Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 2286: Chương 2286
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… “Trưa nay em muốn ăn gì?”Mặc dù Đường Viên Viên đã đói bụng nhưng lại không muốn ăn gì cả vì thế bèn lắc đầu.“Không cần đâu anh Sở Phong à, em không đó “Người là sắt, cơm là thép.Sao em lại không đói bụng.được chứ? Nếu vì chuyện của Khả Khả Phi mà khiến em không ăn cơm thì như vậy là em không ngoan rồi”Chung Sở Phong còn nhéo nhéo cái lỗ tai của Đường Viên Viên.“Nghe lời anh ha, ăn chút gì đó đi.Anh Sở Phong giúp em gọi đồ ăn”“Dạ được, cám ơn anh Sở Phong.”Lát sau, Đường Viên Viên lại giống như nghĩ tới chuyện gì đó: “Đúng rồi anh Sở Phong, anh trai em vẫn chưa tỉnh dậy hả?”“Anh trai em à? Anh ấy vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh nữa, có lẽ vẫn đang ngủ.Chờ anh ấy ngủ dậy rồi thì chắc chắn sẽ chạy tới đây tìm chúng ta thôi.”“ờ”Nghe nói Uất Trì Diệc Thù bị mất ngủ vào tối qua nên hôm nay mới ngủ bù thì trong lòng Đường Viên Viên mới dễ chịu hơn chút.Chỉ cần không phải cậu không đếm xỉa đến cô bé là được rồi.Lát sau Chung Sở Phong đã mua một ít thức ăn mà Đường Viên Viên thích ở trên phần mềm bán thức ăn giao hàng tận nơi, sau đó lại chọn một vài món ăn nhẹ dễ hấp thu như cháo để khi Mạnh Khả Phi tỉnh lại thì có thể ăn.Còn cậu thì chọn một phần cơm rồi sau đó tính tiền.Lúc cơm được đưa tới thì Mạnh Khả Phi vẫn chưa tỉnh, Đường Viên Viên chỉ có thể nói với Mạnh Khả Phi còn đang hôn mê: “Khả Phi, tớ ăn cơm trước nha.Đợi tớ ăn xong sẽ qua với cậu”Sau đó Đường Viên Viên và Chung Sở Phong cùng nhau ăn cơm ở trong phòng thì Đường Viên Viên mới phát hiện ra trên bàn đều là những món ăn mà cô bé ưa thích nên hơi tò mò.“Anh Sở Phong, sao anh biết em thích ăn những món này.vậy?”“Chúng ta đã quen biết lâu như vậy rồi mà anh còn không biết sao? Anh Sở Phong của em chính là có trí nhớ cực kỳ tốt”Chung Sở Phong lấy mấy cái túi đựng đồ ăn ra rồi mở nắp hộp, thậm chí còn chuẩn bị cả đũa cho Đường Viên Viên: “Mau ăn đi”Đường Viên Viên đón lấy đôi đũa xong thì đột nhiên cô bé nói một câu: “Anh Sở Phong, dáng vẻ của anh lúc thúc giục em ăn cơm thật giống y như ba của em vậy”Nghe thế thì sắc mặt của Chung Sở Phong tối sầm lại, trong chớp mắt tâm trạng của cậu đã trở nên buồn bực mà nghĩ thầm: “Ai muốn làm ba của em chứ?”“Được rồi, mau ăn cơm thôi”Lúc đầu Đường Viên Viên cũng không có tâm trạng ăn uống gì, nhưng chờ đến lúc thức ăn được dọn lên trước mặt thì lại bắt đầu ch** n**c miếng rồi theo bản năng ăn liên tục không ngừng, đợi đến lúc đã ăn đến no nê thì Đường Viên Viên mới ý thức được bản thân đã ăn quá nhiều.“Không phải em nói mình ăn không vô sao?” Chung Sở Phong trêu chọc cô bé.Đường Viên Viên nghe vậy thì cả gương mặt đều đỏ bừng lên: “Ai bảo anh Phong gọi nhiều như vậy làm gì?”“Ồ, anh gọi nhiều như vậy mà em còn chén sạch sành sanh không sót lại chút gì cơ đấy”Đường Viên Viên bị cậu trêu chọc như vậy thì bíu môi không nói lời nào.“Được rồi được rồi, anh đùa em thôi, em ăn cũng không bao nhiêu nên mau lau miệng đi.”Cậu rút một tờ khăn giấy đưa cho Đường Viên Viên.Đường Viên Viên hừ nhẹ một tiếng nhưng không nhận lấy.“Em không thèm để ý đến anh Phong nữa đâu”Chung Sở Phong cười cười vừa định nói gì đó nhưng đúng lúc điện thoại trong túi lại reo lên, cậu cầm lên nhìn vào màn hình lúc thấy tên người gọi đến thì vừa cười vừa bấm nhận.“Anh Thù, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi?”“Ở phòng bệnh nào?”.
“Trưa nay em muốn ăn gì?”
Mặc dù Đường Viên Viên đã đói bụng nhưng lại không muốn ăn gì cả vì thế bèn lắc đầu.
“Không cần đâu anh Sở Phong à, em không đó “Người là sắt, cơm là thép.
Sao em lại không đói bụng.
được chứ? Nếu vì chuyện của Khả Khả Phi mà khiến em không ăn cơm thì như vậy là em không ngoan rồi”
Chung Sở Phong còn nhéo nhéo cái lỗ tai của Đường Viên Viên.
“Nghe lời anh ha, ăn chút gì đó đi.
Anh Sở Phong giúp em gọi đồ ăn”
“Dạ được, cám ơn anh Sở Phong.”
Lát sau, Đường Viên Viên lại giống như nghĩ tới chuyện gì đó: “Đúng rồi anh Sở Phong, anh trai em vẫn chưa tỉnh dậy hả?”
“Anh trai em à? Anh ấy vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh nữa, có lẽ vẫn đang ngủ.
Chờ anh ấy ngủ dậy rồi thì chắc chắn sẽ chạy tới đây tìm chúng ta thôi.”
“ờ”
Nghe nói Uất Trì Diệc Thù bị mất ngủ vào tối qua nên hôm nay mới ngủ bù thì trong lòng Đường Viên Viên mới dễ chịu hơn chút.
Chỉ cần không phải cậu không đếm xỉa đến cô bé là được rồi.
Lát sau Chung Sở Phong đã mua một ít thức ăn mà Đường Viên Viên thích ở trên phần mềm bán thức ăn giao hàng tận nơi, sau đó lại chọn một vài món ăn nhẹ dễ hấp thu như cháo để khi Mạnh Khả Phi tỉnh lại thì có thể ăn.
Còn cậu thì chọn một phần cơm rồi sau đó tính tiền.
Lúc cơm được đưa tới thì Mạnh Khả Phi vẫn chưa tỉnh, Đường Viên Viên chỉ có thể nói với Mạnh Khả Phi còn đang hôn mê: “Khả Phi, tớ ăn cơm trước nha.
Đợi tớ ăn xong sẽ qua với cậu”
Sau đó Đường Viên Viên và Chung Sở Phong cùng nhau ăn cơm ở trong phòng thì Đường Viên Viên mới phát hiện ra trên bàn đều là những món ăn mà cô bé ưa thích nên hơi tò mò.
“Anh Sở Phong, sao anh biết em thích ăn những món này.
vậy?”
“Chúng ta đã quen biết lâu như vậy rồi mà anh còn không biết sao? Anh Sở Phong của em chính là có trí nhớ cực kỳ tốt”
Chung Sở Phong lấy mấy cái túi đựng đồ ăn ra rồi mở nắp hộp, thậm chí còn chuẩn bị cả đũa cho Đường Viên Viên: “Mau ăn đi”
Đường Viên Viên đón lấy đôi đũa xong thì đột nhiên cô bé nói một câu: “Anh Sở Phong, dáng vẻ của anh lúc thúc giục em ăn cơm thật giống y như ba của em vậy”
Nghe thế thì sắc mặt của Chung Sở Phong tối sầm lại, trong chớp mắt tâm trạng của cậu đã trở nên buồn bực mà nghĩ thầm: “Ai muốn làm ba của em chứ?”
“Được rồi, mau ăn cơm thôi”
Lúc đầu Đường Viên Viên cũng không có tâm trạng ăn uống gì, nhưng chờ đến lúc thức ăn được dọn lên trước mặt thì lại bắt đầu ch** n**c miếng rồi theo bản năng ăn liên tục không ngừng, đợi đến lúc đã ăn đến no nê thì Đường Viên Viên mới ý thức được bản thân đã ăn quá nhiều.
“Không phải em nói mình ăn không vô sao?” Chung Sở Phong trêu chọc cô bé.
Đường Viên Viên nghe vậy thì cả gương mặt đều đỏ bừng lên: “Ai bảo anh Phong gọi nhiều như vậy làm gì?”
“Ồ, anh gọi nhiều như vậy mà em còn chén sạch sành sanh không sót lại chút gì cơ đấy”
Đường Viên Viên bị cậu trêu chọc như vậy thì bíu môi không nói lời nào.
“Được rồi được rồi, anh đùa em thôi, em ăn cũng không bao nhiêu nên mau lau miệng đi.”
Cậu rút một tờ khăn giấy đưa cho Đường Viên Viên.
Đường Viên Viên hừ nhẹ một tiếng nhưng không nhận lấy.
“Em không thèm để ý đến anh Phong nữa đâu”
Chung Sở Phong cười cười vừa định nói gì đó nhưng đúng lúc điện thoại trong túi lại reo lên, cậu cầm lên nhìn vào màn hình lúc thấy tên người gọi đến thì vừa cười vừa bấm nhận.
“Anh Thù, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi?”
“Ở phòng bệnh nào?”.
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… “Trưa nay em muốn ăn gì?”Mặc dù Đường Viên Viên đã đói bụng nhưng lại không muốn ăn gì cả vì thế bèn lắc đầu.“Không cần đâu anh Sở Phong à, em không đó “Người là sắt, cơm là thép.Sao em lại không đói bụng.được chứ? Nếu vì chuyện của Khả Khả Phi mà khiến em không ăn cơm thì như vậy là em không ngoan rồi”Chung Sở Phong còn nhéo nhéo cái lỗ tai của Đường Viên Viên.“Nghe lời anh ha, ăn chút gì đó đi.Anh Sở Phong giúp em gọi đồ ăn”“Dạ được, cám ơn anh Sở Phong.”Lát sau, Đường Viên Viên lại giống như nghĩ tới chuyện gì đó: “Đúng rồi anh Sở Phong, anh trai em vẫn chưa tỉnh dậy hả?”“Anh trai em à? Anh ấy vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh nữa, có lẽ vẫn đang ngủ.Chờ anh ấy ngủ dậy rồi thì chắc chắn sẽ chạy tới đây tìm chúng ta thôi.”“ờ”Nghe nói Uất Trì Diệc Thù bị mất ngủ vào tối qua nên hôm nay mới ngủ bù thì trong lòng Đường Viên Viên mới dễ chịu hơn chút.Chỉ cần không phải cậu không đếm xỉa đến cô bé là được rồi.Lát sau Chung Sở Phong đã mua một ít thức ăn mà Đường Viên Viên thích ở trên phần mềm bán thức ăn giao hàng tận nơi, sau đó lại chọn một vài món ăn nhẹ dễ hấp thu như cháo để khi Mạnh Khả Phi tỉnh lại thì có thể ăn.Còn cậu thì chọn một phần cơm rồi sau đó tính tiền.Lúc cơm được đưa tới thì Mạnh Khả Phi vẫn chưa tỉnh, Đường Viên Viên chỉ có thể nói với Mạnh Khả Phi còn đang hôn mê: “Khả Phi, tớ ăn cơm trước nha.Đợi tớ ăn xong sẽ qua với cậu”Sau đó Đường Viên Viên và Chung Sở Phong cùng nhau ăn cơm ở trong phòng thì Đường Viên Viên mới phát hiện ra trên bàn đều là những món ăn mà cô bé ưa thích nên hơi tò mò.“Anh Sở Phong, sao anh biết em thích ăn những món này.vậy?”“Chúng ta đã quen biết lâu như vậy rồi mà anh còn không biết sao? Anh Sở Phong của em chính là có trí nhớ cực kỳ tốt”Chung Sở Phong lấy mấy cái túi đựng đồ ăn ra rồi mở nắp hộp, thậm chí còn chuẩn bị cả đũa cho Đường Viên Viên: “Mau ăn đi”Đường Viên Viên đón lấy đôi đũa xong thì đột nhiên cô bé nói một câu: “Anh Sở Phong, dáng vẻ của anh lúc thúc giục em ăn cơm thật giống y như ba của em vậy”Nghe thế thì sắc mặt của Chung Sở Phong tối sầm lại, trong chớp mắt tâm trạng của cậu đã trở nên buồn bực mà nghĩ thầm: “Ai muốn làm ba của em chứ?”“Được rồi, mau ăn cơm thôi”Lúc đầu Đường Viên Viên cũng không có tâm trạng ăn uống gì, nhưng chờ đến lúc thức ăn được dọn lên trước mặt thì lại bắt đầu ch** n**c miếng rồi theo bản năng ăn liên tục không ngừng, đợi đến lúc đã ăn đến no nê thì Đường Viên Viên mới ý thức được bản thân đã ăn quá nhiều.“Không phải em nói mình ăn không vô sao?” Chung Sở Phong trêu chọc cô bé.Đường Viên Viên nghe vậy thì cả gương mặt đều đỏ bừng lên: “Ai bảo anh Phong gọi nhiều như vậy làm gì?”“Ồ, anh gọi nhiều như vậy mà em còn chén sạch sành sanh không sót lại chút gì cơ đấy”Đường Viên Viên bị cậu trêu chọc như vậy thì bíu môi không nói lời nào.“Được rồi được rồi, anh đùa em thôi, em ăn cũng không bao nhiêu nên mau lau miệng đi.”Cậu rút một tờ khăn giấy đưa cho Đường Viên Viên.Đường Viên Viên hừ nhẹ một tiếng nhưng không nhận lấy.“Em không thèm để ý đến anh Phong nữa đâu”Chung Sở Phong cười cười vừa định nói gì đó nhưng đúng lúc điện thoại trong túi lại reo lên, cậu cầm lên nhìn vào màn hình lúc thấy tên người gọi đến thì vừa cười vừa bấm nhận.“Anh Thù, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi?”“Ở phòng bệnh nào?”.