Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 1325
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1325: Tiểu Nhan hồi phục tinh thần và nhanh chóng báo một địa chỉ. Sau đó một đường không nói lời nào, lặng lế đến đích. Khi xe dừng lại, Tiểu Nhan vội vàng nói: “Vậy phiền tổng giám đốc Hàn cứ chờ tôi ở đây, tôi đi dân Đậu Nành xuống.” Nói xong cô ấy nhanh chóng mở cửa chạy ra ngoài. Nhìn bóng lưng cô gái nhỏ đang chạy đi thì ánh mắt của Hàn Thanh thâm trầm lâu, sau một lúc thì thu hồi ánh mắt, tựa vào trên ghế nhắm mắt lại. Những gì anh ta làm gần đây có vẻ hơi trái ngược với ý định ban đầu của anh ta. Anh ta đang làm gì vậy? Khi Đậu Nành nghe tin bác của mình đến đón thì cậu đã choáng váng và ngồi trên giường không nhúc nhích. “Tại sao đột nhiên bác lại tới đón con?” Quái lạ, trước đó không có dấu hiệu gì mà, sao đột ngột vậy? “Dì làm sao có thể đoán được suy nghĩ của bác con chứ, nhưng mà anh ta phải đón con, dì không làm gì được, con mau thu dọn đồ đạc đi” Tiểu Nhan lên tiếng thúc giục khi thấy cậu vẫn ngồi không yên liền vươn tay võ cái mông nhỏ của cậu: “Nhanh lên” Đậu Nành trực tiếp ôm lấy cánh tay cô ấy. “Không, dì Tiểu Nhan, con muốn chơi với dì thôi con không muốn về với bác” Đối phương ôm cô ấy mà làm nũng, Tiểu Nhan nhanh chóng mủi lòng, nhưng nghĩ đến những gì Hàn Thanh nói trong bệnh viện, hàm ý là một người ngoài như cô ấy thì không nên chăm sóc Đậu Nành? “Ngoan, bác của con muốn đích thân chăm sóc con, con hãy tác thành cho bác ấy đi” Tất nhiên Tiểu Nhan sẽ không bộc bạch suy nghĩ của mình trước mặt bọn trẻ, bởi vì như vậy sẽ khiến sắc mặt của cô ấy trở nên rất khó coi, nên cô chỉ có thể nhẹ nhàng dỗ dành cậu. Ai biết Đậu Nành lại đầu muối không vào, nhất quyết không muốn rời đi. Cậu chỉ đơn giản là ôm chặt lấy Tiểu Nhan. “Con chính là không muốn đi với bác ấy đâu, con chỉ muốn ở cùng với dì Tiểu Nhan mà thôi! Hoặc là con ở với mẹ, dì Tiểu Nhan chỉ có thể chọn một trong hai, dù sao thì con sẽ không ở cùng bác.” Bác tôi đã làm cho dì Tiểu Nhan rất buồn. Bác là nhân vật phản diện! Giống như cha, một người đàn ông tồi tệ, người sẽ chỉ làm cho phụ nữ buồn! Đậu Nành thậm chí còn nghĩ, khi lớn lên và có một cô gái mình thích thì cậu nhất định sẽ không để cô ấy phải khó! c Cả cha và bác của cậu đều không làm được điều đó! Họ đều là kẻ xấu! Tiểu Nhan không ngờ đứa nhỏ này lại bướng bỉnh như vậy nên nhất thời mất phương hướng, nghĩ đến Hàn Thanh ở dưới lầu còn đang đợi, cô ấy chỉ có thể nói nhỏ: “Đậu Nành, bác của không có đắc tội với con thì tại sao con không ở với anh ta? Bây giờ anh ta đang đợi ở tầng dưới, con đi với dì Tiểu Nhan xuống với bác con có được không? Chờ thêm mấy ngày nữa dì Tiểu Nhan đến đón con, được không?” La Tuệ Mỹ ở ngoài cửa nghe đã lâu không nghe được nữa, liền chạy vào. “Có chuyện gì vậy? Nửa đêm ồn ào như vậy? Nếu đứa nhỏ muốn ở lại đây thì con cứ để thằng bé ở lại đây. Thằng bé chỉ là một đứa trẻ mà thôi, mẹ và cha của con không phải không trông được.” “Mẹ… vấn đề không phải là mẹ không chăm sóc được, chỉ là bác của thằng bé đang đợi dưới lầu: “Chuyện này thì có liên quan gì chứ?” La Tuệ Mỹ phản bác: “Nếu con xấu hổ không dám đi, vậy thì mẹ sẽ xuống lầu nói chuyện với bác của Đậu Nành, Đậu Nành ngủ rồi để hôm khác cậu ấy lại tới” Phương pháp này nghe có vẻ hay, nếu bình thường thì Tiểu Nhan có thể áp dụng. Nhưng bây giờ……
Chương 1325:
Tiểu Nhan hồi phục tinh thần và nhanh chóng báo một địa chỉ.
Sau đó một đường không nói lời nào, lặng lế đến đích.
Khi xe dừng lại, Tiểu Nhan vội vàng nói: “Vậy phiền tổng giám đốc Hàn cứ chờ tôi ở đây, tôi đi dân Đậu Nành xuống.”
Nói xong cô ấy nhanh chóng mở cửa chạy ra ngoài.
Nhìn bóng lưng cô gái nhỏ đang chạy đi thì ánh mắt của Hàn Thanh thâm trầm lâu, sau một lúc thì thu hồi ánh mắt, tựa vào trên ghế nhắm mắt lại.
Những gì anh ta làm gần đây có vẻ hơi trái ngược với ý định ban đầu của anh ta.
Anh ta đang làm gì vậy?
Khi Đậu Nành nghe tin bác của mình đến đón thì cậu đã choáng váng và ngồi trên giường không nhúc nhích.
“Tại sao đột nhiên bác lại tới đón con?”
Quái lạ, trước đó không có dấu hiệu gì mà, sao đột ngột vậy?
“Dì làm sao có thể đoán được suy nghĩ của bác con chứ, nhưng mà anh ta phải đón con, dì không làm gì được, con mau thu dọn đồ đạc đi”
Tiểu Nhan lên tiếng thúc giục khi thấy cậu vẫn ngồi không yên liền vươn tay võ cái mông nhỏ của cậu: “Nhanh lên”
Đậu Nành trực tiếp ôm lấy cánh tay cô ấy.
“Không, dì Tiểu Nhan, con muốn chơi với dì thôi con không muốn về với bác”
Đối phương ôm cô ấy mà làm nũng, Tiểu Nhan nhanh chóng mủi lòng, nhưng nghĩ đến những gì Hàn Thanh nói trong bệnh viện, hàm ý là một người ngoài như cô ấy thì không nên chăm sóc Đậu Nành?
“Ngoan, bác của con muốn đích thân chăm sóc con, con hãy tác thành cho bác ấy đi”
Tất nhiên Tiểu Nhan sẽ không bộc bạch suy nghĩ của mình trước mặt bọn trẻ, bởi vì như vậy sẽ khiến sắc mặt của cô ấy trở nên rất khó coi, nên cô chỉ có thể nhẹ nhàng dỗ dành cậu.
Ai biết Đậu Nành lại đầu muối không vào, nhất quyết không muốn rời đi.
Cậu chỉ đơn giản là ôm chặt lấy Tiểu Nhan.
“Con chính là không muốn đi với bác ấy đâu, con chỉ muốn ở cùng với dì Tiểu Nhan mà thôi!
Hoặc là con ở với mẹ, dì Tiểu Nhan chỉ có thể chọn một trong hai, dù sao thì con sẽ không ở cùng bác.”
Bác tôi đã làm cho dì Tiểu Nhan rất buồn.
Bác là nhân vật phản diện!
Giống như cha, một người đàn ông tồi tệ, người sẽ chỉ làm cho phụ nữ buồn!
Đậu Nành thậm chí còn nghĩ, khi lớn lên và có một cô gái mình thích thì cậu nhất định sẽ không để cô ấy phải khó!
c Cả cha và bác của cậu đều không làm được điều đó! Họ đều là kẻ xấu! Tiểu Nhan không ngờ đứa nhỏ này lại bướng bỉnh như vậy nên nhất thời mất phương hướng, nghĩ đến Hàn Thanh ở dưới lầu còn đang đợi, cô ấy chỉ có thể nói nhỏ: “Đậu Nành, bác của không có đắc tội với con thì tại sao con không ở với anh ta? Bây giờ anh ta đang đợi ở tầng dưới, con đi với dì Tiểu Nhan xuống với bác con có được không? Chờ thêm mấy ngày nữa dì Tiểu Nhan đến đón con, được không?”
La Tuệ Mỹ ở ngoài cửa nghe đã lâu không nghe được nữa, liền chạy vào.
“Có chuyện gì vậy? Nửa đêm ồn ào như vậy?
Nếu đứa nhỏ muốn ở lại đây thì con cứ để thằng bé ở lại đây. Thằng bé chỉ là một đứa trẻ mà thôi, mẹ và cha của con không phải không trông được.”
“Mẹ… vấn đề không phải là mẹ không chăm sóc được, chỉ là bác của thằng bé đang đợi dưới lầu: “Chuyện này thì có liên quan gì chứ?” La Tuệ Mỹ phản bác: “Nếu con xấu hổ không dám đi, vậy thì mẹ sẽ xuống lầu nói chuyện với bác của Đậu Nành, Đậu Nành ngủ rồi để hôm khác cậu ấy lại tới”
Phương pháp này nghe có vẻ hay, nếu bình thường thì Tiểu Nhan có thể áp dụng.
Nhưng bây giờ……
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1325: Tiểu Nhan hồi phục tinh thần và nhanh chóng báo một địa chỉ. Sau đó một đường không nói lời nào, lặng lế đến đích. Khi xe dừng lại, Tiểu Nhan vội vàng nói: “Vậy phiền tổng giám đốc Hàn cứ chờ tôi ở đây, tôi đi dân Đậu Nành xuống.” Nói xong cô ấy nhanh chóng mở cửa chạy ra ngoài. Nhìn bóng lưng cô gái nhỏ đang chạy đi thì ánh mắt của Hàn Thanh thâm trầm lâu, sau một lúc thì thu hồi ánh mắt, tựa vào trên ghế nhắm mắt lại. Những gì anh ta làm gần đây có vẻ hơi trái ngược với ý định ban đầu của anh ta. Anh ta đang làm gì vậy? Khi Đậu Nành nghe tin bác của mình đến đón thì cậu đã choáng váng và ngồi trên giường không nhúc nhích. “Tại sao đột nhiên bác lại tới đón con?” Quái lạ, trước đó không có dấu hiệu gì mà, sao đột ngột vậy? “Dì làm sao có thể đoán được suy nghĩ của bác con chứ, nhưng mà anh ta phải đón con, dì không làm gì được, con mau thu dọn đồ đạc đi” Tiểu Nhan lên tiếng thúc giục khi thấy cậu vẫn ngồi không yên liền vươn tay võ cái mông nhỏ của cậu: “Nhanh lên” Đậu Nành trực tiếp ôm lấy cánh tay cô ấy. “Không, dì Tiểu Nhan, con muốn chơi với dì thôi con không muốn về với bác” Đối phương ôm cô ấy mà làm nũng, Tiểu Nhan nhanh chóng mủi lòng, nhưng nghĩ đến những gì Hàn Thanh nói trong bệnh viện, hàm ý là một người ngoài như cô ấy thì không nên chăm sóc Đậu Nành? “Ngoan, bác của con muốn đích thân chăm sóc con, con hãy tác thành cho bác ấy đi” Tất nhiên Tiểu Nhan sẽ không bộc bạch suy nghĩ của mình trước mặt bọn trẻ, bởi vì như vậy sẽ khiến sắc mặt của cô ấy trở nên rất khó coi, nên cô chỉ có thể nhẹ nhàng dỗ dành cậu. Ai biết Đậu Nành lại đầu muối không vào, nhất quyết không muốn rời đi. Cậu chỉ đơn giản là ôm chặt lấy Tiểu Nhan. “Con chính là không muốn đi với bác ấy đâu, con chỉ muốn ở cùng với dì Tiểu Nhan mà thôi! Hoặc là con ở với mẹ, dì Tiểu Nhan chỉ có thể chọn một trong hai, dù sao thì con sẽ không ở cùng bác.” Bác tôi đã làm cho dì Tiểu Nhan rất buồn. Bác là nhân vật phản diện! Giống như cha, một người đàn ông tồi tệ, người sẽ chỉ làm cho phụ nữ buồn! Đậu Nành thậm chí còn nghĩ, khi lớn lên và có một cô gái mình thích thì cậu nhất định sẽ không để cô ấy phải khó! c Cả cha và bác của cậu đều không làm được điều đó! Họ đều là kẻ xấu! Tiểu Nhan không ngờ đứa nhỏ này lại bướng bỉnh như vậy nên nhất thời mất phương hướng, nghĩ đến Hàn Thanh ở dưới lầu còn đang đợi, cô ấy chỉ có thể nói nhỏ: “Đậu Nành, bác của không có đắc tội với con thì tại sao con không ở với anh ta? Bây giờ anh ta đang đợi ở tầng dưới, con đi với dì Tiểu Nhan xuống với bác con có được không? Chờ thêm mấy ngày nữa dì Tiểu Nhan đến đón con, được không?” La Tuệ Mỹ ở ngoài cửa nghe đã lâu không nghe được nữa, liền chạy vào. “Có chuyện gì vậy? Nửa đêm ồn ào như vậy? Nếu đứa nhỏ muốn ở lại đây thì con cứ để thằng bé ở lại đây. Thằng bé chỉ là một đứa trẻ mà thôi, mẹ và cha của con không phải không trông được.” “Mẹ… vấn đề không phải là mẹ không chăm sóc được, chỉ là bác của thằng bé đang đợi dưới lầu: “Chuyện này thì có liên quan gì chứ?” La Tuệ Mỹ phản bác: “Nếu con xấu hổ không dám đi, vậy thì mẹ sẽ xuống lầu nói chuyện với bác của Đậu Nành, Đậu Nành ngủ rồi để hôm khác cậu ấy lại tới” Phương pháp này nghe có vẻ hay, nếu bình thường thì Tiểu Nhan có thể áp dụng. Nhưng bây giờ……