Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 1392
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1392: Trước giờ anh đã quen với sự cô quạnh, cho dù có chút rung động, cũng có thể khống chế bản thân rất tốt. Nếu như nói, rời xa anh có thể khiến cô vui vẻ hơn, vậy thì cứ làm những gì mà cô muốn là được. Bởi vì bản thân không thể nào dự đoán được rất nhiều cung bậc cảm xúc. Trong vô thức, Hàn Thanh đã đi đến lại gần cô, cuối cùng thậm chí quỳ xuống trước mặt cô, sau đó nhìn chăm chú dáng vẻ đang ngủ của cô, ánh mắt hiện lên cảm xúc khác. Tiểu Nhan ngủ mơ mơ màng màng, đột nhiên cảm nhận được hình như có một cặp mắt đang nhìn cô chăm chú, cảm xúc đó rất mãnh liệt, có lẽ là giác quan thứ sáu quá mạnh, cô từ từ mở mắt ra. Hành động mà Hàn Thanh đi đến nhìn ngắm cô hoàn toàn là ma xui quỷ khiến, bây giờ đột ngột nhìn thấy đôi mắt cô, muốn né tránh cũng đã muộn. Hơn nữa nếu như vậy sẽ càng giấu đầu hở đuôi, dứt khoát đứng yên ở chỗ cũ không động đậy. Bốn mắt nhìn nhau, Tiểu Nhan bởi vì vừa mới thức dậy, ánh mắt còn chút mơ màng, nhìn thấy gương mặt anh tuấn của Hàn Thanh đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, cảm thấy rất bất ngờ, cả người tỉnh táo hơn hẳn, cô ngồi dậy, áo lông vũ đắp lên người rơi xuống thềm nhà. “Anh anh anh… sao anh lại đến đây?” Bởi vì căng thẳng, cô lại bắt đầu nói lắp ba lắp bắp, trở nên không lưu loát, đỏ bừng mặt nhìn Hàn Thanh đang cúi xuống trước mặt, lại lo lắng giơ tay giữ mái tóc dài: “Tôi, tôi hình như ngủ say quá rồi.” Cô lại bắt đầu nói lắp ba lắp bắp trở nên không lưu loát, đỏ bừng mặt nhìn Hàn Thanh đang cúi xuống trước mặt, lại lo lắng giơ tay giữ mái tóc dài: “Tôi, tôi hình như ngủ say quá rồi.” Cô rõ ràng chỉ định ngủ một lát rồi dậy, không ngờ rằng cô lại ngủ say như vậy. Đang nghĩ ngợi, Hàn Thanh hờ hững mở miệng: “Sau này đừng ngủ ở phòng tiếp khách.” Tiểu Nhan: “…” Anh ghét bỏ cô ngủ ở đây ảnh hưởng đến hình tượng sao? Dù sao đi nữa đây là phòng tiếp khách quý của anh, còn cô thì không được xen là khách quý. Nghĩ đến đây, Tiểu Nhan chỉ có thể ngượng ngùng cắn môi: “Xin lỗi, tôi…” “Bây giờ đang mùa đông, ở đây ngủ sẽ bị nhiễm lạnh, nếu như muốn ngủ, có thể đến phòng nghỉ.” Tiểu Nhan đang định thu dọn đồ đứng lên, sau khi nghe thấy vậy liền… dừng lại, sau đó ngạc nhiên nhìn Hàn Thanh, ánh mắt hiện lên vẻ bất ngờ. Cô không biết nên nói lại gì, lại không có dũng khí nhìn ánh mắt của Hàn Thanh, cô nhìn sang xung quanh, đột nhiên nhìn thấy chiếc túi đặt trên bàn. Đúng rồi, cô mang mỳ đến cho Hàn Thanh, nói anh ăn mỳ để làm dịu đi không khí cũng tốt. “Không phải anh nói tôi mua đồ ăn đến cho anh sao? Tôi giúp anh mang tới rồi, cái này…” Cô vẫn chưa nói xong, Hàn Thanh đột nhiên sát lại gần hơn, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, cơ thể Tiểu Nhan cứng đờ, trừng to mắt nhìn anh. “Sao, sao vậy? “Vết thương khỏi rồi sao?” Ánh mắt anh bình tĩnh quan sát gương mặt cô, nhìn về bên mặt lúc trước Tiểu Nhan bị sưng lên, Tiểu Nhan vội vàng lùi ra sau, gật đầu nói: “Ừm, khỏi rồi.” “Chân thì sao? Cũng khỏi rồi?” Tiểu Nhan bỗng nhiên cảm thấy khi đối phương hỏi câu này đã vô cùng vững vàng, không giống như cô, máy móc gật đầu tiếp tục thừa nhận. “Khỏi rồi.” “Khỏi rồi?” Tiểu Nhan không dám đáp lại, chột da nhìn sang bên khác. Thực ra khi cô đi chân vẫn còn rất đau, chỉ có điều không đau như ngày đầu, cô có thể nhẫn nhịn được sự đau đớn lúc này. “Xem ra vẫn chưa khỏi hoàn toàn, chưa khỏi đã chạy lung tung?” Hàn Thanh nhíu mày, cúi đầu định kéo ống quần cô lên nhìn vết thương, Tiểu Nhan giữ tay cản anh lại: “Anh đừng nhìn nữa, hôm nay đã là ngày thứ ba rồi, mặc dù vẫn còn hơi đau, nhưng đã sắp khỏi rồi, xương của tôi lại không có vấn đề gì, chỉ là vết thương ngoài da mà thôi, sẽ khỏi nhanh thôi.” Tay cô chạm lên mu bàn tay ấm áp của anh, Hàn Thanh phát hiện tay cô chỉ bằng nửa tay anh, một tay anh đã có thể giữ lấy hai tay cô trong lòng bàn tay. Tiểu Nhan thấy anh không nói gì, nhìn bàn tay của mình, liền hoảng loạn thu tay lại. “Xin, xin lỗi, anh anh ăn đi, ăn đồ mà tôi mang đến cho anh đi.” Tiểu Nhan nhanh chóng đứng lên lấy bát mỳ từ trong túi ra, nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng của cô, Hàn Thanh bình tĩnh đứng lên ngồi trên ghế sofa phía đối diện. Sau khi mở nắp, Tiểu Nhan thấy mỳ đều đã nở ra rồi, hơn nữa đã nguội rồi. Vậy nên cô liền vội vàng đậy nắp lại. “Cái đó… đồ để lâu quá ăn không ngon nữa, thôi đừng ăn nữa.” Nghe vậy, Hàn Thanh khẽ nhướng mày: “Không ngon?”
Chương 1392:
Trước giờ anh đã quen với sự cô quạnh, cho dù có chút rung động, cũng có thể khống chế bản thân rất tốt. Nếu như nói, rời xa anh có thể khiến cô vui vẻ hơn, vậy thì cứ làm những gì mà cô muốn là được. Bởi vì bản thân không thể nào dự đoán được rất nhiều cung bậc cảm xúc.
Trong vô thức, Hàn Thanh đã đi đến lại gần cô, cuối cùng thậm chí quỳ xuống trước mặt cô, sau đó nhìn chăm chú dáng vẻ đang ngủ của cô, ánh mắt hiện lên cảm xúc khác. Tiểu Nhan ngủ mơ mơ màng màng, đột nhiên cảm nhận được hình như có một cặp mắt đang nhìn cô chăm chú, cảm xúc đó rất mãnh liệt, có lẽ là giác quan thứ sáu quá mạnh, cô từ từ mở mắt ra.
Hành động mà Hàn Thanh đi đến nhìn ngắm cô hoàn toàn là ma xui quỷ khiến, bây giờ đột ngột nhìn thấy đôi mắt cô, muốn né tránh cũng đã muộn. Hơn nữa nếu như vậy sẽ càng giấu đầu hở đuôi, dứt khoát đứng yên ở chỗ cũ không động đậy. Bốn mắt nhìn nhau, Tiểu Nhan bởi vì vừa mới thức dậy, ánh mắt còn chút mơ màng, nhìn thấy gương mặt anh tuấn của Hàn Thanh đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, cảm thấy rất bất ngờ, cả người tỉnh táo hơn hẳn, cô ngồi dậy, áo lông vũ đắp lên người rơi xuống thềm nhà.
“Anh anh anh… sao anh lại đến đây?”
Bởi vì căng thẳng, cô lại bắt đầu nói lắp ba lắp bắp, trở nên không lưu loát, đỏ bừng mặt nhìn Hàn Thanh đang cúi xuống trước mặt, lại lo lắng giơ tay giữ mái tóc dài: “Tôi, tôi hình như ngủ say quá rồi.”
Cô lại bắt đầu nói lắp ba lắp bắp trở nên không lưu loát, đỏ bừng mặt nhìn Hàn Thanh đang cúi xuống trước mặt, lại lo lắng giơ tay giữ mái tóc dài: “Tôi, tôi hình như ngủ say quá rồi.”
Cô rõ ràng chỉ định ngủ một lát rồi dậy, không ngờ rằng cô lại ngủ say như vậy. Đang nghĩ ngợi, Hàn Thanh hờ hững mở miệng: “Sau này đừng ngủ ở phòng tiếp khách.”
Tiểu Nhan: “…”
Anh ghét bỏ cô ngủ ở đây ảnh hưởng đến hình tượng sao? Dù sao đi nữa đây là phòng tiếp khách quý của anh, còn cô thì không được xen là khách quý. Nghĩ đến đây, Tiểu Nhan chỉ có thể ngượng ngùng cắn môi: “Xin lỗi, tôi…”
“Bây giờ đang mùa đông, ở đây ngủ sẽ bị nhiễm lạnh, nếu như muốn ngủ, có thể đến phòng nghỉ.”
Tiểu Nhan đang định thu dọn đồ đứng lên, sau khi nghe thấy vậy liền… dừng lại, sau đó ngạc nhiên nhìn Hàn Thanh, ánh mắt hiện lên vẻ bất ngờ. Cô không biết nên nói lại gì, lại không có dũng khí nhìn ánh mắt của Hàn Thanh, cô nhìn sang xung quanh, đột nhiên nhìn thấy chiếc túi đặt trên bàn. Đúng rồi, cô mang mỳ đến cho Hàn Thanh, nói anh ăn mỳ để làm dịu đi không khí cũng tốt.
“Không phải anh nói tôi mua đồ ăn đến cho anh sao? Tôi giúp anh mang tới rồi, cái này…”
Cô vẫn chưa nói xong, Hàn Thanh đột nhiên sát lại gần hơn, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, cơ thể Tiểu Nhan cứng đờ, trừng to mắt nhìn anh.
“Sao, sao vậy?
“Vết thương khỏi rồi sao?”
Ánh mắt anh bình tĩnh quan sát gương mặt cô, nhìn về bên mặt lúc trước Tiểu Nhan bị sưng lên, Tiểu Nhan vội vàng lùi ra sau, gật đầu nói: “Ừm, khỏi rồi.”
“Chân thì sao? Cũng khỏi rồi?”
Tiểu Nhan bỗng nhiên cảm thấy khi đối phương hỏi câu này đã vô cùng vững vàng, không giống như cô, máy móc gật đầu tiếp tục thừa nhận.
“Khỏi rồi.”
“Khỏi rồi?”
Tiểu Nhan không dám đáp lại, chột da nhìn sang bên khác. Thực ra khi cô đi chân vẫn còn rất đau, chỉ có điều không đau như ngày đầu, cô có thể nhẫn nhịn được sự đau đớn lúc này.
“Xem ra vẫn chưa khỏi hoàn toàn, chưa khỏi đã chạy lung tung?”
Hàn Thanh nhíu mày, cúi đầu định kéo ống quần cô lên nhìn vết thương, Tiểu Nhan giữ tay cản anh lại: “Anh đừng nhìn nữa, hôm nay đã là ngày thứ ba rồi, mặc dù vẫn còn hơi đau, nhưng đã sắp khỏi rồi, xương của tôi lại không có vấn đề gì, chỉ là vết thương ngoài da mà thôi, sẽ khỏi nhanh thôi.”
Tay cô chạm lên mu bàn tay ấm áp của anh, Hàn Thanh phát hiện tay cô chỉ bằng nửa tay anh, một tay anh đã có thể giữ lấy hai tay cô trong lòng bàn tay. Tiểu Nhan thấy anh không nói gì, nhìn bàn tay của mình, liền hoảng loạn thu tay lại.
“Xin, xin lỗi, anh anh ăn đi, ăn đồ mà tôi mang đến cho anh đi.”
Tiểu Nhan nhanh chóng đứng lên lấy bát mỳ từ trong túi ra, nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng của cô, Hàn Thanh bình tĩnh đứng lên ngồi trên ghế sofa phía đối diện. Sau khi mở nắp, Tiểu Nhan thấy mỳ đều đã nở ra rồi, hơn nữa đã nguội rồi. Vậy nên cô liền vội vàng đậy nắp lại.
“Cái đó… đồ để lâu quá ăn không ngon nữa, thôi đừng ăn nữa.”
Nghe vậy, Hàn Thanh khẽ nhướng mày: “Không ngon?”
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1392: Trước giờ anh đã quen với sự cô quạnh, cho dù có chút rung động, cũng có thể khống chế bản thân rất tốt. Nếu như nói, rời xa anh có thể khiến cô vui vẻ hơn, vậy thì cứ làm những gì mà cô muốn là được. Bởi vì bản thân không thể nào dự đoán được rất nhiều cung bậc cảm xúc. Trong vô thức, Hàn Thanh đã đi đến lại gần cô, cuối cùng thậm chí quỳ xuống trước mặt cô, sau đó nhìn chăm chú dáng vẻ đang ngủ của cô, ánh mắt hiện lên cảm xúc khác. Tiểu Nhan ngủ mơ mơ màng màng, đột nhiên cảm nhận được hình như có một cặp mắt đang nhìn cô chăm chú, cảm xúc đó rất mãnh liệt, có lẽ là giác quan thứ sáu quá mạnh, cô từ từ mở mắt ra. Hành động mà Hàn Thanh đi đến nhìn ngắm cô hoàn toàn là ma xui quỷ khiến, bây giờ đột ngột nhìn thấy đôi mắt cô, muốn né tránh cũng đã muộn. Hơn nữa nếu như vậy sẽ càng giấu đầu hở đuôi, dứt khoát đứng yên ở chỗ cũ không động đậy. Bốn mắt nhìn nhau, Tiểu Nhan bởi vì vừa mới thức dậy, ánh mắt còn chút mơ màng, nhìn thấy gương mặt anh tuấn của Hàn Thanh đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, cảm thấy rất bất ngờ, cả người tỉnh táo hơn hẳn, cô ngồi dậy, áo lông vũ đắp lên người rơi xuống thềm nhà. “Anh anh anh… sao anh lại đến đây?” Bởi vì căng thẳng, cô lại bắt đầu nói lắp ba lắp bắp, trở nên không lưu loát, đỏ bừng mặt nhìn Hàn Thanh đang cúi xuống trước mặt, lại lo lắng giơ tay giữ mái tóc dài: “Tôi, tôi hình như ngủ say quá rồi.” Cô lại bắt đầu nói lắp ba lắp bắp trở nên không lưu loát, đỏ bừng mặt nhìn Hàn Thanh đang cúi xuống trước mặt, lại lo lắng giơ tay giữ mái tóc dài: “Tôi, tôi hình như ngủ say quá rồi.” Cô rõ ràng chỉ định ngủ một lát rồi dậy, không ngờ rằng cô lại ngủ say như vậy. Đang nghĩ ngợi, Hàn Thanh hờ hững mở miệng: “Sau này đừng ngủ ở phòng tiếp khách.” Tiểu Nhan: “…” Anh ghét bỏ cô ngủ ở đây ảnh hưởng đến hình tượng sao? Dù sao đi nữa đây là phòng tiếp khách quý của anh, còn cô thì không được xen là khách quý. Nghĩ đến đây, Tiểu Nhan chỉ có thể ngượng ngùng cắn môi: “Xin lỗi, tôi…” “Bây giờ đang mùa đông, ở đây ngủ sẽ bị nhiễm lạnh, nếu như muốn ngủ, có thể đến phòng nghỉ.” Tiểu Nhan đang định thu dọn đồ đứng lên, sau khi nghe thấy vậy liền… dừng lại, sau đó ngạc nhiên nhìn Hàn Thanh, ánh mắt hiện lên vẻ bất ngờ. Cô không biết nên nói lại gì, lại không có dũng khí nhìn ánh mắt của Hàn Thanh, cô nhìn sang xung quanh, đột nhiên nhìn thấy chiếc túi đặt trên bàn. Đúng rồi, cô mang mỳ đến cho Hàn Thanh, nói anh ăn mỳ để làm dịu đi không khí cũng tốt. “Không phải anh nói tôi mua đồ ăn đến cho anh sao? Tôi giúp anh mang tới rồi, cái này…” Cô vẫn chưa nói xong, Hàn Thanh đột nhiên sát lại gần hơn, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, cơ thể Tiểu Nhan cứng đờ, trừng to mắt nhìn anh. “Sao, sao vậy? “Vết thương khỏi rồi sao?” Ánh mắt anh bình tĩnh quan sát gương mặt cô, nhìn về bên mặt lúc trước Tiểu Nhan bị sưng lên, Tiểu Nhan vội vàng lùi ra sau, gật đầu nói: “Ừm, khỏi rồi.” “Chân thì sao? Cũng khỏi rồi?” Tiểu Nhan bỗng nhiên cảm thấy khi đối phương hỏi câu này đã vô cùng vững vàng, không giống như cô, máy móc gật đầu tiếp tục thừa nhận. “Khỏi rồi.” “Khỏi rồi?” Tiểu Nhan không dám đáp lại, chột da nhìn sang bên khác. Thực ra khi cô đi chân vẫn còn rất đau, chỉ có điều không đau như ngày đầu, cô có thể nhẫn nhịn được sự đau đớn lúc này. “Xem ra vẫn chưa khỏi hoàn toàn, chưa khỏi đã chạy lung tung?” Hàn Thanh nhíu mày, cúi đầu định kéo ống quần cô lên nhìn vết thương, Tiểu Nhan giữ tay cản anh lại: “Anh đừng nhìn nữa, hôm nay đã là ngày thứ ba rồi, mặc dù vẫn còn hơi đau, nhưng đã sắp khỏi rồi, xương của tôi lại không có vấn đề gì, chỉ là vết thương ngoài da mà thôi, sẽ khỏi nhanh thôi.” Tay cô chạm lên mu bàn tay ấm áp của anh, Hàn Thanh phát hiện tay cô chỉ bằng nửa tay anh, một tay anh đã có thể giữ lấy hai tay cô trong lòng bàn tay. Tiểu Nhan thấy anh không nói gì, nhìn bàn tay của mình, liền hoảng loạn thu tay lại. “Xin, xin lỗi, anh anh ăn đi, ăn đồ mà tôi mang đến cho anh đi.” Tiểu Nhan nhanh chóng đứng lên lấy bát mỳ từ trong túi ra, nhìn thấy dáng vẻ căng thẳng của cô, Hàn Thanh bình tĩnh đứng lên ngồi trên ghế sofa phía đối diện. Sau khi mở nắp, Tiểu Nhan thấy mỳ đều đã nở ra rồi, hơn nữa đã nguội rồi. Vậy nên cô liền vội vàng đậy nắp lại. “Cái đó… đồ để lâu quá ăn không ngon nữa, thôi đừng ăn nữa.” Nghe vậy, Hàn Thanh khẽ nhướng mày: “Không ngon?”