Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 1387

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1387: “Tôi đoán hôm qua cô đã ở nhà nghỉ ngơi một ngày, hôm nay sẽ đến của hàng mỳ, thực sự không nghĩ tới vậy mà tôi đã đoán đúng.” Lúc nhìn thấy Lâm Hứa Chính, Tiểu Nhan hơi sửng sốt một chút, sau đó cảm thấy vô cùng cảm kích, hai vợ chồng nhà họ Chu cũng từ bên trong chạy ra, đặc biệt là ba Chu, ông ấy nhiệt tình cầm lấy tay của người ta. “Cậu Hứa Chính, chào mừng cậu đã tới cửa hàng ăn nhỏ nhà chúng tôi…” Tiểu Nhan: “… La Tuệ Mỹ: “…” Hai người cùng biểu cảm thể hiện ý coi thường, ông ấy có thể mất mặt đến mức này sao? Ngược lại là Lâm Hứa Chính, khách khí bắt tay với ba Chu, sau đó lên tiếng trước nói với ba Chu: “Vậy lên tầng hai đi ạ, ở đây đông người rất khó nói chuyện.” “Được, được thôi.” Sau khi lên tầng hai, ba Chu mang trà quý mình cất từ lâu rồi ra pha cho Lâm Hứa Chính, sau đó ngồi chào hỏi Lâm Hứa Chính, rồi nói lời cảm ơn với anh ta, thậm chí còn nói hôm nào đó muốn đến thẳng nhà anh ta để cảm ơn, nếu không thì sẽ không thể hiện thành ý. La Tuệ Mỹ cũng hoàn toàn đồng ý. Lâm Hứa Chính nhìn qua Tiểu Nhan ngồi ngoan ngoãn ở bên cạnh, cười nhạt một tiếng: “Chú dì à, thật ra hai người không cần phải khách khí như thế, chuyện này đối với cháu mà nói chỉ là tiện tay mà thôi, cháu chỉ là giúp đỡ mở cửa và gọi điện thoại thôi, nếu lại đổi lại là người khác, chắc chắn cũng sẽ làm như thế, với lại cô Chu đây cũng là người thuê cửa hàng của cháu, cũng coi như quen biết, bảo vệ người quen an toàn, là điều nên làm mà” Anh ta nói rất ngay thẳng, khách khí, trật tự rõ ràng. Tiểu Nhan nhìn sang anh ta, ý của anh ta biểu đạt rất rõ ràng, chuyện này anh ta chỉ là tiện tay mà thôi, bọn họ không cần phải để ý quá như thế, bởi vì đối với anh ta mà nói chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi. Suy nghĩ một lúc, Lâm Hứa Chính lại đột nhiên mở miệng nói: “Chú dì à, cháu có mấy lời muốn nói riêng với cô Chu về vấn đề liên quan tới cửa hàng, nên hai người có thể tránh đi một chút được không?” “Có thể chứ, không có vấn đề gì, cậu Lâm đây là ân nhân cứu mạng của Tiểu Nhan nhà chúng †a, nên cậu nói cái gì thì là cái đó.” Sau khi hai người rời đi, khóe môi Tiểu Nhan hơi nhếch lên, đối với cách xử sự của ba mẹ mình thì có chút dở khóc dở cười. “Họ không có ý gì đâu anh Lâm ạ, ba mẹ tôi đều là người nhiệt tình, chất phác, bọn họ sau khi biết anh đã cứu tôi về, cho nên hành động có hơi quá lố, quả thực là đã quấy rầy anh rồi, thực sự rất xin lỗi” “Ba mẹ của cô Chu đúng là rất chân thành, cô Chu không cần phải nói xin lỗi tôi đâu, hôm nay tôi tới đây tìm cô, thật ra là có chuyện khác.” Tiểu Nhan mơ hồ đoán được có việc gì đó, trong lòng hơi bối rối một chút, cánh môi của cô ấy giật giật, nhìn thấy Lâm Hứa Chính đang muốn nói thì dừng lại. “Anh có chuyện gì muốn nói ư?” Lâm Hứa Chính mỉm cười nhìn cô ấy: “Hay là cứ để cô nói trước vậy? Bây giờ nhìn cô có chút nóng vội?” Tiểu Nhan: “..” Trong nội tâm của cô ấy bây giờ rất loạn, giống như định nói gì rồi lại thôi, cuối cùng nhìn sang Lâm Hứa Chính rồi lắc đầu. “Tôi không muốn nói gì đâu, anh Lâm cứ nói trước đi.” “Cô không định nói gì sao? Vậy được rồi, cô cứ nghĩ tiếp đi, cứ để tôi nói trước” Tiểu Nhan hạ tầm mắt, không nhìn vào anh ta. “Vậy tôi nói một chút về cửa hàng này trước, hôm qua lúc ở cục cảnh sát, sau khi biết tôi và Hàn Thanh quen biết, có phải suy nghĩ đầu tiên của cô là anh ta tìm tới tôi, mà tôi cũng là vì nể mặt anh ta nên mới đem cửa hàng này cho cô thuê phải không?” Tiểu Nhan không nói chuyện, mím môi thật chặt. Lúc ấy đúng thật là cô đã nghĩ như vậy, nhưng mà sau trở về nghĩ lại cẩn thận thì thấy cũng không phải là như thế, dựa vào tính cách của Lâm Hứa Chính, anh ta làm sao có thể đem thứ mà vợ mình yêu thích tùy tiện giao cho người khác? “Vậy thì tôi cũng nói thật cho cô biết, lúc ấy Hàn Thanh thật sự đã đến tìm tôi, đúng là tôi và anh ta có quen biết, nếu như cô không tới gặp tôi, thì tôi cũng sẽ chẳng đồng ý với anh ta, cho dù tôi và anh ta có là bạn tốt nhiều năm cũng không thể nào được. Nhưng mà sau đó, chính cô đã tự chứng minh, cô là dựa vào thực lực của mình, và sự tinh tế mới làm cho tôi đồng ý được”

Chương 1387:

 

“Tôi đoán hôm qua cô đã ở nhà nghỉ ngơi một ngày, hôm nay sẽ đến của hàng mỳ, thực sự không nghĩ tới vậy mà tôi đã đoán đúng.”

 

Lúc nhìn thấy Lâm Hứa Chính, Tiểu Nhan hơi sửng sốt một chút, sau đó cảm thấy vô cùng cảm kích, hai vợ chồng nhà họ Chu cũng từ bên trong chạy ra, đặc biệt là ba Chu, ông ấy nhiệt tình cầm lấy tay của người ta.

 

“Cậu Hứa Chính, chào mừng cậu đã tới cửa hàng ăn nhỏ nhà chúng tôi…”

 

Tiểu Nhan: “…

 

La Tuệ Mỹ: “…”

 

Hai người cùng biểu cảm thể hiện ý coi thường, ông ấy có thể mất mặt đến mức này sao?

 

Ngược lại là Lâm Hứa Chính, khách khí bắt tay với ba Chu, sau đó lên tiếng trước nói với ba Chu: “Vậy lên tầng hai đi ạ, ở đây đông người rất khó nói chuyện.”

 

“Được, được thôi.”

 

Sau khi lên tầng hai, ba Chu mang trà quý mình cất từ lâu rồi ra pha cho Lâm Hứa Chính, sau đó ngồi chào hỏi Lâm Hứa Chính, rồi nói lời cảm ơn với anh ta, thậm chí còn nói hôm nào đó muốn đến thẳng nhà anh ta để cảm ơn, nếu không thì sẽ không thể hiện thành ý.

 

La Tuệ Mỹ cũng hoàn toàn đồng ý.

 

Lâm Hứa Chính nhìn qua Tiểu Nhan ngồi ngoan ngoãn ở bên cạnh, cười nhạt một tiếng: “Chú dì à, thật ra hai người không cần phải khách khí như thế, chuyện này đối với cháu mà nói chỉ là tiện tay mà thôi, cháu chỉ là giúp đỡ mở cửa và gọi điện thoại thôi, nếu lại đổi lại là người khác, chắc chắn cũng sẽ làm như thế, với lại cô Chu đây cũng là người thuê cửa hàng của cháu, cũng coi như quen biết, bảo vệ người quen an toàn, là điều nên làm mà”

 

Anh ta nói rất ngay thẳng, khách khí, trật tự rõ ràng.

 

Tiểu Nhan nhìn sang anh ta, ý của anh ta biểu đạt rất rõ ràng, chuyện này anh ta chỉ là tiện tay mà thôi, bọn họ không cần phải để ý quá như thế, bởi vì đối với anh ta mà nói chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi.

 

Suy nghĩ một lúc, Lâm Hứa Chính lại đột nhiên mở miệng nói: “Chú dì à, cháu có mấy lời muốn nói riêng với cô Chu về vấn đề liên quan tới cửa hàng, nên hai người có thể tránh đi một chút được không?”

 

“Có thể chứ, không có vấn đề gì, cậu Lâm đây là ân nhân cứu mạng của Tiểu Nhan nhà chúng †a, nên cậu nói cái gì thì là cái đó.”

 

Sau khi hai người rời đi, khóe môi Tiểu Nhan hơi nhếch lên, đối với cách xử sự của ba mẹ mình thì có chút dở khóc dở cười.

 

“Họ không có ý gì đâu anh Lâm ạ, ba mẹ tôi đều là người nhiệt tình, chất phác, bọn họ sau khi biết anh đã cứu tôi về, cho nên hành động có hơi quá lố, quả thực là đã quấy rầy anh rồi, thực sự rất xin lỗi”

 

“Ba mẹ của cô Chu đúng là rất chân thành, cô Chu không cần phải nói xin lỗi tôi đâu, hôm nay tôi tới đây tìm cô, thật ra là có chuyện khác.”

 

Tiểu Nhan mơ hồ đoán được có việc gì đó, trong lòng hơi bối rối một chút, cánh môi của cô ấy giật giật, nhìn thấy Lâm Hứa Chính đang muốn nói thì dừng lại.

 

“Anh có chuyện gì muốn nói ư?”

 

Lâm Hứa Chính mỉm cười nhìn cô ấy: “Hay là cứ để cô nói trước vậy? Bây giờ nhìn cô có chút nóng vội?”

 

Tiểu Nhan: “..”

 

Trong nội tâm của cô ấy bây giờ rất loạn, giống như định nói gì rồi lại thôi, cuối cùng nhìn sang Lâm Hứa Chính rồi lắc đầu.

 

“Tôi không muốn nói gì đâu, anh Lâm cứ nói trước đi.”

 

“Cô không định nói gì sao? Vậy được rồi, cô cứ nghĩ tiếp đi, cứ để tôi nói trước”

 

Tiểu Nhan hạ tầm mắt, không nhìn vào anh ta.

 

“Vậy tôi nói một chút về cửa hàng này trước, hôm qua lúc ở cục cảnh sát, sau khi biết tôi và Hàn Thanh quen biết, có phải suy nghĩ đầu tiên của cô là anh ta tìm tới tôi, mà tôi cũng là vì nể mặt anh ta nên mới đem cửa hàng này cho cô thuê phải không?”

 

Tiểu Nhan không nói chuyện, mím môi thật chặt.

 

Lúc ấy đúng thật là cô đã nghĩ như vậy, nhưng mà sau trở về nghĩ lại cẩn thận thì thấy cũng không phải là như thế, dựa vào tính cách của Lâm Hứa Chính, anh ta làm sao có thể đem thứ mà vợ mình yêu thích tùy tiện giao cho người khác?

 

“Vậy thì tôi cũng nói thật cho cô biết, lúc ấy Hàn Thanh thật sự đã đến tìm tôi, đúng là tôi và anh ta có quen biết, nếu như cô không tới gặp tôi, thì tôi cũng sẽ chẳng đồng ý với anh ta, cho dù tôi và anh ta có là bạn tốt nhiều năm cũng không thể nào được. Nhưng mà sau đó, chính cô đã tự chứng minh, cô là dựa vào thực lực của mình, và sự tinh tế mới làm cho tôi đồng ý được”

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1387: “Tôi đoán hôm qua cô đã ở nhà nghỉ ngơi một ngày, hôm nay sẽ đến của hàng mỳ, thực sự không nghĩ tới vậy mà tôi đã đoán đúng.” Lúc nhìn thấy Lâm Hứa Chính, Tiểu Nhan hơi sửng sốt một chút, sau đó cảm thấy vô cùng cảm kích, hai vợ chồng nhà họ Chu cũng từ bên trong chạy ra, đặc biệt là ba Chu, ông ấy nhiệt tình cầm lấy tay của người ta. “Cậu Hứa Chính, chào mừng cậu đã tới cửa hàng ăn nhỏ nhà chúng tôi…” Tiểu Nhan: “… La Tuệ Mỹ: “…” Hai người cùng biểu cảm thể hiện ý coi thường, ông ấy có thể mất mặt đến mức này sao? Ngược lại là Lâm Hứa Chính, khách khí bắt tay với ba Chu, sau đó lên tiếng trước nói với ba Chu: “Vậy lên tầng hai đi ạ, ở đây đông người rất khó nói chuyện.” “Được, được thôi.” Sau khi lên tầng hai, ba Chu mang trà quý mình cất từ lâu rồi ra pha cho Lâm Hứa Chính, sau đó ngồi chào hỏi Lâm Hứa Chính, rồi nói lời cảm ơn với anh ta, thậm chí còn nói hôm nào đó muốn đến thẳng nhà anh ta để cảm ơn, nếu không thì sẽ không thể hiện thành ý. La Tuệ Mỹ cũng hoàn toàn đồng ý. Lâm Hứa Chính nhìn qua Tiểu Nhan ngồi ngoan ngoãn ở bên cạnh, cười nhạt một tiếng: “Chú dì à, thật ra hai người không cần phải khách khí như thế, chuyện này đối với cháu mà nói chỉ là tiện tay mà thôi, cháu chỉ là giúp đỡ mở cửa và gọi điện thoại thôi, nếu lại đổi lại là người khác, chắc chắn cũng sẽ làm như thế, với lại cô Chu đây cũng là người thuê cửa hàng của cháu, cũng coi như quen biết, bảo vệ người quen an toàn, là điều nên làm mà” Anh ta nói rất ngay thẳng, khách khí, trật tự rõ ràng. Tiểu Nhan nhìn sang anh ta, ý của anh ta biểu đạt rất rõ ràng, chuyện này anh ta chỉ là tiện tay mà thôi, bọn họ không cần phải để ý quá như thế, bởi vì đối với anh ta mà nói chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi. Suy nghĩ một lúc, Lâm Hứa Chính lại đột nhiên mở miệng nói: “Chú dì à, cháu có mấy lời muốn nói riêng với cô Chu về vấn đề liên quan tới cửa hàng, nên hai người có thể tránh đi một chút được không?” “Có thể chứ, không có vấn đề gì, cậu Lâm đây là ân nhân cứu mạng của Tiểu Nhan nhà chúng †a, nên cậu nói cái gì thì là cái đó.” Sau khi hai người rời đi, khóe môi Tiểu Nhan hơi nhếch lên, đối với cách xử sự của ba mẹ mình thì có chút dở khóc dở cười. “Họ không có ý gì đâu anh Lâm ạ, ba mẹ tôi đều là người nhiệt tình, chất phác, bọn họ sau khi biết anh đã cứu tôi về, cho nên hành động có hơi quá lố, quả thực là đã quấy rầy anh rồi, thực sự rất xin lỗi” “Ba mẹ của cô Chu đúng là rất chân thành, cô Chu không cần phải nói xin lỗi tôi đâu, hôm nay tôi tới đây tìm cô, thật ra là có chuyện khác.” Tiểu Nhan mơ hồ đoán được có việc gì đó, trong lòng hơi bối rối một chút, cánh môi của cô ấy giật giật, nhìn thấy Lâm Hứa Chính đang muốn nói thì dừng lại. “Anh có chuyện gì muốn nói ư?” Lâm Hứa Chính mỉm cười nhìn cô ấy: “Hay là cứ để cô nói trước vậy? Bây giờ nhìn cô có chút nóng vội?” Tiểu Nhan: “..” Trong nội tâm của cô ấy bây giờ rất loạn, giống như định nói gì rồi lại thôi, cuối cùng nhìn sang Lâm Hứa Chính rồi lắc đầu. “Tôi không muốn nói gì đâu, anh Lâm cứ nói trước đi.” “Cô không định nói gì sao? Vậy được rồi, cô cứ nghĩ tiếp đi, cứ để tôi nói trước” Tiểu Nhan hạ tầm mắt, không nhìn vào anh ta. “Vậy tôi nói một chút về cửa hàng này trước, hôm qua lúc ở cục cảnh sát, sau khi biết tôi và Hàn Thanh quen biết, có phải suy nghĩ đầu tiên của cô là anh ta tìm tới tôi, mà tôi cũng là vì nể mặt anh ta nên mới đem cửa hàng này cho cô thuê phải không?” Tiểu Nhan không nói chuyện, mím môi thật chặt. Lúc ấy đúng thật là cô đã nghĩ như vậy, nhưng mà sau trở về nghĩ lại cẩn thận thì thấy cũng không phải là như thế, dựa vào tính cách của Lâm Hứa Chính, anh ta làm sao có thể đem thứ mà vợ mình yêu thích tùy tiện giao cho người khác? “Vậy thì tôi cũng nói thật cho cô biết, lúc ấy Hàn Thanh thật sự đã đến tìm tôi, đúng là tôi và anh ta có quen biết, nếu như cô không tới gặp tôi, thì tôi cũng sẽ chẳng đồng ý với anh ta, cho dù tôi và anh ta có là bạn tốt nhiều năm cũng không thể nào được. Nhưng mà sau đó, chính cô đã tự chứng minh, cô là dựa vào thực lực của mình, và sự tinh tế mới làm cho tôi đồng ý được”

Chương 1387