Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 1463
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 1463: Sau khi lên xe, cô gái nhỏ giận dỗi ngồi đó không động đậy, Hàn Thanh nhắc cô ấy thắt dây an toàn cô ấy cũng mặc kệ, không có cách nào, Hàn Thanh chỉ có thể dựa lại gần tự mình thắt dây an toàn cho cô ấy. Nhưng tay vừa tiến đến trước mặt Tiểu Nhan, thì Tiểu Nhan đã nhanh chóng nói: “Đối tượng xem mắt của em rốt cuộc có vấn đề gì? Anh mau nói đi, nói xong em sẽ xuống xe, không cần phải thắt dây an toàn. Lời nói của cô ấy vừa hạ xuống, đồng thời tay của Hàn Thanh cũng đã đặt trên dây an toàn, ánh mắt rơi vào trên khuôn mặt hơi lạnh của cô ấy, ngữ khí của Hàn Thanh lại so với ánh mắt ấy càng lạnh lẽo hơn mấy phần. “Tôi đã đáp ứng bác gái sẽ đưa cô về nhà an toàn. “Đó là do anh đáp ứng, cũng không phải là em. Tiểu Nhan quay sang một bên, căn bản không muốn nhìn anh ta, trên mặt tràn đầy chán ghét: “Có lời gìliền nói, nếu anh lại không nói gì, em sẽ đi.” Bộ dáng này của cô ấy, khiến Hàn Thanh thực sự bất đắc dĩ, giọng điệu chỉ có thể mềm mại xuống một chút. “Thật sự không thắt dây an toàn? Cũng không cần tôi đưa cô về nhà?” Tiểu Nhan bướng bỉnh lại kiên định nói: “Không cần.” Trên xe im lặng một hồi, Hàn Thanh không thuyết phục được cô ấy, cuối cùng đành phải thu tay về. Một lúc sau, anh ta lấy ra một tập tài liệu. Nghe thấy tiếng lật giấy, Tiểu Nhan quay đầu lại, thấy anh ta vậy mà lại đưa cho mình một tập tài liệu, trong lòng dâng lên nghi ngờ. “Đây là cái gì?” Có liên quan gì đến Lý Tư Hàn, đối tượng xem mắt của cô ấy? Cô ấy không hề đưa tay ra nhận lấy mà hỏi Hàn Thanh. “Là tư liệu về đối tượng xem mắt của cô.” Tiểu Nhan. “… Anh điều tra anh ta?” Anh ta liếc cô một cái, sau đó thu lại ánh mắt nhìn về phía trước, lãnh đạm nói: “Cô có biết đối tượng xem mắt của cô là người như thế nào không? Đã từng làm việc gì? Trước khi xem mắt không tìm hiểu kỹ về đối phương sao?” Những lời này… Tiểu Nhan đích thực không biếtquá rõ về Lý Tư Hàn, nhưng vì là do dì Trương giới thiệu, lúc đó cô ấy cũng có chút tức giận nên đã đồng ý đi xem mắt. Nhưng đi xem mắt không có nghĩa là phải kết hôn. Trong quá trình tiếp xúc nếu không có tình cảm liền bỏ đi thôi. Hơn nữa, cái loại xem mắt này vốn dĩ là ở trong quá trình tiếp xúc lâu dài mà dần dần hiểu thêm về đối phương. Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiểu Nhan nhìn Hàn Thanh càng lạnh hơn. “Tất nhiên hiểu, không hiểu làm sao em sẽ đi xem mắt, tư liệu đã điều tra này của anh có điều gì có thể chỉ bảo?” Bây giờ địch ý của cô gái nhỏ với anh ta rất lớn. Hơn nữa để chọc giận anh ta, vậy mà lại nói mình hiểu biết đối phương. Nếu như cô ấy thực sự biết, làm sao có thể sẽ đi xem mắt với người đàn ông đó? Bởi vì cô ấy đến đối tượng xem mắt của mình cũng không hiểu rõ, bây giờ anh ta lại lấy tư liệu đến để nói cho cô ấy biết. Nhìn xem, nhân phẩm đối tượng xem mắt của cô kém như vậy, vậy mà cô lại coi anh ta như bảo bối, vì anh ta mà oán giận tôi. Cô ấy chẳng biết gì cả, cùng với loại đối tượng xem mắt đó mập mờ không rõ. Thật là nực cười. Hai tay Tiểu Nhan đặt trên chân nằm lại càng ngày càng chặt, trong đầu cô ấy bây giờ vô cùng xoắn xuýt, sống chết của bản thân đều không thể màng tới nữa, dù bây giờ Hàn Thanh có làm gì, cô ấy đều cảm thấy mình đặc biệt nực cười. “Việc này cũng là Đậu Nành phát hiện có điều bất thường trước. Vì lý do an toàn, tôi nghĩ cần phải điều tra một chút.” Âm thanh nhàn nhạt phát ra từ cổ họng của người đàn ông vang lên trong xe, đối với Tiểu Nhan mà nói, cả người đối phương như đang tỏa ra ánh sáng của sự bố thí. Tay cô ấy siết lại rồi thả ra, thả ra rồi lại siết chặt, cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn anh ta. “Vậy thì sao?”Hàn Thanh mím môi không nói gì nhìn cô ấy, đợi những lời tiếp theo của cô ấy. “Cho dù anh ta đã từng ngồi tù, thì làm sao?” Những lời này khiến Hàn Thanh nhíu mày: “Cô có biết mình đang nói cái gì không?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 1463:
Sau khi lên xe, cô gái nhỏ giận dỗi ngồi đó không động đậy, Hàn Thanh nhắc cô ấy thắt dây an toàn cô ấy cũng mặc kệ, không có cách nào, Hàn Thanh chỉ có thể dựa lại gần tự mình thắt dây an toàn cho cô ấy.
Nhưng tay vừa tiến đến trước mặt Tiểu Nhan, thì Tiểu Nhan đã nhanh chóng nói: “Đối tượng xem mắt của em rốt cuộc có vấn đề gì? Anh mau nói đi, nói xong em sẽ xuống xe, không cần phải thắt dây an toàn.
Lời nói của cô ấy vừa hạ xuống, đồng thời tay của Hàn Thanh cũng đã đặt trên dây an toàn, ánh mắt rơi vào trên khuôn mặt hơi lạnh của cô ấy, ngữ khí của Hàn Thanh lại so với ánh mắt ấy càng lạnh lẽo hơn mấy phần. “Tôi đã đáp ứng bác gái sẽ đưa cô về nhà an toàn. “Đó là do anh đáp ứng, cũng không phải là em. Tiểu Nhan quay sang một bên, căn bản không muốn nhìn anh ta, trên mặt tràn đầy chán ghét: “Có lời gìliền nói, nếu anh lại không nói gì, em sẽ đi.”
Bộ dáng này của cô ấy, khiến Hàn Thanh thực sự bất đắc dĩ, giọng điệu chỉ có thể mềm mại xuống một chút. “Thật sự không thắt dây an toàn? Cũng không cần tôi đưa cô về nhà?”
Tiểu Nhan bướng bỉnh lại kiên định nói: “Không cần.”
Trên xe im lặng một hồi, Hàn Thanh không thuyết phục được cô ấy, cuối cùng đành phải thu tay về.
Một lúc sau, anh ta lấy ra một tập tài liệu.
Nghe thấy tiếng lật giấy, Tiểu Nhan quay đầu lại, thấy anh ta vậy mà lại đưa cho mình một tập tài liệu, trong lòng dâng lên nghi ngờ. “Đây là cái gì?”
Có liên quan gì đến Lý Tư Hàn, đối tượng xem mắt của cô ấy?
Cô ấy không hề đưa tay ra nhận lấy mà hỏi Hàn Thanh. “Là tư liệu về đối tượng xem mắt của cô.”
Tiểu Nhan. “… Anh điều tra anh ta?”
Anh ta liếc cô một cái, sau đó thu lại ánh mắt nhìn về phía trước, lãnh đạm nói: “Cô có biết đối tượng xem mắt của cô là người như thế nào không? Đã từng làm việc gì? Trước khi xem mắt không tìm hiểu kỹ về đối phương sao?”
Những lời này… Tiểu Nhan đích thực không biếtquá rõ về Lý Tư Hàn, nhưng vì là do dì Trương giới thiệu, lúc đó cô ấy cũng có chút tức giận nên đã đồng ý đi xem mắt. Nhưng đi xem mắt không có nghĩa là phải kết hôn. Trong quá trình tiếp xúc nếu không có tình cảm liền bỏ đi thôi. Hơn nữa, cái loại xem mắt này vốn dĩ là ở trong quá trình tiếp xúc lâu dài mà dần dần hiểu thêm về đối phương.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiểu Nhan nhìn Hàn Thanh càng lạnh hơn. “Tất nhiên hiểu, không hiểu làm sao em sẽ đi xem mắt, tư liệu đã điều tra này của anh có điều gì có thể chỉ bảo?”
Bây giờ địch ý của cô gái nhỏ với anh ta rất lớn. Hơn nữa để chọc giận anh ta, vậy mà lại nói mình hiểu biết đối phương. Nếu như cô ấy thực sự biết, làm sao có thể sẽ đi xem mắt với người đàn ông đó?
Bởi vì cô ấy đến đối tượng xem mắt của mình cũng không hiểu rõ, bây giờ anh ta lại lấy tư liệu đến để nói cho cô ấy biết.
Nhìn xem, nhân phẩm đối tượng xem mắt của cô kém như vậy, vậy mà cô lại coi anh ta như bảo bối, vì anh ta mà oán giận tôi. Cô ấy chẳng biết gì cả, cùng với loại đối tượng xem mắt đó mập mờ không rõ.
Thật là nực cười.
Hai tay Tiểu Nhan đặt trên chân nằm lại càng ngày càng chặt, trong đầu cô ấy bây giờ vô cùng xoắn xuýt, sống chết của bản thân đều không thể màng tới nữa, dù bây giờ Hàn Thanh có làm gì, cô ấy đều cảm thấy mình đặc biệt nực cười. “Việc này cũng là Đậu Nành phát hiện có điều bất thường trước. Vì lý do an toàn, tôi nghĩ cần phải điều tra một chút.”
Âm thanh nhàn nhạt phát ra từ cổ họng của người đàn ông vang lên trong xe, đối với Tiểu Nhan mà nói, cả người đối phương như đang tỏa ra ánh sáng của sự bố thí.
Tay cô ấy siết lại rồi thả ra, thả ra rồi lại siết chặt, cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn anh ta. “Vậy thì sao?”Hàn Thanh mím môi không nói gì nhìn cô ấy, đợi những lời tiếp theo của cô ấy. “Cho dù anh ta đã từng ngồi tù, thì làm sao?”
Những lời này khiến Hàn Thanh nhíu mày: “Cô có biết mình đang nói cái gì không?”
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 1463: Sau khi lên xe, cô gái nhỏ giận dỗi ngồi đó không động đậy, Hàn Thanh nhắc cô ấy thắt dây an toàn cô ấy cũng mặc kệ, không có cách nào, Hàn Thanh chỉ có thể dựa lại gần tự mình thắt dây an toàn cho cô ấy. Nhưng tay vừa tiến đến trước mặt Tiểu Nhan, thì Tiểu Nhan đã nhanh chóng nói: “Đối tượng xem mắt của em rốt cuộc có vấn đề gì? Anh mau nói đi, nói xong em sẽ xuống xe, không cần phải thắt dây an toàn. Lời nói của cô ấy vừa hạ xuống, đồng thời tay của Hàn Thanh cũng đã đặt trên dây an toàn, ánh mắt rơi vào trên khuôn mặt hơi lạnh của cô ấy, ngữ khí của Hàn Thanh lại so với ánh mắt ấy càng lạnh lẽo hơn mấy phần. “Tôi đã đáp ứng bác gái sẽ đưa cô về nhà an toàn. “Đó là do anh đáp ứng, cũng không phải là em. Tiểu Nhan quay sang một bên, căn bản không muốn nhìn anh ta, trên mặt tràn đầy chán ghét: “Có lời gìliền nói, nếu anh lại không nói gì, em sẽ đi.” Bộ dáng này của cô ấy, khiến Hàn Thanh thực sự bất đắc dĩ, giọng điệu chỉ có thể mềm mại xuống một chút. “Thật sự không thắt dây an toàn? Cũng không cần tôi đưa cô về nhà?” Tiểu Nhan bướng bỉnh lại kiên định nói: “Không cần.” Trên xe im lặng một hồi, Hàn Thanh không thuyết phục được cô ấy, cuối cùng đành phải thu tay về. Một lúc sau, anh ta lấy ra một tập tài liệu. Nghe thấy tiếng lật giấy, Tiểu Nhan quay đầu lại, thấy anh ta vậy mà lại đưa cho mình một tập tài liệu, trong lòng dâng lên nghi ngờ. “Đây là cái gì?” Có liên quan gì đến Lý Tư Hàn, đối tượng xem mắt của cô ấy? Cô ấy không hề đưa tay ra nhận lấy mà hỏi Hàn Thanh. “Là tư liệu về đối tượng xem mắt của cô.” Tiểu Nhan. “… Anh điều tra anh ta?” Anh ta liếc cô một cái, sau đó thu lại ánh mắt nhìn về phía trước, lãnh đạm nói: “Cô có biết đối tượng xem mắt của cô là người như thế nào không? Đã từng làm việc gì? Trước khi xem mắt không tìm hiểu kỹ về đối phương sao?” Những lời này… Tiểu Nhan đích thực không biếtquá rõ về Lý Tư Hàn, nhưng vì là do dì Trương giới thiệu, lúc đó cô ấy cũng có chút tức giận nên đã đồng ý đi xem mắt. Nhưng đi xem mắt không có nghĩa là phải kết hôn. Trong quá trình tiếp xúc nếu không có tình cảm liền bỏ đi thôi. Hơn nữa, cái loại xem mắt này vốn dĩ là ở trong quá trình tiếp xúc lâu dài mà dần dần hiểu thêm về đối phương. Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiểu Nhan nhìn Hàn Thanh càng lạnh hơn. “Tất nhiên hiểu, không hiểu làm sao em sẽ đi xem mắt, tư liệu đã điều tra này của anh có điều gì có thể chỉ bảo?” Bây giờ địch ý của cô gái nhỏ với anh ta rất lớn. Hơn nữa để chọc giận anh ta, vậy mà lại nói mình hiểu biết đối phương. Nếu như cô ấy thực sự biết, làm sao có thể sẽ đi xem mắt với người đàn ông đó? Bởi vì cô ấy đến đối tượng xem mắt của mình cũng không hiểu rõ, bây giờ anh ta lại lấy tư liệu đến để nói cho cô ấy biết. Nhìn xem, nhân phẩm đối tượng xem mắt của cô kém như vậy, vậy mà cô lại coi anh ta như bảo bối, vì anh ta mà oán giận tôi. Cô ấy chẳng biết gì cả, cùng với loại đối tượng xem mắt đó mập mờ không rõ. Thật là nực cười. Hai tay Tiểu Nhan đặt trên chân nằm lại càng ngày càng chặt, trong đầu cô ấy bây giờ vô cùng xoắn xuýt, sống chết của bản thân đều không thể màng tới nữa, dù bây giờ Hàn Thanh có làm gì, cô ấy đều cảm thấy mình đặc biệt nực cười. “Việc này cũng là Đậu Nành phát hiện có điều bất thường trước. Vì lý do an toàn, tôi nghĩ cần phải điều tra một chút.” Âm thanh nhàn nhạt phát ra từ cổ họng của người đàn ông vang lên trong xe, đối với Tiểu Nhan mà nói, cả người đối phương như đang tỏa ra ánh sáng của sự bố thí. Tay cô ấy siết lại rồi thả ra, thả ra rồi lại siết chặt, cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn anh ta. “Vậy thì sao?”Hàn Thanh mím môi không nói gì nhìn cô ấy, đợi những lời tiếp theo của cô ấy. “Cho dù anh ta đã từng ngồi tù, thì làm sao?” Những lời này khiến Hàn Thanh nhíu mày: “Cô có biết mình đang nói cái gì không?”