Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 1395

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1395: Chà tâm trạng của cô đột nhiên thay đổi lớn như vậy, Dạ Âu Thần quả thật vô cùng lo lắng. Bất quá ban đầu anh còn cho rằng cô chỉ là nhất thời nóng nảy, qua hai ngày nữa sẽ tốt lên thôi. Ai biết được đã mấy ngày trôi qua, cô vẫn như cũ vậy, hơn nữa còn càng trở nên tồi tệ hơn. Cô không chỉ không cho phép anh bước vào phòng, mà còn không muốn gặp anh. Chuyện này tạo thành phiền phất rất lớn cho Dạ Âu Thần, không cho gặp cô, anh làm sao có thể hỏi rõ nguyên nhân. Nhưng bởi vì bụng cô đã lớn, Dạ Âu Thần lại không dám cứng rắn xông vào, sợ sẽ chọc giận cô, cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể tìm Tống An. ‘Tống An nghe xong cũng tỏ vẻ nghi hoặc: “Có chuyện gì vậy? Cháu lại làm sai chuyện gì nữa à? Không phải lại đi ra ngoài trêu hoa ghẹo cỏ trong lúc Minh Thư đang mang thai chứ? Cho nên con bé mới không muốn để ý đến cháu? Dạ Âu Thần, nếu cháu dám làm điều gì có lỗi với con bé, dì sẽ thay mặt mẹ cháu đánh gấy chân cháu.” Dạ Âu Thần: “…” Khuôn mặt anh u ám lộ vẻ không vui. “Có phải vậy không? Mau nói đi.” Tống An biết Dạ Âu Thần sẽ không dám nói nữa, liền đối với anh nghiêm hình bức cung. Dạ Âu Thần: “Dì nói xong rồi phải không? Bây giờ điều cháu lo lắng là không biết Minh Thư có chuyện gì, đừng gây rắc rối thêm nữa, cháu có phải là loại người sẽ làm ra chuyện đó không?” “Ai biết được chứ?” Tống An tuy rằng ngoài miệng trêu chọc, nhưng bà cũng biết Dạ Âu Thần không phải là loại người có thể làm ra loại chuyện này, dù sao cũng không phải bất kì cô gái nào đều lọt vào mắt nó. Đã nhiều năm như vậy, cũng chỉ có một Hàn Minh Thư mà thôi. “Được ạ, dì giúp cháu đi thăm con bé trước, con bé không muốn gặp cháu, chắc là sẽ đồng ý gặp dì.” Dạ Âu Thần cũng không chắc chắn nhưng vẫn gật đầu. “Làm phiền dì ạ.” “Haizz, trở nên lễ phép một chút, nhận của cháu một tiếng dì nhỏ, dù cho cháu thật sự làm sai chuyện gì, dì cũng sẽ giúp cháu khuyên nhủ Minh Thư.” Nói xong, lại bồi thêm một câu: “Nhưng mà, nếu cháu thật sự ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, dì sẽ khuyên… con bé đi cùng dì để đánh gãy chân của cháu.” Sau đó, Tống An đi tìm Hàn Minh Thư, nghe thấy có người gõ cửa, Hàn Minh Thư tựa nửa người ở trên ghế salon vẫn không muốn nhúc nhích. “Minh Thư, là dì nhỏ.” Tiếng của Tổng An từ phía ngoài cửa vào truyền vào, Hàn Minh Thư mới khôi phục lại tinh thần, dì nhỏ? Sao dì ấy lại tới đây? Mời đọc truyện trên truyen99.vip Rất nhanh, Hàn Minh Thư biết ngay rằng Tống An chắc chắn là Dạ Âu Thần tìm đến, hừ, tên bại hoại này thế mà lại tìm viện binh, tức chết cô. Đối phương là người bề trên, Hàn Minh Thư không thể giả vờ không có ở đây, chỉ có thể lên tiếng. “Dì nhỏ, có chuyện gì ạ?” “Dì nghe nói hai ngày nay trông cháu không được thoải mái nên hơi lo lắng, đến thăm cháu, cháu có khỏe không? Có cần dì đưa con đến bệnh viện khám không? Hay là, nếu cháu không muốn đi bệnh viện thì hồi trước dì làm bác sĩ ở bệnh viện, trường hợp của cháu chắc là dì cũng biết một chút, dì vào xem giúp cháu nhé?” Nói xong, Tống An thử vặn tay nắm cửa, lạch cạch một tiếng, dù cửa phát ra tiếng vang nhưng cũng không mở ra được bì cửa đã bị khóa Hàn Minh Thư khóa ở bên trong. Hàn Minh Thư vịn vào ghế dựa đứng lên một cách khó khăn, sau đó đi tới phía sau cửa, nhỏ giọng hỏi Tống An. “Dì nhỏ, dì đến một mình a?” Tống An biết cô đang lo lắng điều gì, nhưng không ngờ tới việc cô hỏi thẳng như thế luôn, không nhịn được mà cười thầm trong lòng, may mà bà đã lường trước, đuổi Dạ Âu Thần đi trước, nếu không thì bây giờ chưa chắc Hàn Minh Thư sẽ mở cửa cho bà. Nghĩ tới đó, Tống An tiện miệng nói luôn: “Ừ, bên ngoài có mỗi mình dì thôi, cháu yên tâm mở cửa, có chuyện gì thì nói với dì, nếu mà bị bắt nạt, chắc chắn dì sẽ làm chủ cho cháu, sẽ không tha cho thằng nhãi Dạ Âu Thần đâu” “Lạch cạch” Cửa mở ra một khe nhỏ, Tống An cẩn thận quan sát, cũng không thấy người Hàn Minh Thư đâu: “Người đâu?” “Dì ơi, cháu ở đây….” Hàn Minh Thư mở cửa lớn hơn chút nữa, Tống An chen vào luôn, đợi lúc bà tiến về phía sau hoàn toàn, Hàn Minh Thư lập tức đóng cửa lại, giống như là sợ có người đi theo sau Tổng An.

Chương 1395:

 

Chà tâm trạng của cô đột nhiên thay đổi lớn như vậy, Dạ Âu Thần quả thật vô cùng lo lắng. Bất quá ban đầu anh còn cho rằng cô chỉ là nhất thời nóng nảy, qua hai ngày nữa sẽ tốt lên thôi.

 

Ai biết được đã mấy ngày trôi qua, cô vẫn như cũ vậy, hơn nữa còn càng trở nên tồi tệ hơn.

 

Cô không chỉ không cho phép anh bước vào phòng, mà còn không muốn gặp anh.

 

Chuyện này tạo thành phiền phất rất lớn cho Dạ Âu Thần, không cho gặp cô, anh làm sao có thể hỏi rõ nguyên nhân. Nhưng bởi vì bụng cô đã lớn, Dạ Âu Thần lại không dám cứng rắn xông vào, sợ sẽ chọc giận cô, cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể tìm Tống An.

 

‘Tống An nghe xong cũng tỏ vẻ nghi hoặc: “Có chuyện gì vậy? Cháu lại làm sai chuyện gì nữa à? Không phải lại đi ra ngoài trêu hoa ghẹo cỏ trong lúc Minh Thư đang mang thai chứ? Cho nên con bé mới không muốn để ý đến cháu?

 

Dạ Âu Thần, nếu cháu dám làm điều gì có lỗi với con bé, dì sẽ thay mặt mẹ cháu đánh gấy chân cháu.”

 

Dạ Âu Thần: “…”

 

Khuôn mặt anh u ám lộ vẻ không vui.

 

“Có phải vậy không? Mau nói đi.”

 

Tống An biết Dạ Âu Thần sẽ không dám nói nữa, liền đối với anh nghiêm hình bức cung.

 

Dạ Âu Thần: “Dì nói xong rồi phải không? Bây giờ điều cháu lo lắng là không biết Minh Thư có chuyện gì, đừng gây rắc rối thêm nữa, cháu có phải là loại người sẽ làm ra chuyện đó không?”

 

“Ai biết được chứ?”

 

Tống An tuy rằng ngoài miệng trêu chọc, nhưng bà cũng biết Dạ Âu Thần không phải là loại người có thể làm ra loại chuyện này, dù sao cũng không phải bất kì cô gái nào đều lọt vào mắt nó. Đã nhiều năm như vậy, cũng chỉ có một Hàn Minh Thư mà thôi.

 

“Được ạ, dì giúp cháu đi thăm con bé trước, con bé không muốn gặp cháu, chắc là sẽ đồng ý gặp dì.”

 

Dạ Âu Thần cũng không chắc chắn nhưng vẫn gật đầu.

 

“Làm phiền dì ạ.”

 

“Haizz, trở nên lễ phép một chút, nhận của cháu một tiếng dì nhỏ, dù cho cháu thật sự làm sai chuyện gì, dì cũng sẽ giúp cháu khuyên nhủ Minh Thư.” Nói xong, lại bồi thêm một câu: “Nhưng mà, nếu cháu thật sự ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, dì sẽ khuyên… con bé đi cùng dì để đánh gãy chân của cháu.”

 

Sau đó, Tống An đi tìm Hàn Minh Thư, nghe thấy có người gõ cửa, Hàn Minh Thư tựa nửa người ở trên ghế salon vẫn không muốn nhúc nhích.

 

“Minh Thư, là dì nhỏ.”

 

Tiếng của Tổng An từ phía ngoài cửa vào truyền vào, Hàn Minh Thư mới khôi phục lại tinh thần, dì nhỏ? Sao dì ấy lại tới đây? Mời đọc truyện trên truyen99.vip Rất nhanh, Hàn Minh Thư biết ngay rằng Tống An chắc chắn là Dạ Âu Thần tìm đến, hừ, tên bại hoại này thế mà lại tìm viện binh, tức chết cô.

 

Đối phương là người bề trên, Hàn Minh Thư không thể giả vờ không có ở đây, chỉ có thể lên tiếng.

 

“Dì nhỏ, có chuyện gì ạ?”

 

“Dì nghe nói hai ngày nay trông cháu không được thoải mái nên hơi lo lắng, đến thăm cháu, cháu có khỏe không? Có cần dì đưa con đến bệnh viện khám không? Hay là, nếu cháu không muốn đi bệnh viện thì hồi trước dì làm bác sĩ ở bệnh viện, trường hợp của cháu chắc là dì cũng biết một chút, dì vào xem giúp cháu nhé?”

 

Nói xong, Tống An thử vặn tay nắm cửa, lạch cạch một tiếng, dù cửa phát ra tiếng vang nhưng cũng không mở ra được bì cửa đã bị khóa Hàn Minh Thư khóa ở bên trong.

 

Hàn Minh Thư vịn vào ghế dựa đứng lên một cách khó khăn, sau đó đi tới phía sau cửa, nhỏ giọng hỏi Tống An.

 

“Dì nhỏ, dì đến một mình a?”

 

Tống An biết cô đang lo lắng điều gì, nhưng không ngờ tới việc cô hỏi thẳng như thế luôn, không nhịn được mà cười thầm trong lòng, may mà bà đã lường trước, đuổi Dạ Âu Thần đi trước, nếu không thì bây giờ chưa chắc Hàn Minh Thư sẽ mở cửa cho bà.

 

Nghĩ tới đó, Tống An tiện miệng nói luôn: “Ừ, bên ngoài có mỗi mình dì thôi, cháu yên tâm mở cửa, có chuyện gì thì nói với dì, nếu mà bị bắt nạt, chắc chắn dì sẽ làm chủ cho cháu, sẽ không tha cho thằng nhãi Dạ Âu Thần đâu”

 

“Lạch cạch”

 

Cửa mở ra một khe nhỏ, Tống An cẩn thận quan sát, cũng không thấy người Hàn Minh Thư đâu: “Người đâu?”

 

“Dì ơi, cháu ở đây….” Hàn Minh Thư mở cửa lớn hơn chút nữa, Tống An chen vào luôn, đợi lúc bà tiến về phía sau hoàn toàn, Hàn Minh Thư lập tức đóng cửa lại, giống như là sợ có người đi theo sau Tổng An.

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 1395: Chà tâm trạng của cô đột nhiên thay đổi lớn như vậy, Dạ Âu Thần quả thật vô cùng lo lắng. Bất quá ban đầu anh còn cho rằng cô chỉ là nhất thời nóng nảy, qua hai ngày nữa sẽ tốt lên thôi. Ai biết được đã mấy ngày trôi qua, cô vẫn như cũ vậy, hơn nữa còn càng trở nên tồi tệ hơn. Cô không chỉ không cho phép anh bước vào phòng, mà còn không muốn gặp anh. Chuyện này tạo thành phiền phất rất lớn cho Dạ Âu Thần, không cho gặp cô, anh làm sao có thể hỏi rõ nguyên nhân. Nhưng bởi vì bụng cô đã lớn, Dạ Âu Thần lại không dám cứng rắn xông vào, sợ sẽ chọc giận cô, cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể tìm Tống An. ‘Tống An nghe xong cũng tỏ vẻ nghi hoặc: “Có chuyện gì vậy? Cháu lại làm sai chuyện gì nữa à? Không phải lại đi ra ngoài trêu hoa ghẹo cỏ trong lúc Minh Thư đang mang thai chứ? Cho nên con bé mới không muốn để ý đến cháu? Dạ Âu Thần, nếu cháu dám làm điều gì có lỗi với con bé, dì sẽ thay mặt mẹ cháu đánh gấy chân cháu.” Dạ Âu Thần: “…” Khuôn mặt anh u ám lộ vẻ không vui. “Có phải vậy không? Mau nói đi.” Tống An biết Dạ Âu Thần sẽ không dám nói nữa, liền đối với anh nghiêm hình bức cung. Dạ Âu Thần: “Dì nói xong rồi phải không? Bây giờ điều cháu lo lắng là không biết Minh Thư có chuyện gì, đừng gây rắc rối thêm nữa, cháu có phải là loại người sẽ làm ra chuyện đó không?” “Ai biết được chứ?” Tống An tuy rằng ngoài miệng trêu chọc, nhưng bà cũng biết Dạ Âu Thần không phải là loại người có thể làm ra loại chuyện này, dù sao cũng không phải bất kì cô gái nào đều lọt vào mắt nó. Đã nhiều năm như vậy, cũng chỉ có một Hàn Minh Thư mà thôi. “Được ạ, dì giúp cháu đi thăm con bé trước, con bé không muốn gặp cháu, chắc là sẽ đồng ý gặp dì.” Dạ Âu Thần cũng không chắc chắn nhưng vẫn gật đầu. “Làm phiền dì ạ.” “Haizz, trở nên lễ phép một chút, nhận của cháu một tiếng dì nhỏ, dù cho cháu thật sự làm sai chuyện gì, dì cũng sẽ giúp cháu khuyên nhủ Minh Thư.” Nói xong, lại bồi thêm một câu: “Nhưng mà, nếu cháu thật sự ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, dì sẽ khuyên… con bé đi cùng dì để đánh gãy chân của cháu.” Sau đó, Tống An đi tìm Hàn Minh Thư, nghe thấy có người gõ cửa, Hàn Minh Thư tựa nửa người ở trên ghế salon vẫn không muốn nhúc nhích. “Minh Thư, là dì nhỏ.” Tiếng của Tổng An từ phía ngoài cửa vào truyền vào, Hàn Minh Thư mới khôi phục lại tinh thần, dì nhỏ? Sao dì ấy lại tới đây? Mời đọc truyện trên truyen99.vip Rất nhanh, Hàn Minh Thư biết ngay rằng Tống An chắc chắn là Dạ Âu Thần tìm đến, hừ, tên bại hoại này thế mà lại tìm viện binh, tức chết cô. Đối phương là người bề trên, Hàn Minh Thư không thể giả vờ không có ở đây, chỉ có thể lên tiếng. “Dì nhỏ, có chuyện gì ạ?” “Dì nghe nói hai ngày nay trông cháu không được thoải mái nên hơi lo lắng, đến thăm cháu, cháu có khỏe không? Có cần dì đưa con đến bệnh viện khám không? Hay là, nếu cháu không muốn đi bệnh viện thì hồi trước dì làm bác sĩ ở bệnh viện, trường hợp của cháu chắc là dì cũng biết một chút, dì vào xem giúp cháu nhé?” Nói xong, Tống An thử vặn tay nắm cửa, lạch cạch một tiếng, dù cửa phát ra tiếng vang nhưng cũng không mở ra được bì cửa đã bị khóa Hàn Minh Thư khóa ở bên trong. Hàn Minh Thư vịn vào ghế dựa đứng lên một cách khó khăn, sau đó đi tới phía sau cửa, nhỏ giọng hỏi Tống An. “Dì nhỏ, dì đến một mình a?” Tống An biết cô đang lo lắng điều gì, nhưng không ngờ tới việc cô hỏi thẳng như thế luôn, không nhịn được mà cười thầm trong lòng, may mà bà đã lường trước, đuổi Dạ Âu Thần đi trước, nếu không thì bây giờ chưa chắc Hàn Minh Thư sẽ mở cửa cho bà. Nghĩ tới đó, Tống An tiện miệng nói luôn: “Ừ, bên ngoài có mỗi mình dì thôi, cháu yên tâm mở cửa, có chuyện gì thì nói với dì, nếu mà bị bắt nạt, chắc chắn dì sẽ làm chủ cho cháu, sẽ không tha cho thằng nhãi Dạ Âu Thần đâu” “Lạch cạch” Cửa mở ra một khe nhỏ, Tống An cẩn thận quan sát, cũng không thấy người Hàn Minh Thư đâu: “Người đâu?” “Dì ơi, cháu ở đây….” Hàn Minh Thư mở cửa lớn hơn chút nữa, Tống An chen vào luôn, đợi lúc bà tiến về phía sau hoàn toàn, Hàn Minh Thư lập tức đóng cửa lại, giống như là sợ có người đi theo sau Tổng An.

Chương 1395