Tác giả:

- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén…

Chương 51: Ngày này sáu năm trước

Nữ Cường Nhân Cùng Tổng Tài Phúc HắcTác giả: ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén… Cảm thấy mấy ngày nay có ý tưởng ghê nên đăng liên tục cho các tình iu đọc hehe❤️______________________Sáng sớm ngày hôm sau ánh nắng ban mai làm toà thành màu đỏ rạng rỡ dưới mặt trời nhẹ vào buổi sáng, đồng hồ Châu âu được cách điệu tỉ mỉ bằng gỗ đính trên tường điểm đúng 6h sángHàn Yêu Hy hôm nay ăn mặc cực kỳ đơn giản và khác lạ, cô mặc chiếc áo sơ mi cùng quần jean bó dài. Mái tóc màu nâu được buộc lên gọn gàng lộ ra chiếc cổ trắng ngần, cả khuôn mặt của cô đều được tẩy trang chỉ bôi một chút son dưỡng nhẹ. Nhìn cô lúc này không còn dáng vẻ sắc xảo lạnh lùng như ngày trước nữa, cô chỉ là một cô gái thuần khiết nhưng đáng tiếc đôi mắt của cô không giống như vậy. Đôi mắt u buồn là vực sâu không thấy đáyCô đi xuống garage, lấy chiếc xe màu đỏ rượu của cô. Lên xe chạy ra khỏi garage, các người canh cổng thấy chiếc xe chạy ra liền lật đật mở cổng, ai cũng biết đó là chủ nhân của bọn họChạy trên đường cô ghé ngang mua một bó hoa hướng dương, cùng vài nén hương, rồi lên xe phóng điên cuồng trên đường cao tốc. Không lâu sau hai bên đường không còn là toà nhà hay cao ốc nữaChỉ vỏn vẹn là hai đồng cỏ xanh ngát,cô tắt máy ngồi trên xe một lúc rồi mở cửa bước xuống. Mùi của cây cỏ ập vào khoang mũi cô, cô đứng đó hít thật sâu rồi tay đút túi quần tay cầm bó hướng dương đi vào một bãi đất bỏ hoang.Đi vào sâu bên trong, cô dừng lại trước một bia mộ nhỏ được khắc tên Hàn Thiên Mặc nét chữ ngay ngắn, dứt khoát.Cô ngồi xổm xuống cầm bó hướng dương để bên cạnh bia, đốt vài nén hương cầm lên c*m v** lưu hương.Lấy trong túi xách gói khăn giấy, lau nhẹ lên cái tên đó. Con trai ở bên dưới có lạnh không, mẹ xin lỗi mẹ không làm gì được cho con.Con hãy mạnh mẽ và sống hạnh phúc nhé, mẹ luôn ghi nhớ con vào lòng con trai của mẹ.Đã 6 năm trôi qua bây giờ mẹ mới trở về để thăm con, mẹ tệ quá nhỉ bỏ con lâu như vậy.Cô không thể nào rơi nước mắt được nữa chỉ là trong lòng đã đượm một bầu trời ảm đạm. Cô đã từng đau, đau lắm đau đến nổi nghẹt thở đau đến tê tâm liệt phế đau cả trong lẫn ngoài. Những cơn đau qua đi để lại vết sạo thật nhiều và dài chúng chồng chất lên nhau.Vậy ai sẽ làm thuốc bôi cho những vết sẹo phai mờ đâyNgồi trước mộ cô ánh mắt đau thương nhìn vào tấm bia trước mặt, lão Thiên như thấu được nỗi lòng của cô mây đen ùn ùn kéo đến che lấp cả một khoảng trờiNhững hạt mưa nặng hạt rơi trên tấm lưng mỏng manh của cô, Hàn Yêu Hy tay ôm hai chân mắt vẫn nhìn vào tấm bia trước mặt, không chớp mắt. Cơn mưa chấm dứt cô như sực tỉnh đứng dậy xoay người dứt khoát rời đi cô không dám nhìn nữa. Đã mấy năm tung hoành trong hắc bạch đạo cô không sợ gì nhưng hôm nay lại như vậy thật đáng cười mà.Cô chạy xe đi về toà thành trong tâm trạng đến cô còn chẳng hiểu đượcHết chương 51Thả cho esther 1 vote và comment nha mọi người để cho mình có động lực viết tiếp ạ⭐️❤️

Cảm thấy mấy ngày nay có ý tưởng ghê nên đăng liên tục cho các tình iu đọc hehe

❤️

______________________

Sáng sớm ngày hôm sau ánh nắng ban mai làm toà thành màu đỏ rạng rỡ dưới mặt trời nhẹ vào buổi sáng, đồng hồ Châu âu được cách điệu tỉ mỉ bằng gỗ đính trên tường điểm đúng 6h sáng

Hàn Yêu Hy hôm nay ăn mặc cực kỳ đơn giản và khác lạ, cô mặc chiếc áo sơ mi cùng quần jean bó dài. Mái tóc màu nâu được buộc lên gọn gàng lộ ra chiếc cổ trắng ngần, cả khuôn mặt của cô đều được tẩy trang chỉ bôi một chút son dưỡng nhẹ. Nhìn cô lúc này không còn dáng vẻ sắc xảo lạnh lùng như ngày trước nữa, cô chỉ là một cô gái thuần khiết nhưng đáng tiếc đôi mắt của cô không giống như vậy. Đôi mắt u buồn là vực sâu không thấy đáy

Cô đi xuống garage, lấy chiếc xe màu đỏ rượu của cô. Lên xe chạy ra khỏi garage, các người canh cổng thấy chiếc xe chạy ra liền lật đật mở cổng, ai cũng biết đó là chủ nhân của bọn họ

Chạy trên đường cô ghé ngang mua một bó hoa hướng dương, cùng vài nén hương, rồi lên xe phóng điên cuồng trên đường cao tốc. Không lâu sau hai bên đường không còn là toà nhà hay cao ốc nữa

Chỉ vỏn vẹn là hai đồng cỏ xanh ngát,cô tắt máy ngồi trên xe một lúc rồi mở cửa bước xuống. Mùi của cây cỏ ập vào khoang mũi cô, cô đứng đó hít thật sâu rồi tay đút túi quần tay cầm bó hướng dương đi vào một bãi đất bỏ hoang.

Đi vào sâu bên trong, cô dừng lại trước một bia mộ nhỏ được khắc tên Hàn Thiên Mặc nét chữ ngay ngắn, dứt khoát.

Cô ngồi xổm xuống cầm bó hướng dương để bên cạnh bia, đốt vài nén hương cầm lên c*m v** lưu hương.

Lấy trong túi xách gói khăn giấy, lau nhẹ lên cái tên đó. Con trai ở bên dưới có lạnh không, mẹ xin lỗi mẹ không làm gì được cho con.Con hãy mạnh mẽ và sống hạnh phúc nhé, mẹ luôn ghi nhớ con vào lòng con trai của mẹ.

Đã 6 năm trôi qua bây giờ mẹ mới trở về để thăm con, mẹ tệ quá nhỉ bỏ con lâu như vậy.

Cô không thể nào rơi nước mắt được nữa chỉ là trong lòng đã đượm một bầu trời ảm đạm. Cô đã từng đau, đau lắm đau đến nổi nghẹt thở đau đến tê tâm liệt phế đau cả trong lẫn ngoài. Những cơn đau qua đi để lại vết sạo thật nhiều và dài chúng chồng chất lên nhau.Vậy ai sẽ làm thuốc bôi cho những vết sẹo phai mờ đây

Ngồi trước mộ cô ánh mắt đau thương nhìn vào tấm bia trước mặt, lão Thiên như thấu được nỗi lòng của cô mây đen ùn ùn kéo đến che lấp cả một khoảng trời

Những hạt mưa nặng hạt rơi trên tấm lưng mỏng manh của cô, Hàn Yêu Hy tay ôm hai chân mắt vẫn nhìn vào tấm bia trước mặt, không chớp mắt. Cơn mưa chấm dứt cô như sực tỉnh đứng dậy xoay người dứt khoát rời đi cô không dám nhìn nữa. Đã mấy năm tung hoành trong hắc bạch đạo cô không sợ gì nhưng hôm nay lại như vậy thật đáng cười mà.

Cô chạy xe đi về toà thành trong tâm trạng đến cô còn chẳng hiểu được

Hết chương 51

Thả cho esther 1 vote và comment nha mọi người để cho mình có động lực viết tiếp ạ

⭐️❤️

Nữ Cường Nhân Cùng Tổng Tài Phúc HắcTác giả: ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng- Uyên Vân xin em đừng bỏ anh, anh sẽ cố gắng mà anh sẽ lập sự nghiệp anh sẽ là người thành đạt sẽ lo cho em chỉ xin em đừng bỏ anh, Uyên Vânn - Anh tỉnh dậy sau giấc mộng trán anh toát hết mồ hôi áo ướt đẫm Anh lấy tay xoa xoa mi tâm anh còn nhớ rõ thậm chí nhớ rất rõ, ngày đó mưa rất lớn, mưa tầm tã. Cũng là ngày mà cô gái nhỏ của anh bỏ anh đi - Em cần anh có sự nghiệp có tiền tài địa vị em không cần một thằng vô dụng ở bên. Thời buổi này không có việc một mái nhà tranh 2 trái tim vàng đâu - Câu nói đó như hằn sâu vào trong tâm trí của anh luôn nhắc nhở anh. Anh làm việc cật lực điên cuồng, cuối cùng anh cũng có sự nghiệp tiền tài nhưng Uyên Vân bây giờ em ở đâu. Tiểu Vân hãy quay về với anh mình sẽ cùng nhau sống hạnh phúc. Màn đêm ngự trị khắp không gian ánh trăng tròn ngoài cửa sổ sáng toả giữa màn đêm có một người thao thức Sáng hôm sau ánh nắng len lỏi từ cửa sổ lên chiếc giường kingsize màu đen, trên giường là một người đàn ông tóc được cắt tỉa gọn gàng chân mày kiếm sắc bén… Cảm thấy mấy ngày nay có ý tưởng ghê nên đăng liên tục cho các tình iu đọc hehe❤️______________________Sáng sớm ngày hôm sau ánh nắng ban mai làm toà thành màu đỏ rạng rỡ dưới mặt trời nhẹ vào buổi sáng, đồng hồ Châu âu được cách điệu tỉ mỉ bằng gỗ đính trên tường điểm đúng 6h sángHàn Yêu Hy hôm nay ăn mặc cực kỳ đơn giản và khác lạ, cô mặc chiếc áo sơ mi cùng quần jean bó dài. Mái tóc màu nâu được buộc lên gọn gàng lộ ra chiếc cổ trắng ngần, cả khuôn mặt của cô đều được tẩy trang chỉ bôi một chút son dưỡng nhẹ. Nhìn cô lúc này không còn dáng vẻ sắc xảo lạnh lùng như ngày trước nữa, cô chỉ là một cô gái thuần khiết nhưng đáng tiếc đôi mắt của cô không giống như vậy. Đôi mắt u buồn là vực sâu không thấy đáyCô đi xuống garage, lấy chiếc xe màu đỏ rượu của cô. Lên xe chạy ra khỏi garage, các người canh cổng thấy chiếc xe chạy ra liền lật đật mở cổng, ai cũng biết đó là chủ nhân của bọn họChạy trên đường cô ghé ngang mua một bó hoa hướng dương, cùng vài nén hương, rồi lên xe phóng điên cuồng trên đường cao tốc. Không lâu sau hai bên đường không còn là toà nhà hay cao ốc nữaChỉ vỏn vẹn là hai đồng cỏ xanh ngát,cô tắt máy ngồi trên xe một lúc rồi mở cửa bước xuống. Mùi của cây cỏ ập vào khoang mũi cô, cô đứng đó hít thật sâu rồi tay đút túi quần tay cầm bó hướng dương đi vào một bãi đất bỏ hoang.Đi vào sâu bên trong, cô dừng lại trước một bia mộ nhỏ được khắc tên Hàn Thiên Mặc nét chữ ngay ngắn, dứt khoát.Cô ngồi xổm xuống cầm bó hướng dương để bên cạnh bia, đốt vài nén hương cầm lên c*m v** lưu hương.Lấy trong túi xách gói khăn giấy, lau nhẹ lên cái tên đó. Con trai ở bên dưới có lạnh không, mẹ xin lỗi mẹ không làm gì được cho con.Con hãy mạnh mẽ và sống hạnh phúc nhé, mẹ luôn ghi nhớ con vào lòng con trai của mẹ.Đã 6 năm trôi qua bây giờ mẹ mới trở về để thăm con, mẹ tệ quá nhỉ bỏ con lâu như vậy.Cô không thể nào rơi nước mắt được nữa chỉ là trong lòng đã đượm một bầu trời ảm đạm. Cô đã từng đau, đau lắm đau đến nổi nghẹt thở đau đến tê tâm liệt phế đau cả trong lẫn ngoài. Những cơn đau qua đi để lại vết sạo thật nhiều và dài chúng chồng chất lên nhau.Vậy ai sẽ làm thuốc bôi cho những vết sẹo phai mờ đâyNgồi trước mộ cô ánh mắt đau thương nhìn vào tấm bia trước mặt, lão Thiên như thấu được nỗi lòng của cô mây đen ùn ùn kéo đến che lấp cả một khoảng trờiNhững hạt mưa nặng hạt rơi trên tấm lưng mỏng manh của cô, Hàn Yêu Hy tay ôm hai chân mắt vẫn nhìn vào tấm bia trước mặt, không chớp mắt. Cơn mưa chấm dứt cô như sực tỉnh đứng dậy xoay người dứt khoát rời đi cô không dám nhìn nữa. Đã mấy năm tung hoành trong hắc bạch đạo cô không sợ gì nhưng hôm nay lại như vậy thật đáng cười mà.Cô chạy xe đi về toà thành trong tâm trạng đến cô còn chẳng hiểu đượcHết chương 51Thả cho esther 1 vote và comment nha mọi người để cho mình có động lực viết tiếp ạ⭐️❤️

Chương 51: Ngày này sáu năm trước