Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 2032

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 2032: Quá khứ Hà Liên Cảnh đã sống trong một môi trường bạo lực gia đình từ khi còn là một đứa trẻ. Ngay từ nhỏ anh ta đã cảm thấy có lỗi vì không bảo vệ được mẹ mình và về sau càng bắt đầu phãn uất với những hành vi bạo hành vợ con của người ba nghiện rượu. Mỗi lần anh ta nói với mẹ rằng không nên nhãn nhịn, cầu xin ông ta nữa, mẹ anh luôn bảo rằng: “Thằng bé ngốc, nếu mẹ không chăm sóc cho ông ấy chu đáo để có sức làm việc thì hai mẹ con ta biết sống sao đây?” “Mẹ, con sẽ cố gắng đi kiếm tiền để trang trải. Chúng ta rời khỏi ngôi nhà này được không?” Mẹ ôm chặt lấy anh, nước mắt lưng tròng, trong giọng nói ẩn chứa sự bất lực. “Liên Cảnh, đừng nói những điều này trước mặt ba con, nếu không ông ấy lại tức giận nữa, mẹ không có việc gì đâu, trước kia ba con cũng từng rất tốt với mẹ, chỉ là hiện tại vì bệnh tật nên tính cách của ông ấy có thay đổi một chút, chúng ta phải tin rằng ba con rồi sẽ trở lại như trước kia được không con?” Lúc đó, cậu bé Hà Liên Cảnh thực sự tin những gì mẹ mình nói bởi dù sao, cậu vẫn còn là một đứa con nít ngây thơ và nghĩ rằng ba mình thực sự sẽ thay đổi. Và sau đó, ông ấy đã thực sự thay đổi một cách bất ngờ, ông ta bắt đầu ngoại tình, có đủ loại phụ nữ bên ngoài. Lúc đầu, mẹ anh cũng không phát hiện ra, chuyện chỉ bắt đầu bại lộ khi có vài lân mẹ phát hiện mấy vết son lạ trên cổ áo. Một thời gian sau đó, bỗng có một người phụ nữ trực tiếp tìm tới cửa, lúc đó anh trốn ở bên ngoài nghe được rõ ràng cuộc đối thoại giữa hai người. Người phụ nữ nói với mẹ: “Nghe nói cô vẫn còn mặt dày đeo bám anh ấy chưa chịu ly hôn? Cô biết không, anh ấy nói với tôi hiện giờ anh ấy đã chán ngấy cô rồi, lấy cô không bao lâu, anh ấy đã cảm thấy thật ghê tởm, ngay cả những đứa con do cô sinh ra cũng làm cho anh ấy chán ghét liếc nhìn một cái” “Tại sao cô lại cứ cố chấp không chịu ly hôn cơ chứ? Hay phải chăng vì cô sợ sau khi ly hôn sẽ không thể nuôi được bản thân và con cái?” Sắc mặt mẹ tái mét và run rẩy khi nghe những lời người phụ nữ đó nói. “Cô…Cô đang nói nhảm cái gì vậy?” “Bà chị à, tôi không có thời gian nói nhảm với chị đâu. Chồng chị đã hứa với tôi không lâu sau anh ấy sẽ cưới tôi, giờ chị chỉ là một người phụ nữ già nua, xấu xí mà thôi, anh ấy đã quá chán nản chị rôi. Nếu chị biết điều thì nhanh chóng đồng ý ly hôn, tránh xa khỏi cuộc đời của anh ấy” “À quên nữa..” Người phụ nữ tươi cười mỉa mai nhìn mẹ anh. “Tôi đã có thai với anh ấy rồi, cô nhanh chóng biết điều mà ly hôn với anh ấy đi, ít ra tôi còn nể tình cho mẹ con cô vài đồng tiền coi như là chỉ phí cô chăm sóc anh ấy bao lâu nay, còn nếu cô cứ kéo dài như thế thì một cắc cũng đừng hòng” Sau khi người phụ nữ đi khỏi, Hà Liên Cảnh chạy ra và nép vào vòng tay của mẹ: “Mẹ, dù gì ông ta cũng không cần chúng ta nữa, chúng ta rời đi nơi khác sống được không?” Nhưng mẹ của anh ta vẫn luôn chần chừ, cố chấp tin rằng người đàn ông đó một ngày nào đó sẽ thay đổi. Buổi tối khi ba anh ta trở về, mẹ anh lại đi cầu xin ông ta hãy nghĩ lại vì gia đình, anh ta lén lút nhìn qua khe cửa và thấy mẹ đang quỳ trên mặt đất, mặt mũi bị tát sưng đỏ, đầu thì bê bết máu. Anh ta nắm chặt tay đầy căm hận, môi dưới suýt chút nữa bị anh cắn nát. Anh ấy không hiểu tại sao mẹ anh lại cứ cố chấp với người đàn ông đó như vậy. “Mẹ, ông ta không xứng đáng để mẹ van xin như vậy đâu” Hai vợ chồng kinh ngạc quay đầu lại, mẹ vội vàng chạy tới, ôm lấy anh: “Liên Cảnh, nhanh về phòng đi con” “Mẹ à, chúng ta không cần cầu xin ông ta!” Anh nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt nhìn chằm chằm người đàn ông mang danh nghĩa là “ba của mình.” “Ông không xứng đáng làm cha của tôi!” Người đàn ông nghe thấy thế liền không nể tình gì giáng một cú đánh xuống đầu người vợ của mình. “Con đàn bà hôi hám kia, đây là tất cả những gì cô dạy cho nó sao, cái gan nào của cô còn dám dạy nó chống đối lại ba của mình vậy. Nói tôi nghe thử hửm…

Chương 2032:

 

Quá khứ Hà Liên Cảnh đã sống trong một môi trường bạo lực gia đình từ khi còn là một đứa trẻ.

 

Ngay từ nhỏ anh ta đã cảm thấy có lỗi vì không bảo vệ được mẹ mình và về sau càng bắt đầu phãn uất với những hành vi bạo hành vợ con của người ba nghiện rượu.

 

Mỗi lần anh ta nói với mẹ rằng không nên nhãn nhịn, cầu xin ông ta nữa, mẹ anh luôn bảo rằng: “Thằng bé ngốc, nếu mẹ không chăm sóc cho ông ấy chu đáo để có sức làm việc thì hai mẹ con ta biết sống sao đây?”

 

“Mẹ, con sẽ cố gắng đi kiếm tiền để trang trải.

 

Chúng ta rời khỏi ngôi nhà này được không?”

 

Mẹ ôm chặt lấy anh, nước mắt lưng tròng, trong giọng nói ẩn chứa sự bất lực.

 

“Liên Cảnh, đừng nói những điều này trước mặt ba con, nếu không ông ấy lại tức giận nữa, mẹ không có việc gì đâu, trước kia ba con cũng từng rất tốt với mẹ, chỉ là hiện tại vì bệnh tật nên tính cách của ông ấy có thay đổi một chút, chúng ta phải tin rằng ba con rồi sẽ trở lại như trước kia được không con?”

 

Lúc đó, cậu bé Hà Liên Cảnh thực sự tin những gì mẹ mình nói bởi dù sao, cậu vẫn còn là một đứa con nít ngây thơ và nghĩ rằng ba mình thực sự sẽ thay đổi. Và sau đó, ông ấy đã thực sự thay đổi một cách bất ngờ, ông ta bắt đầu ngoại tình, có đủ loại phụ nữ bên ngoài. Lúc đầu, mẹ anh cũng không phát hiện ra, chuyện chỉ bắt đầu bại lộ khi có vài lân mẹ phát hiện mấy vết son lạ trên cổ áo.

 

Một thời gian sau đó, bỗng có một người phụ nữ trực tiếp tìm tới cửa, lúc đó anh trốn ở bên ngoài nghe được rõ ràng cuộc đối thoại giữa hai người.

 

Người phụ nữ nói với mẹ: “Nghe nói cô vẫn còn mặt dày đeo bám anh ấy chưa chịu ly hôn?

 

Cô biết không, anh ấy nói với tôi hiện giờ anh ấy đã chán ngấy cô rồi, lấy cô không bao lâu, anh ấy đã cảm thấy thật ghê tởm, ngay cả những đứa con do cô sinh ra cũng làm cho anh ấy chán ghét liếc nhìn một cái”

 

“Tại sao cô lại cứ cố chấp không chịu ly hôn cơ chứ? Hay phải chăng vì cô sợ sau khi ly hôn sẽ không thể nuôi được bản thân và con cái?”

 

Sắc mặt mẹ tái mét và run rẩy khi nghe những lời người phụ nữ đó nói.

 

“Cô…Cô đang nói nhảm cái gì vậy?”

 

“Bà chị à, tôi không có thời gian nói nhảm với chị đâu. Chồng chị đã hứa với tôi không lâu sau anh ấy sẽ cưới tôi, giờ chị chỉ là một người phụ nữ già nua, xấu xí mà thôi, anh ấy đã quá chán nản chị rôi. Nếu chị biết điều thì nhanh chóng đồng ý ly hôn, tránh xa khỏi cuộc đời của anh ấy”

 

“À quên nữa..”

 

Người phụ nữ tươi cười mỉa mai nhìn mẹ anh.

 

“Tôi đã có thai với anh ấy rồi, cô nhanh chóng biết điều mà ly hôn với anh ấy đi, ít ra tôi còn nể tình cho mẹ con cô vài đồng tiền coi như là chỉ phí cô chăm sóc anh ấy bao lâu nay, còn nếu cô cứ kéo dài như thế thì một cắc cũng đừng hòng”

 

Sau khi người phụ nữ đi khỏi, Hà Liên Cảnh chạy ra và nép vào vòng tay của mẹ: “Mẹ, dù gì ông ta cũng không cần chúng ta nữa, chúng ta rời đi nơi khác sống được không?”

 

Nhưng mẹ của anh ta vẫn luôn chần chừ, cố chấp tin rằng người đàn ông đó một ngày nào đó sẽ thay đổi.

 

Buổi tối khi ba anh ta trở về, mẹ anh lại đi cầu xin ông ta hãy nghĩ lại vì gia đình, anh ta lén lút nhìn qua khe cửa và thấy mẹ đang quỳ trên mặt đất, mặt mũi bị tát sưng đỏ, đầu thì bê bết máu.

 

Anh ta nắm chặt tay đầy căm hận, môi dưới suýt chút nữa bị anh cắn nát.

 

Anh ấy không hiểu tại sao mẹ anh lại cứ cố chấp với người đàn ông đó như vậy.

 

“Mẹ, ông ta không xứng đáng để mẹ van xin như vậy đâu”

 

Hai vợ chồng kinh ngạc quay đầu lại, mẹ vội vàng chạy tới, ôm lấy anh: “Liên Cảnh, nhanh về phòng đi con”

 

“Mẹ à, chúng ta không cần cầu xin ông ta!”

 

Anh nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt nhìn chằm chằm người đàn ông mang danh nghĩa là “ba của mình.”

 

“Ông không xứng đáng làm cha của tôi!”

 

Người đàn ông nghe thấy thế liền không nể tình gì giáng một cú đánh xuống đầu người vợ của mình.

 

“Con đàn bà hôi hám kia, đây là tất cả những gì cô dạy cho nó sao, cái gan nào của cô còn dám dạy nó chống đối lại ba của mình vậy. Nói tôi nghe thử hửm…

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 2032: Quá khứ Hà Liên Cảnh đã sống trong một môi trường bạo lực gia đình từ khi còn là một đứa trẻ. Ngay từ nhỏ anh ta đã cảm thấy có lỗi vì không bảo vệ được mẹ mình và về sau càng bắt đầu phãn uất với những hành vi bạo hành vợ con của người ba nghiện rượu. Mỗi lần anh ta nói với mẹ rằng không nên nhãn nhịn, cầu xin ông ta nữa, mẹ anh luôn bảo rằng: “Thằng bé ngốc, nếu mẹ không chăm sóc cho ông ấy chu đáo để có sức làm việc thì hai mẹ con ta biết sống sao đây?” “Mẹ, con sẽ cố gắng đi kiếm tiền để trang trải. Chúng ta rời khỏi ngôi nhà này được không?” Mẹ ôm chặt lấy anh, nước mắt lưng tròng, trong giọng nói ẩn chứa sự bất lực. “Liên Cảnh, đừng nói những điều này trước mặt ba con, nếu không ông ấy lại tức giận nữa, mẹ không có việc gì đâu, trước kia ba con cũng từng rất tốt với mẹ, chỉ là hiện tại vì bệnh tật nên tính cách của ông ấy có thay đổi một chút, chúng ta phải tin rằng ba con rồi sẽ trở lại như trước kia được không con?” Lúc đó, cậu bé Hà Liên Cảnh thực sự tin những gì mẹ mình nói bởi dù sao, cậu vẫn còn là một đứa con nít ngây thơ và nghĩ rằng ba mình thực sự sẽ thay đổi. Và sau đó, ông ấy đã thực sự thay đổi một cách bất ngờ, ông ta bắt đầu ngoại tình, có đủ loại phụ nữ bên ngoài. Lúc đầu, mẹ anh cũng không phát hiện ra, chuyện chỉ bắt đầu bại lộ khi có vài lân mẹ phát hiện mấy vết son lạ trên cổ áo. Một thời gian sau đó, bỗng có một người phụ nữ trực tiếp tìm tới cửa, lúc đó anh trốn ở bên ngoài nghe được rõ ràng cuộc đối thoại giữa hai người. Người phụ nữ nói với mẹ: “Nghe nói cô vẫn còn mặt dày đeo bám anh ấy chưa chịu ly hôn? Cô biết không, anh ấy nói với tôi hiện giờ anh ấy đã chán ngấy cô rồi, lấy cô không bao lâu, anh ấy đã cảm thấy thật ghê tởm, ngay cả những đứa con do cô sinh ra cũng làm cho anh ấy chán ghét liếc nhìn một cái” “Tại sao cô lại cứ cố chấp không chịu ly hôn cơ chứ? Hay phải chăng vì cô sợ sau khi ly hôn sẽ không thể nuôi được bản thân và con cái?” Sắc mặt mẹ tái mét và run rẩy khi nghe những lời người phụ nữ đó nói. “Cô…Cô đang nói nhảm cái gì vậy?” “Bà chị à, tôi không có thời gian nói nhảm với chị đâu. Chồng chị đã hứa với tôi không lâu sau anh ấy sẽ cưới tôi, giờ chị chỉ là một người phụ nữ già nua, xấu xí mà thôi, anh ấy đã quá chán nản chị rôi. Nếu chị biết điều thì nhanh chóng đồng ý ly hôn, tránh xa khỏi cuộc đời của anh ấy” “À quên nữa..” Người phụ nữ tươi cười mỉa mai nhìn mẹ anh. “Tôi đã có thai với anh ấy rồi, cô nhanh chóng biết điều mà ly hôn với anh ấy đi, ít ra tôi còn nể tình cho mẹ con cô vài đồng tiền coi như là chỉ phí cô chăm sóc anh ấy bao lâu nay, còn nếu cô cứ kéo dài như thế thì một cắc cũng đừng hòng” Sau khi người phụ nữ đi khỏi, Hà Liên Cảnh chạy ra và nép vào vòng tay của mẹ: “Mẹ, dù gì ông ta cũng không cần chúng ta nữa, chúng ta rời đi nơi khác sống được không?” Nhưng mẹ của anh ta vẫn luôn chần chừ, cố chấp tin rằng người đàn ông đó một ngày nào đó sẽ thay đổi. Buổi tối khi ba anh ta trở về, mẹ anh lại đi cầu xin ông ta hãy nghĩ lại vì gia đình, anh ta lén lút nhìn qua khe cửa và thấy mẹ đang quỳ trên mặt đất, mặt mũi bị tát sưng đỏ, đầu thì bê bết máu. Anh ta nắm chặt tay đầy căm hận, môi dưới suýt chút nữa bị anh cắn nát. Anh ấy không hiểu tại sao mẹ anh lại cứ cố chấp với người đàn ông đó như vậy. “Mẹ, ông ta không xứng đáng để mẹ van xin như vậy đâu” Hai vợ chồng kinh ngạc quay đầu lại, mẹ vội vàng chạy tới, ôm lấy anh: “Liên Cảnh, nhanh về phòng đi con” “Mẹ à, chúng ta không cần cầu xin ông ta!” Anh nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt nhìn chằm chằm người đàn ông mang danh nghĩa là “ba của mình.” “Ông không xứng đáng làm cha của tôi!” Người đàn ông nghe thấy thế liền không nể tình gì giáng một cú đánh xuống đầu người vợ của mình. “Con đàn bà hôi hám kia, đây là tất cả những gì cô dạy cho nó sao, cái gan nào của cô còn dám dạy nó chống đối lại ba của mình vậy. Nói tôi nghe thử hửm…

Chương 2032