Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 1450
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 1450: “Chào cậu bé” Lý Tư Hàn ngồi xuống trước mặt Hàn Diệc Thù và chào hỏi với một chút ngượng ngùng: “Chú cảm thấy hơi có lỗi vì chuyện vừa rồi.” gì lung tung trước mặt cô thì thật không hay. Anh ta phải có cách để chặn được những lời nói ấy. “Cháu muốn ăn gì, chủ đều phải cho cháu ăn nhé?” Một tia ranh mãnh thoáng qua trong mắt Đậu Nành. “Đương nhiên.” Lý Tư Hàn không suy nghĩ nhiều, anh ta cảm thấy một đứa nhỏ như vậy muốn ăn cái gì đều có thể mua, cùng lắm chỉ là vài trăm tệ. “Đây là lời chú nói đấy nha. Chú có ô tô không?” “Chú có.” “Cảm ơn chú, vậy chú hãy nói với dì Tiểu Nhan rằng chú muốn mời cháu ra ngoài ăn cơm, đi thôi nào chú ơi.” Lúc này, Hàn Diệc Thù vô cùng vui vẻ mà vừa cười vừa nói: “Được rồi” Lý Tư Hàn cười vô hại, không biết mình sắp phải đối mặt với chuyện gì. Khi Hàn Diệc Thù chạy đến nói với Tiểu Nhan về việc này, Tiểu Nhan khẽ cau mày nói: “Anh ấy muốn mời cháu đi ăn cơm sao? Tốt vậy sao? Nhưng cháu lại đi cùng với người lạ. Cháu không thấy xấu hổ khi phải khiến họ tiêu tiền hay sao?” “Nhưng mà, chú ấy muốn lợi dụng cháu để lấy lòng dì, dì Tiểu Nhan, nên để chú ấy mời cháu đi mà. Hàn Diệc Thù chớp mắt trước mặt Tiểu Nhan, ảnh mắt ấy trông rất tốt bụng và vô hại. Tuy nhiên, càngtrông như thế này Tiểu Nhan càng cảm thấy nguy hiểm hơn, dù sao thì Hàn Diệc Thù cũng khác những đứa trẻ bình thường, vạn nhất nếu cậu bé mang người ta ra ngoài tầm kiểm soát của mình rồi hố người ta một trận thì phải làm sao? Nghĩ đến đây, Tiểu Nhan ngồi xổm xuống và nhéo mặt Hàn Diệc Thù rồi nói: “Nếu cháu muốn đi chơi, cháu có thể tự trả tiền ăn, hoặc khi cháu về, dì Tiểu Nhan sẽ nhờ người trả lại số tiền đó” Hàn Diệc Thù nghe thế cảm thấy không vui, nếu anh ta muốn giả vờ như vậy, hào phóng như vậy thì hãy để anh ta tiếp tục giả vờ. Tại sao dì lại muốn trả lại tiền cho anh ta? Dĩ nhiên cũng không có gì lạ khi Hàn Diệc Thù không thích anh ta, thực sự là người đàn ông này mang bộ dáng trông rất đáng ghét khi anh ta thừa nhận rằng cửa hàng là của anh ta. “Cháu biết rồi dì Tiểu Nhan, cùng lắm thì Hàn Diệc Thù cháu sẽ tự trả tiền cho chính mình. Mặc dù cậu bé đã hứa với dì Tiểu Nhan như thế. Hừm! Nhưng cậu sẽ không làm điều này. “Vậy tốt rồi, cháu đi đi.” Tiểu Nhan vui vẻ nói: “Cám ơn dì Tiểu Nhan, nhân tiện cháu sẽ giúp dì xem tình hình bên kia thế nào. Thăng bé này… Lý Tư Hàn đưa Hàn Diệc Thù ra ngoài. La Tuệ Mỹ có chút lo lắng. “Rốt cuộc là chúng chỉ vừa mới gặp nhau không bao lâu, liền để anh ta mang đứa trẻ đi như vậy, có thật sự ổn hay không?” Tiểu Nhan cau mày khi nghevậy, cô ấy lập tức nói: “Khi nghe mẹ nói lời này, con đột nhiên nghĩ đến điều không tốt lắm. Mẹ, chúng ta hãy đi cùng nhau.” Nói xong, Tiểu Nhan nhanh chóng đặt công việc trong tay xuống và chạy ra ngoài. Nhưng Lý Tư Hàn và Hàn Diệc Thù đã sớm đi mà không để lại dấu vết gì rồi. “Con sẽ gọi cho anh ấy, hỏi địa chỉ rồi qua.” Tiểu Nhan nói tiếp với mẹ: “Mẹ cứ ngồi đây đợi, con sẽ quay lại khi bọn họ ăn xong.” “Ừm, dù sao thì cũng là con của nhà người ta, nên cần phải để ý một chút.” Sau khi Lý Tư Hàn đưa Hàn Diệc Thù ra ngoài, Hàn Diệc Thù đã cho anh ta một địa chỉ và nói rằng cậu bé muốn ăn đồ ăn ở đây. Lý Tư Hàn chỉ liếc nhìn một cái, quán ăn này anh ta không biết vì anh ta chưa bao giờ đến đây. Nhưng anh ta không nghĩ nhiều, bật điều hướng trên điện thoại và trực tiếp lái xe dọc theo điểm đến. Điện thoại di động của Hàn Diệc Thù đột nhiên đổ chuông, Hàn Diệc Thù liếc nhìn, hóa ra đó là cuộc gọi của dì Tiểu Nhan, cậu bé chớp mắt nhìn rồi trả lời cuộc gọi. “Dì Tiểu Nhan.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 1450:
“Chào cậu bé” Lý Tư Hàn ngồi xuống trước mặt Hàn Diệc Thù và chào hỏi với một chút ngượng ngùng: “Chú cảm thấy hơi có lỗi vì chuyện vừa rồi.”
gì lung tung trước mặt cô thì thật không hay. Anh ta phải có cách để chặn được những lời nói ấy.
“Cháu muốn ăn gì, chủ đều phải cho cháu ăn nhé?”
Một tia ranh mãnh thoáng qua trong mắt Đậu Nành.
“Đương nhiên.” Lý Tư Hàn không suy nghĩ nhiều, anh ta cảm thấy một đứa nhỏ như vậy muốn ăn cái gì đều có thể mua, cùng lắm chỉ là vài trăm tệ.
“Đây là lời chú nói đấy nha. Chú có ô tô không?”
“Chú có.”
“Cảm ơn chú, vậy chú hãy nói với dì Tiểu Nhan rằng chú muốn mời cháu ra ngoài ăn cơm, đi thôi nào chú ơi.”
Lúc này, Hàn Diệc Thù vô cùng vui vẻ mà vừa cười vừa nói: “Được rồi” Lý Tư Hàn cười vô hại, không biết mình sắp phải đối mặt với chuyện gì. Khi Hàn Diệc Thù chạy đến nói với Tiểu Nhan về việc này, Tiểu Nhan khẽ cau mày nói: “Anh ấy muốn mời cháu đi ăn cơm sao? Tốt vậy sao? Nhưng cháu lại đi cùng với người lạ. Cháu không thấy xấu hổ khi phải khiến họ tiêu tiền hay sao?”
“Nhưng mà, chú ấy muốn lợi dụng cháu để lấy lòng dì, dì Tiểu Nhan, nên để chú ấy mời cháu đi mà. Hàn Diệc Thù chớp mắt trước mặt Tiểu Nhan, ảnh mắt ấy trông rất tốt bụng và vô hại. Tuy nhiên, càngtrông như thế này Tiểu Nhan càng cảm thấy nguy hiểm hơn, dù sao thì Hàn Diệc Thù cũng khác những đứa trẻ bình thường, vạn nhất nếu cậu bé mang người ta ra ngoài tầm kiểm soát của mình rồi hố người ta một trận thì phải làm sao? Nghĩ đến đây, Tiểu Nhan ngồi xổm xuống và nhéo mặt Hàn Diệc Thù rồi nói: “Nếu cháu muốn đi chơi, cháu có thể tự trả tiền ăn, hoặc khi cháu về, dì Tiểu Nhan sẽ nhờ người trả lại số tiền đó” Hàn Diệc Thù nghe thế cảm thấy không vui, nếu anh ta muốn giả vờ như vậy, hào phóng như vậy thì hãy để anh ta tiếp tục giả vờ. Tại sao dì lại muốn trả lại tiền cho anh ta? Dĩ nhiên cũng không có gì lạ khi Hàn Diệc Thù không thích anh ta, thực sự là người đàn ông này mang bộ dáng trông rất đáng ghét khi anh ta thừa nhận rằng cửa hàng là của anh ta.
“Cháu biết rồi dì Tiểu Nhan, cùng lắm thì Hàn Diệc Thù cháu sẽ tự trả tiền cho chính mình.
Mặc dù cậu bé đã hứa với dì Tiểu Nhan như thế. Hừm! Nhưng cậu sẽ không làm điều này.
“Vậy tốt rồi, cháu đi đi.” Tiểu Nhan vui vẻ nói: “Cám ơn dì Tiểu Nhan, nhân tiện cháu sẽ giúp dì xem tình hình bên kia thế nào.
Thăng bé này…
Lý Tư Hàn đưa Hàn Diệc Thù ra ngoài.
La Tuệ Mỹ có chút lo lắng.
“Rốt cuộc là chúng chỉ vừa mới gặp nhau không bao lâu, liền để anh ta mang đứa trẻ đi như vậy, có thật sự ổn hay không?”
Tiểu Nhan cau mày khi nghevậy, cô ấy lập tức nói: “Khi nghe mẹ nói lời này, con đột nhiên nghĩ đến điều không tốt lắm. Mẹ, chúng ta hãy đi cùng nhau.”
Nói xong, Tiểu Nhan nhanh chóng đặt công việc trong tay xuống và chạy ra ngoài. Nhưng Lý Tư Hàn và Hàn Diệc Thù đã sớm đi mà không để lại dấu vết gì rồi.
“Con sẽ gọi cho anh ấy, hỏi địa chỉ rồi qua.” Tiểu Nhan nói tiếp với mẹ: “Mẹ cứ ngồi đây đợi, con sẽ quay lại khi bọn họ ăn xong.”
“Ừm, dù sao thì cũng là con của nhà người ta, nên cần phải để ý một chút.” Sau khi Lý Tư Hàn đưa Hàn Diệc Thù ra ngoài, Hàn Diệc Thù đã cho anh ta một địa chỉ và nói rằng cậu bé muốn ăn đồ ăn ở đây. Lý Tư Hàn chỉ liếc nhìn một cái, quán ăn này anh ta không biết vì anh ta chưa bao giờ đến đây. Nhưng anh ta không nghĩ nhiều, bật điều hướng trên điện thoại và trực tiếp lái xe dọc theo điểm đến. Điện thoại di động của Hàn Diệc Thù đột nhiên đổ chuông, Hàn Diệc Thù liếc nhìn, hóa ra đó là cuộc gọi của dì Tiểu Nhan, cậu bé chớp mắt nhìn rồi trả lời cuộc gọi.
“Dì Tiểu Nhan.”
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 1450: “Chào cậu bé” Lý Tư Hàn ngồi xuống trước mặt Hàn Diệc Thù và chào hỏi với một chút ngượng ngùng: “Chú cảm thấy hơi có lỗi vì chuyện vừa rồi.” gì lung tung trước mặt cô thì thật không hay. Anh ta phải có cách để chặn được những lời nói ấy. “Cháu muốn ăn gì, chủ đều phải cho cháu ăn nhé?” Một tia ranh mãnh thoáng qua trong mắt Đậu Nành. “Đương nhiên.” Lý Tư Hàn không suy nghĩ nhiều, anh ta cảm thấy một đứa nhỏ như vậy muốn ăn cái gì đều có thể mua, cùng lắm chỉ là vài trăm tệ. “Đây là lời chú nói đấy nha. Chú có ô tô không?” “Chú có.” “Cảm ơn chú, vậy chú hãy nói với dì Tiểu Nhan rằng chú muốn mời cháu ra ngoài ăn cơm, đi thôi nào chú ơi.” Lúc này, Hàn Diệc Thù vô cùng vui vẻ mà vừa cười vừa nói: “Được rồi” Lý Tư Hàn cười vô hại, không biết mình sắp phải đối mặt với chuyện gì. Khi Hàn Diệc Thù chạy đến nói với Tiểu Nhan về việc này, Tiểu Nhan khẽ cau mày nói: “Anh ấy muốn mời cháu đi ăn cơm sao? Tốt vậy sao? Nhưng cháu lại đi cùng với người lạ. Cháu không thấy xấu hổ khi phải khiến họ tiêu tiền hay sao?” “Nhưng mà, chú ấy muốn lợi dụng cháu để lấy lòng dì, dì Tiểu Nhan, nên để chú ấy mời cháu đi mà. Hàn Diệc Thù chớp mắt trước mặt Tiểu Nhan, ảnh mắt ấy trông rất tốt bụng và vô hại. Tuy nhiên, càngtrông như thế này Tiểu Nhan càng cảm thấy nguy hiểm hơn, dù sao thì Hàn Diệc Thù cũng khác những đứa trẻ bình thường, vạn nhất nếu cậu bé mang người ta ra ngoài tầm kiểm soát của mình rồi hố người ta một trận thì phải làm sao? Nghĩ đến đây, Tiểu Nhan ngồi xổm xuống và nhéo mặt Hàn Diệc Thù rồi nói: “Nếu cháu muốn đi chơi, cháu có thể tự trả tiền ăn, hoặc khi cháu về, dì Tiểu Nhan sẽ nhờ người trả lại số tiền đó” Hàn Diệc Thù nghe thế cảm thấy không vui, nếu anh ta muốn giả vờ như vậy, hào phóng như vậy thì hãy để anh ta tiếp tục giả vờ. Tại sao dì lại muốn trả lại tiền cho anh ta? Dĩ nhiên cũng không có gì lạ khi Hàn Diệc Thù không thích anh ta, thực sự là người đàn ông này mang bộ dáng trông rất đáng ghét khi anh ta thừa nhận rằng cửa hàng là của anh ta. “Cháu biết rồi dì Tiểu Nhan, cùng lắm thì Hàn Diệc Thù cháu sẽ tự trả tiền cho chính mình. Mặc dù cậu bé đã hứa với dì Tiểu Nhan như thế. Hừm! Nhưng cậu sẽ không làm điều này. “Vậy tốt rồi, cháu đi đi.” Tiểu Nhan vui vẻ nói: “Cám ơn dì Tiểu Nhan, nhân tiện cháu sẽ giúp dì xem tình hình bên kia thế nào. Thăng bé này… Lý Tư Hàn đưa Hàn Diệc Thù ra ngoài. La Tuệ Mỹ có chút lo lắng. “Rốt cuộc là chúng chỉ vừa mới gặp nhau không bao lâu, liền để anh ta mang đứa trẻ đi như vậy, có thật sự ổn hay không?” Tiểu Nhan cau mày khi nghevậy, cô ấy lập tức nói: “Khi nghe mẹ nói lời này, con đột nhiên nghĩ đến điều không tốt lắm. Mẹ, chúng ta hãy đi cùng nhau.” Nói xong, Tiểu Nhan nhanh chóng đặt công việc trong tay xuống và chạy ra ngoài. Nhưng Lý Tư Hàn và Hàn Diệc Thù đã sớm đi mà không để lại dấu vết gì rồi. “Con sẽ gọi cho anh ấy, hỏi địa chỉ rồi qua.” Tiểu Nhan nói tiếp với mẹ: “Mẹ cứ ngồi đây đợi, con sẽ quay lại khi bọn họ ăn xong.” “Ừm, dù sao thì cũng là con của nhà người ta, nên cần phải để ý một chút.” Sau khi Lý Tư Hàn đưa Hàn Diệc Thù ra ngoài, Hàn Diệc Thù đã cho anh ta một địa chỉ và nói rằng cậu bé muốn ăn đồ ăn ở đây. Lý Tư Hàn chỉ liếc nhìn một cái, quán ăn này anh ta không biết vì anh ta chưa bao giờ đến đây. Nhưng anh ta không nghĩ nhiều, bật điều hướng trên điện thoại và trực tiếp lái xe dọc theo điểm đến. Điện thoại di động của Hàn Diệc Thù đột nhiên đổ chuông, Hàn Diệc Thù liếc nhìn, hóa ra đó là cuộc gọi của dì Tiểu Nhan, cậu bé chớp mắt nhìn rồi trả lời cuộc gọi. “Dì Tiểu Nhan.”