Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 2227: Chương 2227
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… “Anh trail”Cuối cùng Đường Viên Viên cũng chạy như bay đến được trước mặt Uất Trì Diệc Thù, đôi mắt đen láy tràn ngập sự hăm hở và hưng phấn được gặp cậu: “Có phải anh đợi lâu lắm rồi không?”“Không” Uất Trì Diệc Thù cất điện thoại lại vào túi: “Tôi và Chung Sở Phong mới vừa tới thôi.”Nghe đến tên Chung Sở Phong, lúc này Đường Viên Viên mới chú ý đến Chung Sở Phong cũng đang đứng bên cạnh, cô bé lập tức nhìn cậu ta cười rất ngọt ngào: “Anh Sở Phong!”Chung Sở Phong trách một tiếng: “Cái cô bé này, đầu óc chỉ toàn là anh trai em thôi, anh Sở Phong đứng sờ sờ ngay bên cạnh, em cũng không trông Av.m thấy.Đường Viên Viên có hơi lúng túng giải thích: “Không phải đâu, vừa nãy anh Sở Phong đứng hơi xa cho nên em không nhìn thấy”“Anh Uất Trì của em thì đứng không xa à? Con bé không có lương tâm”Đường Viên Viên còn muốn giải thích gì, Uất Trì Diệc Thù đã đi đến nhấn đầu cậu ta xuống: “Không nóng hả? Còn rảnh rỗi tán gẫu với em ấy nhiều như thế?”Chú Trương mở cửa xe, dỡ hành lý của cô bé ở sau cốp xe xuống.Chung Sở Phong vốn tưởng hành lý của cô bé chắc không nhiều, ai biết được chú Trương lại mang xuống hai cái va li to khổng lồ.Chỉ mới liếc nhìn thôi Chung Sở Phong đã trợn tròn mắt.“Va li to thế này ư? Lại còn hai cái, bé Viên, em đựng cái gì trong va li thế?”Câu hỏi vừa đặt ra, Đường Viên Viên lập tức chột dạ: “Đương, đương nhiên là mấy thứ đồ quần áo, con gái ai chẳng vậy”“Thật hả?” Chung Sở Phong nhướn mày: “Em có chắc em giống các cô gái khác không? Gái va li này đựng đồ dùng với quần áo chứ không phải đồ ăn hả?”Đường Viên Viên: “Anh Sở Phong!”Nói rồi, Đường Viên Viên chạy đến bên cạnh Uất Trì Diệc Thù, kéo tay cậu, ấm ức nói một câu: “Anh trai”Uất Trì Diệc Thù liếc nhìn Chung Sở Phong, ánh mắt lạnh băng.“Chung Sở Phong, đừng có bắt nạt em tớ” Chung Sở Phong bĩu môi, nhưng trông dáng vẻ giận hờn của Đường Viên Viên thì lại thấy rất thích thú, cô bé này sao lại có thể mập mạp đến đáng yêu thế này cơ chứ? Rõ ràng là mập, nhưng ngũ quan trên gương mặt vẫn rất đẹp, làn da lại trắng nõn nà, thêm vào thần sắc cũng rất tốt, tổng thể con người trông rất dồi dào sức trẻ.Cho nên cậu ta rất muốn trêu chọc cô, nhưng mỗi lần trêu chọc Đường Viên Viên, Đường Viên Viên đều trốn ra phía Uất Trì Diệc Thù, haiz.Sau đó Uất Trì Diệc Thù đón lấy hai chiếc va li, đẩy một cái cho Chung Sở Phong.“Em có biết số phòng kí túc xá của mình không?”“Biết ạ, nhưng mà có thể đợi thêm chút nữa không anh, em còn một người bạn học nữa sắp tới rồi, bạn ấy cũng có hành lý”Vừa nói hết câu, cách đó không xa một cô bé kéo theo va li vẫy tay về hướng bọn họ.“Viên Viên!”Nghe thấy tiếng gọi, khuôn mặt Đường Viên Viên mừng rỡ: “Là Phi Phi!”Cô xoay đầu nhìn về phía cô bé đang vẫy tay ở phía xa xa: “Phi Phi, mau lại đây.”Mạnh Khả Phi từ đằng xa đã nhìn thấy hai người thiếu niên cao cao gầy gầy đứng cạnh Đường Viên Viên, cô bé hơi căng thẳng nhưng vẫn mạnh mẽ trấn tĩnh bước đến.“Anh trai, em giới thiệu với anh, đây là bạn thân của em Mạnh Khả Phi, Phi Phi, đây là anh tớ, còn đây là anh Sở Phong.”Mạnh Khả Phi hơi thẹn thùng gật đầu với hai người, “Chào hai anh”“Chào em Khả Phi” Chung Sở Phong cười hì hì giơ tay chào cô.Uất Trì Diệc Thù chỉ khẽ cười hờ hững, gật đầu với cô bé: “Chào em”Chung Sở Phong chủ động tới kéo lấy va li của Mạnh Khả Phi, nhiệt tình nói: “Em Khả Phi, để anh giúp em kéo „ cho..
“Anh trail”
Cuối cùng Đường Viên Viên cũng chạy như bay đến được trước mặt Uất Trì Diệc Thù, đôi mắt đen láy tràn ngập sự hăm hở và hưng phấn được gặp cậu: “Có phải anh đợi lâu lắm rồi không?”
“Không” Uất Trì Diệc Thù cất điện thoại lại vào túi: “Tôi và Chung Sở Phong mới vừa tới thôi.”
Nghe đến tên Chung Sở Phong, lúc này Đường Viên Viên mới chú ý đến Chung Sở Phong cũng đang đứng bên cạnh, cô bé lập tức nhìn cậu ta cười rất ngọt ngào: “Anh Sở Phong!”
Chung Sở Phong trách một tiếng: “Cái cô bé này, đầu óc chỉ toàn là anh trai em thôi, anh Sở Phong đứng sờ sờ ngay bên cạnh, em cũng không trông Av.m thấy.
Đường Viên Viên có hơi lúng túng giải thích: “Không phải đâu, vừa nãy anh Sở Phong đứng hơi xa cho nên em không nhìn thấy”
“Anh Uất Trì của em thì đứng không xa à? Con bé không có lương tâm”
Đường Viên Viên còn muốn giải thích gì, Uất Trì Diệc Thù đã đi đến nhấn đầu cậu ta xuống: “Không nóng hả? Còn rảnh rỗi tán gẫu với em ấy nhiều như thế?”
Chú Trương mở cửa xe, dỡ hành lý của cô bé ở sau cốp xe xuống.
Chung Sở Phong vốn tưởng hành lý của cô bé chắc không nhiều, ai biết được chú Trương lại mang xuống hai cái va li to khổng lồ.
Chỉ mới liếc nhìn thôi Chung Sở Phong đã trợn tròn mắt.
“Va li to thế này ư? Lại còn hai cái, bé Viên, em đựng cái gì trong va li thế?”
Câu hỏi vừa đặt ra, Đường Viên Viên lập tức chột dạ: “Đương, đương nhiên là mấy thứ đồ quần áo, con gái ai chẳng vậy”
“Thật hả?” Chung Sở Phong nhướn mày: “Em có chắc em giống các cô gái khác không? Gái va li này đựng đồ dùng với quần áo chứ không phải đồ ăn hả?”
Đường Viên Viên: “Anh Sở Phong!”
Nói rồi, Đường Viên Viên chạy đến bên cạnh Uất Trì Diệc Thù, kéo tay cậu, ấm ức nói một câu: “Anh trai”
Uất Trì Diệc Thù liếc nhìn Chung Sở Phong, ánh mắt lạnh băng.
“Chung Sở Phong, đừng có bắt nạt em tớ” Chung Sở Phong bĩu môi, nhưng trông dáng vẻ giận hờn của Đường Viên Viên thì lại thấy rất thích thú, cô bé này sao lại có thể mập mạp đến đáng yêu thế này cơ chứ? Rõ ràng là mập, nhưng ngũ quan trên gương mặt vẫn rất đẹp, làn da lại trắng nõn nà, thêm vào thần sắc cũng rất tốt, tổng thể con người trông rất dồi dào sức trẻ.
Cho nên cậu ta rất muốn trêu chọc cô, nhưng mỗi lần trêu chọc Đường Viên Viên, Đường Viên Viên đều trốn ra phía Uất Trì Diệc Thù, haiz.
Sau đó Uất Trì Diệc Thù đón lấy hai chiếc va li, đẩy một cái cho Chung Sở Phong.
“Em có biết số phòng kí túc xá của mình không?”
“Biết ạ, nhưng mà có thể đợi thêm chút nữa không anh, em còn một người bạn học nữa sắp tới rồi, bạn ấy cũng có hành lý”
Vừa nói hết câu, cách đó không xa một cô bé kéo theo va li vẫy tay về hướng bọn họ.
“Viên Viên!”
Nghe thấy tiếng gọi, khuôn mặt Đường Viên Viên mừng rỡ: “Là Phi Phi!”
Cô xoay đầu nhìn về phía cô bé đang vẫy tay ở phía xa xa: “Phi Phi, mau lại đây.”
Mạnh Khả Phi từ đằng xa đã nhìn thấy hai người thiếu niên cao cao gầy gầy đứng cạnh Đường Viên Viên, cô bé hơi căng thẳng nhưng vẫn mạnh mẽ trấn tĩnh bước đến.
“Anh trai, em giới thiệu với anh, đây là bạn thân của em Mạnh Khả Phi, Phi Phi, đây là anh tớ, còn đây là anh Sở Phong.”
Mạnh Khả Phi hơi thẹn thùng gật đầu với hai người, “Chào hai anh”
“Chào em Khả Phi” Chung Sở Phong cười hì hì giơ tay chào cô.
Uất Trì Diệc Thù chỉ khẽ cười hờ hững, gật đầu với cô bé: “Chào em”
Chung Sở Phong chủ động tới kéo lấy va li của Mạnh Khả Phi, nhiệt tình nói: “Em Khả Phi, để anh giúp em kéo „ cho..
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… “Anh trail”Cuối cùng Đường Viên Viên cũng chạy như bay đến được trước mặt Uất Trì Diệc Thù, đôi mắt đen láy tràn ngập sự hăm hở và hưng phấn được gặp cậu: “Có phải anh đợi lâu lắm rồi không?”“Không” Uất Trì Diệc Thù cất điện thoại lại vào túi: “Tôi và Chung Sở Phong mới vừa tới thôi.”Nghe đến tên Chung Sở Phong, lúc này Đường Viên Viên mới chú ý đến Chung Sở Phong cũng đang đứng bên cạnh, cô bé lập tức nhìn cậu ta cười rất ngọt ngào: “Anh Sở Phong!”Chung Sở Phong trách một tiếng: “Cái cô bé này, đầu óc chỉ toàn là anh trai em thôi, anh Sở Phong đứng sờ sờ ngay bên cạnh, em cũng không trông Av.m thấy.Đường Viên Viên có hơi lúng túng giải thích: “Không phải đâu, vừa nãy anh Sở Phong đứng hơi xa cho nên em không nhìn thấy”“Anh Uất Trì của em thì đứng không xa à? Con bé không có lương tâm”Đường Viên Viên còn muốn giải thích gì, Uất Trì Diệc Thù đã đi đến nhấn đầu cậu ta xuống: “Không nóng hả? Còn rảnh rỗi tán gẫu với em ấy nhiều như thế?”Chú Trương mở cửa xe, dỡ hành lý của cô bé ở sau cốp xe xuống.Chung Sở Phong vốn tưởng hành lý của cô bé chắc không nhiều, ai biết được chú Trương lại mang xuống hai cái va li to khổng lồ.Chỉ mới liếc nhìn thôi Chung Sở Phong đã trợn tròn mắt.“Va li to thế này ư? Lại còn hai cái, bé Viên, em đựng cái gì trong va li thế?”Câu hỏi vừa đặt ra, Đường Viên Viên lập tức chột dạ: “Đương, đương nhiên là mấy thứ đồ quần áo, con gái ai chẳng vậy”“Thật hả?” Chung Sở Phong nhướn mày: “Em có chắc em giống các cô gái khác không? Gái va li này đựng đồ dùng với quần áo chứ không phải đồ ăn hả?”Đường Viên Viên: “Anh Sở Phong!”Nói rồi, Đường Viên Viên chạy đến bên cạnh Uất Trì Diệc Thù, kéo tay cậu, ấm ức nói một câu: “Anh trai”Uất Trì Diệc Thù liếc nhìn Chung Sở Phong, ánh mắt lạnh băng.“Chung Sở Phong, đừng có bắt nạt em tớ” Chung Sở Phong bĩu môi, nhưng trông dáng vẻ giận hờn của Đường Viên Viên thì lại thấy rất thích thú, cô bé này sao lại có thể mập mạp đến đáng yêu thế này cơ chứ? Rõ ràng là mập, nhưng ngũ quan trên gương mặt vẫn rất đẹp, làn da lại trắng nõn nà, thêm vào thần sắc cũng rất tốt, tổng thể con người trông rất dồi dào sức trẻ.Cho nên cậu ta rất muốn trêu chọc cô, nhưng mỗi lần trêu chọc Đường Viên Viên, Đường Viên Viên đều trốn ra phía Uất Trì Diệc Thù, haiz.Sau đó Uất Trì Diệc Thù đón lấy hai chiếc va li, đẩy một cái cho Chung Sở Phong.“Em có biết số phòng kí túc xá của mình không?”“Biết ạ, nhưng mà có thể đợi thêm chút nữa không anh, em còn một người bạn học nữa sắp tới rồi, bạn ấy cũng có hành lý”Vừa nói hết câu, cách đó không xa một cô bé kéo theo va li vẫy tay về hướng bọn họ.“Viên Viên!”Nghe thấy tiếng gọi, khuôn mặt Đường Viên Viên mừng rỡ: “Là Phi Phi!”Cô xoay đầu nhìn về phía cô bé đang vẫy tay ở phía xa xa: “Phi Phi, mau lại đây.”Mạnh Khả Phi từ đằng xa đã nhìn thấy hai người thiếu niên cao cao gầy gầy đứng cạnh Đường Viên Viên, cô bé hơi căng thẳng nhưng vẫn mạnh mẽ trấn tĩnh bước đến.“Anh trai, em giới thiệu với anh, đây là bạn thân của em Mạnh Khả Phi, Phi Phi, đây là anh tớ, còn đây là anh Sở Phong.”Mạnh Khả Phi hơi thẹn thùng gật đầu với hai người, “Chào hai anh”“Chào em Khả Phi” Chung Sở Phong cười hì hì giơ tay chào cô.Uất Trì Diệc Thù chỉ khẽ cười hờ hững, gật đầu với cô bé: “Chào em”Chung Sở Phong chủ động tới kéo lấy va li của Mạnh Khả Phi, nhiệt tình nói: “Em Khả Phi, để anh giúp em kéo „ cho..