Đây là một nơi có thể nghe thấy âm thanh của biển. Ban đầu, ngôi nhà nhỏ này được xây dựng ngay bên bờ biển, chỉ cách bãi biển vài phút đi bộ. “Chờ một chút” Minh Lam đặt chiếc remote trong tay xuống bàn rồi đến gần chiếc giường kim loại đang dựng đứng: “Khó chịu sao?” “Không phải.” Anh nói, lồng ngực dưới đai dây đeo phập phồng kèm theo tiếng th* d*c: “Anh muốn đứng lâu hơn một chút.” “Ừm.” Minh Lam dõi theo ánh mắt Giang Hoài nhìn ra ngoài cửa sổ. Bây giờ đang là thời điểm giao mùa, mùa mưa sắp đến, thời tiết thoáng đãng hơn nhiều. Nước biển trong xanh lấp lánh ánh mặt trời vàng óng, xa xa là dãy núi Sơn Trà uốn mình tuyệt đẹp, thỉnh thoảng những chú chim Hải Âu lượn ngang qua, điểm xuyến trên nền trời trắng trong bay về phương xa. Vì để tránh bị tụt huyết áp, mỗi ngày Giang Hoài đều sử dụng chiếc giường “đứng thụ động” này để đứng thẳng trong ba mươi phút. Bắt đầu từ năm hai mươi mốt tuổi, bài tập phục hồi chức năng này đã tiến hành suốt mười hai năm. Mười hai năm trước, Minh Lam…
Chương 22: Hoa hồng trắng
Mưa Trước Mái HiênTác giả: Hà Xử Thính VũTruyện Ngôn TìnhĐây là một nơi có thể nghe thấy âm thanh của biển. Ban đầu, ngôi nhà nhỏ này được xây dựng ngay bên bờ biển, chỉ cách bãi biển vài phút đi bộ. “Chờ một chút” Minh Lam đặt chiếc remote trong tay xuống bàn rồi đến gần chiếc giường kim loại đang dựng đứng: “Khó chịu sao?” “Không phải.” Anh nói, lồng ngực dưới đai dây đeo phập phồng kèm theo tiếng th* d*c: “Anh muốn đứng lâu hơn một chút.” “Ừm.” Minh Lam dõi theo ánh mắt Giang Hoài nhìn ra ngoài cửa sổ. Bây giờ đang là thời điểm giao mùa, mùa mưa sắp đến, thời tiết thoáng đãng hơn nhiều. Nước biển trong xanh lấp lánh ánh mặt trời vàng óng, xa xa là dãy núi Sơn Trà uốn mình tuyệt đẹp, thỉnh thoảng những chú chim Hải Âu lượn ngang qua, điểm xuyến trên nền trời trắng trong bay về phương xa. Vì để tránh bị tụt huyết áp, mỗi ngày Giang Hoài đều sử dụng chiếc giường “đứng thụ động” này để đứng thẳng trong ba mươi phút. Bắt đầu từ năm hai mươi mốt tuổi, bài tập phục hồi chức năng này đã tiến hành suốt mười hai năm. Mười hai năm trước, Minh Lam… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Editor: Mèo ™Một tiếng rưỡi sau, Nam Khánh tuyên bố tan học. Minh Lam dựa đàn guitar vào tường, xoa xoa ngón tay ấn dây đàn đến đau, thở phào nhẹ nhõm.Nam Khánh cũng đặt đàn guitar của mình xuống: “Cô có hối hận khi tìm tôi học guitar không?”Minh Lam đáp: “Nghiêm sư xuất cao đồ, tôi không hối hận đâu.”Nam Khánh mỉm cười, nói: “Chờ tới khi nào cô luyện đến trình độ tôi cảm thấy ok, sư phụ sẽ tặng cô một cây đàn guitar tốt làm phần thưởng.”Minh Lam nhìn cây đàn guitar của mình, nói: “Tôi không cần đàn khác nữa đâu. Tôi muốn nghe anh đàn một khúc sau mỗi buổi học, phần thưởng này được chứ?” Nam Khánh gật đầu, cầm đàn guitar lên.Khúc nhạc dạo qua đi, Minh Lam giật mình bất ngờ – Anh đang chơi bài ‘Mưa trước mái hiên’? Chỉ là anh đàn nó bằng guitar và cover lại một chút. Nhưng cô vẫn nghe ra được là bài hát đó.“Âm thanh của đàn guitar càng giống âm thanh của mưa, như thế càng làm giai điệu nhẹ nhàng và sinh động hơn, cho nên lúc tôi diễn tấu ca khúc này cũng thường hợp tấu với đàn guitar.” Sau khi đàn xong, Nam Khánh ngẩng đầu lên, hướng đến chỗ cô đang ngồi, nói: “Có lẽ một ngày nào đó, tôi đàn độc huyền cầm, cô đàn guitar, chúng ta có thể hoà tấu bài ‘Mưa trước mái hiên’ này.”Trái tim cô bị những cảm xúc buồn thương xâm chiếm, lẩm bẩm: “Chỉ sợ tôi không thể.”Ánh mắt anh không có tiêu cự, tuy đang đối diện với cô, nhưng dường như không nhìn cô, mà xuyên qua cơ thể cô, nhìn về một hướng xa xôi không xác định nào đó. Minh Lam có ảo giác rằng ánh mắt anh như có thể nhìn thấu hết thảy mọi tâm sự ẩn giấu trong đáy lòng đối phương.“Cô đang nghĩ đến Giang Hoài đúng không?” Tuy đó là câu hỏi, nhưng giọng nói anh mang vẻ đầy chắc chắn.Lời nói của anh nhắc nhở cô: Không còn sớm nữa, cô nên trở về với Giang Hoài rồi.“Nam Khánh, tôi nên về rồi.” Cô nói lời tạm biệt với anh.Bỗng nhiên anh vươn tay về phía cô, cô giật mình, động tác đang đứng dậy chợt khựng lại, tay anh đúng lúc nắm được tay cô.Dường như cảm thấy hành động của mình không ổn lắm. Anh lập tức buông tay cô ra, ấp a ấp úng nói: “Tôi đã nhờ người chuẩn bị bữa trưa cho chúng ta, cô ở lại dùng bữa xong hẵn về.”Thoạt nhìn anh có vẻ cô đơn. Người đàn ông này có chút đặc biệt, đôi khi người khác sẽ thấy anh như ánh mặt trời toả nắng rạng rỡ, nhưng đôi khi cũng sẽ cảm thấy anh nhạy cảm và mong manh dễ vỡ. Minh Lam mềm lòng rồi.“Được thôi, dù sao Giang Hoài cũng đã nói, nếu tôi đói thì có thể ăn ở bên ngoài rồi về cũng được. Vậy, tôi không khách sáo đâu đấy!”Cô vừa nói xong, thì thấy vẻ mặt anh có chút lạnh nhạt, như đang cố kìm nén một loại cảm xúc không vui nào đó. Nhưng sau đó, anh lại mỉm cười vui vẻ ngay được, và bảo người giúp việc mang bữa trưa đã chuẩn bị lên, tiếp đãi cô rất nhiệt tình và hiếu khách.“Cô đến Việt Nam cũng được hơn nửa năm rồi nhỉ? Thế cô có biết ba món ăn nổi tiếng ở Hội An là những món nào không?” Anh hỏi.“Hình như tôi đã nghe thấy ở đâu đó rồi, ừm… Là ‘bánh hoa hồng trắng’,… Không nhớ rõ nữa!”“Cô chưa từng ăn thử sao?”“Lần tôi đến gửi thiệp mời cho anh, là lần đầu tiên tôi đến Hội An, vội vàng đến, rồi vội vàng trở về.”Nam Khánh nói: “Đĩa đầu tiên bên tay phải tôi là món bánh ‘hoa hồng trắng’ mà cô nói.” Minh Lam nhìn qua: Lớp vỏ mỏng làm bằng bột gạo mềm mịn trong suốt bao lấy nhân bên trong không rõ làm từ nguyên liệu gì, được nắn bằng tay thành hình giống như hoa hồng, chỗ nhuỵ hoa ở giữa điểm bằng một con tôm noãn, một vài ‘đoá hoa’ được đặt trên đĩa, bên cạnh là một chén nước mắm chấm đã được pha chế sẵn, quả thật phù hợp với tên gọi ‘hoa hồng trắng’.Nam Khánh làm một tư thế mời. Minh Lam dùng đũa gấp một đoá hoa, nếm thử hương vị của nó: Mềm mịn và… hơi nhạt.“Hương vị thế nào?”“Rất ngon. Nhưng… Hơi thanh đạm.” Cô không thể nghĩ ra những hình dung từ nào khác.Nam Khánh cười khẩy: “Xạo.”Cô cũng mỉm cười, không cảm thấy xấu hổ khi bị nhìn thấu. “Món ăn này có vẻ bề ngoài đẹp mắt, nhưng hương vị hình như không đậm đà lắm.”Nam Khánh nói: “Tôi thích sự thành thật của cô. Không phải tất cả các chủ nhà đều mong khách khen ngợi các món ăn không thực sự ngon của họ. Huống chi, ừm…” Anh cười nói: “Món ăn này cũng không phải chính tay tôi làm, tôi thay đầu bếp nghe những lời khen đó làm gì chứ?”Minh Lam phì cười.“Thật ra, tôi cũng không quen với khẩu vị ở đây, dù sao tôi cũng đâu phải người gốc Hội An. Nhưng tôi hiếm khi chỉ định thực đơn cho nhà bếp, họ đều là người địa phương, đương nhiên sẽ thường làm các món ăn địa phương hơn. Còn nữa, tôi nghĩ cô đến Hội An, nếm thử các món ăn đặc sản ở đây sẽ không tính là đi uổng một chuyến, nên tôi đã bảo nhà bếp chuẩn bị các món này. Cùng với bánh ‘hoa hồng trắng’ còn có hai món khác nữa – Hoành thánh chiên và Cao lầu cũng không tệ.Minh Lam tò mò nhìn hai món ăn này: Vẻ ngoài của món hoành thánh chiên Việt Nam này rất khác hoành thánh của Trung Quốc. Lớp vỏ ngoài được chiên vàng ươm giòn rượm, bên trong gói nhân làm từ thịt, tôm noãn, nấm tai mèo trộn lẫn với nhau. Món Cao lầu trông khá ‘bình dân’, được trang trí một vài lá rau diếp, giá đỗ và các thành phần khác bên trên, trộn với nước sốt, trông khá ngon miệng.Trước mặt Nam Khánh đã được bày sẵn ba món ăn. Minh Lam nhìn sang và hỏi: “Anh không ăn à?”Anh dùng đũa gấp một chiếc ‘hoa hồng trắng’ đưa vào miệng. Sau khi nuốt xuống, anh mỉm cười, đáp: “Cô không cần quan tâm đến tôi đâu.”Minh Lam nhớ lại lần dùng bữa với anh trước đó, anh có nói: Khi ăn không cẩn thận sẽ bị nước dùng bắn lên mặt, có lúc còn bị lấm lem khắp mặt. Cô lên tiếng nói: “Nếu chủ nhà vẫn luôn giữ kẽ như vậy, thì người làm khách như tôi sao có thể tự nhiên được?”Nam Khánh hơi bất ngờ, cuối cùng cũng nhấc đũa lên, gấp một ít sợi mì trong món Cao lầu đưa lên miệng. Anh ăn thật sự cẩn thận, cũng không bị bắn nước sốt lên.Minh Lam cảm thấy Nam Khánh thực sự là một người đàn ông có lòng tự trọng rất cao. Bởi vì không nhìn thấy, nên anh càng để ý đến dáng vẻ của mình hơn. Cô cảm nhận được trái tim mình chợt nhói lên, nhưng đây không đơn thuần là cảm thông, mà là một loại cảm xúc pha lẫn giữa xem trọng và nuối tiếc.“Nam Khánh.” Cô chống tay lên má, nói: “Dáng vẻ lúc anh dùng bữa đẹp lắm, thật đó!”Nam Khánh đặt đũa xuống, lấy khăn ăn lau miệng. “Cô không ăn mà chỉ nhìn tôi ăn thôi sao?”Cô xấu hổ: “Tôi... Tôi không phải cố ý.” Cô thật sự không cố ý nhìn anh ăn, nhưng từ lúc anh bắt đầu dùng đũa gấp những sợi mì và hoành thánh từ tốn đưa vào miệng, cô đã ngây ngốc nhìn ngắm mãi, ước chừng khoảng năm sáu phút gì đó.“Tôi thực sự nghĩ rằng những lời cô nói là thật lòng.” Anh giơ tay lên gãi tai mình một cách cường điệu. “Không phải tai tôi có vấn đề gì đấy chứ?”“Đó là sự thật! Nam Khánh, khi anh ăn không xấu chút nào cả!” Cô vội vàng nói: “Muốn nói dối trước mặt anh đâu có dễ, tôi làm gì có bản lĩnh đó!”Nam Khánh mỉm cười, chậm rãi, như thể anh liên tưởng đến một chuyện nặng nề nào đó, vẻ mặt anh hơi thay đổi: “Minh Lam, nói dối người khác không khó, khó nhất là tự lừa dối chính mình.” Giọng anh trầm xuống.Cô nhận ra điều gì đó khác thường. “Anh có hay nói dối không?” Cô hỏi.“Không thường lắm.” Anh đáp. “Nhưng đôi khi, cũng sẽ nói.”“Đã có người bị anh lừa rồi chưa?” Cô hỏi.“Tôi không biết người khác có bị mắc lừa rồi hay chưa, nhưng dù sao tôi cũng đã tự lừa dối được mình không chỉ một lần.”Cô nhìn biểu cảm trên mặt anh, anh đang cố kìm nén sự đau khổ, và cái bóng dưới hàng mi càng làm vẻ mặt anh trở nên ảm đạm.“Tuy chúng ta quen biết nhau chưa lâu, nhưng sự khuyên nhủ của anh đã mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui. Trước mặt anh, tôi có thẳng thắng chân thành không? Ngay cả bí mật khó tiết lộ nhất của mình tôi cũng đã chia sẻ với anh. Nam Khánh, nếu anh tin tưởng tôi, giống như tôi tin tưởng anh, thì anh có thể nói ra những suy nghĩ của mình với tôi. Mặc dù thực tế tôi không thể làm được gì cho anh, nhưng tôi sẽ sẵn sàng lắng nghe anh tâm sự.”Anh cúi đầu thấp hơn: “Cô có nhớ tôi đã từng kể cô nghe, tôi được vợ chồng dì nhận nuôi nên mới đến Việt Nam sống không?”“Có nhớ.”“Trước mười lăm tuổi, gia đình tôi ở Trung Quốc. Tôi có cha, mẹ và một em gái.”Minh Lam im lặng chờ anh nói tiếp.“Mẹ tôi đã mất cách đây nhiều năm. Cha tôi... chính xác là cha nuôi của tôi, sau khi mẹ tôi qua đời đã giao tôi cho vợ chồng dì nuôi dưỡng, từ đó về sau chưa bao giờ liên lạc lại. Nhưng mới hôm qua, tôi bất ngờ nhận được điện thoại từ em gái cùng mẹ khác cha của mình mà không hề có sự chuẩn bị tâm lý nào, em ấy nói với tôi rất nhiều chuyện, bao gồm cả việc cha tôi đã hối hận như thế nào, ông ấy nhớ tôi ra sao, mà tôi… trực giác của tôi mách bảo rằng tôi tin lời em ấy nói! Tôi bỗng dưng cảm thấy, những cảm giác bị người khác bỏ rơi trong quá khứ chỉ là ảo giác của tôi mà thôi, và cảm xúc bây giờ của mình mới là chân thật!”Trái tim Minh Lam rung động khi nghe những lời anh nói, cô tưởng tượng xung quanh cơ thể anh bị bao phủ bởi sự lạnh lẽo, và anh cũng thực sự đang khẽ run lên. Cô chợt đứng bật dậy, vươn tay chạm lên gương mặt anh và nhẹ nhàng kéo anh về phía mình: “Bởi vì đó mới là điều mà anh luôn mong mỏi, đúng không?”Cơ thể cô mềm mại và ấm áp. Anh có chút không nỡ rời xa, lưu luyến dụi dụi đầu vào người cô, hít một hơi thật sâu và nói: “Tôi đã từng nói, tôi cũng là một người thiếu cảm giác an toàn. Điều này không chỉ vì bị mù, mà còn vì tôi đã trải qua nhiều lần bị vứt bỏ, hoặc khi tôi chỉ là sự lựa chọn thứ hai của ai đó. Những năm qua, tôi luôn cố gắng làm tâm tình mình bình thản lại, không nên để tâm những chuyện vụn vặt, không nên oán trời trách đất hay đổ lỗi cho người khác, nhưng đôi khi, tôi cũng khó mà kềm chế được…”Cho tới bây giờ, cô chưa từng thấy cảm xúc của anh vượt ngoài tầm kiểm soát như vậy. Cô thấy hoảng loạn và đau lòng vô cùng, nhưng lại sinh ra một loại vui vẻ thoải mái không thể giải thích được khi được anh công nhận và tin tưởng. Cô nhẹ nhàng xoa tóc anh như một đứa trẻ, nói: “Nam Khánh, nếu cha anh đã gọi anh về, anh sẽ đồng ý chứ?”Anh như người lạc mất phương hướng, mờ mịt hỏi lại: “Tôi có nên đồng ý không?”“Anh có lý do để không đồng ý.” Cô nói: “Suy cho cùng, ông ấy là người đã bỏ rơi anh trước, tất nhiên anh có đủ lý do để không tha thứ cho ông ấy.”Nam Khánh lắc đầu: “Thật ra, với tình hình lúc đó cũng không thể trách ông ấy được. Sau khi tôi bị mù, mẹ tôi không thể chịu nổi đả kích và qua đời, từ đó trở đi tôi không hề nói lời nào với ông ấy cả, tôi còn bị đưa đến khám bác sĩ tâm lý nhưng vô dụng, ngăn cách giữa tôi và ông ấy không thể nào biến mất được. Suốt một khoảng thời gian dài, không một ai có thể tiếp tục chịu đựng nổi một gia đình như thế. Hơn nữa, bác sĩ tâm lý nói rằng, hoàn cảnh sống này không tốt cho sự phát triển của em gái tôi. Tôi nghĩ, tôi và ông ấy cùng rơi vào cục diện bế tắc như vậy, không hẵn là trách nhiệm của một mình ông ấy, tôi cũng có một phần trong đó, không thể hoàn toàn trách ông ấy được.”“Anh đang biện giải giúp ông ấy, anh có nhận ra điều đó không?” Minh Lam nâng mặt anh lên.“Tôi cũng không hoàn toàn tha thứ cho ông ấy.” Anh nhắm mắt lại.“Tôi hiểu.”“Ông ấy bị bệnh nặng. Tôi... Tôi không biết có nên trở về thăm ông ấy không.”Tay cô lướt qua đôi mắt nhắm nghiền của anh. “Nam Khánh, anh đồng ý mất thời gian dạy đàn cho một người không biết nhiều về guitar, mà không muốn dành thời gian quay về thăm một người có ơn dưỡng dục anh suốt mười lăm năm ư?”Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay vốn định post liền hai chương cơ, nhưng lỡ xem phim đến nghiện luôn, thành ra lười quá =))))) Hì hì… Xin thứ lỗi, ngày mai tôi post tiếp nhé!Tập tin gởi kèm:Chú thích: Cao lầu Hội Ancao lau.jpg [ 154.85 KiB | Đã xem 9 lần ]Chú thích: Hoành thánh chiên Hội Anhoanh thanh.jpg [ 232.84 KiB | Đã xem 9 lần ]Chú thích: Bánh Hoa hồng trắng Hội AnChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ:[email protected]Truyện Full-Đọc truyệnonline,đọc truyệnchữ,truyện hay. Website luôn cập nhật những bộtruyện mớithuộc các thể loại đặc sắc nhưtruyện tiên hiệp,truyện kiếm hiệp, haytruyện ngôn tìnhmột cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hàitruyện xuyên nhanhngôn tình sủngngôn tình hàitruyện teen hayngôn tình haytruyện đam mỹtruyện ngôn tìnhngôn tình hoànngôn tình ngượctruyện kiếm hiệp haytruyện tiên hiệp haytruyện hệ thốnghi88https://hi88.report/https://hi88com.biz/https://hi88o.com/NEW88MB66Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mởCreative Commons Attribution 4.0 International LicenseĐăng nhập thành viênxTRUYENFULLĐọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt NamĐăng nhậpĐăng kýEmail đăng nhậpMật khẩuĐăng nhậpBạn chưa có tài khoản?Đăng kýHọ và tênEmailGiới tínhNamNữKhácMật khẩuNhập lại mật khẩuĐăng kýBạn đã có tài khoản?Đăng nhậpEmail đăng ký tài khoảnLấy lại mật khẩuBạn đã có tài khoản?Đăng nhậpTài khoản của tôiXin chào,Xin chào,Đăng xuấtĐăng xuấtThông tin cá nhânĐể mở chặn quảng cáo vui lòngxác thực emailThông tin cá nhânSửa thông tinHọ và tênEmailĐã xác thựcSố điện thoạiNgày sinhHọ và tênEmailSố điện thoạiNgày sinhLưu thay đổiĐổi mật khẩuMật khẩu mớiXác nhận mật khẩu mớiLưu thay đổiHủyTruyện đang đọcChưa có truyện đọcĐơn hàng của bạnChưa có đơn hàng nàoLịch sử mua góiChưa có lịch sử mua góiMua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛×1 tháng19.000 VNĐ2 tháng38.000 VNĐ6 tháng149.000 VNĐTiếp tục thanh toánQuyền lợi khi mua- Hạn dùng theo tháng được mua- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.Lưu ý:Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợThanh toán mã QRĐang tải mã QR...Hoặc thanh toán thủ côngNgân hàng:BIDVChủ tài khoản:CONG TY TNHH ECONTENT HUBSố tài khoản:96488888888Số tiền:0 VNĐNội dung CK:Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lạiMọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếptại đây💳📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo📛 Mua Chặn Quảng CáoGói chặn quảng cáoGiá: 19.000 VNĐGói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 thángGói chặn quảng cáoGiá: 38.000 VNĐGói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 thángGói chặn quảng cáoGiá: 149.000 VNĐGói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 thángMUA NGAYX📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việcquảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đãgiảm bớt số lượng quảng cáovàthu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏđể hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.📱 Truyenfull đã có App chính thức!Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:👉[Link tải app]Rất mong bạn sẽ trải nghiệm vàgửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:✍️ Link gửi góp ý:Tại đâyCảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Mèo ™
Một tiếng rưỡi sau, Nam Khánh tuyên bố tan học. Minh Lam dựa đàn guitar vào tường, xoa xoa ngón tay ấn dây đàn đến đau, thở phào nhẹ nhõm.
Nam Khánh cũng đặt đàn guitar của mình xuống: “Cô có hối hận khi tìm tôi học guitar không?”
Minh Lam đáp: “Nghiêm sư xuất cao đồ, tôi không hối hận đâu.”
Nam Khánh mỉm cười, nói: “Chờ tới khi nào cô luyện đến trình độ tôi cảm thấy ok, sư phụ sẽ tặng cô một cây đàn guitar tốt làm phần thưởng.”
Minh Lam nhìn cây đàn guitar của mình, nói: “Tôi không cần đàn khác nữa đâu. Tôi muốn nghe anh đàn một khúc sau mỗi buổi học, phần thưởng này được chứ?”
Nam Khánh gật đầu, cầm đàn guitar lên.
Khúc nhạc dạo qua đi, Minh Lam giật mình bất ngờ – Anh đang chơi bài ‘Mưa trước mái hiên’? Chỉ là anh đàn nó bằng guitar và cover lại một chút. Nhưng cô vẫn nghe ra được là bài hát đó.
“Âm thanh của đàn guitar càng giống âm thanh của mưa, như thế càng làm giai điệu nhẹ nhàng và sinh động hơn, cho nên lúc tôi diễn tấu ca khúc này cũng thường hợp tấu với đàn guitar.” Sau khi đàn xong, Nam Khánh ngẩng đầu lên, hướng đến chỗ cô đang ngồi, nói: “Có lẽ một ngày nào đó, tôi đàn độc huyền cầm, cô đàn guitar, chúng ta có thể hoà tấu bài ‘Mưa trước mái hiên’ này.”
Trái tim cô bị những cảm xúc buồn thương xâm chiếm, lẩm bẩm: “Chỉ sợ tôi không thể.”
Ánh mắt anh không có tiêu cự, tuy đang đối diện với cô, nhưng dường như không nhìn cô, mà xuyên qua cơ thể cô, nhìn về một hướng xa xôi không xác định nào đó. Minh Lam có ảo giác rằng ánh mắt anh như có thể nhìn thấu hết thảy mọi tâm sự ẩn giấu trong đáy lòng đối phương.
“Cô đang nghĩ đến Giang Hoài đúng không?” Tuy đó là câu hỏi, nhưng giọng nói anh mang vẻ đầy chắc chắn.
Lời nói của anh nhắc nhở cô: Không còn sớm nữa, cô nên trở về với Giang Hoài rồi.
“Nam Khánh, tôi nên về rồi.” Cô nói lời tạm biệt với anh.
Bỗng nhiên anh vươn tay về phía cô, cô giật mình, động tác đang đứng dậy chợt khựng lại, tay anh đúng lúc nắm được tay cô.
Dường như cảm thấy hành động của mình không ổn lắm. Anh lập tức buông tay cô ra, ấp a ấp úng nói: “Tôi đã nhờ người chuẩn bị bữa trưa cho chúng ta, cô ở lại dùng bữa xong hẵn về.”
Thoạt nhìn anh có vẻ cô đơn. Người đàn ông này có chút đặc biệt, đôi khi người khác sẽ thấy anh như ánh mặt trời toả nắng rạng rỡ, nhưng đôi khi cũng sẽ cảm thấy anh nhạy cảm và mong manh dễ vỡ. Minh Lam mềm lòng rồi.
“Được thôi, dù sao Giang Hoài cũng đã nói, nếu tôi đói thì có thể ăn ở bên ngoài rồi về cũng được. Vậy, tôi không khách sáo đâu đấy!”
Cô vừa nói xong, thì thấy vẻ mặt anh có chút lạnh nhạt, như đang cố kìm nén một loại cảm xúc không vui nào đó. Nhưng sau đó, anh lại mỉm cười vui vẻ ngay được, và bảo người giúp việc mang bữa trưa đã chuẩn bị lên, tiếp đãi cô rất nhiệt tình và hiếu khách.
“Cô đến Việt Nam cũng được hơn nửa năm rồi nhỉ? Thế cô có biết ba món ăn nổi tiếng ở Hội An là những món nào không?” Anh hỏi.
“Hình như tôi đã nghe thấy ở đâu đó rồi, ừm… Là ‘bánh hoa hồng trắng’,… Không nhớ rõ nữa!”
“Cô chưa từng ăn thử sao?”
“Lần tôi đến gửi thiệp mời cho anh, là lần đầu tiên tôi đến Hội An, vội vàng đến, rồi vội vàng trở về.”
Nam Khánh nói: “Đĩa đầu tiên bên tay phải tôi là món bánh ‘hoa hồng trắng’ mà cô nói.”
Minh Lam nhìn qua: Lớp vỏ mỏng làm bằng bột gạo mềm mịn trong suốt bao lấy nhân bên trong không rõ làm từ nguyên liệu gì, được nắn bằng tay thành hình giống như hoa hồng, chỗ nhuỵ hoa ở giữa điểm bằng một con tôm noãn, một vài ‘đoá hoa’ được đặt trên đĩa, bên cạnh là một chén nước mắm chấm đã được pha chế sẵn, quả thật phù hợp với tên gọi ‘hoa hồng trắng’.
Nam Khánh làm một tư thế mời. Minh Lam dùng đũa gấp một đoá hoa, nếm thử hương vị của nó: Mềm mịn và… hơi nhạt.
“Hương vị thế nào?”
“Rất ngon. Nhưng… Hơi thanh đạm.” Cô không thể nghĩ ra những hình dung từ nào khác.
Nam Khánh cười khẩy: “Xạo.”
Cô cũng mỉm cười, không cảm thấy xấu hổ khi bị nhìn thấu. “Món ăn này có vẻ bề ngoài đẹp mắt, nhưng hương vị hình như không đậm đà lắm.”
Nam Khánh nói: “Tôi thích sự thành thật của cô. Không phải tất cả các chủ nhà đều mong khách khen ngợi các món ăn không thực sự ngon của họ. Huống chi, ừm…” Anh cười nói: “Món ăn này cũng không phải chính tay tôi làm, tôi thay đầu bếp nghe những lời khen đó làm gì chứ?”
Minh Lam phì cười.
“Thật ra, tôi cũng không quen với khẩu vị ở đây, dù sao tôi cũng đâu phải người gốc Hội An. Nhưng tôi hiếm khi chỉ định thực đơn cho nhà bếp, họ đều là người địa phương, đương nhiên sẽ thường làm các món ăn địa phương hơn. Còn nữa, tôi nghĩ cô đến Hội An, nếm thử các món ăn đặc sản ở đây sẽ không tính là đi uổng một chuyến, nên tôi đã bảo nhà bếp chuẩn bị các món này. Cùng với bánh ‘hoa hồng trắng’ còn có hai món khác nữa – Hoành thánh chiên và Cao lầu cũng không tệ.
Minh Lam tò mò nhìn hai món ăn này: Vẻ ngoài của món hoành thánh chiên Việt Nam này rất khác hoành thánh của Trung Quốc. Lớp vỏ ngoài được chiên vàng ươm giòn rượm, bên trong gói nhân làm từ thịt, tôm noãn, nấm tai mèo trộn lẫn với nhau. Món Cao lầu trông khá ‘bình dân’, được trang trí một vài lá rau diếp, giá đỗ và các thành phần khác bên trên, trộn với nước sốt, trông khá ngon miệng.
Trước mặt Nam Khánh đã được bày sẵn ba món ăn. Minh Lam nhìn sang và hỏi: “Anh không ăn à?”
Anh dùng đũa gấp một chiếc ‘hoa hồng trắng’ đưa vào miệng. Sau khi nuốt xuống, anh mỉm cười, đáp: “Cô không cần quan tâm đến tôi đâu.”
Minh Lam nhớ lại lần dùng bữa với anh trước đó, anh có nói: Khi ăn không cẩn thận sẽ bị nước dùng bắn lên mặt, có lúc còn bị lấm lem khắp mặt. Cô lên tiếng nói: “Nếu chủ nhà vẫn luôn giữ kẽ như vậy, thì người làm khách như tôi sao có thể tự nhiên được?”
Nam Khánh hơi bất ngờ, cuối cùng cũng nhấc đũa lên, gấp một ít sợi mì trong món Cao lầu đưa lên miệng. Anh ăn thật sự cẩn thận, cũng không bị bắn nước sốt lên.
Minh Lam cảm thấy Nam Khánh thực sự là một người đàn ông có lòng tự trọng rất cao. Bởi vì không nhìn thấy, nên anh càng để ý đến dáng vẻ của mình hơn. Cô cảm nhận được trái tim mình chợt nhói lên, nhưng đây không đơn thuần là cảm thông, mà là một loại cảm xúc pha lẫn giữa xem trọng và nuối tiếc.
“Nam Khánh.” Cô chống tay lên má, nói: “Dáng vẻ lúc anh dùng bữa đẹp lắm, thật đó!”
Nam Khánh đặt đũa xuống, lấy khăn ăn lau miệng. “Cô không ăn mà chỉ nhìn tôi ăn thôi sao?”
Cô xấu hổ: “Tôi... Tôi không phải cố ý.” Cô thật sự không cố ý nhìn anh ăn, nhưng từ lúc anh bắt đầu dùng đũa gấp những sợi mì và hoành thánh từ tốn đưa vào miệng, cô đã ngây ngốc nhìn ngắm mãi, ước chừng khoảng năm sáu phút gì đó.
“Tôi thực sự nghĩ rằng những lời cô nói là thật lòng.” Anh giơ tay lên gãi tai mình một cách cường điệu. “Không phải tai tôi có vấn đề gì đấy chứ?”
“Đó là sự thật! Nam Khánh, khi anh ăn không xấu chút nào cả!” Cô vội vàng nói: “Muốn nói dối trước mặt anh đâu có dễ, tôi làm gì có bản lĩnh đó!”
Nam Khánh mỉm cười, chậm rãi, như thể anh liên tưởng đến một chuyện nặng nề nào đó, vẻ mặt anh hơi thay đổi: “Minh Lam, nói dối người khác không khó, khó nhất là tự lừa dối chính mình.” Giọng anh trầm xuống.
Cô nhận ra điều gì đó khác thường. “Anh có hay nói dối không?” Cô hỏi.
“Không thường lắm.” Anh đáp. “Nhưng đôi khi, cũng sẽ nói.”
“Đã có người bị anh lừa rồi chưa?” Cô hỏi.
“Tôi không biết người khác có bị mắc lừa rồi hay chưa, nhưng dù sao tôi cũng đã tự lừa dối được mình không chỉ một lần.”
Cô nhìn biểu cảm trên mặt anh, anh đang cố kìm nén sự đau khổ, và cái bóng dưới hàng mi càng làm vẻ mặt anh trở nên ảm đạm.
“Tuy chúng ta quen biết nhau chưa lâu, nhưng sự khuyên nhủ của anh đã mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui. Trước mặt anh, tôi có thẳng thắng chân thành không? Ngay cả bí mật khó tiết lộ nhất của mình tôi cũng đã chia sẻ với anh. Nam Khánh, nếu anh tin tưởng tôi, giống như tôi tin tưởng anh, thì anh có thể nói ra những suy nghĩ của mình với tôi. Mặc dù thực tế tôi không thể làm được gì cho anh, nhưng tôi sẽ sẵn sàng lắng nghe anh tâm sự.”
Anh cúi đầu thấp hơn: “Cô có nhớ tôi đã từng kể cô nghe, tôi được vợ chồng dì nhận nuôi nên mới đến Việt Nam sống không?”
“Có nhớ.”
“Trước mười lăm tuổi, gia đình tôi ở Trung Quốc. Tôi có cha, mẹ và một em gái.”
Minh Lam im lặng chờ anh nói tiếp.
“Mẹ tôi đã mất cách đây nhiều năm. Cha tôi... chính xác là cha nuôi của tôi, sau khi mẹ tôi qua đời đã giao tôi cho vợ chồng dì nuôi dưỡng, từ đó về sau chưa bao giờ liên lạc lại. Nhưng mới hôm qua, tôi bất ngờ nhận được điện thoại từ em gái cùng mẹ khác cha của mình mà không hề có sự chuẩn bị tâm lý nào, em ấy nói với tôi rất nhiều chuyện, bao gồm cả việc cha tôi đã hối hận như thế nào, ông ấy nhớ tôi ra sao, mà tôi… trực giác của tôi mách bảo rằng tôi tin lời em ấy nói! Tôi bỗng dưng cảm thấy, những cảm giác bị người khác bỏ rơi trong quá khứ chỉ là ảo giác của tôi mà thôi, và cảm xúc bây giờ của mình mới là chân thật!”
Trái tim Minh Lam rung động khi nghe những lời anh nói, cô tưởng tượng xung quanh cơ thể anh bị bao phủ bởi sự lạnh lẽo, và anh cũng thực sự đang khẽ run lên. Cô chợt đứng bật dậy, vươn tay chạm lên gương mặt anh và nhẹ nhàng kéo anh về phía mình: “Bởi vì đó mới là điều mà anh luôn mong mỏi, đúng không?”
Cơ thể cô mềm mại và ấm áp. Anh có chút không nỡ rời xa, lưu luyến dụi dụi đầu vào người cô, hít một hơi thật sâu và nói: “Tôi đã từng nói, tôi cũng là một người thiếu cảm giác an toàn. Điều này không chỉ vì bị mù, mà còn vì tôi đã trải qua nhiều lần bị vứt bỏ, hoặc khi tôi chỉ là sự lựa chọn thứ hai của ai đó. Những năm qua, tôi luôn cố gắng làm tâm tình mình bình thản lại, không nên để tâm những chuyện vụn vặt, không nên oán trời trách đất hay đổ lỗi cho người khác, nhưng đôi khi, tôi cũng khó mà kềm chế được…”
Cho tới bây giờ, cô chưa từng thấy cảm xúc của anh vượt ngoài tầm kiểm soát như vậy. Cô thấy hoảng loạn và đau lòng vô cùng, nhưng lại sinh ra một loại vui vẻ thoải mái không thể giải thích được khi được anh công nhận và tin tưởng. Cô nhẹ nhàng xoa tóc anh như một đứa trẻ, nói: “Nam Khánh, nếu cha anh đã gọi anh về, anh sẽ đồng ý chứ?”
Anh như người lạc mất phương hướng, mờ mịt hỏi lại: “Tôi có nên đồng ý không?”
“Anh có lý do để không đồng ý.” Cô nói: “Suy cho cùng, ông ấy là người đã bỏ rơi anh trước, tất nhiên anh có đủ lý do để không tha thứ cho ông ấy.”
Nam Khánh lắc đầu: “Thật ra, với tình hình lúc đó cũng không thể trách ông ấy được. Sau khi tôi bị mù, mẹ tôi không thể chịu nổi đả kích và qua đời, từ đó trở đi tôi không hề nói lời nào với ông ấy cả, tôi còn bị đưa đến khám bác sĩ tâm lý nhưng vô dụng, ngăn cách giữa tôi và ông ấy không thể nào biến mất được. Suốt một khoảng thời gian dài, không một ai có thể tiếp tục chịu đựng nổi một gia đình như thế. Hơn nữa, bác sĩ tâm lý nói rằng, hoàn cảnh sống này không tốt cho sự phát triển của em gái tôi. Tôi nghĩ, tôi và ông ấy cùng rơi vào cục diện bế tắc như vậy, không hẵn là trách nhiệm của một mình ông ấy, tôi cũng có một phần trong đó, không thể hoàn toàn trách ông ấy được.”
“Anh đang biện giải giúp ông ấy, anh có nhận ra điều đó không?” Minh Lam nâng mặt anh lên.
“Tôi cũng không hoàn toàn tha thứ cho ông ấy.” Anh nhắm mắt lại.
“Tôi hiểu.”
“Ông ấy bị bệnh nặng. Tôi... Tôi không biết có nên trở về thăm ông ấy không.”
Tay cô lướt qua đôi mắt nhắm nghiền của anh. “Nam Khánh, anh đồng ý mất thời gian dạy đàn cho một người không biết nhiều về guitar, mà không muốn dành thời gian quay về thăm một người có ơn dưỡng dục anh suốt mười lăm năm ư?”
Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay vốn định post liền hai chương cơ, nhưng lỡ xem phim đến nghiện luôn, thành ra lười quá =))))) Hì hì… Xin thứ lỗi, ngày mai tôi post tiếp nhé!
Tập tin gởi kèm:
Chú thích:
Cao lầu Hội An
cao lau.jpg [ 154.85 KiB | Đã xem 9 lần ]
Chú thích:
Hoành thánh chiên Hội An
hoanh thanh.jpg [ 232.84 KiB | Đã xem 9 lần ]
Chú thích:
Bánh Hoa hồng trắng Hội An
Báo lỗi chương
Bình luận
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Liên hệ:
[email protected] Truyện Full
-
online,
chữ,
. Website luôn cập nhật những bộ
thuộc các thể loại đặc sắc như
,
, hay
một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.
-
đam mỹ hài
truyện xuyên nhanh
ngôn tình sủng
ngôn tình hài
truyện teen hay
ngôn tình hay
truyện đam mỹ
truyện ngôn tình
ngôn tình hoàn
ngôn tình ngược
truyện kiếm hiệp hay
truyện tiên hiệp hay
truyện hệ thống
hi88 https://hi88.report/ https://hi88com.biz/ https://hi88o.com/ NEW88 MB66
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở
Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên
x
TRUYENFULL
Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam
-
Đăng nhập
-
Đăng ký
Email đăng nhập
Mật khẩu
Đăng nhập
Bạn chưa có tài khoản?
Đăng ký
Họ và tên
Giới tính
Nam
Nữ
Khác
Mật khẩu
Nhập lại mật khẩu
Đăng ký
Bạn đã có tài khoản?
Đăng nhập
Email đăng ký tài khoản
Lấy lại mật khẩu
Bạn đã có tài khoản?
Đăng nhập
Tài khoản của tôi
Xin chào,
Xin chào,
Đăng xuất
Đăng xuất
Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng
xác thực email
Thông tin cá nhân
Sửa thông tin
Họ và tên
Đã xác thực
Số điện thoại
Ngày sinh
Họ và tên
Số điện thoại
Ngày sinh
Lưu thay đổi
Đổi mật khẩu
Mật khẩu mới
Xác nhận mật khẩu mới
Lưu thay đổi
Hủy
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛
×
1 tháng
19.000 VNĐ
2 tháng
38.000 VNĐ
6 tháng
149.000 VNĐ
Tiếp tục thanh toán
Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý:
Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ
Thanh toán mã QR
Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công
Ngân hàng:
BIDV
Chủ tài khoản:
CONG TY TNHH ECONTENT HUB
Số tài khoản:
96488888888
Số tiền:
0 VNĐ
Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp
💳
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng
MUA NGAY
X
📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc
quảng cáo xuất hiện quá nhiều
. Hiện tại, Truyenfull đã
giảm bớt số lượng quảng cáo
và
thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ
để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và
gửi góp ý tại chính hòm thư này
, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý:
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
Mưa Trước Mái HiênTác giả: Hà Xử Thính VũTruyện Ngôn TìnhĐây là một nơi có thể nghe thấy âm thanh của biển. Ban đầu, ngôi nhà nhỏ này được xây dựng ngay bên bờ biển, chỉ cách bãi biển vài phút đi bộ. “Chờ một chút” Minh Lam đặt chiếc remote trong tay xuống bàn rồi đến gần chiếc giường kim loại đang dựng đứng: “Khó chịu sao?” “Không phải.” Anh nói, lồng ngực dưới đai dây đeo phập phồng kèm theo tiếng th* d*c: “Anh muốn đứng lâu hơn một chút.” “Ừm.” Minh Lam dõi theo ánh mắt Giang Hoài nhìn ra ngoài cửa sổ. Bây giờ đang là thời điểm giao mùa, mùa mưa sắp đến, thời tiết thoáng đãng hơn nhiều. Nước biển trong xanh lấp lánh ánh mặt trời vàng óng, xa xa là dãy núi Sơn Trà uốn mình tuyệt đẹp, thỉnh thoảng những chú chim Hải Âu lượn ngang qua, điểm xuyến trên nền trời trắng trong bay về phương xa. Vì để tránh bị tụt huyết áp, mỗi ngày Giang Hoài đều sử dụng chiếc giường “đứng thụ động” này để đứng thẳng trong ba mươi phút. Bắt đầu từ năm hai mươi mốt tuổi, bài tập phục hồi chức năng này đã tiến hành suốt mười hai năm. Mười hai năm trước, Minh Lam… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Editor: Mèo ™Một tiếng rưỡi sau, Nam Khánh tuyên bố tan học. Minh Lam dựa đàn guitar vào tường, xoa xoa ngón tay ấn dây đàn đến đau, thở phào nhẹ nhõm.Nam Khánh cũng đặt đàn guitar của mình xuống: “Cô có hối hận khi tìm tôi học guitar không?”Minh Lam đáp: “Nghiêm sư xuất cao đồ, tôi không hối hận đâu.”Nam Khánh mỉm cười, nói: “Chờ tới khi nào cô luyện đến trình độ tôi cảm thấy ok, sư phụ sẽ tặng cô một cây đàn guitar tốt làm phần thưởng.”Minh Lam nhìn cây đàn guitar của mình, nói: “Tôi không cần đàn khác nữa đâu. Tôi muốn nghe anh đàn một khúc sau mỗi buổi học, phần thưởng này được chứ?” Nam Khánh gật đầu, cầm đàn guitar lên.Khúc nhạc dạo qua đi, Minh Lam giật mình bất ngờ – Anh đang chơi bài ‘Mưa trước mái hiên’? Chỉ là anh đàn nó bằng guitar và cover lại một chút. Nhưng cô vẫn nghe ra được là bài hát đó.“Âm thanh của đàn guitar càng giống âm thanh của mưa, như thế càng làm giai điệu nhẹ nhàng và sinh động hơn, cho nên lúc tôi diễn tấu ca khúc này cũng thường hợp tấu với đàn guitar.” Sau khi đàn xong, Nam Khánh ngẩng đầu lên, hướng đến chỗ cô đang ngồi, nói: “Có lẽ một ngày nào đó, tôi đàn độc huyền cầm, cô đàn guitar, chúng ta có thể hoà tấu bài ‘Mưa trước mái hiên’ này.”Trái tim cô bị những cảm xúc buồn thương xâm chiếm, lẩm bẩm: “Chỉ sợ tôi không thể.”Ánh mắt anh không có tiêu cự, tuy đang đối diện với cô, nhưng dường như không nhìn cô, mà xuyên qua cơ thể cô, nhìn về một hướng xa xôi không xác định nào đó. Minh Lam có ảo giác rằng ánh mắt anh như có thể nhìn thấu hết thảy mọi tâm sự ẩn giấu trong đáy lòng đối phương.“Cô đang nghĩ đến Giang Hoài đúng không?” Tuy đó là câu hỏi, nhưng giọng nói anh mang vẻ đầy chắc chắn.Lời nói của anh nhắc nhở cô: Không còn sớm nữa, cô nên trở về với Giang Hoài rồi.“Nam Khánh, tôi nên về rồi.” Cô nói lời tạm biệt với anh.Bỗng nhiên anh vươn tay về phía cô, cô giật mình, động tác đang đứng dậy chợt khựng lại, tay anh đúng lúc nắm được tay cô.Dường như cảm thấy hành động của mình không ổn lắm. Anh lập tức buông tay cô ra, ấp a ấp úng nói: “Tôi đã nhờ người chuẩn bị bữa trưa cho chúng ta, cô ở lại dùng bữa xong hẵn về.”Thoạt nhìn anh có vẻ cô đơn. Người đàn ông này có chút đặc biệt, đôi khi người khác sẽ thấy anh như ánh mặt trời toả nắng rạng rỡ, nhưng đôi khi cũng sẽ cảm thấy anh nhạy cảm và mong manh dễ vỡ. Minh Lam mềm lòng rồi.“Được thôi, dù sao Giang Hoài cũng đã nói, nếu tôi đói thì có thể ăn ở bên ngoài rồi về cũng được. Vậy, tôi không khách sáo đâu đấy!”Cô vừa nói xong, thì thấy vẻ mặt anh có chút lạnh nhạt, như đang cố kìm nén một loại cảm xúc không vui nào đó. Nhưng sau đó, anh lại mỉm cười vui vẻ ngay được, và bảo người giúp việc mang bữa trưa đã chuẩn bị lên, tiếp đãi cô rất nhiệt tình và hiếu khách.“Cô đến Việt Nam cũng được hơn nửa năm rồi nhỉ? Thế cô có biết ba món ăn nổi tiếng ở Hội An là những món nào không?” Anh hỏi.“Hình như tôi đã nghe thấy ở đâu đó rồi, ừm… Là ‘bánh hoa hồng trắng’,… Không nhớ rõ nữa!”“Cô chưa từng ăn thử sao?”“Lần tôi đến gửi thiệp mời cho anh, là lần đầu tiên tôi đến Hội An, vội vàng đến, rồi vội vàng trở về.”Nam Khánh nói: “Đĩa đầu tiên bên tay phải tôi là món bánh ‘hoa hồng trắng’ mà cô nói.” Minh Lam nhìn qua: Lớp vỏ mỏng làm bằng bột gạo mềm mịn trong suốt bao lấy nhân bên trong không rõ làm từ nguyên liệu gì, được nắn bằng tay thành hình giống như hoa hồng, chỗ nhuỵ hoa ở giữa điểm bằng một con tôm noãn, một vài ‘đoá hoa’ được đặt trên đĩa, bên cạnh là một chén nước mắm chấm đã được pha chế sẵn, quả thật phù hợp với tên gọi ‘hoa hồng trắng’.Nam Khánh làm một tư thế mời. Minh Lam dùng đũa gấp một đoá hoa, nếm thử hương vị của nó: Mềm mịn và… hơi nhạt.“Hương vị thế nào?”“Rất ngon. Nhưng… Hơi thanh đạm.” Cô không thể nghĩ ra những hình dung từ nào khác.Nam Khánh cười khẩy: “Xạo.”Cô cũng mỉm cười, không cảm thấy xấu hổ khi bị nhìn thấu. “Món ăn này có vẻ bề ngoài đẹp mắt, nhưng hương vị hình như không đậm đà lắm.”Nam Khánh nói: “Tôi thích sự thành thật của cô. Không phải tất cả các chủ nhà đều mong khách khen ngợi các món ăn không thực sự ngon của họ. Huống chi, ừm…” Anh cười nói: “Món ăn này cũng không phải chính tay tôi làm, tôi thay đầu bếp nghe những lời khen đó làm gì chứ?”Minh Lam phì cười.“Thật ra, tôi cũng không quen với khẩu vị ở đây, dù sao tôi cũng đâu phải người gốc Hội An. Nhưng tôi hiếm khi chỉ định thực đơn cho nhà bếp, họ đều là người địa phương, đương nhiên sẽ thường làm các món ăn địa phương hơn. Còn nữa, tôi nghĩ cô đến Hội An, nếm thử các món ăn đặc sản ở đây sẽ không tính là đi uổng một chuyến, nên tôi đã bảo nhà bếp chuẩn bị các món này. Cùng với bánh ‘hoa hồng trắng’ còn có hai món khác nữa – Hoành thánh chiên và Cao lầu cũng không tệ.Minh Lam tò mò nhìn hai món ăn này: Vẻ ngoài của món hoành thánh chiên Việt Nam này rất khác hoành thánh của Trung Quốc. Lớp vỏ ngoài được chiên vàng ươm giòn rượm, bên trong gói nhân làm từ thịt, tôm noãn, nấm tai mèo trộn lẫn với nhau. Món Cao lầu trông khá ‘bình dân’, được trang trí một vài lá rau diếp, giá đỗ và các thành phần khác bên trên, trộn với nước sốt, trông khá ngon miệng.Trước mặt Nam Khánh đã được bày sẵn ba món ăn. Minh Lam nhìn sang và hỏi: “Anh không ăn à?”Anh dùng đũa gấp một chiếc ‘hoa hồng trắng’ đưa vào miệng. Sau khi nuốt xuống, anh mỉm cười, đáp: “Cô không cần quan tâm đến tôi đâu.”Minh Lam nhớ lại lần dùng bữa với anh trước đó, anh có nói: Khi ăn không cẩn thận sẽ bị nước dùng bắn lên mặt, có lúc còn bị lấm lem khắp mặt. Cô lên tiếng nói: “Nếu chủ nhà vẫn luôn giữ kẽ như vậy, thì người làm khách như tôi sao có thể tự nhiên được?”Nam Khánh hơi bất ngờ, cuối cùng cũng nhấc đũa lên, gấp một ít sợi mì trong món Cao lầu đưa lên miệng. Anh ăn thật sự cẩn thận, cũng không bị bắn nước sốt lên.Minh Lam cảm thấy Nam Khánh thực sự là một người đàn ông có lòng tự trọng rất cao. Bởi vì không nhìn thấy, nên anh càng để ý đến dáng vẻ của mình hơn. Cô cảm nhận được trái tim mình chợt nhói lên, nhưng đây không đơn thuần là cảm thông, mà là một loại cảm xúc pha lẫn giữa xem trọng và nuối tiếc.“Nam Khánh.” Cô chống tay lên má, nói: “Dáng vẻ lúc anh dùng bữa đẹp lắm, thật đó!”Nam Khánh đặt đũa xuống, lấy khăn ăn lau miệng. “Cô không ăn mà chỉ nhìn tôi ăn thôi sao?”Cô xấu hổ: “Tôi... Tôi không phải cố ý.” Cô thật sự không cố ý nhìn anh ăn, nhưng từ lúc anh bắt đầu dùng đũa gấp những sợi mì và hoành thánh từ tốn đưa vào miệng, cô đã ngây ngốc nhìn ngắm mãi, ước chừng khoảng năm sáu phút gì đó.“Tôi thực sự nghĩ rằng những lời cô nói là thật lòng.” Anh giơ tay lên gãi tai mình một cách cường điệu. “Không phải tai tôi có vấn đề gì đấy chứ?”“Đó là sự thật! Nam Khánh, khi anh ăn không xấu chút nào cả!” Cô vội vàng nói: “Muốn nói dối trước mặt anh đâu có dễ, tôi làm gì có bản lĩnh đó!”Nam Khánh mỉm cười, chậm rãi, như thể anh liên tưởng đến một chuyện nặng nề nào đó, vẻ mặt anh hơi thay đổi: “Minh Lam, nói dối người khác không khó, khó nhất là tự lừa dối chính mình.” Giọng anh trầm xuống.Cô nhận ra điều gì đó khác thường. “Anh có hay nói dối không?” Cô hỏi.“Không thường lắm.” Anh đáp. “Nhưng đôi khi, cũng sẽ nói.”“Đã có người bị anh lừa rồi chưa?” Cô hỏi.“Tôi không biết người khác có bị mắc lừa rồi hay chưa, nhưng dù sao tôi cũng đã tự lừa dối được mình không chỉ một lần.”Cô nhìn biểu cảm trên mặt anh, anh đang cố kìm nén sự đau khổ, và cái bóng dưới hàng mi càng làm vẻ mặt anh trở nên ảm đạm.“Tuy chúng ta quen biết nhau chưa lâu, nhưng sự khuyên nhủ của anh đã mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui. Trước mặt anh, tôi có thẳng thắng chân thành không? Ngay cả bí mật khó tiết lộ nhất của mình tôi cũng đã chia sẻ với anh. Nam Khánh, nếu anh tin tưởng tôi, giống như tôi tin tưởng anh, thì anh có thể nói ra những suy nghĩ của mình với tôi. Mặc dù thực tế tôi không thể làm được gì cho anh, nhưng tôi sẽ sẵn sàng lắng nghe anh tâm sự.”Anh cúi đầu thấp hơn: “Cô có nhớ tôi đã từng kể cô nghe, tôi được vợ chồng dì nhận nuôi nên mới đến Việt Nam sống không?”“Có nhớ.”“Trước mười lăm tuổi, gia đình tôi ở Trung Quốc. Tôi có cha, mẹ và một em gái.”Minh Lam im lặng chờ anh nói tiếp.“Mẹ tôi đã mất cách đây nhiều năm. Cha tôi... chính xác là cha nuôi của tôi, sau khi mẹ tôi qua đời đã giao tôi cho vợ chồng dì nuôi dưỡng, từ đó về sau chưa bao giờ liên lạc lại. Nhưng mới hôm qua, tôi bất ngờ nhận được điện thoại từ em gái cùng mẹ khác cha của mình mà không hề có sự chuẩn bị tâm lý nào, em ấy nói với tôi rất nhiều chuyện, bao gồm cả việc cha tôi đã hối hận như thế nào, ông ấy nhớ tôi ra sao, mà tôi… trực giác của tôi mách bảo rằng tôi tin lời em ấy nói! Tôi bỗng dưng cảm thấy, những cảm giác bị người khác bỏ rơi trong quá khứ chỉ là ảo giác của tôi mà thôi, và cảm xúc bây giờ của mình mới là chân thật!”Trái tim Minh Lam rung động khi nghe những lời anh nói, cô tưởng tượng xung quanh cơ thể anh bị bao phủ bởi sự lạnh lẽo, và anh cũng thực sự đang khẽ run lên. Cô chợt đứng bật dậy, vươn tay chạm lên gương mặt anh và nhẹ nhàng kéo anh về phía mình: “Bởi vì đó mới là điều mà anh luôn mong mỏi, đúng không?”Cơ thể cô mềm mại và ấm áp. Anh có chút không nỡ rời xa, lưu luyến dụi dụi đầu vào người cô, hít một hơi thật sâu và nói: “Tôi đã từng nói, tôi cũng là một người thiếu cảm giác an toàn. Điều này không chỉ vì bị mù, mà còn vì tôi đã trải qua nhiều lần bị vứt bỏ, hoặc khi tôi chỉ là sự lựa chọn thứ hai của ai đó. Những năm qua, tôi luôn cố gắng làm tâm tình mình bình thản lại, không nên để tâm những chuyện vụn vặt, không nên oán trời trách đất hay đổ lỗi cho người khác, nhưng đôi khi, tôi cũng khó mà kềm chế được…”Cho tới bây giờ, cô chưa từng thấy cảm xúc của anh vượt ngoài tầm kiểm soát như vậy. Cô thấy hoảng loạn và đau lòng vô cùng, nhưng lại sinh ra một loại vui vẻ thoải mái không thể giải thích được khi được anh công nhận và tin tưởng. Cô nhẹ nhàng xoa tóc anh như một đứa trẻ, nói: “Nam Khánh, nếu cha anh đã gọi anh về, anh sẽ đồng ý chứ?”Anh như người lạc mất phương hướng, mờ mịt hỏi lại: “Tôi có nên đồng ý không?”“Anh có lý do để không đồng ý.” Cô nói: “Suy cho cùng, ông ấy là người đã bỏ rơi anh trước, tất nhiên anh có đủ lý do để không tha thứ cho ông ấy.”Nam Khánh lắc đầu: “Thật ra, với tình hình lúc đó cũng không thể trách ông ấy được. Sau khi tôi bị mù, mẹ tôi không thể chịu nổi đả kích và qua đời, từ đó trở đi tôi không hề nói lời nào với ông ấy cả, tôi còn bị đưa đến khám bác sĩ tâm lý nhưng vô dụng, ngăn cách giữa tôi và ông ấy không thể nào biến mất được. Suốt một khoảng thời gian dài, không một ai có thể tiếp tục chịu đựng nổi một gia đình như thế. Hơn nữa, bác sĩ tâm lý nói rằng, hoàn cảnh sống này không tốt cho sự phát triển của em gái tôi. Tôi nghĩ, tôi và ông ấy cùng rơi vào cục diện bế tắc như vậy, không hẵn là trách nhiệm của một mình ông ấy, tôi cũng có một phần trong đó, không thể hoàn toàn trách ông ấy được.”“Anh đang biện giải giúp ông ấy, anh có nhận ra điều đó không?” Minh Lam nâng mặt anh lên.“Tôi cũng không hoàn toàn tha thứ cho ông ấy.” Anh nhắm mắt lại.“Tôi hiểu.”“Ông ấy bị bệnh nặng. Tôi... Tôi không biết có nên trở về thăm ông ấy không.”Tay cô lướt qua đôi mắt nhắm nghiền của anh. “Nam Khánh, anh đồng ý mất thời gian dạy đàn cho một người không biết nhiều về guitar, mà không muốn dành thời gian quay về thăm một người có ơn dưỡng dục anh suốt mười lăm năm ư?”Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay vốn định post liền hai chương cơ, nhưng lỡ xem phim đến nghiện luôn, thành ra lười quá =))))) Hì hì… Xin thứ lỗi, ngày mai tôi post tiếp nhé!Tập tin gởi kèm:Chú thích: Cao lầu Hội Ancao lau.jpg [ 154.85 KiB | Đã xem 9 lần ]Chú thích: Hoành thánh chiên Hội Anhoanh thanh.jpg [ 232.84 KiB | Đã xem 9 lần ]Chú thích: Bánh Hoa hồng trắng Hội AnChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ:[email protected]Truyện Full-Đọc truyệnonline,đọc truyệnchữ,truyện hay. Website luôn cập nhật những bộtruyện mớithuộc các thể loại đặc sắc nhưtruyện tiên hiệp,truyện kiếm hiệp, haytruyện ngôn tìnhmột cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hàitruyện xuyên nhanhngôn tình sủngngôn tình hàitruyện teen hayngôn tình haytruyện đam mỹtruyện ngôn tìnhngôn tình hoànngôn tình ngượctruyện kiếm hiệp haytruyện tiên hiệp haytruyện hệ thốnghi88https://hi88.report/https://hi88com.biz/https://hi88o.com/NEW88MB66Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mởCreative Commons Attribution 4.0 International LicenseĐăng nhập thành viênxTRUYENFULLĐọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt NamĐăng nhậpĐăng kýEmail đăng nhậpMật khẩuĐăng nhậpBạn chưa có tài khoản?Đăng kýHọ và tênEmailGiới tínhNamNữKhácMật khẩuNhập lại mật khẩuĐăng kýBạn đã có tài khoản?Đăng nhậpEmail đăng ký tài khoảnLấy lại mật khẩuBạn đã có tài khoản?Đăng nhậpTài khoản của tôiXin chào,Xin chào,Đăng xuấtĐăng xuấtThông tin cá nhânĐể mở chặn quảng cáo vui lòngxác thực emailThông tin cá nhânSửa thông tinHọ và tênEmailĐã xác thựcSố điện thoạiNgày sinhHọ và tênEmailSố điện thoạiNgày sinhLưu thay đổiĐổi mật khẩuMật khẩu mớiXác nhận mật khẩu mớiLưu thay đổiHủyTruyện đang đọcChưa có truyện đọcĐơn hàng của bạnChưa có đơn hàng nàoLịch sử mua góiChưa có lịch sử mua góiMua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛×1 tháng19.000 VNĐ2 tháng38.000 VNĐ6 tháng149.000 VNĐTiếp tục thanh toánQuyền lợi khi mua- Hạn dùng theo tháng được mua- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.Lưu ý:Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợThanh toán mã QRĐang tải mã QR...Hoặc thanh toán thủ côngNgân hàng:BIDVChủ tài khoản:CONG TY TNHH ECONTENT HUBSố tài khoản:96488888888Số tiền:0 VNĐNội dung CK:Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lạiMọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếptại đây💳📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo📛 Mua Chặn Quảng CáoGói chặn quảng cáoGiá: 19.000 VNĐGói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 thángGói chặn quảng cáoGiá: 38.000 VNĐGói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 thángGói chặn quảng cáoGiá: 149.000 VNĐGói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 thángMUA NGAYX📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việcquảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đãgiảm bớt số lượng quảng cáovàthu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏđể hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.📱 Truyenfull đã có App chính thức!Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:👉[Link tải app]Rất mong bạn sẽ trải nghiệm vàgửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:✍️ Link gửi góp ý:Tại đâyCảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖