Tác giả:

- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén…

Chương 48: Sợ bẩn

Nữ Cường Nhân Cùng Tổng Tài Phúc HắcTác giả: ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén… Cô thong dong ngồi vắt chéo hai chân nhìn Hàn Uyên Vân đang tiến lại càng gần về phía mình, Hàn Uyên Vân đứng trước mặt cô đột ngột vung tay hướng má cô đi đến. Nhưng không được đúng theo ý nguyện, cô ta không chạm đến được má của Hàn Yêu Hy mà là cánh tay của Mac.- Được rồi Mac - Hàn Yêu Hy nhẹ giọng ra lệnh, thật là buồn nha đã 6 năm rồi mà chị gái mình vẫn còn hung hăng như vậy. Cô nhắm mắt vẫn đỡ được cú tát đó nhưng cô không muốn đụng vào cánh tay đó của cô taMac lập tức lui ra sau, cô vẫn không đứng lên chỉ ngồi đó như người đang xem hề diễn kịch- Chị gái lâu rồi không gặp vẫn còn hung tợn quá nhỉ - Cô nhìn Hàn Uyên Vân mỉm cười nhưng không ai biết nụ cười này là gì- Hàn Yêu Hy rốt cuộc cô về đây để làm gì hả đồ đàn bà chết tiệt - Hàn Uyên Vân hét xối xả vào mặt cô- Chậc chậc phụ nữ là phải từ tốn không nên dữ dằn như vậy đâu chị à, chị xem nếu làm quá sẽ bị người đàn ông chán ghét đó - Vừa nói vừa nhìn Tề Ngạo Thần từ đằng sau đang tiến đến- Hàn Yêu Hy tôi sẽ giết cô - Cô ta như điên lao đến định nắm tóc Hàn Yêu Hy nhưng Mac đã nhanh chóng đẩy cô ta ra vừa vặn rơi vào lòng Tề Ngạo Thần- Cô làm gì ở đây vậy hả - Anh ghét bỏ nhìn Hàn Uyên Vân trong ngực mìnhKhông đợi cô ta trả lời anh chuyển tầm mắt sang Hàn Yêu Hy đang khoanh tay trước ngực- Yêu Hy, em có sao không - Giọng anh bỗng nhiên trầm ấm ôn nhu lắng đọng vào ngực cô. Nhưng cô không biết nó đang từ từ khảm sâu vào trong ngực cô như ngọn lửa nhỏ đốt lấy mảng băng lớn.- Tề tiên sinh tôi yêu cầu anh giữ người phụ nữ của anh cho cẩn thận tôi đây không ngại " dạy dỗ " lại cho anh nhưng tiếc là Tôi, Sợ, Bẩn - Cô nhấn mạnh từng chữ từng chữTề tiên sinh, Tề tiên sinh sao nghe cô nói như vậy lòng anh lại càng nặng trĩu anh không quan tâm vế sau chỉ quan tâm ba từ nhỏ nhưng sức công phá lại lớn đến thếHàn Uyên Vân nghe cô nói như vậy xông lên như dã thú gào lên - Cái gì Hàn Yêu Hy cô nói lại cho tôi ai bẩn cô nói lại cho tôi -Tề Ngạo Thần nhíu mày nhìn cô ta la hét - Cô có im đi không -Nghe Tề Ngạo Thần nói vậy cô ta im lìm nước mắt rơi trên khuôn mặt trác cả ký phấnHàn Yêu Hy lẳng lặng ngồi xem hài, chỉ mới bắt đầu mà đã như vậy ha~ tôi sẽ cho cô chết dần chết mòn như cái cách ngày xưa cô làm với tôi vậyTề Ngạo Thần bỏ mặc Hàn Uyên Vân đi lại chỗ ngồi của mình bắt đầu xem buổi đấu giá, chỗ ngồi của anh là cạnh cô anh lại càng thêm bứt rứtTầm mắt không kiềm được lưu chuyển qua côEm không thể nào tha thứ cho anh sao Yêu Hy... Anh nhớ em nhớ đến mệt rồiHết chương 48Các tình iu thấy ngược nam chính như vậy là đủ chưa ạ hay thêm hãy comment cho mình biết nhé. Thả cho esther 1 vote nhaa⭐️❤️

Cô thong dong ngồi vắt chéo hai chân nhìn Hàn Uyên Vân đang tiến lại càng gần về phía mình, Hàn Uyên Vân đứng trước mặt cô đột ngột vung tay hướng má cô đi đến. Nhưng không được đúng theo ý nguyện, cô ta không chạm đến được má của Hàn Yêu Hy mà là cánh tay của Mac.

- Được rồi Mac - Hàn Yêu Hy nhẹ giọng ra lệnh, thật là buồn nha đã 6 năm rồi mà chị gái mình vẫn còn hung hăng như vậy. Cô nhắm mắt vẫn đỡ được cú tát đó nhưng cô không muốn đụng vào cánh tay đó của cô ta

Mac lập tức lui ra sau, cô vẫn không đứng lên chỉ ngồi đó như người đang xem hề diễn kịch

- Chị gái lâu rồi không gặp vẫn còn hung tợn quá nhỉ - Cô nhìn Hàn Uyên Vân mỉm cười nhưng không ai biết nụ cười này là gì

- Hàn Yêu Hy rốt cuộc cô về đây để làm gì hả đồ đàn bà chết tiệt - Hàn Uyên Vân hét xối xả vào mặt cô

- Chậc chậc phụ nữ là phải từ tốn không nên dữ dằn như vậy đâu chị à, chị xem nếu làm quá sẽ bị người đàn ông chán ghét đó - Vừa nói vừa nhìn Tề Ngạo Thần từ đằng sau đang tiến đến

- Hàn Yêu Hy tôi sẽ giết cô - Cô ta như điên lao đến định nắm tóc Hàn Yêu Hy nhưng Mac đã nhanh chóng đẩy cô ta ra vừa vặn rơi vào lòng Tề Ngạo Thần

- Cô làm gì ở đây vậy hả - Anh ghét bỏ nhìn Hàn Uyên Vân trong ngực mình

Không đợi cô ta trả lời anh chuyển tầm mắt sang Hàn Yêu Hy đang khoanh tay trước ngực

- Yêu Hy, em có sao không - Giọng anh bỗng nhiên trầm ấm ôn nhu lắng đọng vào ngực cô. Nhưng cô không biết nó đang từ từ khảm sâu vào trong ngực cô như ngọn lửa nhỏ đốt lấy mảng băng lớn.

- Tề tiên sinh tôi yêu cầu anh giữ người phụ nữ của anh cho cẩn thận tôi đây không ngại " dạy dỗ " lại cho anh nhưng tiếc là Tôi, Sợ, Bẩn - Cô nhấn mạnh từng chữ từng chữ

Tề tiên sinh, Tề tiên sinh sao nghe cô nói như vậy lòng anh lại càng nặng trĩu anh không quan tâm vế sau chỉ quan tâm ba từ nhỏ nhưng sức công phá lại lớn đến thế

Hàn Uyên Vân nghe cô nói như vậy xông lên như dã thú gào lên - Cái gì Hàn Yêu Hy cô nói lại cho tôi ai bẩn cô nói lại cho tôi -

Tề Ngạo Thần nhíu mày nhìn cô ta la hét - Cô có im đi không -

Nghe Tề Ngạo Thần nói vậy cô ta im lìm nước mắt rơi trên khuôn mặt trác cả ký phấn

Hàn Yêu Hy lẳng lặng ngồi xem hài, chỉ mới bắt đầu mà đã như vậy ha~ tôi sẽ cho cô chết dần chết mòn như cái cách ngày xưa cô làm với tôi vậy

Tề Ngạo Thần bỏ mặc Hàn Uyên Vân đi lại chỗ ngồi của mình bắt đầu xem buổi đấu giá, chỗ ngồi của anh là cạnh cô anh lại càng thêm bứt rứt

Tầm mắt không kiềm được lưu chuyển qua cô

Em không thể nào tha thứ cho anh sao Yêu Hy... Anh nhớ em nhớ đến mệt rồi

Hết chương 48

Các tình iu thấy ngược nam chính như vậy là đủ chưa ạ hay thêm hãy comment cho mình biết nhé. Thả cho esther 1 vote nhaa

⭐️❤️

Nữ Cường Nhân Cùng Tổng Tài Phúc HắcTác giả: ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén… Cô thong dong ngồi vắt chéo hai chân nhìn Hàn Uyên Vân đang tiến lại càng gần về phía mình, Hàn Uyên Vân đứng trước mặt cô đột ngột vung tay hướng má cô đi đến. Nhưng không được đúng theo ý nguyện, cô ta không chạm đến được má của Hàn Yêu Hy mà là cánh tay của Mac.- Được rồi Mac - Hàn Yêu Hy nhẹ giọng ra lệnh, thật là buồn nha đã 6 năm rồi mà chị gái mình vẫn còn hung hăng như vậy. Cô nhắm mắt vẫn đỡ được cú tát đó nhưng cô không muốn đụng vào cánh tay đó của cô taMac lập tức lui ra sau, cô vẫn không đứng lên chỉ ngồi đó như người đang xem hề diễn kịch- Chị gái lâu rồi không gặp vẫn còn hung tợn quá nhỉ - Cô nhìn Hàn Uyên Vân mỉm cười nhưng không ai biết nụ cười này là gì- Hàn Yêu Hy rốt cuộc cô về đây để làm gì hả đồ đàn bà chết tiệt - Hàn Uyên Vân hét xối xả vào mặt cô- Chậc chậc phụ nữ là phải từ tốn không nên dữ dằn như vậy đâu chị à, chị xem nếu làm quá sẽ bị người đàn ông chán ghét đó - Vừa nói vừa nhìn Tề Ngạo Thần từ đằng sau đang tiến đến- Hàn Yêu Hy tôi sẽ giết cô - Cô ta như điên lao đến định nắm tóc Hàn Yêu Hy nhưng Mac đã nhanh chóng đẩy cô ta ra vừa vặn rơi vào lòng Tề Ngạo Thần- Cô làm gì ở đây vậy hả - Anh ghét bỏ nhìn Hàn Uyên Vân trong ngực mìnhKhông đợi cô ta trả lời anh chuyển tầm mắt sang Hàn Yêu Hy đang khoanh tay trước ngực- Yêu Hy, em có sao không - Giọng anh bỗng nhiên trầm ấm ôn nhu lắng đọng vào ngực cô. Nhưng cô không biết nó đang từ từ khảm sâu vào trong ngực cô như ngọn lửa nhỏ đốt lấy mảng băng lớn.- Tề tiên sinh tôi yêu cầu anh giữ người phụ nữ của anh cho cẩn thận tôi đây không ngại " dạy dỗ " lại cho anh nhưng tiếc là Tôi, Sợ, Bẩn - Cô nhấn mạnh từng chữ từng chữTề tiên sinh, Tề tiên sinh sao nghe cô nói như vậy lòng anh lại càng nặng trĩu anh không quan tâm vế sau chỉ quan tâm ba từ nhỏ nhưng sức công phá lại lớn đến thếHàn Uyên Vân nghe cô nói như vậy xông lên như dã thú gào lên - Cái gì Hàn Yêu Hy cô nói lại cho tôi ai bẩn cô nói lại cho tôi -Tề Ngạo Thần nhíu mày nhìn cô ta la hét - Cô có im đi không -Nghe Tề Ngạo Thần nói vậy cô ta im lìm nước mắt rơi trên khuôn mặt trác cả ký phấnHàn Yêu Hy lẳng lặng ngồi xem hài, chỉ mới bắt đầu mà đã như vậy ha~ tôi sẽ cho cô chết dần chết mòn như cái cách ngày xưa cô làm với tôi vậyTề Ngạo Thần bỏ mặc Hàn Uyên Vân đi lại chỗ ngồi của mình bắt đầu xem buổi đấu giá, chỗ ngồi của anh là cạnh cô anh lại càng thêm bứt rứtTầm mắt không kiềm được lưu chuyển qua côEm không thể nào tha thứ cho anh sao Yêu Hy... Anh nhớ em nhớ đến mệt rồiHết chương 48Các tình iu thấy ngược nam chính như vậy là đủ chưa ạ hay thêm hãy comment cho mình biết nhé. Thả cho esther 1 vote nhaa⭐️❤️

Chương 48: Sợ bẩn