nấu ăn cho ông, bà vốn là cô chủ nhà họ Hán, hàng ngày được kẻ hầu người hạ, mặc quần áo đẹp đẽ, ở một ngôi nhà lớn như Lửa càng ngày càng lớn, Hàn Thanh sợ tới mức muốn báo ngay cho ba mình, ông ấy vừa tan làm về đang nghỉ ngơi trong phòng, vốn dĩ ban đầu anh muốn tự mình xử lý, ba mỗi ngày đều đi làm về rất muộn, hôm nay là đặc biệt đi làm về sớm để tổ chức sinh nhật cho mình, chỉ là trước khi sinh nhật còn chưa bắt đầu thì tranh thủ nghỉ ngơi một chút.

 

Vì vậy Hàn Thanh không muốn quấy rầy ông ấy chút nào.

 

Trong giấc ngủ, ba Hàn Thanh ngửi thấy mùi khét, lúc đầu chỉ là thoảng qua, sau đó mùi khét lẹt càng ngày càng rõ. Ông ấy thầm nghĩ, hôm nay vợ lại làm cháy đồ ăn sao?

 

Chao ôi, bà rõ ràng không biết nấu ăn, nhưng lại luôn muốn học để nấu ăn cho ông, bà vốn là cô chủ nhà họ Hán, hàng ngày được kẻ hầu người hạ, mặc quần áo đẹp đẽ, ở một ngôi nhà lớn như tay xoa xoa hai thái dương.

 

Chuyện gì đã xảy ra với ông vậy? Sao đầu óc bỗng nhiên trở nên nặng trĩu thế này? Có thể là do gần đây tăng ca quá nhiều và không được nghỉ ngơi tốt chăng? Không, ông không thể ngã xuống bây giờ được, cả vợ và con trai đều đang dựa cả vào ông, hôm nay lại là sinh nhật của Hàn Thanh, không biết vợ ông đã mua bánh kem chưa.

 

Nghĩ đến đây, ba Hàn Thanh lại cố đứng dậy đi ra ngoài, đầu càng ngày càng choáng váng nghiêm trọng, mỗi bước đi của anh ấy đều giống như giẫm phải bông, như thể giây tiếp theo sẽ ngã xuống ngay vậy.

 

Nhưng là một người đàn ông, ba Hàn Thanh không thể để mình gục ngã được, cho đến khi ông mở cửa và nhìn thấy có ngọn lửa đang bùng khói lên nghi ngút và Hàn Thanh thì đang chuẩn bị bước vào phòng của mình, ông gần như sững người lại.

 

“Trời ơi, có chuyện gì xảy ra thế này?”

 

Hàn Thanh nhỏ đứng ở bên cạnh ngẩng đầu lên nhìn ông, vẻ mặt có chút lo lắng, kéo ống quần của ông: “Ba, ba, con, là do con sơ ý làm đổ cây nến, liền thành như vậy, nhưng con có nước, cũng không thể dập tắt được lửa”

 

Cậu nói những lời này như thể hiện anh đã phạm một sai lầm lớn nghiêm trọng.

 

Ba Hàn Thanh chưa bao giờ đánh con cả, cũng chưa khi nào nặng lời trách mắng, bây giờ nhìn thấy con trai tự trách mình nhiều như vậy, ông lập tức cảm thấy có chút khó chịu, nhưng cũng không thể an ủi anh vào lúc này được, nên chỉ có thể nói với anh: “Hàn Thanh, con trước tiên cứ đứng im đây chờ ba, để ba đi dập lửa nha”

 

Đây là ngôi nhà họ sinh sống, nếu cháy hết thì tương lai họ sẽ phải sống ở đâu đây.

 

Vì vậy ý nghĩ đầu tiên của ba Hàn Thanh là phải nhanh chóng chạy đến dập lửa, ông nhanh tay múc nước, tuy cảm thấy vô cùng chóng mặt và choáng váng nhưng ý chí kiên cường vẫn giúp ông có thể cầm cự được. Hàn Thanh nhỏ cũng ở bên cạnh hỗ trợ.

 

Cuối cùng, ba Hàn Thanh cảm thấy mọi thứ trước mắt càng ngày càng tối sầm lại, ý thức cũng dần dần mờ đi, nhưng ngọn lửa trong nhà vẫn chưa được dập tắt, căn nhà này của họ có lẽ không thể cứu được nữa rồi.

 

Sau khi ông nhận thấy khả năng này chắc chắn xảy ra, không được chậm trễ nữa, lập tức đi về phía Hàn Thanh nhỏ, nắm lấy tay anh: “Hàn Thanh, ngọn lửa quá lớn, với khả năng của chúng ta, không thể nào dập tắt lửa được. Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây thôi.”

 

Nói xong, ba Hàn Thanh mang năm theo Hàn Thanh nhỏ và chạy ra ngoài.

 

Bùm!

 

Thanh xà ngang từ trên trân nhà bị cháy đột nhiên rơi xuống chắn ngang đường đi của hai ba con. Hàn Thanh nhỏ hoảng sợ, hơi nóng xông thẳng vào mặt, tưởng rằng lửa sẽ rơi vào mặt mình nhưng thân hình cao lớn của ba đã che lại, đỡ tất cả các tổn thương cho anh rồi.

 

Ba Hàn Thanh cảm thấy đầu óc choáng váng không biết mình đang ở đâu nữa, đang bảo vệ Hàn Thanh trong vòng tay, ngọn lửa xung quanh càng lúc càng dữ dội.

 

“Ba, ba!” Hàn Thanh đang gọi ông, ý thức của ba Hàn Thanh dần quay trở lại, vừa cúi đầu xuống liền thấy ánh mắt của con trai đầy vẻ lo lắng nhìn mình, sâu bên trong còn hiện lên vẻ áy náy cùng sự hoảng sợ tột cùng.

 

Không, làm sao ông có thể ngã xuống vào lúc này được chứ? Ông còn phải dẫn Hàn Thanh thoát ra ngoài, ông cũng không thể chết ở đây được, ông đã để Hàn Thanh cùng vợ mình sống rất vất vả, nếu như mình mà chết đi, vậy thì hai mẹ con cũng sẽ không có hy vọng gì nữa.

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1992: Lửa càng ngày càng lớn, Hàn Thanh sợ tới mức muốn báo ngay cho ba mình, ông ấy vừa tan làm về đang nghỉ ngơi trong phòng, vốn dĩ ban đầu anh muốn tự mình xử lý, ba mỗi ngày đều đi làm về rất muộn, hôm nay là đặc biệt đi làm về sớm để tổ chức sinh nhật cho mình, chỉ là trước khi sinh nhật còn chưa bắt đầu thì tranh thủ nghỉ ngơi một chút. Vì vậy Hàn Thanh không muốn quấy rầy ông ấy chút nào. Trong giấc ngủ, ba Hàn Thanh ngửi thấy mùi khét, lúc đầu chỉ là thoảng qua, sau đó mùi khét lẹt càng ngày càng rõ. Ông ấy thầm nghĩ, hôm nay vợ lại làm cháy đồ ăn sao? Chao ôi, bà rõ ràng không biết nấu ăn, nhưng lại luôn muốn học để nấu ăn cho ông, bà vốn là cô chủ nhà họ Hán, hàng ngày được kẻ hầu người hạ, mặc quần áo đẹp đẽ, ở một ngôi nhà lớn như Lửa càng ngày càng lớn, Hàn Thanh sợ tới mức muốn báo ngay cho ba mình, ông ấy vừa tan làm về đang nghỉ ngơi trong phòng, vốn dĩ ban đầu anh muốn tự mình xử lý, ba mỗi ngày đều đi làm về rất muộn, hôm nay là đặc biệt đi làm về sớm để tổ chức sinh nhật cho mình, chỉ là trước khi sinh nhật còn chưa bắt đầu thì tranh thủ nghỉ ngơi một chút. Vì vậy Hàn Thanh không muốn quấy rầy ông ấy chút nào. Trong giấc ngủ, ba Hàn Thanh ngửi thấy mùi khét, lúc đầu chỉ là thoảng qua, sau đó mùi khét lẹt càng ngày càng rõ. Ông ấy thầm nghĩ, hôm nay vợ lại làm cháy đồ ăn sao? Chao ôi, bà rõ ràng không biết nấu ăn, nhưng lại luôn muốn học để nấu ăn cho ông, bà vốn là cô chủ nhà họ Hán, hàng ngày được kẻ hầu người hạ, mặc quần áo đẹp đẽ, ở một ngôi nhà lớn như tay xoa xoa hai thái dương. Chuyện gì đã xảy ra với ông vậy? Sao đầu óc bỗng nhiên trở nên nặng trĩu thế này? Có thể là do gần đây tăng ca quá nhiều và không được nghỉ ngơi tốt chăng? Không, ông không thể ngã xuống bây giờ được, cả vợ và con trai đều đang dựa cả vào ông, hôm nay lại là sinh nhật của Hàn Thanh, không biết vợ ông đã mua bánh kem chưa. Nghĩ đến đây, ba Hàn Thanh lại cố đứng dậy đi ra ngoài, đầu càng ngày càng choáng váng nghiêm trọng, mỗi bước đi của anh ấy đều giống như giẫm phải bông, như thể giây tiếp theo sẽ ngã xuống ngay vậy. Nhưng là một người đàn ông, ba Hàn Thanh không thể để mình gục ngã được, cho đến khi ông mở cửa và nhìn thấy có ngọn lửa đang bùng khói lên nghi ngút và Hàn Thanh thì đang chuẩn bị bước vào phòng của mình, ông gần như sững người lại. “Trời ơi, có chuyện gì xảy ra thế này?” Hàn Thanh nhỏ đứng ở bên cạnh ngẩng đầu lên nhìn ông, vẻ mặt có chút lo lắng, kéo ống quần của ông: “Ba, ba, con, là do con sơ ý làm đổ cây nến, liền thành như vậy, nhưng con có nước, cũng không thể dập tắt được lửa” Cậu nói những lời này như thể hiện anh đã phạm một sai lầm lớn nghiêm trọng. Ba Hàn Thanh chưa bao giờ đánh con cả, cũng chưa khi nào nặng lời trách mắng, bây giờ nhìn thấy con trai tự trách mình nhiều như vậy, ông lập tức cảm thấy có chút khó chịu, nhưng cũng không thể an ủi anh vào lúc này được, nên chỉ có thể nói với anh: “Hàn Thanh, con trước tiên cứ đứng im đây chờ ba, để ba đi dập lửa nha” Đây là ngôi nhà họ sinh sống, nếu cháy hết thì tương lai họ sẽ phải sống ở đâu đây. Vì vậy ý nghĩ đầu tiên của ba Hàn Thanh là phải nhanh chóng chạy đến dập lửa, ông nhanh tay múc nước, tuy cảm thấy vô cùng chóng mặt và choáng váng nhưng ý chí kiên cường vẫn giúp ông có thể cầm cự được. Hàn Thanh nhỏ cũng ở bên cạnh hỗ trợ. Cuối cùng, ba Hàn Thanh cảm thấy mọi thứ trước mắt càng ngày càng tối sầm lại, ý thức cũng dần dần mờ đi, nhưng ngọn lửa trong nhà vẫn chưa được dập tắt, căn nhà này của họ có lẽ không thể cứu được nữa rồi. Sau khi ông nhận thấy khả năng này chắc chắn xảy ra, không được chậm trễ nữa, lập tức đi về phía Hàn Thanh nhỏ, nắm lấy tay anh: “Hàn Thanh, ngọn lửa quá lớn, với khả năng của chúng ta, không thể nào dập tắt lửa được. Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây thôi.” Nói xong, ba Hàn Thanh mang năm theo Hàn Thanh nhỏ và chạy ra ngoài. Bùm! Thanh xà ngang từ trên trân nhà bị cháy đột nhiên rơi xuống chắn ngang đường đi của hai ba con. Hàn Thanh nhỏ hoảng sợ, hơi nóng xông thẳng vào mặt, tưởng rằng lửa sẽ rơi vào mặt mình nhưng thân hình cao lớn của ba đã che lại, đỡ tất cả các tổn thương cho anh rồi. Ba Hàn Thanh cảm thấy đầu óc choáng váng không biết mình đang ở đâu nữa, đang bảo vệ Hàn Thanh trong vòng tay, ngọn lửa xung quanh càng lúc càng dữ dội. “Ba, ba!” Hàn Thanh đang gọi ông, ý thức của ba Hàn Thanh dần quay trở lại, vừa cúi đầu xuống liền thấy ánh mắt của con trai đầy vẻ lo lắng nhìn mình, sâu bên trong còn hiện lên vẻ áy náy cùng sự hoảng sợ tột cùng. Không, làm sao ông có thể ngã xuống vào lúc này được chứ? Ông còn phải dẫn Hàn Thanh thoát ra ngoài, ông cũng không thể chết ở đây được, ông đã để Hàn Thanh cùng vợ mình sống rất vất vả, nếu như mình mà chết đi, vậy thì hai mẹ con cũng sẽ không có hy vọng gì nữa.

Chương 1992