Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 2255: Chương 2255
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Mạnh Khả Phi nhìn theo ánh mắt của cậu thì thấy hai người đó đi chung với nhau, Đường Viên Viên mập ú ù, đi một lúc thì quẹo người sang một bên, Uất Trì Diệc Thù phải đưa tay ra dùng sức đỡ cô bé sau đó thở dài và nói: “Đi cho đàng hoàng, lát nữa bị ngã thì phải làm sao?” “Không phải có anh ở đây sao? Sẽ không ngã đâu.” Thật ra Đường Viên Viên cũng muốn đi đàng hoàng nhưng hình như cô bé hơi mập nên lúc đi thấy hơi mệt, cơ thể cứ nghiêng sang một bên lúc nào không hay.Cô bé nghĩ đến đây thì lại quay đầu lại nhìn Giá Nhỏ và Mạnh Khả Phi, hai người họ đều rất ốm, vì vậy lúc đi bộ đáng người và bước chân của hai người họ đều vô cùng nhẹ n†k tp, không giống như cô bé, nặng nề lại còn không đẹp mắt.Cũng chính vào giây phút đó, trong lòng Đường Viên Viên đã nảy ra suy nghĩ phải giảm béo.Mọi người đều gầy như thế nhưng chỉ có cô bé là mập.Đường Viên Viên thẳng thắn, ngước đầu lên hỏi Uất Trì Diệc Thù: “Anh”“Hả?”Uất Trì Diệc Thù ngoài việc giúp cô bé xách ba lô ra thì còn phải đề phòng việc cô bé có đột ngột ngã xuống không nữa, vì vậy cậu đã quyết định đặt tay trên cánh tay cô bé nhưng chỉ nhẹ nhàng để ghé lên thôi, đề phòng cô bé đột ngột bị ngã..Truyện Mỹ ThựcLúc này cậu nghe cô bé gọi mình thì cúi đầu nhìn vào mắt cô bé.Đôi mắt Đường Viên Viên đen lánh, trong xinh và sáng ngời, cô bé nói: “Có phải Viên Viên rất xấu xí không?”Uất Trì Diệc Thù nghe xong thì nhíu mày lại và nói: “Sao thế? Sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?”Đường Viên Viên bất giác căn chặt môi mình, sau đó mới nói: “Anh, có phải em đã mập quá rồi không?”“Ai nói thế?” Ánh mắt Uất Trì Diệc Thù thoáng vẻ nặng trĩu, sắc mặt lập tức lạnh tanh, cậu nói: “Có người nói Viên Viên mập hả?”“Không có, không có.”Đường Viên Viên thấy mặt anh trai cô đột nhiên tối sâm thì vội vã lắc đầu và nói: “Không có ai nói Viên Viên mập, là Viên Viên tự thấy mình mập, Giá Nhỏ và Khả Phí đều rất ốm, những Viên Viên thì lại…”Uất Trì Diệc Thù nghe xong thì ánh mắt mới dịu đi đôi phần, cậu mỉm cười và hạ giọng nói: “Xem ra thì em đã lớn thật rồi, đã bắt đầu để ý đến ngoại hình của mình, mập một chút thì có sao đâu? Mập mập đáng yêu.”“Thật không ạ?” Bốn chữ phía sau làm những phiên muộn trong lòng Đường Viên Viên lập tức biến mất, cô bé nói: “Anh có lừa Viên Viên không?”“Anh đã từng lừa Viên Viên bao giờ chưa?”Uất Trì Diệc Thù khẽ nở nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt điển trai.Nhìn từ góc độ của Đường Viên Viên, vừa hay nhìn thấy ánh nắng phủ lên người cậu, chiếu qua túm tóc mái nhỏ phủ trước trán tạo thành bóng khiến khuôn mặt vốn dĩ đầy tâm trạng của cậu lại càng có thần thái hơn.Lần đầu tiên Đường Viên Viên đã nhìn đấn ngây người ra, cảm thấy anh trai rất đẹp trai.Trước đây, lúc còn học cấp hai, rất nhiều bạn học của cô bé đều nói anh trai của cô bé rất đẹp trai, lúc đó Đường Viên Viên vẫn chưa có cảm giác gì, chỉ hỏi: “Đẹp hả? Sao tớ lại không có cảm giác gì hết?”“Gậu không có cảm giác là vì cậu đã nhìn khuôn mặt của anh ấy từ nhỏ, nhìn đến tê dại, quan niệm về cái đẹp cũng đã chai sạn, vì vậy cậu mới không có cảm giác nhưng đối với bọn tớ mà nói thì anh trai cậu chính là thần tiên đấy”Lúc đó Đường Viên Viên thật sự không hiểu mấy cô gái đó, dù anh trai cô bé có đẹp trai hơn nữa thì cũng chỉ là đẹp thôi, có cần phải kích động đến như thế không?Mãi đến bây giờ, Đường Viên Viên mới đột nhiên nhận ra một cách sâu sắc, anh trai thật sự rất đẹp trai, rất đẹp trai.xà Tự dưng hai cái má vốn dĩ đã trảng hồng của Đường Viên Viên lại ửng đỏ lên, tiếp đó vành tai cô bé cũng biến sắc theo.“Hả? Sao lại đỏ mặt rồi?” Uất Trì Diệc Thù để ý thấy cô bé đỏ mặt thì nheo mắt lại, đưa tay ra chạm nhẹ lên mặt cô bé thì phát hiện da mặt cô bé rất nóng, cậu hỏi: “Có phải nóng quá không?”Đường Viên Viên làm gì có nóng, vốn dĩ là do lúc nãy suy nghĩ lung tung nên mới xấu hổ nhưng cô bé đâu dám nói, dù sao thì nói ra những lời đó cảm giác rất xấu hổ, vì vậy cô bé chỉ có thể gật đầu đại cho xong.“Vậy thì nghỉ ngơi một lúc nhé?”“Không, không cần” Đường Viên Viên khẽ lắc đầu rồi giật nhẹ vạt áo của Uất Trì Diệc Thù và nói: “Không cần đâu anh, chúng ta cứ đi đến lưng núi rồi hãy nghỉ ngơi, giờ mới xuất phát chưa được bao lâu mà”“Có liên quan gì đâu chứ?”Uất Trì Diệc Thù nói xong thì liền dừng chân lại và nhìn về phía mọi người rồi nói: “Mậệt rồi, nghỉ ngơi một lúc”.
Mạnh Khả Phi nhìn theo ánh mắt của cậu thì thấy hai người đó đi chung với nhau, Đường Viên Viên mập ú ù, đi một lúc thì quẹo người sang một bên, Uất Trì Diệc Thù phải đưa tay ra dùng sức đỡ cô bé sau đó thở dài và nói: “Đi cho đàng hoàng, lát nữa bị ngã thì phải làm sao?” “Không phải có anh ở đây sao? Sẽ không ngã đâu.” Thật ra Đường Viên Viên cũng muốn đi đàng hoàng nhưng hình như cô bé hơi mập nên lúc đi thấy hơi mệt, cơ thể cứ nghiêng sang một bên lúc nào không hay.
Cô bé nghĩ đến đây thì lại quay đầu lại nhìn Giá Nhỏ và Mạnh Khả Phi, hai người họ đều rất ốm, vì vậy lúc đi bộ đáng người và bước chân của hai người họ đều vô cùng nhẹ n†k tp, không giống như cô bé, nặng nề lại còn không đẹp mắt.
Cũng chính vào giây phút đó, trong lòng Đường Viên Viên đã nảy ra suy nghĩ phải giảm béo.
Mọi người đều gầy như thế nhưng chỉ có cô bé là mập.
Đường Viên Viên thẳng thắn, ngước đầu lên hỏi Uất Trì Diệc Thù: “Anh”
“Hả?”
Uất Trì Diệc Thù ngoài việc giúp cô bé xách ba lô ra thì còn phải đề phòng việc cô bé có đột ngột ngã xuống không nữa, vì vậy cậu đã quyết định đặt tay trên cánh tay cô bé nhưng chỉ nhẹ nhàng để ghé lên thôi, đề phòng cô bé đột ngột bị ngã.
.
Truyện Mỹ Thực
Lúc này cậu nghe cô bé gọi mình thì cúi đầu nhìn vào mắt cô bé.
Đôi mắt Đường Viên Viên đen lánh, trong xinh và sáng ngời, cô bé nói: “Có phải Viên Viên rất xấu xí không?”
Uất Trì Diệc Thù nghe xong thì nhíu mày lại và nói: “Sao thế? Sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?”
Đường Viên Viên bất giác căn chặt môi mình, sau đó mới nói: “Anh, có phải em đã mập quá rồi không?”
“Ai nói thế?” Ánh mắt Uất Trì Diệc Thù thoáng vẻ nặng trĩu, sắc mặt lập tức lạnh tanh, cậu nói: “Có người nói Viên Viên mập hả?”
“Không có, không có.”
Đường Viên Viên thấy mặt anh trai cô đột nhiên tối sâm thì vội vã lắc đầu và nói: “Không có ai nói Viên Viên mập, là Viên Viên tự thấy mình mập, Giá Nhỏ và Khả Phí đều rất ốm, những Viên Viên thì lại…”
Uất Trì Diệc Thù nghe xong thì ánh mắt mới dịu đi đôi phần, cậu mỉm cười và hạ giọng nói: “Xem ra thì em đã lớn thật rồi, đã bắt đầu để ý đến ngoại hình của mình, mập một chút thì có sao đâu? Mập mập đáng yêu.”
“Thật không ạ?” Bốn chữ phía sau làm những phiên muộn trong lòng Đường Viên Viên lập tức biến mất, cô bé nói: “Anh có lừa Viên Viên không?”
“Anh đã từng lừa Viên Viên bao giờ chưa?”
Uất Trì Diệc Thù khẽ nở nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt điển trai.
Nhìn từ góc độ của Đường Viên Viên, vừa hay nhìn thấy ánh nắng phủ lên người cậu, chiếu qua túm tóc mái nhỏ phủ trước trán tạo thành bóng khiến khuôn mặt vốn dĩ đầy tâm trạng của cậu lại càng có thần thái hơn.
Lần đầu tiên Đường Viên Viên đã nhìn đấn ngây người ra, cảm thấy anh trai rất đẹp trai.
Trước đây, lúc còn học cấp hai, rất nhiều bạn học của cô bé đều nói anh trai của cô bé rất đẹp trai, lúc đó Đường Viên Viên vẫn chưa có cảm giác gì, chỉ hỏi: “Đẹp hả? Sao tớ lại không có cảm giác gì hết?”
“Gậu không có cảm giác là vì cậu đã nhìn khuôn mặt của anh ấy từ nhỏ, nhìn đến tê dại, quan niệm về cái đẹp cũng đã chai sạn, vì vậy cậu mới không có cảm giác nhưng đối với bọn tớ mà nói thì anh trai cậu chính là thần tiên đấy”
Lúc đó Đường Viên Viên thật sự không hiểu mấy cô gái đó, dù anh trai cô bé có đẹp trai hơn nữa thì cũng chỉ là đẹp thôi, có cần phải kích động đến như thế không?
Mãi đến bây giờ, Đường Viên Viên mới đột nhiên nhận ra một cách sâu sắc, anh trai thật sự rất đẹp trai, rất đẹp trai.
xà Tự dưng hai cái má vốn dĩ đã trảng hồng của Đường Viên Viên lại ửng đỏ lên, tiếp đó vành tai cô bé cũng biến sắc theo.
“Hả? Sao lại đỏ mặt rồi?” Uất Trì Diệc Thù để ý thấy cô bé đỏ mặt thì nheo mắt lại, đưa tay ra chạm nhẹ lên mặt cô bé thì phát hiện da mặt cô bé rất nóng, cậu hỏi: “Có phải nóng quá không?”
Đường Viên Viên làm gì có nóng, vốn dĩ là do lúc nãy suy nghĩ lung tung nên mới xấu hổ nhưng cô bé đâu dám nói, dù sao thì nói ra những lời đó cảm giác rất xấu hổ, vì vậy cô bé chỉ có thể gật đầu đại cho xong.
“Vậy thì nghỉ ngơi một lúc nhé?”
“Không, không cần” Đường Viên Viên khẽ lắc đầu rồi giật nhẹ vạt áo của Uất Trì Diệc Thù và nói: “Không cần đâu anh, chúng ta cứ đi đến lưng núi rồi hãy nghỉ ngơi, giờ mới xuất phát chưa được bao lâu mà”
“Có liên quan gì đâu chứ?”
Uất Trì Diệc Thù nói xong thì liền dừng chân lại và nhìn về phía mọi người rồi nói: “Mậệt rồi, nghỉ ngơi một lúc”.
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Mạnh Khả Phi nhìn theo ánh mắt của cậu thì thấy hai người đó đi chung với nhau, Đường Viên Viên mập ú ù, đi một lúc thì quẹo người sang một bên, Uất Trì Diệc Thù phải đưa tay ra dùng sức đỡ cô bé sau đó thở dài và nói: “Đi cho đàng hoàng, lát nữa bị ngã thì phải làm sao?” “Không phải có anh ở đây sao? Sẽ không ngã đâu.” Thật ra Đường Viên Viên cũng muốn đi đàng hoàng nhưng hình như cô bé hơi mập nên lúc đi thấy hơi mệt, cơ thể cứ nghiêng sang một bên lúc nào không hay.Cô bé nghĩ đến đây thì lại quay đầu lại nhìn Giá Nhỏ và Mạnh Khả Phi, hai người họ đều rất ốm, vì vậy lúc đi bộ đáng người và bước chân của hai người họ đều vô cùng nhẹ n†k tp, không giống như cô bé, nặng nề lại còn không đẹp mắt.Cũng chính vào giây phút đó, trong lòng Đường Viên Viên đã nảy ra suy nghĩ phải giảm béo.Mọi người đều gầy như thế nhưng chỉ có cô bé là mập.Đường Viên Viên thẳng thắn, ngước đầu lên hỏi Uất Trì Diệc Thù: “Anh”“Hả?”Uất Trì Diệc Thù ngoài việc giúp cô bé xách ba lô ra thì còn phải đề phòng việc cô bé có đột ngột ngã xuống không nữa, vì vậy cậu đã quyết định đặt tay trên cánh tay cô bé nhưng chỉ nhẹ nhàng để ghé lên thôi, đề phòng cô bé đột ngột bị ngã..Truyện Mỹ ThựcLúc này cậu nghe cô bé gọi mình thì cúi đầu nhìn vào mắt cô bé.Đôi mắt Đường Viên Viên đen lánh, trong xinh và sáng ngời, cô bé nói: “Có phải Viên Viên rất xấu xí không?”Uất Trì Diệc Thù nghe xong thì nhíu mày lại và nói: “Sao thế? Sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?”Đường Viên Viên bất giác căn chặt môi mình, sau đó mới nói: “Anh, có phải em đã mập quá rồi không?”“Ai nói thế?” Ánh mắt Uất Trì Diệc Thù thoáng vẻ nặng trĩu, sắc mặt lập tức lạnh tanh, cậu nói: “Có người nói Viên Viên mập hả?”“Không có, không có.”Đường Viên Viên thấy mặt anh trai cô đột nhiên tối sâm thì vội vã lắc đầu và nói: “Không có ai nói Viên Viên mập, là Viên Viên tự thấy mình mập, Giá Nhỏ và Khả Phí đều rất ốm, những Viên Viên thì lại…”Uất Trì Diệc Thù nghe xong thì ánh mắt mới dịu đi đôi phần, cậu mỉm cười và hạ giọng nói: “Xem ra thì em đã lớn thật rồi, đã bắt đầu để ý đến ngoại hình của mình, mập một chút thì có sao đâu? Mập mập đáng yêu.”“Thật không ạ?” Bốn chữ phía sau làm những phiên muộn trong lòng Đường Viên Viên lập tức biến mất, cô bé nói: “Anh có lừa Viên Viên không?”“Anh đã từng lừa Viên Viên bao giờ chưa?”Uất Trì Diệc Thù khẽ nở nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt điển trai.Nhìn từ góc độ của Đường Viên Viên, vừa hay nhìn thấy ánh nắng phủ lên người cậu, chiếu qua túm tóc mái nhỏ phủ trước trán tạo thành bóng khiến khuôn mặt vốn dĩ đầy tâm trạng của cậu lại càng có thần thái hơn.Lần đầu tiên Đường Viên Viên đã nhìn đấn ngây người ra, cảm thấy anh trai rất đẹp trai.Trước đây, lúc còn học cấp hai, rất nhiều bạn học của cô bé đều nói anh trai của cô bé rất đẹp trai, lúc đó Đường Viên Viên vẫn chưa có cảm giác gì, chỉ hỏi: “Đẹp hả? Sao tớ lại không có cảm giác gì hết?”“Gậu không có cảm giác là vì cậu đã nhìn khuôn mặt của anh ấy từ nhỏ, nhìn đến tê dại, quan niệm về cái đẹp cũng đã chai sạn, vì vậy cậu mới không có cảm giác nhưng đối với bọn tớ mà nói thì anh trai cậu chính là thần tiên đấy”Lúc đó Đường Viên Viên thật sự không hiểu mấy cô gái đó, dù anh trai cô bé có đẹp trai hơn nữa thì cũng chỉ là đẹp thôi, có cần phải kích động đến như thế không?Mãi đến bây giờ, Đường Viên Viên mới đột nhiên nhận ra một cách sâu sắc, anh trai thật sự rất đẹp trai, rất đẹp trai.xà Tự dưng hai cái má vốn dĩ đã trảng hồng của Đường Viên Viên lại ửng đỏ lên, tiếp đó vành tai cô bé cũng biến sắc theo.“Hả? Sao lại đỏ mặt rồi?” Uất Trì Diệc Thù để ý thấy cô bé đỏ mặt thì nheo mắt lại, đưa tay ra chạm nhẹ lên mặt cô bé thì phát hiện da mặt cô bé rất nóng, cậu hỏi: “Có phải nóng quá không?”Đường Viên Viên làm gì có nóng, vốn dĩ là do lúc nãy suy nghĩ lung tung nên mới xấu hổ nhưng cô bé đâu dám nói, dù sao thì nói ra những lời đó cảm giác rất xấu hổ, vì vậy cô bé chỉ có thể gật đầu đại cho xong.“Vậy thì nghỉ ngơi một lúc nhé?”“Không, không cần” Đường Viên Viên khẽ lắc đầu rồi giật nhẹ vạt áo của Uất Trì Diệc Thù và nói: “Không cần đâu anh, chúng ta cứ đi đến lưng núi rồi hãy nghỉ ngơi, giờ mới xuất phát chưa được bao lâu mà”“Có liên quan gì đâu chứ?”Uất Trì Diệc Thù nói xong thì liền dừng chân lại và nhìn về phía mọi người rồi nói: “Mậệt rồi, nghỉ ngơi một lúc”.