Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 1995
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1995: Tuy nhiên, khi mới bước đến gần cửa, một số người lại chần chừ, họ không dám bước tới. “Cái này, lửa lớn như vậy, nếu tiến vào liệu còn có thể thoát ra được không đây?” Một câu nói cất lên khiến những người khác cũng bắt đầu do dự. “Ừ, đám cháy này lớn quá, nếu anh xông vào chắc chắn sẽ rất nguy hiểm. Hay là chúng ta dập lửa trước?” “Hàn Thanh, cháu cứ đứng nguyên ở đó đi nhé, còn lại để cho các chú và các dì lo, được không?” Hàn Thanh tuy còn nhỏ nhưng cũng nhìn ra sự do dự của bọn họ, tuy rằng đã đứng ngay ở trước cửa, nhưng không có ai dám đi vào, ba Hàn Thanh ở bên trong vẫn đang phải chịu đựng sự đau đớn dày vò. Anh phản ứng nhanh chóng, xoay người định chạy vào trong, nhưng lại bị người lớn đứng gần đó giữ chặt lại: “Này, sao cháu lại không chịu nghe lời thế, lửa lớn như vậy không vào được đâu, để bị phỏng thì làm sao đây. Cố đợi ở đây đi, cháu không vào được nữa đâu” “Ba, ba còn ở trong mà!”Hàn Thanh nhỏ khó khăn vùng vây để chạy lại vào trong, nhưng người lớn cứ kéo lại, với sức lực lúc đó của cậu thật sự không thể thoát ra được. “Ba ơi! Ba ơi!” Hàn Thanh nhỏ không ngừng hét lên, có lẽ là bởi vì tiếng kêu khóc của anh quá thảm thiết và đáng thương, nên người lớn ở bên cạnh cũng có chút không chịu nổi. “Hay là, chúng ta hãy cứ đi vào xem thế nào đi. Ngay cả một đứa trẻ con còn vừa mới thoát được ra ngoài đó thôi.” “Đúng vậy, một đứa trẻ còn không biết sợ như thế. Thì chúng ta là người lớn, sẽ thật đáng chê trách nếu chúng ta lại sợ hãi” “Đi thôi, Hàn Thanh à, cháu ở đây đợi các chú nhé. Mọi người ngay bây giờ sẽ xông vào và giải cứu ba cháu” Một số người đàn ông đã xắn tay áo và sẵn sàng xông vào. Nhưng đúng lúc này, đội cứu hỏa đã xông đến và bao vây khu vực xảy ra hỏa hoạn. Và sau đó bắt đầu di tản những người xung quanh. Nhìn thấy những người đó vây quanh nhà mình, Hàn Thanh nhỏ lo lắng muốn chạy tới, gọi ba. Một chú lính cứu hỏa ngồi xổm xuống và ôm chầm lấy anh. “Cháu trai nhỏ à, bên trong có đám cháy rất lớn. Cháu không được chạy vào đâu, nếu không sẽ bị thương đấy” Nói xong, chú lính cứu hỏa chú ý đến đôi tay bỏng rộp đầy máu của Hàn Thanh: “Tại sao cháu lại bị thương như thế này?” “Bai Bal” Hàn Thanh nhỏ vẫn muốn chạy vào bên trong, chú lính cứu hỏa liền ý thức được cậu bé nói cái gì, sắc mặt trở nên sững sờ: “Ý của cháu là, ba cháu vẫn còn ở bên trong sao?” “Chú ơi, có thể cứu ba cháu không? Cháu cảm ơn chú nhiều lắm!” Là một người lính cứu hỏa, đối với yêu cầu này tất nhiên là không thể từ chối, anh ta ngay lập tức nghiêm túc nói: “Được rồi, chú sẽ đi vào để cứu ba của cháu, nhưng cháu phải hứa với chú, không được chạy lung tung, cháu hiểu không?” Hàn Thanh nhỏ gật đầu: “Cháu cám ơn chú, chú nhất định phải cứu ba cháu ra ngoài đấy.” Người lính cứu hỏa xác định chắc chắn rằng anh sẽ không chạy lung tung, rồi mới đứng dậy và thảo luận với một số đồng đội của mình, sau đó một số người đã đi vào để cứu người. Hàn Thanh nhỏ đứng sang một bên, anh cố gắng đứng ở nơi gần đám cháy nhất có thể mà vấn an toàn, anh muốn đứng ở đây đợi ba đi ra, ba anh đã dặn anh thoát ra ngoài trước để tìm người đến cứu ông ấy, và anh đã làm được rồi! Ba chắc chắn sẽ được cứu an toàn! Đúng lúc này, mẹ Hàn Thanh mua bánh ngọt đã quay trở về, trong tay bà ấy còn mang theo hộp bánh ngọt, từ xa thì nhìn thấy khói lửa bên này đã xông lên ngút trời, trong lòng nghi ngờ liền bước nhanh về phía đó, sau khi nhìn thấy ngọn lửa bốc lên từ nhà mình, đầu óc như có bom nổ một tiếng, quay cuồng suy sụp. Sau đó, bà ấy không thèm quan tâm đến cái gì nữa, trực tiếp lao tới đó. Phụt… Phía trước có ngọn lửa đang xông tới, Hàn Thanh đã ngửi thấy được mùi khét, đồng tử đột nhiên co rút lại, lúc này cơ thể vốn đang bất động nhanh chóng tránh sang một bên. Hơi thở trở nên gấp gáp, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, không khí và nhiệt độ xung quanh tăng lên. Trước mặt lúc thì toàn là lửa, lúc thì hình ảnh một số người hiện ra, lúc thì như có bóng tối vô tận bao trùm.
Chương 1995:
Tuy nhiên, khi mới bước đến gần cửa, một số người lại chần chừ, họ không dám bước tới.
“Cái này, lửa lớn như vậy, nếu tiến vào liệu còn có thể thoát ra được không đây?” Một câu nói cất lên khiến những người khác cũng bắt đầu do dự.
“Ừ, đám cháy này lớn quá, nếu anh xông vào chắc chắn sẽ rất nguy hiểm. Hay là chúng ta dập lửa trước?”
“Hàn Thanh, cháu cứ đứng nguyên ở đó đi nhé, còn lại để cho các chú và các dì lo, được không?”
Hàn Thanh tuy còn nhỏ nhưng cũng nhìn ra sự do dự của bọn họ, tuy rằng đã đứng ngay ở trước cửa, nhưng không có ai dám đi vào, ba Hàn Thanh ở bên trong vẫn đang phải chịu đựng sự đau đớn dày vò.
Anh phản ứng nhanh chóng, xoay người định chạy vào trong, nhưng lại bị người lớn đứng gần đó giữ chặt lại: “Này, sao cháu lại không chịu nghe lời thế, lửa lớn như vậy không vào được đâu, để bị phỏng thì làm sao đây. Cố đợi ở đây đi, cháu không vào được nữa đâu”
“Ba, ba còn ở trong mà!”Hàn Thanh nhỏ khó khăn vùng vây để chạy lại vào trong, nhưng người lớn cứ kéo lại, với sức lực lúc đó của cậu thật sự không thể thoát ra được.
“Ba ơi! Ba ơi!” Hàn Thanh nhỏ không ngừng hét lên, có lẽ là bởi vì tiếng kêu khóc của anh quá thảm thiết và đáng thương, nên người lớn ở bên cạnh cũng có chút không chịu nổi.
“Hay là, chúng ta hãy cứ đi vào xem thế nào đi. Ngay cả một đứa trẻ con còn vừa mới thoát được ra ngoài đó thôi.”
“Đúng vậy, một đứa trẻ còn không biết sợ như thế. Thì chúng ta là người lớn, sẽ thật đáng chê trách nếu chúng ta lại sợ hãi”
“Đi thôi, Hàn Thanh à, cháu ở đây đợi các chú nhé. Mọi người ngay bây giờ sẽ xông vào và giải cứu ba cháu”
Một số người đàn ông đã xắn tay áo và sẵn sàng xông vào. Nhưng đúng lúc này, đội cứu hỏa đã xông đến và bao vây khu vực xảy ra hỏa hoạn.
Và sau đó bắt đầu di tản những người xung quanh.
Nhìn thấy những người đó vây quanh nhà mình, Hàn Thanh nhỏ lo lắng muốn chạy tới, gọi ba.
Một chú lính cứu hỏa ngồi xổm xuống và ôm chầm lấy anh.
“Cháu trai nhỏ à, bên trong có đám cháy rất lớn. Cháu không được chạy vào đâu, nếu không sẽ bị thương đấy”
Nói xong, chú lính cứu hỏa chú ý đến đôi tay bỏng rộp đầy máu của Hàn Thanh: “Tại sao cháu lại bị thương như thế này?”
“Bai Bal”
Hàn Thanh nhỏ vẫn muốn chạy vào bên trong, chú lính cứu hỏa liền ý thức được cậu bé nói cái gì, sắc mặt trở nên sững sờ: “Ý của cháu là, ba cháu vẫn còn ở bên trong sao?”
“Chú ơi, có thể cứu ba cháu không? Cháu cảm ơn chú nhiều lắm!”
Là một người lính cứu hỏa, đối với yêu cầu này tất nhiên là không thể từ chối, anh ta ngay lập tức nghiêm túc nói: “Được rồi, chú sẽ đi vào để cứu ba của cháu, nhưng cháu phải hứa với chú, không được chạy lung tung, cháu hiểu không?”
Hàn Thanh nhỏ gật đầu: “Cháu cám ơn chú, chú nhất định phải cứu ba cháu ra ngoài đấy.”
Người lính cứu hỏa xác định chắc chắn rằng anh sẽ không chạy lung tung, rồi mới đứng dậy và thảo luận với một số đồng đội của mình, sau đó một số người đã đi vào để cứu người.
Hàn Thanh nhỏ đứng sang một bên, anh cố gắng đứng ở nơi gần đám cháy nhất có thể mà vấn an toàn, anh muốn đứng ở đây đợi ba đi ra, ba anh đã dặn anh thoát ra ngoài trước để tìm người đến cứu ông ấy, và anh đã làm được rồi! Ba chắc chắn sẽ được cứu an toàn!
Đúng lúc này, mẹ Hàn Thanh mua bánh ngọt đã quay trở về, trong tay bà ấy còn mang theo hộp bánh ngọt, từ xa thì nhìn thấy khói lửa bên này đã xông lên ngút trời, trong lòng nghi ngờ liền bước nhanh về phía đó, sau khi nhìn thấy ngọn lửa bốc lên từ nhà mình, đầu óc như có bom nổ một tiếng, quay cuồng suy sụp.
Sau đó, bà ấy không thèm quan tâm đến cái gì nữa, trực tiếp lao tới đó.
Phụt…
Phía trước có ngọn lửa đang xông tới, Hàn Thanh đã ngửi thấy được mùi khét, đồng tử đột nhiên co rút lại, lúc này cơ thể vốn đang bất động nhanh chóng tránh sang một bên.
Hơi thở trở nên gấp gáp, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, không khí và nhiệt độ xung quanh tăng lên. Trước mặt lúc thì toàn là lửa, lúc thì hình ảnh một số người hiện ra, lúc thì như có bóng tối vô tận bao trùm.
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1995: Tuy nhiên, khi mới bước đến gần cửa, một số người lại chần chừ, họ không dám bước tới. “Cái này, lửa lớn như vậy, nếu tiến vào liệu còn có thể thoát ra được không đây?” Một câu nói cất lên khiến những người khác cũng bắt đầu do dự. “Ừ, đám cháy này lớn quá, nếu anh xông vào chắc chắn sẽ rất nguy hiểm. Hay là chúng ta dập lửa trước?” “Hàn Thanh, cháu cứ đứng nguyên ở đó đi nhé, còn lại để cho các chú và các dì lo, được không?” Hàn Thanh tuy còn nhỏ nhưng cũng nhìn ra sự do dự của bọn họ, tuy rằng đã đứng ngay ở trước cửa, nhưng không có ai dám đi vào, ba Hàn Thanh ở bên trong vẫn đang phải chịu đựng sự đau đớn dày vò. Anh phản ứng nhanh chóng, xoay người định chạy vào trong, nhưng lại bị người lớn đứng gần đó giữ chặt lại: “Này, sao cháu lại không chịu nghe lời thế, lửa lớn như vậy không vào được đâu, để bị phỏng thì làm sao đây. Cố đợi ở đây đi, cháu không vào được nữa đâu” “Ba, ba còn ở trong mà!”Hàn Thanh nhỏ khó khăn vùng vây để chạy lại vào trong, nhưng người lớn cứ kéo lại, với sức lực lúc đó của cậu thật sự không thể thoát ra được. “Ba ơi! Ba ơi!” Hàn Thanh nhỏ không ngừng hét lên, có lẽ là bởi vì tiếng kêu khóc của anh quá thảm thiết và đáng thương, nên người lớn ở bên cạnh cũng có chút không chịu nổi. “Hay là, chúng ta hãy cứ đi vào xem thế nào đi. Ngay cả một đứa trẻ con còn vừa mới thoát được ra ngoài đó thôi.” “Đúng vậy, một đứa trẻ còn không biết sợ như thế. Thì chúng ta là người lớn, sẽ thật đáng chê trách nếu chúng ta lại sợ hãi” “Đi thôi, Hàn Thanh à, cháu ở đây đợi các chú nhé. Mọi người ngay bây giờ sẽ xông vào và giải cứu ba cháu” Một số người đàn ông đã xắn tay áo và sẵn sàng xông vào. Nhưng đúng lúc này, đội cứu hỏa đã xông đến và bao vây khu vực xảy ra hỏa hoạn. Và sau đó bắt đầu di tản những người xung quanh. Nhìn thấy những người đó vây quanh nhà mình, Hàn Thanh nhỏ lo lắng muốn chạy tới, gọi ba. Một chú lính cứu hỏa ngồi xổm xuống và ôm chầm lấy anh. “Cháu trai nhỏ à, bên trong có đám cháy rất lớn. Cháu không được chạy vào đâu, nếu không sẽ bị thương đấy” Nói xong, chú lính cứu hỏa chú ý đến đôi tay bỏng rộp đầy máu của Hàn Thanh: “Tại sao cháu lại bị thương như thế này?” “Bai Bal” Hàn Thanh nhỏ vẫn muốn chạy vào bên trong, chú lính cứu hỏa liền ý thức được cậu bé nói cái gì, sắc mặt trở nên sững sờ: “Ý của cháu là, ba cháu vẫn còn ở bên trong sao?” “Chú ơi, có thể cứu ba cháu không? Cháu cảm ơn chú nhiều lắm!” Là một người lính cứu hỏa, đối với yêu cầu này tất nhiên là không thể từ chối, anh ta ngay lập tức nghiêm túc nói: “Được rồi, chú sẽ đi vào để cứu ba của cháu, nhưng cháu phải hứa với chú, không được chạy lung tung, cháu hiểu không?” Hàn Thanh nhỏ gật đầu: “Cháu cám ơn chú, chú nhất định phải cứu ba cháu ra ngoài đấy.” Người lính cứu hỏa xác định chắc chắn rằng anh sẽ không chạy lung tung, rồi mới đứng dậy và thảo luận với một số đồng đội của mình, sau đó một số người đã đi vào để cứu người. Hàn Thanh nhỏ đứng sang một bên, anh cố gắng đứng ở nơi gần đám cháy nhất có thể mà vấn an toàn, anh muốn đứng ở đây đợi ba đi ra, ba anh đã dặn anh thoát ra ngoài trước để tìm người đến cứu ông ấy, và anh đã làm được rồi! Ba chắc chắn sẽ được cứu an toàn! Đúng lúc này, mẹ Hàn Thanh mua bánh ngọt đã quay trở về, trong tay bà ấy còn mang theo hộp bánh ngọt, từ xa thì nhìn thấy khói lửa bên này đã xông lên ngút trời, trong lòng nghi ngờ liền bước nhanh về phía đó, sau khi nhìn thấy ngọn lửa bốc lên từ nhà mình, đầu óc như có bom nổ một tiếng, quay cuồng suy sụp. Sau đó, bà ấy không thèm quan tâm đến cái gì nữa, trực tiếp lao tới đó. Phụt… Phía trước có ngọn lửa đang xông tới, Hàn Thanh đã ngửi thấy được mùi khét, đồng tử đột nhiên co rút lại, lúc này cơ thể vốn đang bất động nhanh chóng tránh sang một bên. Hơi thở trở nên gấp gáp, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, không khí và nhiệt độ xung quanh tăng lên. Trước mặt lúc thì toàn là lửa, lúc thì hình ảnh một số người hiện ra, lúc thì như có bóng tối vô tận bao trùm.