Đêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại…
Chương 2355
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 2355: Thật ra nói như vậy cũng không có gì sai cả, bọn họ cũng chẳng phải là bạn bè bình thường, thế nhưng không biết vì sao Đường Viên Viên cảm thấy trong lòng rất khó chịu. Cô cởi giày ra, đặt chân lên ghế, sau đó úp mặt vào đầu gối rồi nhắm mắt lại. Được rồi, không nên nghe tiếp, cô chỉ cần một lòng một dạ chạy đến bên anh là được. Khi tàu điện ngầm đến ga, người đàn ông trung niên lúc nãy đi xuống, có lẽ là gã đi tự thú. Đường Viên Viên ngồi trên mặt ghế, không buồn ngủ chút nào, cứ ngồi như thế cho tới khi đến ga. Lúc ra khỏi ga tàu điện ngầm, Đường Viên Viên trả chiếc áo khoác trên người mình cho Uất Trì Diệc Thù. Đoạn đường này đồ của cô đã khô rồi, cho nên cô không cần phải mặc áo khoác của Uất Trì Diệc Thù. Uất Trì Diệc Thù đưa tay nhận áo khoác lại, rồi sau đó tiện tay khoác lên trên vai trên vai: “Còn một đoạn nữa mới đến trường em mà, em gọi xe đi đi” “Không cần đâu anh, anh đưa em đến đây là được rồi, em tự vào trường được mà.” “Anh đã kêu xe rồi, sắp tới rồi đấy” Xe taxi nhanh chóng đến nơi, Uất Trì Diệc Thù đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, anh vươn tay võ vai Đường Viên Viên: “Đi thôi, anh đưa em đi” “Nhưng mà anh này, buổi chiều anh không có tiết à? Lỡ như lát nữa anh về không kịp thì sao?” “Không đâu, làm gì có chuyện đó.” Cuối cùng Uất Trì Diệc Thù đưa Đường Viên Viên về trường học an toàn. “Vào đi, cầm cả mấy thứ này vào.” “Vâng, cảm ơn anh, vậy anh mau về đi học đi” Uất Trì Diệc Thù cười nhạt: “Anh phải nhìn thấy em đi vào trong” Sau đó Đường Viên Viên có thể nói là bước ba bước quay đầu một lần đi về ký túc xá, đợi đến khi không thấy bóng dáng cô nữa, Uất Trì Diệc Thù mới rời đi. Do sắp phải vào học nên trong túc xá không có nhiều người, Đường Viên Viên chỉ có thể mang thứ đó đặt trong túc xá trước rồi đi học. Đường Viên Viên đến lớp ngay phút cuối cùng, bạn ngồi cùng bàn thấy cô đổ mồ hôi nhiều bèn hỏi thăm cô. “Viên Viên, cả buổi trưa cậu đi đâu vậy, sao bây giờ mới đến? Đường Viên Viên lè lưỡi một cái, nhỏ giọng nói: “Tớ có chút việc phải ra ngoài, mới vừa về trường đấy” “Chậm chút nữa là giáo viên sẽ tới đó.” Đúng vậy, trễ chút nữa là bị ghi tên rồi, may mắn vừa kịp lúc. Xong tiết học, Đường Viên Viên nghĩ tới món quà còn để trong túc xá, cô định trở về giải thích với Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn một chút. Thế nên cô vội vàng dọn sách giáo khoa, trở về ký túc xá. Vừa bước vào ký túc xá, Đường Viên Viên phát hiện Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ đã về, đang nằm đắp mặt nạ, thấy cô trở về, bọn họ không vui hỏi thăm. “Viên Viên, không phải chúng tôi đã thấy cô cầm quà đi ra rồi sao? Sao lại cầm về?” Đường Viên Viên hơi xấu hổ: “Chuyện đó, không phải thế, tớ có đưa quà của các cậu cho anh ấy, nhưng anh không nhận” “Cái gì? Sao có thể không nhận?” Viên Nguyệt Hàn lập tức đứng lên, kích động đến mức thiếu chút nữa là mặt nạ trên mặt rớt xuống. Trương Hiểu Lộ liếc một cái cô ta mới tỉnh táo lại. “Viên Viên, là anh cậu không nhận hay là cậu không đưa giúp chúng tôi? Thật ra cậu không cần lo lắng đâu, cho dù ngày nào đó chúng tớ thật sự làm chị dâu cậu thì cũng sẽ không cướp anh cậu đi đâu, bọn tớ sẽ biết anh cậu đối xử với cậu rất tốt, đến lúc đó sẽ có nhiều người yêu thương cậu hơn nữa, quá tốt rồi.”
Chương 2355:
Thật ra nói như vậy cũng không có gì sai cả, bọn họ cũng chẳng phải là bạn bè bình thường, thế nhưng không biết vì sao Đường Viên Viên cảm thấy trong lòng rất khó chịu.
Cô cởi giày ra, đặt chân lên ghế, sau đó úp mặt vào đầu gối rồi nhắm mắt lại.
Được rồi, không nên nghe tiếp, cô chỉ cần một lòng một dạ chạy đến bên anh là được.
Khi tàu điện ngầm đến ga, người đàn ông trung niên lúc nãy đi xuống, có lẽ là gã đi tự thú.
Đường Viên Viên ngồi trên mặt ghế, không buồn ngủ chút nào, cứ ngồi như thế cho tới khi đến ga.
Lúc ra khỏi ga tàu điện ngầm, Đường Viên Viên trả chiếc áo khoác trên người mình cho Uất Trì Diệc Thù.
Đoạn đường này đồ của cô đã khô rồi, cho nên cô không cần phải mặc áo khoác của Uất Trì Diệc Thù.
Uất Trì Diệc Thù đưa tay nhận áo khoác lại, rồi sau đó tiện tay khoác lên trên vai trên vai: “Còn một đoạn nữa mới đến trường em mà, em gọi xe đi đi”
“Không cần đâu anh, anh đưa em đến đây là được rồi, em tự vào trường được mà.”
“Anh đã kêu xe rồi, sắp tới rồi đấy”
Xe taxi nhanh chóng đến nơi, Uất Trì Diệc Thù đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, anh vươn tay võ vai Đường Viên Viên: “Đi thôi, anh đưa em đi”
“Nhưng mà anh này, buổi chiều anh không có tiết à? Lỡ như lát nữa anh về không kịp thì sao?”
“Không đâu, làm gì có chuyện đó.”
Cuối cùng Uất Trì Diệc Thù đưa Đường Viên Viên về trường học an toàn.
“Vào đi, cầm cả mấy thứ này vào.”
“Vâng, cảm ơn anh, vậy anh mau về đi học đi”
Uất Trì Diệc Thù cười nhạt: “Anh phải nhìn thấy em đi vào trong”
Sau đó Đường Viên Viên có thể nói là bước ba bước quay đầu một lần đi về ký túc xá, đợi đến khi không thấy bóng dáng cô nữa, Uất Trì Diệc Thù mới rời đi.
Do sắp phải vào học nên trong túc xá không có nhiều người, Đường Viên Viên chỉ có thể mang thứ đó đặt trong túc xá trước rồi đi học.
Đường Viên Viên đến lớp ngay phút cuối cùng, bạn ngồi cùng bàn thấy cô đổ mồ hôi nhiều bèn hỏi thăm cô.
“Viên Viên, cả buổi trưa cậu đi đâu vậy, sao bây giờ mới đến?
Đường Viên Viên lè lưỡi một cái, nhỏ giọng nói: “Tớ có chút việc phải ra ngoài, mới vừa về trường đấy”
“Chậm chút nữa là giáo viên sẽ tới đó.”
Đúng vậy, trễ chút nữa là bị ghi tên rồi, may mắn vừa kịp lúc.
Xong tiết học, Đường Viên Viên nghĩ tới món quà còn để trong túc xá, cô định trở về giải thích với Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn một chút.
Thế nên cô vội vàng dọn sách giáo khoa, trở về ký túc xá.
Vừa bước vào ký túc xá, Đường Viên Viên phát hiện Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ đã về, đang nằm đắp mặt nạ, thấy cô trở về, bọn họ không vui hỏi thăm.
“Viên Viên, không phải chúng tôi đã thấy cô cầm quà đi ra rồi sao? Sao lại cầm về?”
Đường Viên Viên hơi xấu hổ: “Chuyện đó, không phải thế, tớ có đưa quà của các cậu cho anh ấy, nhưng anh không nhận”
“Cái gì? Sao có thể không nhận?”
Viên Nguyệt Hàn lập tức đứng lên, kích động đến mức thiếu chút nữa là mặt nạ trên mặt rớt xuống.
Trương Hiểu Lộ liếc một cái cô ta mới tỉnh táo lại.
“Viên Viên, là anh cậu không nhận hay là cậu không đưa giúp chúng tôi? Thật ra cậu không cần lo lắng đâu, cho dù ngày nào đó chúng tớ thật sự làm chị dâu cậu thì cũng sẽ không cướp anh cậu đi đâu, bọn tớ sẽ biết anh cậu đối xử với cậu rất tốt, đến lúc đó sẽ có nhiều người yêu thương cậu hơn nữa, quá tốt rồi.”
Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ ChọcTác giả: Thời VũTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhĐêm tối. Mưa to gió lớn, sấm chớp rền vang. Thẩm Cửu đầy vali, đi lang thang trong màn mưa. “Cửu Cửu, Lâm Tuấn không phải vì trúng sổ xố mười lăm tỷ mới ly hôn với cô, là cô không làm tròn nghĩa vụ của người vợ.” “Thẩm Cửu, cô có phiền không, đã muốn nhắc tới ly hôn từ rất lâu rồi. Cô không muốn ly hôn, cô còn muốn chia gia tài sao?“ Mặt Thẩm Cửu không phân rõ là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt đầy mơ hồ. Lúc qua đường có chiếc xe Bentley màu bạc lao như bay tới, Thẩm Cửu quá mức đau lòng không hề hay biết. Cho tới lúc chiếc xe sắp tới trước mặt, cô mới phản ứng lại, nhưng đầu óc lại ở trạng thái đình trệ, đứng nguyên tại chỗ ngây ra nhìn chiếc xe trực tiếp lái về phía mình. Kết — Bentley bạc nhanh chóng chuyển hướng, có thể nhìn ra kỹ năng điêu luyện của chủ xe, vì tốc độ quá nhanh, không cẩn thận tông phải rào chắn. Thẩm Cửu đứng nguyên tại chỗ, tim đập điên cuồng. Bentley bạc tông lên hàng rào liền không còn động tĩnh nữa. Bây giờ là đêm khuya, nơi này vắng lặng, không có xe qua lại… Chương 2355: Thật ra nói như vậy cũng không có gì sai cả, bọn họ cũng chẳng phải là bạn bè bình thường, thế nhưng không biết vì sao Đường Viên Viên cảm thấy trong lòng rất khó chịu. Cô cởi giày ra, đặt chân lên ghế, sau đó úp mặt vào đầu gối rồi nhắm mắt lại. Được rồi, không nên nghe tiếp, cô chỉ cần một lòng một dạ chạy đến bên anh là được. Khi tàu điện ngầm đến ga, người đàn ông trung niên lúc nãy đi xuống, có lẽ là gã đi tự thú. Đường Viên Viên ngồi trên mặt ghế, không buồn ngủ chút nào, cứ ngồi như thế cho tới khi đến ga. Lúc ra khỏi ga tàu điện ngầm, Đường Viên Viên trả chiếc áo khoác trên người mình cho Uất Trì Diệc Thù. Đoạn đường này đồ của cô đã khô rồi, cho nên cô không cần phải mặc áo khoác của Uất Trì Diệc Thù. Uất Trì Diệc Thù đưa tay nhận áo khoác lại, rồi sau đó tiện tay khoác lên trên vai trên vai: “Còn một đoạn nữa mới đến trường em mà, em gọi xe đi đi” “Không cần đâu anh, anh đưa em đến đây là được rồi, em tự vào trường được mà.” “Anh đã kêu xe rồi, sắp tới rồi đấy” Xe taxi nhanh chóng đến nơi, Uất Trì Diệc Thù đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, anh vươn tay võ vai Đường Viên Viên: “Đi thôi, anh đưa em đi” “Nhưng mà anh này, buổi chiều anh không có tiết à? Lỡ như lát nữa anh về không kịp thì sao?” “Không đâu, làm gì có chuyện đó.” Cuối cùng Uất Trì Diệc Thù đưa Đường Viên Viên về trường học an toàn. “Vào đi, cầm cả mấy thứ này vào.” “Vâng, cảm ơn anh, vậy anh mau về đi học đi” Uất Trì Diệc Thù cười nhạt: “Anh phải nhìn thấy em đi vào trong” Sau đó Đường Viên Viên có thể nói là bước ba bước quay đầu một lần đi về ký túc xá, đợi đến khi không thấy bóng dáng cô nữa, Uất Trì Diệc Thù mới rời đi. Do sắp phải vào học nên trong túc xá không có nhiều người, Đường Viên Viên chỉ có thể mang thứ đó đặt trong túc xá trước rồi đi học. Đường Viên Viên đến lớp ngay phút cuối cùng, bạn ngồi cùng bàn thấy cô đổ mồ hôi nhiều bèn hỏi thăm cô. “Viên Viên, cả buổi trưa cậu đi đâu vậy, sao bây giờ mới đến? Đường Viên Viên lè lưỡi một cái, nhỏ giọng nói: “Tớ có chút việc phải ra ngoài, mới vừa về trường đấy” “Chậm chút nữa là giáo viên sẽ tới đó.” Đúng vậy, trễ chút nữa là bị ghi tên rồi, may mắn vừa kịp lúc. Xong tiết học, Đường Viên Viên nghĩ tới món quà còn để trong túc xá, cô định trở về giải thích với Trương Hiểu Lộ và Viên Nguyệt Hàn một chút. Thế nên cô vội vàng dọn sách giáo khoa, trở về ký túc xá. Vừa bước vào ký túc xá, Đường Viên Viên phát hiện Viên Nguyệt Hàn và Trương Hiểu Lộ đã về, đang nằm đắp mặt nạ, thấy cô trở về, bọn họ không vui hỏi thăm. “Viên Viên, không phải chúng tôi đã thấy cô cầm quà đi ra rồi sao? Sao lại cầm về?” Đường Viên Viên hơi xấu hổ: “Chuyện đó, không phải thế, tớ có đưa quà của các cậu cho anh ấy, nhưng anh không nhận” “Cái gì? Sao có thể không nhận?” Viên Nguyệt Hàn lập tức đứng lên, kích động đến mức thiếu chút nữa là mặt nạ trên mặt rớt xuống. Trương Hiểu Lộ liếc một cái cô ta mới tỉnh táo lại. “Viên Viên, là anh cậu không nhận hay là cậu không đưa giúp chúng tôi? Thật ra cậu không cần lo lắng đâu, cho dù ngày nào đó chúng tớ thật sự làm chị dâu cậu thì cũng sẽ không cướp anh cậu đi đâu, bọn tớ sẽ biết anh cậu đối xử với cậu rất tốt, đến lúc đó sẽ có nhiều người yêu thương cậu hơn nữa, quá tốt rồi.”