Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 2171: Chương 2171
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Lương Nha Hòa vô cùng tức giận.Buổi chiều bà thông gia đến nói Tiểu Bạch có chút kỳ lạ, hai người nói chuyện một chút thì biết Tiểu Bạch có ý định rời đi thì Lương Nha Hòa hoảng hốt.Sau đó, cả buổi chiều, bà và Đỗ Tiêu Vũ cùng thảo luận cách giải quyết.Cuối cùng hai người nghĩ ra một cách, chính là dùng đứa trẻ khiến cho Giang Tiểu Bạch không nỡ rời đi.Lúc ấy, Đỗ Tiểu Vũ nói trước: “Gần đây Tiểu Bạch không muốn ôm đứa bé.Tôi đoán con bé sợ ôm nhiều quá lại có nhiều tình cảm rồi không nỡ rời đi”Nghe thấy vậy, Lương Nha Hòa lập tức quyết định: “Đúng thế, dù sao cũng là con bé mang nặng chín tháng mười ngày.Con bé nhất định nghĩ như thế.Vậy chúng ta tương kế tựu kế, khiến cho con bé ở cùng đứa trẻ nhiều hơn”“Làm thế nào cho con bé ở cùng?Tính tình của con bé này quá quật cường, tôi chỉ sợ sau này nó càng thêm chống cự”“Không cần phải nói”“Không cần phải nói? Vậy phải làm sao đây?”Thế là đến buổi tối, Tiêu Túc vừa về đã bị kéo vào phòng tìm cách, sau đó cả ba ngồi ở bên trong chờ đợi.Không biết chờ bao lâu, sau một thời gian khá dài, Lương Nha Hòa và Đỗ Tiêu Vũ cũng bình tĩnh lại.Nhưng Tiêu Túc lại đứng ngồi không yên.Bởi vì cậu ta căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra, cảm giác mơ hồ này càng khiến cho cậu ta sợ hãi hoảng hết.Lúc này, nghe thấy Lương Nha Hòa mắng mình, cậu ta chỉ có thể chủ động hỏi: “Mẹ, rốt cuộc là đã có chuyện vậy?Sao phải làm như thế?”“Con còn không biết xấu hổ mà hỏi sao? Con đã trêu chọc gì Tiểu Bạch rồi?” Lương Nha Hòa tức giận đánh Tiêu Túc, hoàn toàn không coi cậu ta là đứa con do mình sinh ra.Còn Đỗ Tiêu Vũ ở bên cạnh đưa †ay ra ngăn lại.“Bà thông gia, đừng kích động, bình tĩnh một chút, Tiêu Túc đã làm tốt rồi”“Tốt? Nếu nó làm tốt, có xảy ra chuyện này không? Tiểu Bạch bị con chọc đến mức sắp bỏ đi rồi, con còn ở đây hỏi đã xảy ra chuyện gì? Con lớn người nhưng không lớn đầu óc hả? Vợ mình và con mình cũng không trông chừng được, nên chết quách đi cho rồi”Lương Nha Hòa thực sự rất tức giận, bởi vì bà rất thích Tiểu Bạch.Bây giờ cô còn sinh ra đứa bé, Lương Nha Hòa càng vừa lòng với cô, cảm thấy cô chính là ngôi sao may mắn.Không ngờ Tiêu Túc lại chọc cô đến mức khiến cô muốn bỏ đi.Quả nhiên Tiêu Túc nghe Lương Nha Hòa nói thế cũng ngây người ra.“Mẹ nói cái gì?”Muốn… bỏ đi?Tiểu Bạch muốn rời khỏi cậu ta?Từ lúc cô sinh đứa bé ra, trong lòng Tiêu Túc luôn bất an, bây giờ cuối cùng cũng bị đập tan, sau đó phóng ra.Cậu ta đứng ngây ra tại chỗ, mà Lương Nha Hòa còn tiếp tục mắng.Đáng tiếc là những lời Lương Nha Hòa nói, Tiêu Túc không nghe nổi một chữ nào.Có thể là do nhìn thấy bộ dạng Tiêu Túc lúc này có vẻ mông lung nên Đỗ Tiêu Vũ ngăn cản Lương Nha Hòa: “Được rồi, bà đừng mắng nó, chính nó cũng cảm thấy khó chịu mà”Sau đấy đứng dậy đến trước mặt Tiêu Túc, nhẹ nhàng hỏi: “Bọn mẹ là người lớn, đối với chuyện hai đứa thực ra cũng không hiểu rõ lắm, nên muốn giúp cũng không giúp được.Chuyện này chỉ có thể do con tự giải quyết thôi”.
Lương Nha Hòa vô cùng tức giận.
Buổi chiều bà thông gia đến nói Tiểu Bạch có chút kỳ lạ, hai người nói chuyện một chút thì biết Tiểu Bạch có ý định rời đi thì Lương Nha Hòa hoảng hốt.
Sau đó, cả buổi chiều, bà và Đỗ Tiêu Vũ cùng thảo luận cách giải quyết.
Cuối cùng hai người nghĩ ra một cách, chính là dùng đứa trẻ khiến cho Giang Tiểu Bạch không nỡ rời đi.
Lúc ấy, Đỗ Tiểu Vũ nói trước: “Gần đây Tiểu Bạch không muốn ôm đứa bé.
Tôi đoán con bé sợ ôm nhiều quá lại có nhiều tình cảm rồi không nỡ rời đi”
Nghe thấy vậy, Lương Nha Hòa lập tức quyết định: “Đúng thế, dù sao cũng là con bé mang nặng chín tháng mười ngày.
Con bé nhất định nghĩ như thế.
Vậy chúng ta tương kế tựu kế, khiến cho con bé ở cùng đứa trẻ nhiều hơn”
“Làm thế nào cho con bé ở cùng?
Tính tình của con bé này quá quật cường, tôi chỉ sợ sau này nó càng thêm chống cự”
“Không cần phải nói”
“Không cần phải nói? Vậy phải làm sao đây?”
Thế là đến buổi tối, Tiêu Túc vừa về đã bị kéo vào phòng tìm cách, sau đó cả ba ngồi ở bên trong chờ đợi.
Không biết chờ bao lâu, sau một thời gian khá dài, Lương Nha Hòa và Đỗ Tiêu Vũ cũng bình tĩnh lại.
Nhưng Tiêu Túc lại đứng ngồi không yên.
Bởi vì cậu ta căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra, cảm giác mơ hồ này càng khiến cho cậu ta sợ hãi hoảng hết.
Lúc này, nghe thấy Lương Nha Hòa mắng mình, cậu ta chỉ có thể chủ động hỏi: “Mẹ, rốt cuộc là đã có chuyện vậy?
Sao phải làm như thế?”
“Con còn không biết xấu hổ mà hỏi sao? Con đã trêu chọc gì Tiểu Bạch rồi?” Lương Nha Hòa tức giận đánh Tiêu Túc, hoàn toàn không coi cậu ta là đứa con do mình sinh ra.
Còn Đỗ Tiêu Vũ ở bên cạnh đưa †ay ra ngăn lại.
“Bà thông gia, đừng kích động, bình tĩnh một chút, Tiêu Túc đã làm tốt rồi”
“Tốt? Nếu nó làm tốt, có xảy ra chuyện này không? Tiểu Bạch bị con chọc đến mức sắp bỏ đi rồi, con còn ở đây hỏi đã xảy ra chuyện gì? Con lớn người nhưng không lớn đầu óc hả? Vợ mình và con mình cũng không trông chừng được, nên chết quách đi cho rồi”
Lương Nha Hòa thực sự rất tức giận, bởi vì bà rất thích Tiểu Bạch.
Bây giờ cô còn sinh ra đứa bé, Lương Nha Hòa càng vừa lòng với cô, cảm thấy cô chính là ngôi sao may mắn.
Không ngờ Tiêu Túc lại chọc cô đến mức khiến cô muốn bỏ đi.
Quả nhiên Tiêu Túc nghe Lương Nha Hòa nói thế cũng ngây người ra.
“Mẹ nói cái gì?”
Muốn… bỏ đi?
Tiểu Bạch muốn rời khỏi cậu ta?
Từ lúc cô sinh đứa bé ra, trong lòng Tiêu Túc luôn bất an, bây giờ cuối cùng cũng bị đập tan, sau đó phóng ra.
Cậu ta đứng ngây ra tại chỗ, mà Lương Nha Hòa còn tiếp tục mắng.
Đáng tiếc là những lời Lương Nha Hòa nói, Tiêu Túc không nghe nổi một chữ nào.
Có thể là do nhìn thấy bộ dạng Tiêu Túc lúc này có vẻ mông lung nên Đỗ Tiêu Vũ ngăn cản Lương Nha Hòa: “Được rồi, bà đừng mắng nó, chính nó cũng cảm thấy khó chịu mà”
Sau đấy đứng dậy đến trước mặt Tiêu Túc, nhẹ nhàng hỏi: “Bọn mẹ là người lớn, đối với chuyện hai đứa thực ra cũng không hiểu rõ lắm, nên muốn giúp cũng không giúp được.
Chuyện này chỉ có thể do con tự giải quyết thôi”.
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Lương Nha Hòa vô cùng tức giận.Buổi chiều bà thông gia đến nói Tiểu Bạch có chút kỳ lạ, hai người nói chuyện một chút thì biết Tiểu Bạch có ý định rời đi thì Lương Nha Hòa hoảng hốt.Sau đó, cả buổi chiều, bà và Đỗ Tiêu Vũ cùng thảo luận cách giải quyết.Cuối cùng hai người nghĩ ra một cách, chính là dùng đứa trẻ khiến cho Giang Tiểu Bạch không nỡ rời đi.Lúc ấy, Đỗ Tiểu Vũ nói trước: “Gần đây Tiểu Bạch không muốn ôm đứa bé.Tôi đoán con bé sợ ôm nhiều quá lại có nhiều tình cảm rồi không nỡ rời đi”Nghe thấy vậy, Lương Nha Hòa lập tức quyết định: “Đúng thế, dù sao cũng là con bé mang nặng chín tháng mười ngày.Con bé nhất định nghĩ như thế.Vậy chúng ta tương kế tựu kế, khiến cho con bé ở cùng đứa trẻ nhiều hơn”“Làm thế nào cho con bé ở cùng?Tính tình của con bé này quá quật cường, tôi chỉ sợ sau này nó càng thêm chống cự”“Không cần phải nói”“Không cần phải nói? Vậy phải làm sao đây?”Thế là đến buổi tối, Tiêu Túc vừa về đã bị kéo vào phòng tìm cách, sau đó cả ba ngồi ở bên trong chờ đợi.Không biết chờ bao lâu, sau một thời gian khá dài, Lương Nha Hòa và Đỗ Tiêu Vũ cũng bình tĩnh lại.Nhưng Tiêu Túc lại đứng ngồi không yên.Bởi vì cậu ta căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra, cảm giác mơ hồ này càng khiến cho cậu ta sợ hãi hoảng hết.Lúc này, nghe thấy Lương Nha Hòa mắng mình, cậu ta chỉ có thể chủ động hỏi: “Mẹ, rốt cuộc là đã có chuyện vậy?Sao phải làm như thế?”“Con còn không biết xấu hổ mà hỏi sao? Con đã trêu chọc gì Tiểu Bạch rồi?” Lương Nha Hòa tức giận đánh Tiêu Túc, hoàn toàn không coi cậu ta là đứa con do mình sinh ra.Còn Đỗ Tiêu Vũ ở bên cạnh đưa †ay ra ngăn lại.“Bà thông gia, đừng kích động, bình tĩnh một chút, Tiêu Túc đã làm tốt rồi”“Tốt? Nếu nó làm tốt, có xảy ra chuyện này không? Tiểu Bạch bị con chọc đến mức sắp bỏ đi rồi, con còn ở đây hỏi đã xảy ra chuyện gì? Con lớn người nhưng không lớn đầu óc hả? Vợ mình và con mình cũng không trông chừng được, nên chết quách đi cho rồi”Lương Nha Hòa thực sự rất tức giận, bởi vì bà rất thích Tiểu Bạch.Bây giờ cô còn sinh ra đứa bé, Lương Nha Hòa càng vừa lòng với cô, cảm thấy cô chính là ngôi sao may mắn.Không ngờ Tiêu Túc lại chọc cô đến mức khiến cô muốn bỏ đi.Quả nhiên Tiêu Túc nghe Lương Nha Hòa nói thế cũng ngây người ra.“Mẹ nói cái gì?”Muốn… bỏ đi?Tiểu Bạch muốn rời khỏi cậu ta?Từ lúc cô sinh đứa bé ra, trong lòng Tiêu Túc luôn bất an, bây giờ cuối cùng cũng bị đập tan, sau đó phóng ra.Cậu ta đứng ngây ra tại chỗ, mà Lương Nha Hòa còn tiếp tục mắng.Đáng tiếc là những lời Lương Nha Hòa nói, Tiêu Túc không nghe nổi một chữ nào.Có thể là do nhìn thấy bộ dạng Tiêu Túc lúc này có vẻ mông lung nên Đỗ Tiêu Vũ ngăn cản Lương Nha Hòa: “Được rồi, bà đừng mắng nó, chính nó cũng cảm thấy khó chịu mà”Sau đấy đứng dậy đến trước mặt Tiêu Túc, nhẹ nhàng hỏi: “Bọn mẹ là người lớn, đối với chuyện hai đứa thực ra cũng không hiểu rõ lắm, nên muốn giúp cũng không giúp được.Chuyện này chỉ có thể do con tự giải quyết thôi”.