Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 2109: Chương 2109

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Đợi đến sau nửa đêm, Tiêu Túc mới bỏ qua cho cô, cô mệt mỏi nghiêng đầu liền ngủ, cái gì cũng không lo được.Chỉ là trong mơ, thỉnh thoảng cảm giác được có người cầm khăn nóng lau sạch trên người cô, động tác vô cùng dịu dàng, hơn nữa nhiệt độ khăn lông cũng vừa đủ.Thế là Giang Tiểu Bạch ngủ càng sâu.Đợi sau khi cô tỉnh ngủ thì đã là chiều hôm sau.Cô mệt mỏi đến ngón tay cũng chẳng muốn động, đáng sợ là bụng còn đói, lúc nằm trên giường cái bụng luôn thỉnh thoáng phát ra tiếng vang ùng ục ùng ục, thật sự có cảm giác hơi đói đến choáng đầu hoa mắt.Nhưng cô trừ đói bụng ra, cô cũng quá mệt mỏi, cho nên Giang Tiểu Bạch vẫn nằm đó, khẽ híp mắt lại.Mãi đến lúc Tiêu Túc đẩy cửa đi vào, nghe bụng cô đang kêu.“Tỉnh rồi? Đói bụng hả?”Trông thấy Tiêu Túc, ánh mắt Giang Tiểu Bạch lập tức thay đổi mấy phần, giống như kẻ thù đang nhìn chằm chằm anh.Đều do tên khốn kiếp này, nếu không phải anh, mình không đến mức không cử động được.Nghĩ tới đây, Giang Tiểu Bạch cũng không thèm liếc nhìn anh một cái, nhắm mắt lại không để ý tới anh.“Anh nấu cháo, em ăn không?”Nghe nói thế, Giang Tiểu Bạch lần nữa mở to mắt, hừ một tiếng: “Anh đút em mới ăn cơ.”Thế là Tiêu Túc quay người ra ngoài, thừa dịp lúc anh đi ra, Giang Tiểu Bạch lại nhắm mắt nghỉ ngơi, mãi đến lúc cô nghe được mùi thơm thức ăn.Cô mở to mắt, ánh mắt lom lom nhìn Tiêu Túc đi đến gần mình.Sau đó Tiêu Túc đỡ cô, bắt đầu đút cô ăn cháo, sau khi Giang Tiểu Bạch ăn được nửa bát mới khôi phục chút sức sống, lời nói lại nhiều hơn.“Có phải em dậy muộn quá, ba mẹ sẽ trách em hay không?”Nghe nói thế, Tiêu Húc mấp máy môi, lỗ tai ửng đỏ nói: “Có lẽ sẽ không, dù sao tình huống đặc biệt”Giang Tiểu Bạch không nhịn được vươn tay nhéo cánh tay Tiêu Túc một cái: “Đều tại anh, anh cũng không phải lần đầu ăn mặn, cần gì phải tỏ ra giống như chừng ăn thịt vậy hả?”“Khu… Tiêu Túc đưa tay che môi mình lại ho nhẹ một tiếng, còn không phải bởi vì trông thấy cô mặc áo cưới, lúc ấy Tiêu Túc không nhịn được, vẫn cố nhẫn nhịn.“Ăn thêm một chút”“Được.Giang Tiểu Bạch ăn xong bát cháo, vẫn cảm thấy đói, cho nên trước khi Tiêu Túc lại đi múc cháo, cô oán hận kéo tay anh qua dùng miệng cắn.Cô cố ý dùng sức, có lòng muốn phản kích lại vì đêm qua anh bắt nạt cô.Ai biết một giây sau, Tiêu Túc đặt bát lại trên ghế, đẩy cô ngã xuống giường.“A, anh làm gì, nổi điên gì đó?”Tiêu Túc nghiêm túc nhìn chằm chằm cô: “Em đang dụ dỗ anh”Giang Tiểu Bạch: “Em nào có?”Cô xin thề, cô thật sự chính là muốn báo thù Tiêu Túc, cắn anh một cái, chỉ chẳng qua lại sợ anh bị thương, cho nên chỉ cắn đau anh, không có cắn tay anh chảy máu, vậy cũng là dụ dỗ?“Có.’ Tiêu Túc nghiêm túc nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Vậy cũng là có, cho nên em tốt nhất đừng trêu anh, dù sao chúng ta bây giờ là vợ chồng, hợp pháp đấy”Giang Tiểu Bạch tức giận ngước cổ nói: “Em mệt lắm rồi, vậy anh dứt khoát làm mệt chết em đi”Nói thì nói thế, nhưng thấy cô mệt mỏi ngay cả cử động cũng không muốn động, Tiêu Túc vẫn hơi đau lòng, thế là không tiếp tục nữa, còn đưa tay kéo cô ngồi dậy nói: “Dọa em một chút thôi, ăn thêm một bát nhé?”“Vâng”.

Đợi đến sau nửa đêm, Tiêu Túc mới bỏ qua cho cô, cô mệt mỏi nghiêng đầu liền ngủ, cái gì cũng không lo được.

Chỉ là trong mơ, thỉnh thoảng cảm giác được có người cầm khăn nóng lau sạch trên người cô, động tác vô cùng dịu dàng, hơn nữa nhiệt độ khăn lông cũng vừa đủ.

Thế là Giang Tiểu Bạch ngủ càng sâu.

Đợi sau khi cô tỉnh ngủ thì đã là chiều hôm sau.

Cô mệt mỏi đến ngón tay cũng chẳng muốn động, đáng sợ là bụng còn đói, lúc nằm trên giường cái bụng luôn thỉnh thoáng phát ra tiếng vang ùng ục ùng ục, thật sự có cảm giác hơi đói đến choáng đầu hoa mắt.

Nhưng cô trừ đói bụng ra, cô cũng quá mệt mỏi, cho nên Giang Tiểu Bạch vẫn nằm đó, khẽ híp mắt lại.

Mãi đến lúc Tiêu Túc đẩy cửa đi vào, nghe bụng cô đang kêu.

“Tỉnh rồi? Đói bụng hả?”

Trông thấy Tiêu Túc, ánh mắt Giang Tiểu Bạch lập tức thay đổi mấy phần, giống như kẻ thù đang nhìn chằm chằm anh.

Đều do tên khốn kiếp này, nếu không phải anh, mình không đến mức không cử động được.

Nghĩ tới đây, Giang Tiểu Bạch cũng không thèm liếc nhìn anh một cái, nhắm mắt lại không để ý tới anh.

“Anh nấu cháo, em ăn không?”

Nghe nói thế, Giang Tiểu Bạch lần nữa mở to mắt, hừ một tiếng: “Anh đút em mới ăn cơ.”

Thế là Tiêu Túc quay người ra ngoài, thừa dịp lúc anh đi ra, Giang Tiểu Bạch lại nhắm mắt nghỉ ngơi, mãi đến lúc cô nghe được mùi thơm thức ăn.

Cô mở to mắt, ánh mắt lom lom nhìn Tiêu Túc đi đến gần mình.

Sau đó Tiêu Túc đỡ cô, bắt đầu đút cô ăn cháo, sau khi Giang Tiểu Bạch ăn được nửa bát mới khôi phục chút sức sống, lời nói lại nhiều hơn.

“Có phải em dậy muộn quá, ba mẹ sẽ trách em hay không?”

Nghe nói thế, Tiêu Húc mấp máy môi, lỗ tai ửng đỏ nói: “Có lẽ sẽ không, dù sao tình huống đặc biệt”

Giang Tiểu Bạch không nhịn được vươn tay nhéo cánh tay Tiêu Túc một cái: “Đều tại anh, anh cũng không phải lần đầu ăn mặn, cần gì phải tỏ ra giống như chừng ăn thịt vậy hả?”

“Khu… Tiêu Túc đưa tay che môi mình lại ho nhẹ một tiếng, còn không phải bởi vì trông thấy cô mặc áo cưới, lúc ấy Tiêu Túc không nhịn được, vẫn cố nhẫn nhịn.

“Ăn thêm một chút”

“Được.

Giang Tiểu Bạch ăn xong bát cháo, vẫn cảm thấy đói, cho nên trước khi Tiêu Túc lại đi múc cháo, cô oán hận kéo tay anh qua dùng miệng cắn.

Cô cố ý dùng sức, có lòng muốn phản kích lại vì đêm qua anh bắt nạt cô.

Ai biết một giây sau, Tiêu Túc đặt bát lại trên ghế, đẩy cô ngã xuống giường.

“A, anh làm gì, nổi điên gì đó?”

Tiêu Túc nghiêm túc nhìn chằm chằm cô: “Em đang dụ dỗ anh”

Giang Tiểu Bạch: “Em nào có?”

Cô xin thề, cô thật sự chính là muốn báo thù Tiêu Túc, cắn anh một cái, chỉ chẳng qua lại sợ anh bị thương, cho nên chỉ cắn đau anh, không có cắn tay anh chảy máu, vậy cũng là dụ dỗ?

“Có.’ Tiêu Túc nghiêm túc nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Vậy cũng là có, cho nên em tốt nhất đừng trêu anh, dù sao chúng ta bây giờ là vợ chồng, hợp pháp đấy”

Giang Tiểu Bạch tức giận ngước cổ nói: “Em mệt lắm rồi, vậy anh dứt khoát làm mệt chết em đi”

Nói thì nói thế, nhưng thấy cô mệt mỏi ngay cả cử động cũng không muốn động, Tiêu Túc vẫn hơi đau lòng, thế là không tiếp tục nữa, còn đưa tay kéo cô ngồi dậy nói: “Dọa em một chút thôi, ăn thêm một bát nhé?”

“Vâng”.

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Đợi đến sau nửa đêm, Tiêu Túc mới bỏ qua cho cô, cô mệt mỏi nghiêng đầu liền ngủ, cái gì cũng không lo được.Chỉ là trong mơ, thỉnh thoảng cảm giác được có người cầm khăn nóng lau sạch trên người cô, động tác vô cùng dịu dàng, hơn nữa nhiệt độ khăn lông cũng vừa đủ.Thế là Giang Tiểu Bạch ngủ càng sâu.Đợi sau khi cô tỉnh ngủ thì đã là chiều hôm sau.Cô mệt mỏi đến ngón tay cũng chẳng muốn động, đáng sợ là bụng còn đói, lúc nằm trên giường cái bụng luôn thỉnh thoáng phát ra tiếng vang ùng ục ùng ục, thật sự có cảm giác hơi đói đến choáng đầu hoa mắt.Nhưng cô trừ đói bụng ra, cô cũng quá mệt mỏi, cho nên Giang Tiểu Bạch vẫn nằm đó, khẽ híp mắt lại.Mãi đến lúc Tiêu Túc đẩy cửa đi vào, nghe bụng cô đang kêu.“Tỉnh rồi? Đói bụng hả?”Trông thấy Tiêu Túc, ánh mắt Giang Tiểu Bạch lập tức thay đổi mấy phần, giống như kẻ thù đang nhìn chằm chằm anh.Đều do tên khốn kiếp này, nếu không phải anh, mình không đến mức không cử động được.Nghĩ tới đây, Giang Tiểu Bạch cũng không thèm liếc nhìn anh một cái, nhắm mắt lại không để ý tới anh.“Anh nấu cháo, em ăn không?”Nghe nói thế, Giang Tiểu Bạch lần nữa mở to mắt, hừ một tiếng: “Anh đút em mới ăn cơ.”Thế là Tiêu Túc quay người ra ngoài, thừa dịp lúc anh đi ra, Giang Tiểu Bạch lại nhắm mắt nghỉ ngơi, mãi đến lúc cô nghe được mùi thơm thức ăn.Cô mở to mắt, ánh mắt lom lom nhìn Tiêu Túc đi đến gần mình.Sau đó Tiêu Túc đỡ cô, bắt đầu đút cô ăn cháo, sau khi Giang Tiểu Bạch ăn được nửa bát mới khôi phục chút sức sống, lời nói lại nhiều hơn.“Có phải em dậy muộn quá, ba mẹ sẽ trách em hay không?”Nghe nói thế, Tiêu Húc mấp máy môi, lỗ tai ửng đỏ nói: “Có lẽ sẽ không, dù sao tình huống đặc biệt”Giang Tiểu Bạch không nhịn được vươn tay nhéo cánh tay Tiêu Túc một cái: “Đều tại anh, anh cũng không phải lần đầu ăn mặn, cần gì phải tỏ ra giống như chừng ăn thịt vậy hả?”“Khu… Tiêu Túc đưa tay che môi mình lại ho nhẹ một tiếng, còn không phải bởi vì trông thấy cô mặc áo cưới, lúc ấy Tiêu Túc không nhịn được, vẫn cố nhẫn nhịn.“Ăn thêm một chút”“Được.Giang Tiểu Bạch ăn xong bát cháo, vẫn cảm thấy đói, cho nên trước khi Tiêu Túc lại đi múc cháo, cô oán hận kéo tay anh qua dùng miệng cắn.Cô cố ý dùng sức, có lòng muốn phản kích lại vì đêm qua anh bắt nạt cô.Ai biết một giây sau, Tiêu Túc đặt bát lại trên ghế, đẩy cô ngã xuống giường.“A, anh làm gì, nổi điên gì đó?”Tiêu Túc nghiêm túc nhìn chằm chằm cô: “Em đang dụ dỗ anh”Giang Tiểu Bạch: “Em nào có?”Cô xin thề, cô thật sự chính là muốn báo thù Tiêu Túc, cắn anh một cái, chỉ chẳng qua lại sợ anh bị thương, cho nên chỉ cắn đau anh, không có cắn tay anh chảy máu, vậy cũng là dụ dỗ?“Có.’ Tiêu Túc nghiêm túc nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Vậy cũng là có, cho nên em tốt nhất đừng trêu anh, dù sao chúng ta bây giờ là vợ chồng, hợp pháp đấy”Giang Tiểu Bạch tức giận ngước cổ nói: “Em mệt lắm rồi, vậy anh dứt khoát làm mệt chết em đi”Nói thì nói thế, nhưng thấy cô mệt mỏi ngay cả cử động cũng không muốn động, Tiêu Túc vẫn hơi đau lòng, thế là không tiếp tục nữa, còn đưa tay kéo cô ngồi dậy nói: “Dọa em một chút thôi, ăn thêm một bát nhé?”“Vâng”.

Chương 2109: Chương 2109