Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 2126: Chương 2126
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… “Tại sao không có chứ? Ở thời cổ đại không phải mọi người đều có mai mối trước sao? Thậm chí còn có chuyện lập hôn ước trước khi sinh ra, huống hồ chúng ta chỉ giới thiệu cho thằng bé mà thôi chứ không phải bảo thằng bé cưới, để hai đứa ở bên nhau làm thanh mai trúc mã, nói không chừng sau này sẽ thành đôi”Nói thật là hợp lý, Hàn Minh Thư vậy mà không cách nào phản bác được.“Em cảm thấy vẫn chưa được, chuyện này nếu nói ra thì sẽ hoàn toàn không giống như vậy”“Vậy chỉ giới thiệu cho hai đứa quen biết làm bạn cùng chơi với nhau chứ không nói chuyện đối tượng”Bởi vì bị Hàn Minh Thư phủ nhận cho nên Dạ Âu Thần lập tức đổi lí do thoái thác khác, Hàn Minh Thư nhìn Dạ Âu Thần thấy đáy mắt của anh tràn đầy vẻ cố chấp, xem ra anh chưa tới Hoàng Hà thì sẽ không hết hy vọng.Làm bạn cùng chơi có vẻ dễ chấp nhận hơn là hẹn hò?“Lúc đi học không phải thằng bé cũng ngôi cùng bàn với bạn nữ sao?Thằng bé quen thêm nhiều bạn nữ thì sao chứ? Chẳng lẽ em không hy vọng Đậu Nành có thêm nhiều lựa chọn sao?”Làm một người mẹ thực ra Hàn Minh Thư chưa từng nghĩ tới vấn đề này, không phải là cô không muốn mà là chưa tới lúc, bởi vì ít nhất mười năm nữa mới phải nghĩ tới chuyện này cho nên Hàn Minh Thư chưa từng suy nghĩ về vấn đề này.Bây giờ Dạ Âu Thần đột nhiên hỏi như thế làm cho cô thật sự không biết phải làm sao bây giờ.Có lẽ là nhìn thấy vẻ xoắn xuýt của cô nên Dạ Âu Thần nắm chặt tay của cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau, giọng nói chậm chạp lại trầm thấp kèm theo vẻ hướng dẫn.“Anh cũng là ba của thằng bé, mặc dù anh ghen nhưng không đến mức sẽ hại thằng bé, anh chỉ muốn cho thằng bé có thêm nhiều không gian hoạt động mà thôi.Huống hồ cả ngày thằng bé cứ quấn em ỷ lại em như vậy cũng không tốt, mỗi ngày em phải chia thời gian cho anh rồi lại phải chia cho Đậu Nành còn có Giá Đỗ Nhỏ, như vậy em sẽ rất mệt mỏi.Nếu như thằng bé không quấn em thì sau này em cũng có thể có thêm thời gian để ở bên cạnh Giá Đỗ Nhỏ, hử?”Hàn Minh Thư thật sự bị cám dỗ bởi những gì anh nói.Đậu Nành quả thực rất dính cô, nhưng mà bản thân cô cảm thấy không có gì, bản thân cô cũng cảm thấy Đậu Nành hẳn là nên giao tiếp với những người khác và kết bạn nhiều hơn nữa.“Đậu Nành có thể có nhiều bạn hơn, Giá Đỗ Nhỏ lại còn nhỏ nên cần phải tốn nhiều tâm tư và thời gian để dạy bảo, như vậy chẳng phải là một công đôi việc sao?”Dạ Âu Thần nói một cách chững chạc đàng hoàng giống như bản thân thật sự là một người ba vô cùng vĩ đại, lúc nói chuyện với Hàn Minh Thư anh đã hoàn toàn che giấu tâm tư của mình.Anh cho rằng Hàn Minh Thư không biết.Cuối cùng Hàn Minh Thư vẫn ngẩng đầu trừng mắt liếc anh, cắn răng nói: “Nói dễ nghe như vậy còn không phải là vì anh sao, em thực sự là lần đầu tiên nhìn thấy có người ghen với con trai mình như vậy.”Nhưng mà ngược lại lời đề nghị của anh rất tốt, con trai có thể làm quen với nhiều người hơn.Cho nên cuối cùng cho dù Hàn Minh Thư ghét bỏ suy nghĩ của Dạ Âu Thần nhưng vẫn đồng ý.Thấy cô đồng ý Dạ Âu Thần cảm thấy vui mừng ở trong lòng nhưng không hề biểu lộ ra ngoài.Buổi chiều lúc trở về anh không họp mà đi thẳng tới tập đoàn Nhà họ Đường tìm người.Đợi đến lúc buổi tối anh đã đón cô bé trở vê.Hàn Minh Thư nhìn thấy thì suýt nữa bị dọa sợ.Bởi vì Dạ Âu Thần đón cô bé về, tuy nói là một cô bé nhưng thực ra lại bụ bẫm, khuôn mặt tròn, đôi mắt to tròn, cơ thể tròn vo cùng với tay nhỏ và chân tròn vo.Nhìn giống như một quả bóng nhỏ.Hàn Minh Thư hơi dở khóc dở cười: “Anh xác định Đậu Nành thật sự là con ruột của anh sao?”Không phải cô kỳ thị mập mạp chỉ là cô bé này thật sự là quá tròn, cô cảm thấy người làm ba như Dạ Âu Thần, lời nói buổi sáng hoàn toàn không giống như lúc cô gặp vào buổi tối.Đây gọi là cảm giác chênh lệch.Dạ Âu Thần cũng không ngờ con gái của đối phương thế mà…Anh đưa tay che miệng khẽ ho, kiên trì nói: “Dù sao cũng chỉ là kết bạn, nếu như Đậu Nành dám kỳ thị giới tính thì anh sẽ chơi chết thằng nhóc này Buổi tối sau khi Đậu Nành về nhà nhìn thấy có thêm một cô bé bụ bẫm ở trên bàn ăn của nhà mình thì vẻ mặt của cậu bé vô cùng nghi ngờ..
“Tại sao không có chứ? Ở thời cổ đại không phải mọi người đều có mai mối trước sao? Thậm chí còn có chuyện lập hôn ước trước khi sinh ra, huống hồ chúng ta chỉ giới thiệu cho thằng bé mà thôi chứ không phải bảo thằng bé cưới, để hai đứa ở bên nhau làm thanh mai trúc mã, nói không chừng sau này sẽ thành đôi”
Nói thật là hợp lý, Hàn Minh Thư vậy mà không cách nào phản bác được.
“Em cảm thấy vẫn chưa được, chuyện này nếu nói ra thì sẽ hoàn toàn không giống như vậy”
“Vậy chỉ giới thiệu cho hai đứa quen biết làm bạn cùng chơi với nhau chứ không nói chuyện đối tượng”
Bởi vì bị Hàn Minh Thư phủ nhận cho nên Dạ Âu Thần lập tức đổi lí do thoái thác khác, Hàn Minh Thư nhìn Dạ Âu Thần thấy đáy mắt của anh tràn đầy vẻ cố chấp, xem ra anh chưa tới Hoàng Hà thì sẽ không hết hy vọng.
Làm bạn cùng chơi có vẻ dễ chấp nhận hơn là hẹn hò?
“Lúc đi học không phải thằng bé cũng ngôi cùng bàn với bạn nữ sao?
Thằng bé quen thêm nhiều bạn nữ thì sao chứ? Chẳng lẽ em không hy vọng Đậu Nành có thêm nhiều lựa chọn sao?”
Làm một người mẹ thực ra Hàn Minh Thư chưa từng nghĩ tới vấn đề này, không phải là cô không muốn mà là chưa tới lúc, bởi vì ít nhất mười năm nữa mới phải nghĩ tới chuyện này cho nên Hàn Minh Thư chưa từng suy nghĩ về vấn đề này.
Bây giờ Dạ Âu Thần đột nhiên hỏi như thế làm cho cô thật sự không biết phải làm sao bây giờ.
Có lẽ là nhìn thấy vẻ xoắn xuýt của cô nên Dạ Âu Thần nắm chặt tay của cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau, giọng nói chậm chạp lại trầm thấp kèm theo vẻ hướng dẫn.
“Anh cũng là ba của thằng bé, mặc dù anh ghen nhưng không đến mức sẽ hại thằng bé, anh chỉ muốn cho thằng bé có thêm nhiều không gian hoạt động mà thôi.
Huống hồ cả ngày thằng bé cứ quấn em ỷ lại em như vậy cũng không tốt, mỗi ngày em phải chia thời gian cho anh rồi lại phải chia cho Đậu Nành còn có Giá Đỗ Nhỏ, như vậy em sẽ rất mệt mỏi.
Nếu như thằng bé không quấn em thì sau này em cũng có thể có thêm thời gian để ở bên cạnh Giá Đỗ Nhỏ, hử?”
Hàn Minh Thư thật sự bị cám dỗ bởi những gì anh nói.
Đậu Nành quả thực rất dính cô, nhưng mà bản thân cô cảm thấy không có gì, bản thân cô cũng cảm thấy Đậu Nành hẳn là nên giao tiếp với những người khác và kết bạn nhiều hơn nữa.
“Đậu Nành có thể có nhiều bạn hơn, Giá Đỗ Nhỏ lại còn nhỏ nên cần phải tốn nhiều tâm tư và thời gian để dạy bảo, như vậy chẳng phải là một công đôi việc sao?”
Dạ Âu Thần nói một cách chững chạc đàng hoàng giống như bản thân thật sự là một người ba vô cùng vĩ đại, lúc nói chuyện với Hàn Minh Thư anh đã hoàn toàn che giấu tâm tư của mình.
Anh cho rằng Hàn Minh Thư không biết.
Cuối cùng Hàn Minh Thư vẫn ngẩng đầu trừng mắt liếc anh, cắn răng nói: “Nói dễ nghe như vậy còn không phải là vì anh sao, em thực sự là lần đầu tiên nhìn thấy có người ghen với con trai mình như vậy.”
Nhưng mà ngược lại lời đề nghị của anh rất tốt, con trai có thể làm quen với nhiều người hơn.
Cho nên cuối cùng cho dù Hàn Minh Thư ghét bỏ suy nghĩ của Dạ Âu Thần nhưng vẫn đồng ý.
Thấy cô đồng ý Dạ Âu Thần cảm thấy vui mừng ở trong lòng nhưng không hề biểu lộ ra ngoài.
Buổi chiều lúc trở về anh không họp mà đi thẳng tới tập đoàn Nhà họ Đường tìm người.
Đợi đến lúc buổi tối anh đã đón cô bé trở vê.
Hàn Minh Thư nhìn thấy thì suýt nữa bị dọa sợ.
Bởi vì Dạ Âu Thần đón cô bé về, tuy nói là một cô bé nhưng thực ra lại bụ bẫm, khuôn mặt tròn, đôi mắt to tròn, cơ thể tròn vo cùng với tay nhỏ và chân tròn vo.
Nhìn giống như một quả bóng nhỏ.
Hàn Minh Thư hơi dở khóc dở cười: “Anh xác định Đậu Nành thật sự là con ruột của anh sao?”
Không phải cô kỳ thị mập mạp chỉ là cô bé này thật sự là quá tròn, cô cảm thấy người làm ba như Dạ Âu Thần, lời nói buổi sáng hoàn toàn không giống như lúc cô gặp vào buổi tối.
Đây gọi là cảm giác chênh lệch.
Dạ Âu Thần cũng không ngờ con gái của đối phương thế mà…
Anh đưa tay che miệng khẽ ho, kiên trì nói: “Dù sao cũng chỉ là kết bạn, nếu như Đậu Nành dám kỳ thị giới tính thì anh sẽ chơi chết thằng nhóc này Buổi tối sau khi Đậu Nành về nhà nhìn thấy có thêm một cô bé bụ bẫm ở trên bàn ăn của nhà mình thì vẻ mặt của cậu bé vô cùng nghi ngờ..
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… “Tại sao không có chứ? Ở thời cổ đại không phải mọi người đều có mai mối trước sao? Thậm chí còn có chuyện lập hôn ước trước khi sinh ra, huống hồ chúng ta chỉ giới thiệu cho thằng bé mà thôi chứ không phải bảo thằng bé cưới, để hai đứa ở bên nhau làm thanh mai trúc mã, nói không chừng sau này sẽ thành đôi”Nói thật là hợp lý, Hàn Minh Thư vậy mà không cách nào phản bác được.“Em cảm thấy vẫn chưa được, chuyện này nếu nói ra thì sẽ hoàn toàn không giống như vậy”“Vậy chỉ giới thiệu cho hai đứa quen biết làm bạn cùng chơi với nhau chứ không nói chuyện đối tượng”Bởi vì bị Hàn Minh Thư phủ nhận cho nên Dạ Âu Thần lập tức đổi lí do thoái thác khác, Hàn Minh Thư nhìn Dạ Âu Thần thấy đáy mắt của anh tràn đầy vẻ cố chấp, xem ra anh chưa tới Hoàng Hà thì sẽ không hết hy vọng.Làm bạn cùng chơi có vẻ dễ chấp nhận hơn là hẹn hò?“Lúc đi học không phải thằng bé cũng ngôi cùng bàn với bạn nữ sao?Thằng bé quen thêm nhiều bạn nữ thì sao chứ? Chẳng lẽ em không hy vọng Đậu Nành có thêm nhiều lựa chọn sao?”Làm một người mẹ thực ra Hàn Minh Thư chưa từng nghĩ tới vấn đề này, không phải là cô không muốn mà là chưa tới lúc, bởi vì ít nhất mười năm nữa mới phải nghĩ tới chuyện này cho nên Hàn Minh Thư chưa từng suy nghĩ về vấn đề này.Bây giờ Dạ Âu Thần đột nhiên hỏi như thế làm cho cô thật sự không biết phải làm sao bây giờ.Có lẽ là nhìn thấy vẻ xoắn xuýt của cô nên Dạ Âu Thần nắm chặt tay của cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau, giọng nói chậm chạp lại trầm thấp kèm theo vẻ hướng dẫn.“Anh cũng là ba của thằng bé, mặc dù anh ghen nhưng không đến mức sẽ hại thằng bé, anh chỉ muốn cho thằng bé có thêm nhiều không gian hoạt động mà thôi.Huống hồ cả ngày thằng bé cứ quấn em ỷ lại em như vậy cũng không tốt, mỗi ngày em phải chia thời gian cho anh rồi lại phải chia cho Đậu Nành còn có Giá Đỗ Nhỏ, như vậy em sẽ rất mệt mỏi.Nếu như thằng bé không quấn em thì sau này em cũng có thể có thêm thời gian để ở bên cạnh Giá Đỗ Nhỏ, hử?”Hàn Minh Thư thật sự bị cám dỗ bởi những gì anh nói.Đậu Nành quả thực rất dính cô, nhưng mà bản thân cô cảm thấy không có gì, bản thân cô cũng cảm thấy Đậu Nành hẳn là nên giao tiếp với những người khác và kết bạn nhiều hơn nữa.“Đậu Nành có thể có nhiều bạn hơn, Giá Đỗ Nhỏ lại còn nhỏ nên cần phải tốn nhiều tâm tư và thời gian để dạy bảo, như vậy chẳng phải là một công đôi việc sao?”Dạ Âu Thần nói một cách chững chạc đàng hoàng giống như bản thân thật sự là một người ba vô cùng vĩ đại, lúc nói chuyện với Hàn Minh Thư anh đã hoàn toàn che giấu tâm tư của mình.Anh cho rằng Hàn Minh Thư không biết.Cuối cùng Hàn Minh Thư vẫn ngẩng đầu trừng mắt liếc anh, cắn răng nói: “Nói dễ nghe như vậy còn không phải là vì anh sao, em thực sự là lần đầu tiên nhìn thấy có người ghen với con trai mình như vậy.”Nhưng mà ngược lại lời đề nghị của anh rất tốt, con trai có thể làm quen với nhiều người hơn.Cho nên cuối cùng cho dù Hàn Minh Thư ghét bỏ suy nghĩ của Dạ Âu Thần nhưng vẫn đồng ý.Thấy cô đồng ý Dạ Âu Thần cảm thấy vui mừng ở trong lòng nhưng không hề biểu lộ ra ngoài.Buổi chiều lúc trở về anh không họp mà đi thẳng tới tập đoàn Nhà họ Đường tìm người.Đợi đến lúc buổi tối anh đã đón cô bé trở vê.Hàn Minh Thư nhìn thấy thì suýt nữa bị dọa sợ.Bởi vì Dạ Âu Thần đón cô bé về, tuy nói là một cô bé nhưng thực ra lại bụ bẫm, khuôn mặt tròn, đôi mắt to tròn, cơ thể tròn vo cùng với tay nhỏ và chân tròn vo.Nhìn giống như một quả bóng nhỏ.Hàn Minh Thư hơi dở khóc dở cười: “Anh xác định Đậu Nành thật sự là con ruột của anh sao?”Không phải cô kỳ thị mập mạp chỉ là cô bé này thật sự là quá tròn, cô cảm thấy người làm ba như Dạ Âu Thần, lời nói buổi sáng hoàn toàn không giống như lúc cô gặp vào buổi tối.Đây gọi là cảm giác chênh lệch.Dạ Âu Thần cũng không ngờ con gái của đối phương thế mà…Anh đưa tay che miệng khẽ ho, kiên trì nói: “Dù sao cũng chỉ là kết bạn, nếu như Đậu Nành dám kỳ thị giới tính thì anh sẽ chơi chết thằng nhóc này Buổi tối sau khi Đậu Nành về nhà nhìn thấy có thêm một cô bé bụ bẫm ở trên bàn ăn của nhà mình thì vẻ mặt của cậu bé vô cùng nghi ngờ..