Tác giả:

- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén…

Chương 33: Trung Quốc - Ngàn đau thương,tạm biệt

Nữ Cường Nhân Cùng Tổng Tài Phúc HắcTác giả: ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén… - Tề Thị -- Thưa lão đại, thuộc hạ đã kiểm tra tất cả đều không thấy định vị của phu nhân - Kình Lôi cùng Kình Thiên cúi người báo cáoNhững ngày này Tề Ngạo Thần rất hối hận về những gì mình đã làm, cô không cần hứng chịu những việc đóLà do hắn, do hắn quá hung tợn một hành động dứt đi hai mạng sống. Mạng của đứa bé và cả linh hồn của côTại sao hắn lại ích kỉ như vậy vừa muốn bên cạnh Hàn Uyên Vân vừa muốn cô ở lại bên cạnh hắn, mấy ngày nay cô đi đâu được chứ chẳng lẽ cô đã chết?Phiền muộn bao trùm xung quanh hắn hai tay ôm đầu vò tóc ngẩng đầu nhìn Kình Lôi và Kình Hiên - Tiếp tục tìm kiếm -Hai anh em nhà họ Kình nhìn hắn chỉ biết lắc đầu không thôi, mở cửa đi ra ngoài.Xin lỗi, xin lỗi em Hàn Yêu Hy.Hắn không biết sao? Xin lỗi có thể khiến con cô quay lại xin lỗi có thể làm lành vết thương khổng lồ trong lòng cô ư..Hàn Uyên Vân từ khi giả vờ sẩy thai thì càng bị hắn lạnh nhạt, mỗi ngày đi về nhà chỉ lo cho con.Cô ta suy nghĩ nếu có một ngày hắn biết đó không phải là con của hắn sẽ như thế nàoChỉ suy nghĩ thôi cô ta rùng mình, nhất định phải giữ kín chuyện này.Hàn Yêu Hy dùng cả tuần này để chấn chỉnh lại cảm xúc,tạm thời cất ưu thương vào hộc tủ quá khứ. Cô sẽ trả thù những người không bằng súc sinh đóCô xây một ngôi mộ nhỏ không hình chỉ có một cái tên là Hàn Thiên Mặc, là tên con trai đáng thương bé nhỏ của cô đã bị tước đi. Tên là do cô tự đặt, nhưng thật đáng tiếc chưa được nhìn thấy ánh sáng đã bị như vậyNước mắt như bông hoa rơi xuống thềm mộ như pha lê bị vỡ ra, chỉ một lần thôi sẽ là lần cuối cô khóc cho con traiCon trai, mẹ xin lỗi..Thắm thoắt,một tuần trôi qua không quá dài nhưng với cô dường như là cả một thế kỉ.Sân bay tấp nập người đi người về kín khắp nơi, Hàn Yêu Hy cùng Lục Thương Phong đi vào nơi soát vé" Máy bay ATX654 khởi hành đi Mỹ - Los Angeles sau 30 phút nữa - Giọng cô tiếp viên trong trẻo vang lên giữa đại sảnh rộng lớnCô cùng Lục Thượng Phong ngồi ghế chờ, đối diện cô là cửa sổ trong suốt rộng lớn. Vào mùa đông thời tiết bắt đầu se lạnh tựa trong lòng cô lúc này- Em có khát nước không anh đi mua cho em nhéGiọng trầm ấm của Lục Thượng Phong vang lên, cô quay sang nhìn anh- Không cần em không khátTừ lúc ở cùng với Lục Thượng Phong cô cảm giác rất thoải mái và vui vẻ tâm trạng đi lên rất nhiềuCứ như vậy thời gian trôi đi cô tiếp viên lại lần nữa bắt loa lên- Chuyến bay ATX654 sẽ khởi hành sau 5 phút nữa yêu cầu hành khách nhanh chóng về đúng vị trí của mình - Hàn Yêu Hy đứng dậy nhấc bước đi về phía cửa máy bay nhè nhẹ nhấc từng bước đi lênMột làn gió thổi qua làn tóc của cô, tóc cô bay nhẹ về phía sau tựa như cuốn hết cảm xúc bỏ lại nơi nàyTrời xanh mây trắng, giữa bầu trời một chiếc máy bay, bay ra xa xămmTrung Quốc - Tạm biệt..Hết chương 33Để lại 1 vote và comment nha mọi người⭐️

- Tề Thị -

- Thưa lão đại, thuộc hạ đã kiểm tra tất cả đều không thấy định vị của phu nhân - Kình Lôi cùng Kình Thiên cúi người báo cáo

Những ngày này Tề Ngạo Thần rất hối hận về những gì mình đã làm, cô không cần hứng chịu những việc đó

Là do hắn, do hắn quá hung tợn một hành động dứt đi hai mạng sống. Mạng của đứa bé và cả linh hồn của cô

Tại sao hắn lại ích kỉ như vậy vừa muốn bên cạnh Hàn Uyên Vân vừa muốn cô ở lại bên cạnh hắn, mấy ngày nay cô đi đâu được chứ chẳng lẽ cô đã chết?

Phiền muộn bao trùm xung quanh hắn hai tay ôm đầu vò tóc ngẩng đầu nhìn Kình Lôi và Kình Hiên - Tiếp tục tìm kiếm -

Hai anh em nhà họ Kình nhìn hắn chỉ biết lắc đầu không thôi, mở cửa đi ra ngoài.

Xin lỗi, xin lỗi em Hàn Yêu Hy.

Hắn không biết sao? Xin lỗi có thể khiến con cô quay lại xin lỗi có thể làm lành vết thương khổng lồ trong lòng cô ư..

Hàn Uyên Vân từ khi giả vờ sẩy thai thì càng bị hắn lạnh nhạt, mỗi ngày đi về nhà chỉ lo cho con.Cô ta suy nghĩ nếu có một ngày hắn biết đó không phải là con của hắn sẽ như thế nào

Chỉ suy nghĩ thôi cô ta rùng mình, nhất định phải giữ kín chuyện này.

Hàn Yêu Hy dùng cả tuần này để chấn chỉnh lại cảm xúc,tạm thời cất ưu thương vào hộc tủ quá khứ. Cô sẽ trả thù những người không bằng súc sinh đó

Cô xây một ngôi mộ nhỏ không hình chỉ có một cái tên là Hàn Thiên Mặc, là tên con trai đáng thương bé nhỏ của cô đã bị tước đi. Tên là do cô tự đặt, nhưng thật đáng tiếc chưa được nhìn thấy ánh sáng đã bị như vậy

Nước mắt như bông hoa rơi xuống thềm mộ như pha lê bị vỡ ra, chỉ một lần thôi sẽ là lần cuối cô khóc cho con trai

Con trai, mẹ xin lỗi..

Thắm thoắt,một tuần trôi qua không quá dài nhưng với cô dường như là cả một thế kỉ.

Sân bay tấp nập người đi người về kín khắp nơi, Hàn Yêu Hy cùng Lục Thương Phong đi vào nơi soát vé

" Máy bay ATX654 khởi hành đi Mỹ - Los Angeles sau 30 phút nữa - Giọng cô tiếp viên trong trẻo vang lên giữa đại sảnh rộng lớn

Cô cùng Lục Thượng Phong ngồi ghế chờ, đối diện cô là cửa sổ trong suốt rộng lớn. Vào mùa đông thời tiết bắt đầu se lạnh tựa trong lòng cô lúc này

- Em có khát nước không anh đi mua cho em nhé

Giọng trầm ấm của Lục Thượng Phong vang lên, cô quay sang nhìn anh

- Không cần em không khát

Từ lúc ở cùng với Lục Thượng Phong cô cảm giác rất thoải mái và vui vẻ tâm trạng đi lên rất nhiều

Cứ như vậy thời gian trôi đi cô tiếp viên lại lần nữa bắt loa lên

- Chuyến bay ATX654 sẽ khởi hành sau 5 phút nữa yêu cầu hành khách nhanh chóng về đúng vị trí của mình - Hàn Yêu Hy đứng dậy nhấc bước đi về phía cửa máy bay nhè nhẹ nhấc từng bước đi lên

Một làn gió thổi qua làn tóc của cô, tóc cô bay nhẹ về phía sau tựa như cuốn hết cảm xúc bỏ lại nơi này

Trời xanh mây trắng, giữa bầu trời một chiếc máy bay, bay ra xa xămm

Trung Quốc - Tạm biệt..

Hết chương 33

Để lại 1 vote và comment nha mọi người

⭐️

Nữ Cường Nhân Cùng Tổng Tài Phúc HắcTác giả: ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén… - Tề Thị -- Thưa lão đại, thuộc hạ đã kiểm tra tất cả đều không thấy định vị của phu nhân - Kình Lôi cùng Kình Thiên cúi người báo cáoNhững ngày này Tề Ngạo Thần rất hối hận về những gì mình đã làm, cô không cần hứng chịu những việc đóLà do hắn, do hắn quá hung tợn một hành động dứt đi hai mạng sống. Mạng của đứa bé và cả linh hồn của côTại sao hắn lại ích kỉ như vậy vừa muốn bên cạnh Hàn Uyên Vân vừa muốn cô ở lại bên cạnh hắn, mấy ngày nay cô đi đâu được chứ chẳng lẽ cô đã chết?Phiền muộn bao trùm xung quanh hắn hai tay ôm đầu vò tóc ngẩng đầu nhìn Kình Lôi và Kình Hiên - Tiếp tục tìm kiếm -Hai anh em nhà họ Kình nhìn hắn chỉ biết lắc đầu không thôi, mở cửa đi ra ngoài.Xin lỗi, xin lỗi em Hàn Yêu Hy.Hắn không biết sao? Xin lỗi có thể khiến con cô quay lại xin lỗi có thể làm lành vết thương khổng lồ trong lòng cô ư..Hàn Uyên Vân từ khi giả vờ sẩy thai thì càng bị hắn lạnh nhạt, mỗi ngày đi về nhà chỉ lo cho con.Cô ta suy nghĩ nếu có một ngày hắn biết đó không phải là con của hắn sẽ như thế nàoChỉ suy nghĩ thôi cô ta rùng mình, nhất định phải giữ kín chuyện này.Hàn Yêu Hy dùng cả tuần này để chấn chỉnh lại cảm xúc,tạm thời cất ưu thương vào hộc tủ quá khứ. Cô sẽ trả thù những người không bằng súc sinh đóCô xây một ngôi mộ nhỏ không hình chỉ có một cái tên là Hàn Thiên Mặc, là tên con trai đáng thương bé nhỏ của cô đã bị tước đi. Tên là do cô tự đặt, nhưng thật đáng tiếc chưa được nhìn thấy ánh sáng đã bị như vậyNước mắt như bông hoa rơi xuống thềm mộ như pha lê bị vỡ ra, chỉ một lần thôi sẽ là lần cuối cô khóc cho con traiCon trai, mẹ xin lỗi..Thắm thoắt,một tuần trôi qua không quá dài nhưng với cô dường như là cả một thế kỉ.Sân bay tấp nập người đi người về kín khắp nơi, Hàn Yêu Hy cùng Lục Thương Phong đi vào nơi soát vé" Máy bay ATX654 khởi hành đi Mỹ - Los Angeles sau 30 phút nữa - Giọng cô tiếp viên trong trẻo vang lên giữa đại sảnh rộng lớnCô cùng Lục Thượng Phong ngồi ghế chờ, đối diện cô là cửa sổ trong suốt rộng lớn. Vào mùa đông thời tiết bắt đầu se lạnh tựa trong lòng cô lúc này- Em có khát nước không anh đi mua cho em nhéGiọng trầm ấm của Lục Thượng Phong vang lên, cô quay sang nhìn anh- Không cần em không khátTừ lúc ở cùng với Lục Thượng Phong cô cảm giác rất thoải mái và vui vẻ tâm trạng đi lên rất nhiềuCứ như vậy thời gian trôi đi cô tiếp viên lại lần nữa bắt loa lên- Chuyến bay ATX654 sẽ khởi hành sau 5 phút nữa yêu cầu hành khách nhanh chóng về đúng vị trí của mình - Hàn Yêu Hy đứng dậy nhấc bước đi về phía cửa máy bay nhè nhẹ nhấc từng bước đi lênMột làn gió thổi qua làn tóc của cô, tóc cô bay nhẹ về phía sau tựa như cuốn hết cảm xúc bỏ lại nơi nàyTrời xanh mây trắng, giữa bầu trời một chiếc máy bay, bay ra xa xămmTrung Quốc - Tạm biệt..Hết chương 33Để lại 1 vote và comment nha mọi người⭐️

Chương 33: Trung Quốc - Ngàn đau thương,tạm biệt