- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén…
Chương 26: Lí trí mâu thuẫn
Nữ Cường Nhân Cùng Tổng Tài Phúc HắcTác giả: ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén… - Uyên Vân anh đưa em về nhé - Tề Ngạo Thần đỡ Hàn Uyên Vân đứng lên- Ưm em không muốn em muốn bên cạnh anh đêm nay - Hàn Uyên Vân mềm mại nóiTề Ngạo Thần suy nghĩ Hàn Yêu Hy đã cả đêm không về không biết từ lúc nào anh lo sợ cô thấy lại đau lòng đó chỉ là thương hại đúng thương hại thôi- Được em lên giường anh ngủ đi- Anh ngủ với em đi không có anh em ngủ không được - Hàn Uyên Vân năn nỉ- Ngoan cứ ngủ đi anh vào thư phòng làm việcHàn Uyên Vân biết hắn không muốn cũng không làm gì nữa ngoan ngoãn nằm xuốngTề Ngạo Thần tắt đèn đi vào thư phòng làm việc xem tài liệu nhưng trong lòng không kiềm được mà nhớ tới cô gái có đôi mắt màu hổ phách đóHắn luôn tự nhủ rằng chỉ là thương hại hắn yêu Hàn Uyên Vân người đã mang thai con anh, nhưng hắn đâu hay biết chỉ có một người mang giọt máu của anhQuá phiền muộn anh kêu quản gia Lâm pha một ly cà phê đen đem vào thư phòngVài phút sau tiếng gõ cửa làm bầu không khí tĩnh mịch biến mất, quản gia Lâm bước vào trên tay là ly cà phê nóng khói nghi ngút- Của cậu thưa thiếu gia- Uhm ông về phòng nghỉ ngơi điQuản gia Lâm định đi ra nhưng suy nghĩ gì lại trở lại trước bàn làm việc của anh- Thiếu gia, thiếu phu nhân đã về từ nãy giờ rồi vẫn chưa ăn gì - Lâm quản gia giọng sốt sắngMắt Tề Ngạo Thần loé lên một tia vui mừng xen một chút lo lắng nhanh chóng hắng giọng - UhmMiệng thì nói vậy nhưng tâm thì đang hoảng loạnQuản gia miễn cưỡng ra khỏi thư phòngGấp tài liệu lại, một đống tài liệu chòng tầng tầng đã được anh xử lý xong đi ra khỏi thư phòngÁnh mắt sâu hút trầm mặc bao trùm lấy căn phòng khách đối diện phòng của anh bèn nhớ cô ấy mang thaiNgẫm lại anh thật tham lam anh yêu Hàn Uyên Vân cô mang con của anh mà hắn lại một mực muốn giữ Hàn Yêu Hy lạiHắn luôn trốn tránh không muốn đối mặt với vấn đề này, vì anh không biết anh đang nghĩ gì muốn gì làm gìChấm dứt suy nghĩ nhìn xung quanh anh hiển nhiên ở trong phòng cô từ lúc nào không hay biết. Ánh nhìn vô ý chạm vào thân hình bé nhỏ của cô gái nằm trên giường đang co rút lạiAnh lại gần kéo chăn nhẹ nhàng đắp cho cô như tưởng mạnh quá sẽ làm cô tỉnh giấcNgồi xuống cạnh giường nhìn cô gái bên cạnh nhìn từng cái mắt mũi miệng của cô, vươn tay vuốt lông mày thẳng thóm của côTay v**t v* bụng thon gọn của cô tôi xin lỗi tôi chỉ cần con của Hàn Uyên VânAnh chỉ được phép chọn một nhưng anh lại không biết lựa chọn này sẽ làm anh hối hận cả đời..Hết chương 26Thả 1 vote nha mng uii⭐️
- Uyên Vân anh đưa em về nhé - Tề Ngạo Thần đỡ Hàn Uyên Vân đứng lên
- Ưm em không muốn em muốn bên cạnh anh đêm nay - Hàn Uyên Vân mềm mại nói
Tề Ngạo Thần suy nghĩ Hàn Yêu Hy đã cả đêm không về không biết từ lúc nào anh lo sợ cô thấy lại đau lòng đó chỉ là thương hại đúng thương hại thôi
- Được em lên giường anh ngủ đi
- Anh ngủ với em đi không có anh em ngủ không được - Hàn Uyên Vân năn nỉ
- Ngoan cứ ngủ đi anh vào thư phòng làm việc
Hàn Uyên Vân biết hắn không muốn cũng không làm gì nữa ngoan ngoãn nằm xuống
Tề Ngạo Thần tắt đèn đi vào thư phòng làm việc xem tài liệu nhưng trong lòng không kiềm được mà nhớ tới cô gái có đôi mắt màu hổ phách đó
Hắn luôn tự nhủ rằng chỉ là thương hại hắn yêu Hàn Uyên Vân người đã mang thai con anh, nhưng hắn đâu hay biết chỉ có một người mang giọt máu của anh
Quá phiền muộn anh kêu quản gia Lâm pha một ly cà phê đen đem vào thư phòng
Vài phút sau tiếng gõ cửa làm bầu không khí tĩnh mịch biến mất, quản gia Lâm bước vào trên tay là ly cà phê nóng khói nghi ngút
- Của cậu thưa thiếu gia
- Uhm ông về phòng nghỉ ngơi đi
Quản gia Lâm định đi ra nhưng suy nghĩ gì lại trở lại trước bàn làm việc của anh
- Thiếu gia, thiếu phu nhân đã về từ nãy giờ rồi vẫn chưa ăn gì - Lâm quản gia giọng sốt sắng
Mắt Tề Ngạo Thần loé lên một tia vui mừng xen một chút lo lắng nhanh chóng hắng giọng - Uhm
Miệng thì nói vậy nhưng tâm thì đang hoảng loạn
Quản gia miễn cưỡng ra khỏi thư phòng
Gấp tài liệu lại, một đống tài liệu chòng tầng tầng đã được anh xử lý xong đi ra khỏi thư phòng
Ánh mắt sâu hút trầm mặc bao trùm lấy căn phòng khách đối diện phòng của anh bèn nhớ cô ấy mang thai
Ngẫm lại anh thật tham lam anh yêu Hàn Uyên Vân cô mang con của anh mà hắn lại một mực muốn giữ Hàn Yêu Hy lại
Hắn luôn trốn tránh không muốn đối mặt với vấn đề này, vì anh không biết anh đang nghĩ gì muốn gì làm gì
Chấm dứt suy nghĩ nhìn xung quanh anh hiển nhiên ở trong phòng cô từ lúc nào không hay biết. Ánh nhìn vô ý chạm vào thân hình bé nhỏ của cô gái nằm trên giường đang co rút lại
Anh lại gần kéo chăn nhẹ nhàng đắp cho cô như tưởng mạnh quá sẽ làm cô tỉnh giấc
Ngồi xuống cạnh giường nhìn cô gái bên cạnh nhìn từng cái mắt mũi miệng của cô, vươn tay vuốt lông mày thẳng thóm của cô
Tay v**t v* bụng thon gọn của cô tôi xin lỗi tôi chỉ cần con của Hàn Uyên Vân
Anh chỉ được phép chọn một nhưng anh lại không biết lựa chọn này sẽ làm anh hối hận cả đời..
Hết chương 26
Thả 1 vote nha mng uii
⭐️
Nữ Cường Nhân Cùng Tổng Tài Phúc HắcTác giả: ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén… - Uyên Vân anh đưa em về nhé - Tề Ngạo Thần đỡ Hàn Uyên Vân đứng lên- Ưm em không muốn em muốn bên cạnh anh đêm nay - Hàn Uyên Vân mềm mại nóiTề Ngạo Thần suy nghĩ Hàn Yêu Hy đã cả đêm không về không biết từ lúc nào anh lo sợ cô thấy lại đau lòng đó chỉ là thương hại đúng thương hại thôi- Được em lên giường anh ngủ đi- Anh ngủ với em đi không có anh em ngủ không được - Hàn Uyên Vân năn nỉ- Ngoan cứ ngủ đi anh vào thư phòng làm việcHàn Uyên Vân biết hắn không muốn cũng không làm gì nữa ngoan ngoãn nằm xuốngTề Ngạo Thần tắt đèn đi vào thư phòng làm việc xem tài liệu nhưng trong lòng không kiềm được mà nhớ tới cô gái có đôi mắt màu hổ phách đóHắn luôn tự nhủ rằng chỉ là thương hại hắn yêu Hàn Uyên Vân người đã mang thai con anh, nhưng hắn đâu hay biết chỉ có một người mang giọt máu của anhQuá phiền muộn anh kêu quản gia Lâm pha một ly cà phê đen đem vào thư phòngVài phút sau tiếng gõ cửa làm bầu không khí tĩnh mịch biến mất, quản gia Lâm bước vào trên tay là ly cà phê nóng khói nghi ngút- Của cậu thưa thiếu gia- Uhm ông về phòng nghỉ ngơi điQuản gia Lâm định đi ra nhưng suy nghĩ gì lại trở lại trước bàn làm việc của anh- Thiếu gia, thiếu phu nhân đã về từ nãy giờ rồi vẫn chưa ăn gì - Lâm quản gia giọng sốt sắngMắt Tề Ngạo Thần loé lên một tia vui mừng xen một chút lo lắng nhanh chóng hắng giọng - UhmMiệng thì nói vậy nhưng tâm thì đang hoảng loạnQuản gia miễn cưỡng ra khỏi thư phòngGấp tài liệu lại, một đống tài liệu chòng tầng tầng đã được anh xử lý xong đi ra khỏi thư phòngÁnh mắt sâu hút trầm mặc bao trùm lấy căn phòng khách đối diện phòng của anh bèn nhớ cô ấy mang thaiNgẫm lại anh thật tham lam anh yêu Hàn Uyên Vân cô mang con của anh mà hắn lại một mực muốn giữ Hàn Yêu Hy lạiHắn luôn trốn tránh không muốn đối mặt với vấn đề này, vì anh không biết anh đang nghĩ gì muốn gì làm gìChấm dứt suy nghĩ nhìn xung quanh anh hiển nhiên ở trong phòng cô từ lúc nào không hay biết. Ánh nhìn vô ý chạm vào thân hình bé nhỏ của cô gái nằm trên giường đang co rút lạiAnh lại gần kéo chăn nhẹ nhàng đắp cho cô như tưởng mạnh quá sẽ làm cô tỉnh giấcNgồi xuống cạnh giường nhìn cô gái bên cạnh nhìn từng cái mắt mũi miệng của cô, vươn tay vuốt lông mày thẳng thóm của côTay v**t v* bụng thon gọn của cô tôi xin lỗi tôi chỉ cần con của Hàn Uyên VânAnh chỉ được phép chọn một nhưng anh lại không biết lựa chọn này sẽ làm anh hối hận cả đời..Hết chương 26Thả 1 vote nha mng uii⭐️