Tác giả:

Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…

Chương 2317

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 2317: “Viên Viên.” Sau đó Đường Viên Viên liều mạng lao về phía cậu, nhưng còn chưa kịp rơi vào vòng tay cậu thì bức tranh trước mặt lại thay đổi. Anh trai biến mất, và trở thành một vài khuôn mặt xa lạ, có nam có nữ, tất cả đều dùng ánh mắt khinh bỉ mà nhìn cô bé. “Trông cái tướng mập mạp này, dáng vẻ xấu xí như thế mà cũng nghĩ mình đẹp. Đã vậy còn muốn chấm m*t nam thần Uất Trì nữa ư? Sao không về soi nước tiểu xem lại bản thân mình đi “Trời ạ, dáng người của cô ta e là đè chết con trai người ta nữa đó, vậy mà còn dám theo đuổi người ta sao?” “Phục thật đó, dạo này lòng tự tin của mấy người béo mạnh mẽ đến thế sao? Có phải bình thường cô ta không soi gương đúng không?” Hết câu này đến câu khác xuyên vào tim Đường Viên Viên. Đường Viên Viên cảm thấy khó chịu vô cùng, cô bé vừa lắc đầu vừa khóc: “Đừng, tôi không có, tôi không có…” Cô bé vẫn đang chìm trong cơn ác mộng nên không biết Uất Trì Diệc Thù đang ngồi trước giường nhìn cô bé. Bấy giờ lại thấy cô bé vừa nằm mơ vừa khóc thì hai hàng lông mày của cậu nhíu chặt lại. Vốn dĩ cậu đến để đánh thức cô bé, kết quả gọi một hồi lâu vẫn không nghe thấy cô bé trả lời. Uất Trì Diệc Thù lo lắng, sợ có chuyện gì nên đẩy cửa vào kiểm tra, rốt cuộc lại nghe thấy tiếng khóc của Đường Viên Viên. Cậu vừa bước tới ngồi xuống, Đường Viên Viên đã bắt đầu khóc, hơn nữa còn khóc một cách rất đau khổ. Gặp ác mộng sao? Uất Trì Diệc Thù đưa tay nhẹ nhàng đặt lên trán cô bé, phát hiện nhiệt độ cơ thể của cô bé có vẻ hơi cao nên vỗ nhẹ lên má cô bé: “Viên Viên, Viên Viên” “Không, tôi không có…” Đường Viên Viên vẫn đang khóc. Uất Trì Diệc Thù chỉ có thể tiếp tục vừa gọi tên, vừa dỗ dành cô bé: “Đừng khóc, em không có. Anh trai ở đây, đừng khóc, được không?” Đường Viên Viên đang trong giấc mơ bỗng nhiên ôm lấy cánh tay của cậu, hình như vậy mới khiến cô bé an tâm hơn. Một lát sau, cô bé cọ cọ vào tay cậu, mơ mơ màng màng khẽ gọi: “Anh trai.” Trái tim của Uất Trì Diệc Thù nhất thời trở nên mềm mại đến mức như một mớ hỗn độn. Cô bé này mãi không chịu lớn nhỉ? Không hiểu sao từ nhỏ đến lớn vẫn cứ như thế. Qua một năm nữa là cô bé sế trưởng thành rồi mà cuối cùng vẫn không hiểu gì cả, đơn giản đến mức khiến người ta phải đau lòng. Giá Nhỏ còn hiểu chuyện hơn cô bé. Nghĩ đến đây, Uất Trì Diệc Thù dém chăn bông cho cô bé, sau đó chậm rãi rút tay mình về. Kết quả Đường Viên Viên trong giấc mơ dường như bị sợ hãi, đột nhiên tỉnh lại. Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy gương mặt của Uất Trì Diệc Thù. “Anh trai?” Đường Viên Viên cho rằng mình đã nhìn lầm rồi, nếu không thì làm sao có thể vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy anh ngay lập tức? “Ừ” Uất Trì Diệc Thù đưa tay búng trán cô bé: “Cuối cùng em cũng tỉnh rồi?” Sau khi thu tay về lại phát hiện khóe mắt cô bé vẫn còn lưu lại vệt nước mắt, dưới mắt có vài phần ảm đạm, cậu giúp cô bé lau đi, đồng thời nhỏ giọng hỏi: “Gặp ác mộng à?” Lúc này, Đường Viên Viên mới phát hiện mình đang rơi nước mắt. Cô bé có hơi lo lắng mà ngồi dậy, giơ tay sờ lên mặt mình, bấy giờ phát hiện mặt cô bé quả nhiên đã ướt đẫm. “A, em thật sự đã khóc” “Mơ mơ màng màng, mình có khóc hay không mà cũng không biết?” Đường Viên Viên lắc đầu: “Lần trước cũng vậy, không hiểu sao mà em lại khóc. Xin lỗi anh trai, em cũng không biết mình bị sao nữa. Thật ra em không khổ sở hay đau lòng gì cả” “Anh trai cũng đâu có trách em, em xin lỗi cái gì?” Uất Trì Diệc Thù lớn lên cùng cô bé nên cũng rất nhạy cảm đối với tâm tư của cô bé. Đường Viên Viên luôn là người dễ nói chuyện, tính tình mềm mỏng. Cho nên về cơ bản cô bé sẽ không làm những chuyện có lỗi với người khác, hay là nói những lời có lỗi với người khác.

Chương 2317:

 

“Viên Viên.”

 

Sau đó Đường Viên Viên liều mạng lao về phía cậu, nhưng còn chưa kịp rơi vào vòng tay cậu thì bức tranh trước mặt lại thay đổi.

 

Anh trai biến mất, và trở thành một vài khuôn mặt xa lạ, có nam có nữ, tất cả đều dùng ánh mắt khinh bỉ mà nhìn cô bé.

 

“Trông cái tướng mập mạp này, dáng vẻ xấu xí như thế mà cũng nghĩ mình đẹp. Đã vậy còn muốn chấm m*t nam thần Uất Trì nữa ư? Sao không về soi nước tiểu xem lại bản thân mình đi “Trời ạ, dáng người của cô ta e là đè chết con trai người ta nữa đó, vậy mà còn dám theo đuổi người ta sao?”

 

“Phục thật đó, dạo này lòng tự tin của mấy người béo mạnh mẽ đến thế sao? Có phải bình thường cô ta không soi gương đúng không?”

 

Hết câu này đến câu khác xuyên vào tim Đường Viên Viên.

 

Đường Viên Viên cảm thấy khó chịu vô cùng, cô bé vừa lắc đầu vừa khóc: “Đừng, tôi không có, tôi không có…”

 

Cô bé vẫn đang chìm trong cơn ác mộng nên không biết Uất Trì Diệc Thù đang ngồi trước giường nhìn cô bé. Bấy giờ lại thấy cô bé vừa nằm mơ vừa khóc thì hai hàng lông mày của cậu nhíu chặt lại.

 

Vốn dĩ cậu đến để đánh thức cô bé, kết quả gọi một hồi lâu vẫn không nghe thấy cô bé trả lời. Uất Trì Diệc Thù lo lắng, sợ có chuyện gì nên đẩy cửa vào kiểm tra, rốt cuộc lại nghe thấy tiếng khóc của Đường Viên Viên.

 

Cậu vừa bước tới ngồi xuống, Đường Viên Viên đã bắt đầu khóc, hơn nữa còn khóc một cách rất đau khổ.

 

Gặp ác mộng sao?

 

Uất Trì Diệc Thù đưa tay nhẹ nhàng đặt lên trán cô bé, phát hiện nhiệt độ cơ thể của cô bé có vẻ hơi cao nên vỗ nhẹ lên má cô bé: “Viên Viên, Viên Viên”

 

“Không, tôi không có…” Đường Viên Viên vẫn đang khóc.

 

Uất Trì Diệc Thù chỉ có thể tiếp tục vừa gọi tên, vừa dỗ dành cô bé: “Đừng khóc, em không có. Anh trai ở đây, đừng khóc, được không?”

 

Đường Viên Viên đang trong giấc mơ bỗng nhiên ôm lấy cánh tay của cậu, hình như vậy mới khiến cô bé an tâm hơn.

 

Một lát sau, cô bé cọ cọ vào tay cậu, mơ mơ màng màng khẽ gọi: “Anh trai.”

 

Trái tim của Uất Trì Diệc Thù nhất thời trở nên mềm mại đến mức như một mớ hỗn độn.

 

Cô bé này mãi không chịu lớn nhỉ? Không hiểu sao từ nhỏ đến lớn vẫn cứ như thế. Qua một năm nữa là cô bé sế trưởng thành rồi mà cuối cùng vẫn không hiểu gì cả, đơn giản đến mức khiến người ta phải đau lòng.

 

Giá Nhỏ còn hiểu chuyện hơn cô bé.

 

Nghĩ đến đây, Uất Trì Diệc Thù dém chăn bông cho cô bé, sau đó chậm rãi rút tay mình về. Kết quả Đường Viên Viên trong giấc mơ dường như bị sợ hãi, đột nhiên tỉnh lại.

 

Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy gương mặt của Uất Trì Diệc Thù.

 

“Anh trai?” Đường Viên Viên cho rằng mình đã nhìn lầm rồi, nếu không thì làm sao có thể vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy anh ngay lập tức?

 

“Ừ” Uất Trì Diệc Thù đưa tay búng trán cô bé: “Cuối cùng em cũng tỉnh rồi?”

 

Sau khi thu tay về lại phát hiện khóe mắt cô bé vẫn còn lưu lại vệt nước mắt, dưới mắt có vài phần ảm đạm, cậu giúp cô bé lau đi, đồng thời nhỏ giọng hỏi: “Gặp ác mộng à?”

 

Lúc này, Đường Viên Viên mới phát hiện mình đang rơi nước mắt. Cô bé có hơi lo lắng mà ngồi dậy, giơ tay sờ lên mặt mình, bấy giờ phát hiện mặt cô bé quả nhiên đã ướt đẫm.

 

“A, em thật sự đã khóc”

 

“Mơ mơ màng màng, mình có khóc hay không mà cũng không biết?”

 

Đường Viên Viên lắc đầu: “Lần trước cũng vậy, không hiểu sao mà em lại khóc. Xin lỗi anh trai, em cũng không biết mình bị sao nữa. Thật ra em không khổ sở hay đau lòng gì cả”

 

“Anh trai cũng đâu có trách em, em xin lỗi cái gì?”

 

Uất Trì Diệc Thù lớn lên cùng cô bé nên cũng rất nhạy cảm đối với tâm tư của cô bé. Đường Viên Viên luôn là người dễ nói chuyện, tính tình mềm mỏng. Cho nên về cơ bản cô bé sẽ không làm những chuyện có lỗi với người khác, hay là nói những lời có lỗi với người khác.

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 2317: “Viên Viên.” Sau đó Đường Viên Viên liều mạng lao về phía cậu, nhưng còn chưa kịp rơi vào vòng tay cậu thì bức tranh trước mặt lại thay đổi. Anh trai biến mất, và trở thành một vài khuôn mặt xa lạ, có nam có nữ, tất cả đều dùng ánh mắt khinh bỉ mà nhìn cô bé. “Trông cái tướng mập mạp này, dáng vẻ xấu xí như thế mà cũng nghĩ mình đẹp. Đã vậy còn muốn chấm m*t nam thần Uất Trì nữa ư? Sao không về soi nước tiểu xem lại bản thân mình đi “Trời ạ, dáng người của cô ta e là đè chết con trai người ta nữa đó, vậy mà còn dám theo đuổi người ta sao?” “Phục thật đó, dạo này lòng tự tin của mấy người béo mạnh mẽ đến thế sao? Có phải bình thường cô ta không soi gương đúng không?” Hết câu này đến câu khác xuyên vào tim Đường Viên Viên. Đường Viên Viên cảm thấy khó chịu vô cùng, cô bé vừa lắc đầu vừa khóc: “Đừng, tôi không có, tôi không có…” Cô bé vẫn đang chìm trong cơn ác mộng nên không biết Uất Trì Diệc Thù đang ngồi trước giường nhìn cô bé. Bấy giờ lại thấy cô bé vừa nằm mơ vừa khóc thì hai hàng lông mày của cậu nhíu chặt lại. Vốn dĩ cậu đến để đánh thức cô bé, kết quả gọi một hồi lâu vẫn không nghe thấy cô bé trả lời. Uất Trì Diệc Thù lo lắng, sợ có chuyện gì nên đẩy cửa vào kiểm tra, rốt cuộc lại nghe thấy tiếng khóc của Đường Viên Viên. Cậu vừa bước tới ngồi xuống, Đường Viên Viên đã bắt đầu khóc, hơn nữa còn khóc một cách rất đau khổ. Gặp ác mộng sao? Uất Trì Diệc Thù đưa tay nhẹ nhàng đặt lên trán cô bé, phát hiện nhiệt độ cơ thể của cô bé có vẻ hơi cao nên vỗ nhẹ lên má cô bé: “Viên Viên, Viên Viên” “Không, tôi không có…” Đường Viên Viên vẫn đang khóc. Uất Trì Diệc Thù chỉ có thể tiếp tục vừa gọi tên, vừa dỗ dành cô bé: “Đừng khóc, em không có. Anh trai ở đây, đừng khóc, được không?” Đường Viên Viên đang trong giấc mơ bỗng nhiên ôm lấy cánh tay của cậu, hình như vậy mới khiến cô bé an tâm hơn. Một lát sau, cô bé cọ cọ vào tay cậu, mơ mơ màng màng khẽ gọi: “Anh trai.” Trái tim của Uất Trì Diệc Thù nhất thời trở nên mềm mại đến mức như một mớ hỗn độn. Cô bé này mãi không chịu lớn nhỉ? Không hiểu sao từ nhỏ đến lớn vẫn cứ như thế. Qua một năm nữa là cô bé sế trưởng thành rồi mà cuối cùng vẫn không hiểu gì cả, đơn giản đến mức khiến người ta phải đau lòng. Giá Nhỏ còn hiểu chuyện hơn cô bé. Nghĩ đến đây, Uất Trì Diệc Thù dém chăn bông cho cô bé, sau đó chậm rãi rút tay mình về. Kết quả Đường Viên Viên trong giấc mơ dường như bị sợ hãi, đột nhiên tỉnh lại. Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy gương mặt của Uất Trì Diệc Thù. “Anh trai?” Đường Viên Viên cho rằng mình đã nhìn lầm rồi, nếu không thì làm sao có thể vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy anh ngay lập tức? “Ừ” Uất Trì Diệc Thù đưa tay búng trán cô bé: “Cuối cùng em cũng tỉnh rồi?” Sau khi thu tay về lại phát hiện khóe mắt cô bé vẫn còn lưu lại vệt nước mắt, dưới mắt có vài phần ảm đạm, cậu giúp cô bé lau đi, đồng thời nhỏ giọng hỏi: “Gặp ác mộng à?” Lúc này, Đường Viên Viên mới phát hiện mình đang rơi nước mắt. Cô bé có hơi lo lắng mà ngồi dậy, giơ tay sờ lên mặt mình, bấy giờ phát hiện mặt cô bé quả nhiên đã ướt đẫm. “A, em thật sự đã khóc” “Mơ mơ màng màng, mình có khóc hay không mà cũng không biết?” Đường Viên Viên lắc đầu: “Lần trước cũng vậy, không hiểu sao mà em lại khóc. Xin lỗi anh trai, em cũng không biết mình bị sao nữa. Thật ra em không khổ sở hay đau lòng gì cả” “Anh trai cũng đâu có trách em, em xin lỗi cái gì?” Uất Trì Diệc Thù lớn lên cùng cô bé nên cũng rất nhạy cảm đối với tâm tư của cô bé. Đường Viên Viên luôn là người dễ nói chuyện, tính tình mềm mỏng. Cho nên về cơ bản cô bé sẽ không làm những chuyện có lỗi với người khác, hay là nói những lời có lỗi với người khác.

Chương 2317