- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén…
Chương 44: Một khoảng thời gian dài
Nữ Cường Nhân Cùng Tổng Tài Phúc HắcTác giả: ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén… Lúc này, Hàn Uyên Vân đang chơi cùng con gái " hoang " của Tề Ngạo Thần trong Tề Gia thì tivi trên tường đang phát hình Hàn Yêu Hy trước cửa Hy thị hôm trướcCô ta nhìn thấy cô lùi ra đằng sau ngã phịch xuống sofa mắt trợn tròn khuôn mặt tái lại khi nghe thấy câu phát ra từ tivi- Tôi, Hàn Yêu Hy đã trở về -Cô ta về làm gì chứ đang yên đang lành tại sao lại về, cô ta về giành lại Thần sao. Không không được..Cô ta ngồi ôm đầu trên ghế sofa, Tề Kiều Y thấy vậy đi lại lay lay tay Hàn Uyên Vân- Mẹ ơi mẹ bị sao vậy- Tránh ra đi - Hàn Uyên Vân tức giận đẩy con gái ra- A - Tề Kiều Y ngã xuống nền đất lạnh lẽoCùng lúc Tề Ngạo Thần vừa đi làm về thấy con gái bị đẩy ngã mặt sa sầm lại bước đến bế con gái lên tay nhíu mày nhìn Hàn Uyên Vân đang ngây ngốc- Cô làm cái gì vậy- Thần cô ta về rồi anh có biết không - Hàn Uyên Vân ngẩng đầu nhìn anh- Đã biết - Hắn hờ hững phun ra hai câu- Anh tại sao lại lạnh lùng với em như vậy là vì ả ta đã về sao,anh đừng như vậy mà - Cô đứng dậy cầm tay anh- Huh ngày xưa nếu tôi không coi lại camera tôi sẽ không biết cô là một người đàn bà ác độc như vậy - Tề Ngạo Thần nhìn cô cười khinh bỉ- Không không phải là do cô ta đẩy em không phải- Nếu không có con gái tôi đã sớm tống cô ra đường rồi, chính cô đã làm tôi giết chính con của cô ấy đều tại côCô ta như bị điên ngồi xuống sofa lẩm bẩm trong miệng mãiTề Ngạo Thần đưa con gái vào phòng rồi đi về phòng tắm rửa thay quần áo,tiện tay rót một ly rượu ra ngoài ban công đứngTừ lúc biết được sự thật anh luôn rất hối hận và dằn vặt mình mãi, anh độc ác tàn nhẫn với cô như vậy anh thật đáng chết mà. Sáu năm từ lúc cô đi anh đã ít về Tề Gia, anh sợ về đó anh lại nhớ cô, nhớ hình ảnh cô nước mắt đầm đìa nắm cánh tay anh cầu xin đừng bỏ đi con cô, nhớ hình ảnh cô cười rạng rỡ vào ngày cưới của hai ngườiTừ ngày cô đi anh tìm được một chiếc cà vạt màu xanh lục trong tủ đầu giường, kèm theo đó là một tờ giấy một dòng chữ đẹp như in- Ngạo Thần, chúc anh sinh nhật vui vẻ em muốn đây là quà trước khi ly hôn tặng cho anh, Ngạo Thần dù anh không yêu em nhưng em vẫn yêu anh, Hàn Yêu Hy -Lòng anh lại càng đau như cắt, là lỗi do anh, anh đã không nghe cô giải thích mà đã làm như vậy. Anh vùi đầu vào công việc cố nhớ cô nhưng không được càng làm anh lại càng nhớ cô. Lúc ngủ anh còn mơ thấy ánh mắt thê lương của cô nhìn anh ánh mắt ấy thương tâm biết baoSáu năm là một khoảng thời gian giúp anh thức tỉnh hơn giúp anh tự chuộc lỗi giúp anh hối hận về những gì đã làm còn giúp anh có một nỗi nhớ da diết không dứtAnh thở dài mắt luôn nhìn vì sao sáng trên trờiHết chương 44Thả cho esther 1 vote và comment nha các tình iu ơi để mình có thêm động lực để viết nhé!⭐️❤️
Lúc này, Hàn Uyên Vân đang chơi cùng con gái " hoang " của Tề Ngạo Thần trong Tề Gia thì tivi trên tường đang phát hình Hàn Yêu Hy trước cửa Hy thị hôm trước
Cô ta nhìn thấy cô lùi ra đằng sau ngã phịch xuống sofa mắt trợn tròn khuôn mặt tái lại khi nghe thấy câu phát ra từ tivi
- Tôi, Hàn Yêu Hy đã trở về -
Cô ta về làm gì chứ đang yên đang lành tại sao lại về, cô ta về giành lại Thần sao. Không không được..
Cô ta ngồi ôm đầu trên ghế sofa, Tề Kiều Y thấy vậy đi lại lay lay tay Hàn Uyên Vân
- Mẹ ơi mẹ bị sao vậy
- Tránh ra đi - Hàn Uyên Vân tức giận đẩy con gái ra
- A - Tề Kiều Y ngã xuống nền đất lạnh lẽo
Cùng lúc Tề Ngạo Thần vừa đi làm về thấy con gái bị đẩy ngã mặt sa sầm lại bước đến bế con gái lên tay nhíu mày nhìn Hàn Uyên Vân đang ngây ngốc
- Cô làm cái gì vậy
- Thần cô ta về rồi anh có biết không - Hàn Uyên Vân ngẩng đầu nhìn anh
- Đã biết - Hắn hờ hững phun ra hai câu
- Anh tại sao lại lạnh lùng với em như vậy là vì ả ta đã về sao,anh đừng như vậy mà - Cô đứng dậy cầm tay anh
- Huh ngày xưa nếu tôi không coi lại camera tôi sẽ không biết cô là một người đàn bà ác độc như vậy - Tề Ngạo Thần nhìn cô cười khinh bỉ
- Không không phải là do cô ta đẩy em không phải
- Nếu không có con gái tôi đã sớm tống cô ra đường rồi, chính cô đã làm tôi giết chính con của cô ấy đều tại cô
Cô ta như bị điên ngồi xuống sofa lẩm bẩm trong miệng mãi
Tề Ngạo Thần đưa con gái vào phòng rồi đi về phòng tắm rửa thay quần áo,tiện tay rót một ly rượu ra ngoài ban công đứng
Từ lúc biết được sự thật anh luôn rất hối hận và dằn vặt mình mãi, anh độc ác tàn nhẫn với cô như vậy anh thật đáng chết mà. Sáu năm từ lúc cô đi anh đã ít về Tề Gia, anh sợ về đó anh lại nhớ cô, nhớ hình ảnh cô nước mắt đầm đìa nắm cánh tay anh cầu xin đừng bỏ đi con cô, nhớ hình ảnh cô cười rạng rỡ vào ngày cưới của hai người
Từ ngày cô đi anh tìm được một chiếc cà vạt màu xanh lục trong tủ đầu giường, kèm theo đó là một tờ giấy một dòng chữ đẹp như in
- Ngạo Thần, chúc anh sinh nhật vui vẻ em muốn đây là quà trước khi ly hôn tặng cho anh, Ngạo Thần dù anh không yêu em nhưng em vẫn yêu anh, Hàn Yêu Hy -
Lòng anh lại càng đau như cắt, là lỗi do anh, anh đã không nghe cô giải thích mà đã làm như vậy. Anh vùi đầu vào công việc cố nhớ cô nhưng không được càng làm anh lại càng nhớ cô. Lúc ngủ anh còn mơ thấy ánh mắt thê lương của cô nhìn anh ánh mắt ấy thương tâm biết bao
Sáu năm là một khoảng thời gian giúp anh thức tỉnh hơn giúp anh tự chuộc lỗi giúp anh hối hận về những gì đã làm còn giúp anh có một nỗi nhớ da diết không dứt
Anh thở dài mắt luôn nhìn vì sao sáng trên trời
Hết chương 44
Thả cho esther 1 vote và comment nha các tình iu ơi để mình có thêm động lực để viết nhé!
⭐️❤️
Nữ Cường Nhân Cùng Tổng Tài Phúc HắcTác giả: ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén… Lúc này, Hàn Uyên Vân đang chơi cùng con gái " hoang " của Tề Ngạo Thần trong Tề Gia thì tivi trên tường đang phát hình Hàn Yêu Hy trước cửa Hy thị hôm trướcCô ta nhìn thấy cô lùi ra đằng sau ngã phịch xuống sofa mắt trợn tròn khuôn mặt tái lại khi nghe thấy câu phát ra từ tivi- Tôi, Hàn Yêu Hy đã trở về -Cô ta về làm gì chứ đang yên đang lành tại sao lại về, cô ta về giành lại Thần sao. Không không được..Cô ta ngồi ôm đầu trên ghế sofa, Tề Kiều Y thấy vậy đi lại lay lay tay Hàn Uyên Vân- Mẹ ơi mẹ bị sao vậy- Tránh ra đi - Hàn Uyên Vân tức giận đẩy con gái ra- A - Tề Kiều Y ngã xuống nền đất lạnh lẽoCùng lúc Tề Ngạo Thần vừa đi làm về thấy con gái bị đẩy ngã mặt sa sầm lại bước đến bế con gái lên tay nhíu mày nhìn Hàn Uyên Vân đang ngây ngốc- Cô làm cái gì vậy- Thần cô ta về rồi anh có biết không - Hàn Uyên Vân ngẩng đầu nhìn anh- Đã biết - Hắn hờ hững phun ra hai câu- Anh tại sao lại lạnh lùng với em như vậy là vì ả ta đã về sao,anh đừng như vậy mà - Cô đứng dậy cầm tay anh- Huh ngày xưa nếu tôi không coi lại camera tôi sẽ không biết cô là một người đàn bà ác độc như vậy - Tề Ngạo Thần nhìn cô cười khinh bỉ- Không không phải là do cô ta đẩy em không phải- Nếu không có con gái tôi đã sớm tống cô ra đường rồi, chính cô đã làm tôi giết chính con của cô ấy đều tại côCô ta như bị điên ngồi xuống sofa lẩm bẩm trong miệng mãiTề Ngạo Thần đưa con gái vào phòng rồi đi về phòng tắm rửa thay quần áo,tiện tay rót một ly rượu ra ngoài ban công đứngTừ lúc biết được sự thật anh luôn rất hối hận và dằn vặt mình mãi, anh độc ác tàn nhẫn với cô như vậy anh thật đáng chết mà. Sáu năm từ lúc cô đi anh đã ít về Tề Gia, anh sợ về đó anh lại nhớ cô, nhớ hình ảnh cô nước mắt đầm đìa nắm cánh tay anh cầu xin đừng bỏ đi con cô, nhớ hình ảnh cô cười rạng rỡ vào ngày cưới của hai ngườiTừ ngày cô đi anh tìm được một chiếc cà vạt màu xanh lục trong tủ đầu giường, kèm theo đó là một tờ giấy một dòng chữ đẹp như in- Ngạo Thần, chúc anh sinh nhật vui vẻ em muốn đây là quà trước khi ly hôn tặng cho anh, Ngạo Thần dù anh không yêu em nhưng em vẫn yêu anh, Hàn Yêu Hy -Lòng anh lại càng đau như cắt, là lỗi do anh, anh đã không nghe cô giải thích mà đã làm như vậy. Anh vùi đầu vào công việc cố nhớ cô nhưng không được càng làm anh lại càng nhớ cô. Lúc ngủ anh còn mơ thấy ánh mắt thê lương của cô nhìn anh ánh mắt ấy thương tâm biết baoSáu năm là một khoảng thời gian giúp anh thức tỉnh hơn giúp anh tự chuộc lỗi giúp anh hối hận về những gì đã làm còn giúp anh có một nỗi nhớ da diết không dứtAnh thở dài mắt luôn nhìn vì sao sáng trên trờiHết chương 44Thả cho esther 1 vote và comment nha các tình iu ơi để mình có thêm động lực để viết nhé!⭐️❤️