Edit: Ochibi 【 Tích -- các chỉ tiêu của ký chủ bình thường, đang trong quá trình kết hợp. 1%......】 Phát hiện mình không thể nhúc nhích. Vài phút sau, Từ Như Ý mới đoạt lại quyền chủ động. 【 Chúc mừng cô, thành công khởi động hệ thống công lược nam thần.】 Từ Như Ý cảnh giác nhìn bốn phía, bình tĩnh phân tích những tình huống có thể đã xảy ra. "Là ai vậy?" 【 Tích -- tôi là hệ thống, có thể giúp cô thực hiện một tâm nguyện. Chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ sẽ được khen thưởng, thất bại thì sẽ đã chịu trừng phạt tương ứng.】 "Tâm nguyện sao? Xin lỗi, tâm nguyện của tôi sẽ do chính tôi hoàn thành, không cần nhờ đến người khác!" 【 Không...... Cô sẽ. Cô có một tâm nguyện, sau này sẽ nhớ tới.】 Từ Như Ý vẫn như cũ cảnh giác, nghe đến câu sau thì lại chần chờ. Về sau sẽ nhớ tới ư? Đúng vậy, cô vẫn luôn cảm thấy mình đã quên đi nhiều chuyện quan trọng, hoặc cũng có thể là một người quan trọng. Mỗi lần cô muốn nhớ, đầu lại đau không chịu nổi. Hoá ra, cô thật sự mất đi một phần ký ức. Cô trầm mặc,…

Chương 66: Nha Đầu Nghịch Ngợm VS Băng Sơn Vương Tử (5)

[Xuyên Nhanh] Phương Án Hoa Thức Nghịch Tập Nam ThầnTác giả: Cửu Công Chủ Lưu BộTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện SủngEdit: Ochibi 【 Tích -- các chỉ tiêu của ký chủ bình thường, đang trong quá trình kết hợp. 1%......】 Phát hiện mình không thể nhúc nhích. Vài phút sau, Từ Như Ý mới đoạt lại quyền chủ động. 【 Chúc mừng cô, thành công khởi động hệ thống công lược nam thần.】 Từ Như Ý cảnh giác nhìn bốn phía, bình tĩnh phân tích những tình huống có thể đã xảy ra. "Là ai vậy?" 【 Tích -- tôi là hệ thống, có thể giúp cô thực hiện một tâm nguyện. Chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ sẽ được khen thưởng, thất bại thì sẽ đã chịu trừng phạt tương ứng.】 "Tâm nguyện sao? Xin lỗi, tâm nguyện của tôi sẽ do chính tôi hoàn thành, không cần nhờ đến người khác!" 【 Không...... Cô sẽ. Cô có một tâm nguyện, sau này sẽ nhớ tới.】 Từ Như Ý vẫn như cũ cảnh giác, nghe đến câu sau thì lại chần chờ. Về sau sẽ nhớ tới ư? Đúng vậy, cô vẫn luôn cảm thấy mình đã quên đi nhiều chuyện quan trọng, hoặc cũng có thể là một người quan trọng. Mỗi lần cô muốn nhớ, đầu lại đau không chịu nổi. Hoá ra, cô thật sự mất đi một phần ký ức. Cô trầm mặc,… Edit: OchibiSắc mặt Đường Khả Tâm mất tự nhiên, biết mình nói sai lời rồi. Nhưng bình thường cô ta đã quen mạnh mẽ, bị mắng thành như vậy, trong lòng vô cùng không phục.“Bộ kiếm tiền, làm tí việc thiện thì ghê gớm lắm à……”Từ Như Ý hơi mỉm cười: “Là rất ghê gớm, bằng không cô thử xem?”“Tôi……” Đường Khả Tâm nghẹn lời.Nhìn tất cả bạn học đều đứng đối diện mặt cô ta, Đường Khả Tâm cũng biết mình đuối lý.Cô ta nói không tự nhiên: “Được, tôi xin lỗi các người, nhưng mà các người cũng phải xin lỗi Vương Tiểu Lâm!”Trần Hạo Nhiên một vừa hai phải, dù có lợi thế cũng không làm quá nữa.Cậu đút tay vào túi quần, cằm cao nâng. Tuy là xin lỗi, lại mang theo ý bố thí: “Nếu cô nhận sai. Như vậy, được, nam không cùng nữ đấu, bổn thiếu gia cũng thừa nhận mình đã không đúng.”Đường Khả Tâm nhìn Tiêu Vũ Triết bên cạnh vẫn không nhút nhích, cường thế ép hỏi: “Vậy còn cậu? Tiêu Vũ Triết, cậu còn chưa xin lỗi!”Từ Như Ý âm thầm lắc đầu. Có chút không thể lý giải sự ngang ngược vô lý của cô ta.Tính cách Đường Khả Tâm vẫn luôn như vậy, cũng không biết lúc trước Tiêu Vũ Triết thích chính cô ta ở điểm nào? Là bởi vì những người khác đều sợ anh, thuận theo anh, duy chỉ có Đường Khả Tâm đối nghịch anh, liền thích sao?Xem ra, nam sinh này quá thiếu người giao tiếp ngang hàng, nên Đường Khả Tâm dám nhiều lời nói mấy câu với anh, cùng anh hai câu tranh luận, đơn giản thế liền đi vào đáy lòng anh?Từ Như Ý cũng chỉ vì anh làm sáng tỏ: “Bạn học Tiêu Vũ Triết không sai! Đâm người chính là Vương Tiểu Lâm, đánh người chính là Trần Hạo Nhiên. Tiêu Vũ Triết từ đầu tới cuối chưa nói quá một câu.”Đường Khả Tâm có chút xấu hổ, cố tìm bậc thang đi xuống, “Kia, kia việc này thôi bỏ đi. Tôi thừa nhận các người rất ưu tú, nhưng không phải các người có thể khi dễ người khác.”Trần Hạo Nhiên cong miệng, vẻ mặt ghét bỏ: “Này, vịt con xấu xí! Ý của cô là, không bản lĩnh mới có thể khi dễ người khác? Giống như…… cô?”Ngày thường cậu còn cảm thấy nữ sinh này có cá tính, gan lớn không sợ bọn họ, giờ nhìn kiểu gì cũng không vừa mắt.“Tôi nơi nào có?” Đường Khả Tâm không phục hỏi.“Nơi nào cũng có.” Từ Như Ý khẳng định.“Đúng vậy!” Trần Hạo Nhiên thập phần đồng tình! Trong lòng càng thêm thích Như Ý.Tiêu Vũ Triết kéo bạn tốt bên cạnh, lạnh lùng nói: “Hạo Nhiên, đi thôi.”Đường Khả Tâm cố gắng trấn định trở lại chỗ ngồi. Nhưng chỉ có cô ta mới biết được, trái tim còn mình vẫn đang nhảy bang bang không ngừng.Tiêu Vũ Triết và Trần Hạo Nhiên đều là nhân vật mây gió trong trường, cô ta trêu chọc bọn họ, không biết có thể bị trả thù hay không! Nhưng rất kỳ quái, tưởng tượng đến Tiêu Vũ Triết lãnh khốc tuấn dật, cô ta vậy mà động tâm không rõ.“Chán ghét quỷ! Còn không phải vì trong nhà có tiền, điều kiện tốt hơn người khác thôi sao? Có nhiều điều tự nhiên sẽ được học! Mời về cũng là giáo viên tốt nhất, ưu tú hơn người khác chẳng có gì lạ!” Đường Khả Tâm ngồi ở chỗ kia nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu.Cô ta căm giận bất bình mở cặp sách, tiếp tục giải vây cho bản thân: “Mà ưu tú thì sao chứ? Nhân phẩm không tốt cũng chỉ là sâu mọt xã hội! Hừ, Từ Như Ý rõ ràng chính là lẫn lộn khái niệm. Đáng giận, mình vậy mà bị cô ta cho á khẩu!”Cô ta nhanh mồm dẻo miệng căn bản không sử dụng được, Đường Khả Tâm chưa bao giờ giống hôm nay, quả thực quá mất mặt!Hơn nữa, dường như bạn học bên người cô ta cũng đắc tội theo cô ta.Dựa vào cái gì! Còn không phải lớn lên xinh đẹp, trong nhà có tiền sao? Có gì đặc biệt hơn người!Đường Khả Tâm không tự biết, cũng không cảm thấy mình sai chỗ nào.1/12/2019

Edit: Ochibi

Sắc mặt Đường Khả Tâm mất tự nhiên, biết mình nói sai lời rồi. Nhưng bình thường cô ta đã quen mạnh mẽ, bị mắng thành như vậy, trong lòng vô cùng không phục.

“Bộ kiếm tiền, làm tí việc thiện thì ghê gớm lắm à……”

Từ Như Ý hơi mỉm cười: “Là rất ghê gớm, bằng không cô thử xem?”

“Tôi……” Đường Khả Tâm nghẹn lời.

Nhìn tất cả bạn học đều đứng đối diện mặt cô ta, Đường Khả Tâm cũng biết mình đuối lý.

Cô ta nói không tự nhiên: “Được, tôi xin lỗi các người, nhưng mà các người cũng phải xin lỗi Vương Tiểu Lâm!”

Trần Hạo Nhiên một vừa hai phải, dù có lợi thế cũng không làm quá nữa.

Cậu đút tay vào túi quần, cằm cao nâng. Tuy là xin lỗi, lại mang theo ý bố thí: “Nếu cô nhận sai. Như vậy, được, nam không cùng nữ đấu, bổn thiếu gia cũng thừa nhận mình đã không đúng.”

Đường Khả Tâm nhìn Tiêu Vũ Triết bên cạnh vẫn không nhút nhích, cường thế ép hỏi: “Vậy còn cậu? Tiêu Vũ Triết, cậu còn chưa xin lỗi!”

Từ Như Ý âm thầm lắc đầu. Có chút không thể lý giải sự ngang ngược vô lý của cô ta.

Tính cách Đường Khả Tâm vẫn luôn như vậy, cũng không biết lúc trước Tiêu Vũ Triết thích chính cô ta ở điểm nào? Là bởi vì những người khác đều sợ anh, thuận theo anh, duy chỉ có Đường Khả Tâm đối nghịch anh, liền thích sao?

Xem ra, nam sinh này quá thiếu người giao tiếp ngang hàng, nên Đường Khả Tâm dám nhiều lời nói mấy câu với anh, cùng anh hai câu tranh luận, đơn giản thế liền đi vào đáy lòng anh?

Từ Như Ý cũng chỉ vì anh làm sáng tỏ: “Bạn học Tiêu Vũ Triết không sai! Đâm người chính là Vương Tiểu Lâm, đánh người chính là Trần Hạo Nhiên. Tiêu Vũ Triết từ đầu tới cuối chưa nói quá một câu.”

Đường Khả Tâm có chút xấu hổ, cố tìm bậc thang đi xuống, “Kia, kia việc này thôi bỏ đi. Tôi thừa nhận các người rất ưu tú, nhưng không phải các người có thể khi dễ người khác.”

Trần Hạo Nhiên cong miệng, vẻ mặt ghét bỏ: “Này, vịt con xấu xí! Ý của cô là, không bản lĩnh mới có thể khi dễ người khác? Giống như…… cô?”

Ngày thường cậu còn cảm thấy nữ sinh này có cá tính, gan lớn không sợ bọn họ, giờ nhìn kiểu gì cũng không vừa mắt.

“Tôi nơi nào có?” Đường Khả Tâm không phục hỏi.

“Nơi nào cũng có.” Từ Như Ý khẳng định.

“Đúng vậy!” Trần Hạo Nhiên thập phần đồng tình! Trong lòng càng thêm thích Như Ý.

Tiêu Vũ Triết kéo bạn tốt bên cạnh, lạnh lùng nói: “Hạo Nhiên, đi thôi.”

Đường Khả Tâm cố gắng trấn định trở lại chỗ ngồi. Nhưng chỉ có cô ta mới biết được, trái tim còn mình vẫn đang nhảy bang bang không ngừng.

Tiêu Vũ Triết và Trần Hạo Nhiên đều là nhân vật mây gió trong trường, cô ta trêu chọc bọn họ, không biết có thể bị trả thù hay không! Nhưng rất kỳ quái, tưởng tượng đến Tiêu Vũ Triết lãnh khốc tuấn dật, cô ta vậy mà động tâm không rõ.

“Chán ghét quỷ! Còn không phải vì trong nhà có tiền, điều kiện tốt hơn người khác thôi sao? Có nhiều điều tự nhiên sẽ được học! Mời về cũng là giáo viên tốt nhất, ưu tú hơn người khác chẳng có gì lạ!” Đường Khả Tâm ngồi ở chỗ kia nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu.

Cô ta căm giận bất bình mở cặp sách, tiếp tục giải vây cho bản thân: “Mà ưu tú thì sao chứ? Nhân phẩm không tốt cũng chỉ là sâu mọt xã hội! Hừ, Từ Như Ý rõ ràng chính là lẫn lộn khái niệm. Đáng giận, mình vậy mà bị cô ta cho á khẩu!”

Cô ta nhanh mồm dẻo miệng căn bản không sử dụng được, Đường Khả Tâm chưa bao giờ giống hôm nay, quả thực quá mất mặt!

Hơn nữa, dường như bạn học bên người cô ta cũng đắc tội theo cô ta.

Dựa vào cái gì! Còn không phải lớn lên xinh đẹp, trong nhà có tiền sao? Có gì đặc biệt hơn người!

Đường Khả Tâm không tự biết, cũng không cảm thấy mình sai chỗ nào.

1/12/2019

[Xuyên Nhanh] Phương Án Hoa Thức Nghịch Tập Nam ThầnTác giả: Cửu Công Chủ Lưu BộTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện SủngEdit: Ochibi 【 Tích -- các chỉ tiêu của ký chủ bình thường, đang trong quá trình kết hợp. 1%......】 Phát hiện mình không thể nhúc nhích. Vài phút sau, Từ Như Ý mới đoạt lại quyền chủ động. 【 Chúc mừng cô, thành công khởi động hệ thống công lược nam thần.】 Từ Như Ý cảnh giác nhìn bốn phía, bình tĩnh phân tích những tình huống có thể đã xảy ra. "Là ai vậy?" 【 Tích -- tôi là hệ thống, có thể giúp cô thực hiện một tâm nguyện. Chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ sẽ được khen thưởng, thất bại thì sẽ đã chịu trừng phạt tương ứng.】 "Tâm nguyện sao? Xin lỗi, tâm nguyện của tôi sẽ do chính tôi hoàn thành, không cần nhờ đến người khác!" 【 Không...... Cô sẽ. Cô có một tâm nguyện, sau này sẽ nhớ tới.】 Từ Như Ý vẫn như cũ cảnh giác, nghe đến câu sau thì lại chần chờ. Về sau sẽ nhớ tới ư? Đúng vậy, cô vẫn luôn cảm thấy mình đã quên đi nhiều chuyện quan trọng, hoặc cũng có thể là một người quan trọng. Mỗi lần cô muốn nhớ, đầu lại đau không chịu nổi. Hoá ra, cô thật sự mất đi một phần ký ức. Cô trầm mặc,… Edit: OchibiSắc mặt Đường Khả Tâm mất tự nhiên, biết mình nói sai lời rồi. Nhưng bình thường cô ta đã quen mạnh mẽ, bị mắng thành như vậy, trong lòng vô cùng không phục.“Bộ kiếm tiền, làm tí việc thiện thì ghê gớm lắm à……”Từ Như Ý hơi mỉm cười: “Là rất ghê gớm, bằng không cô thử xem?”“Tôi……” Đường Khả Tâm nghẹn lời.Nhìn tất cả bạn học đều đứng đối diện mặt cô ta, Đường Khả Tâm cũng biết mình đuối lý.Cô ta nói không tự nhiên: “Được, tôi xin lỗi các người, nhưng mà các người cũng phải xin lỗi Vương Tiểu Lâm!”Trần Hạo Nhiên một vừa hai phải, dù có lợi thế cũng không làm quá nữa.Cậu đút tay vào túi quần, cằm cao nâng. Tuy là xin lỗi, lại mang theo ý bố thí: “Nếu cô nhận sai. Như vậy, được, nam không cùng nữ đấu, bổn thiếu gia cũng thừa nhận mình đã không đúng.”Đường Khả Tâm nhìn Tiêu Vũ Triết bên cạnh vẫn không nhút nhích, cường thế ép hỏi: “Vậy còn cậu? Tiêu Vũ Triết, cậu còn chưa xin lỗi!”Từ Như Ý âm thầm lắc đầu. Có chút không thể lý giải sự ngang ngược vô lý của cô ta.Tính cách Đường Khả Tâm vẫn luôn như vậy, cũng không biết lúc trước Tiêu Vũ Triết thích chính cô ta ở điểm nào? Là bởi vì những người khác đều sợ anh, thuận theo anh, duy chỉ có Đường Khả Tâm đối nghịch anh, liền thích sao?Xem ra, nam sinh này quá thiếu người giao tiếp ngang hàng, nên Đường Khả Tâm dám nhiều lời nói mấy câu với anh, cùng anh hai câu tranh luận, đơn giản thế liền đi vào đáy lòng anh?Từ Như Ý cũng chỉ vì anh làm sáng tỏ: “Bạn học Tiêu Vũ Triết không sai! Đâm người chính là Vương Tiểu Lâm, đánh người chính là Trần Hạo Nhiên. Tiêu Vũ Triết từ đầu tới cuối chưa nói quá một câu.”Đường Khả Tâm có chút xấu hổ, cố tìm bậc thang đi xuống, “Kia, kia việc này thôi bỏ đi. Tôi thừa nhận các người rất ưu tú, nhưng không phải các người có thể khi dễ người khác.”Trần Hạo Nhiên cong miệng, vẻ mặt ghét bỏ: “Này, vịt con xấu xí! Ý của cô là, không bản lĩnh mới có thể khi dễ người khác? Giống như…… cô?”Ngày thường cậu còn cảm thấy nữ sinh này có cá tính, gan lớn không sợ bọn họ, giờ nhìn kiểu gì cũng không vừa mắt.“Tôi nơi nào có?” Đường Khả Tâm không phục hỏi.“Nơi nào cũng có.” Từ Như Ý khẳng định.“Đúng vậy!” Trần Hạo Nhiên thập phần đồng tình! Trong lòng càng thêm thích Như Ý.Tiêu Vũ Triết kéo bạn tốt bên cạnh, lạnh lùng nói: “Hạo Nhiên, đi thôi.”Đường Khả Tâm cố gắng trấn định trở lại chỗ ngồi. Nhưng chỉ có cô ta mới biết được, trái tim còn mình vẫn đang nhảy bang bang không ngừng.Tiêu Vũ Triết và Trần Hạo Nhiên đều là nhân vật mây gió trong trường, cô ta trêu chọc bọn họ, không biết có thể bị trả thù hay không! Nhưng rất kỳ quái, tưởng tượng đến Tiêu Vũ Triết lãnh khốc tuấn dật, cô ta vậy mà động tâm không rõ.“Chán ghét quỷ! Còn không phải vì trong nhà có tiền, điều kiện tốt hơn người khác thôi sao? Có nhiều điều tự nhiên sẽ được học! Mời về cũng là giáo viên tốt nhất, ưu tú hơn người khác chẳng có gì lạ!” Đường Khả Tâm ngồi ở chỗ kia nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu.Cô ta căm giận bất bình mở cặp sách, tiếp tục giải vây cho bản thân: “Mà ưu tú thì sao chứ? Nhân phẩm không tốt cũng chỉ là sâu mọt xã hội! Hừ, Từ Như Ý rõ ràng chính là lẫn lộn khái niệm. Đáng giận, mình vậy mà bị cô ta cho á khẩu!”Cô ta nhanh mồm dẻo miệng căn bản không sử dụng được, Đường Khả Tâm chưa bao giờ giống hôm nay, quả thực quá mất mặt!Hơn nữa, dường như bạn học bên người cô ta cũng đắc tội theo cô ta.Dựa vào cái gì! Còn không phải lớn lên xinh đẹp, trong nhà có tiền sao? Có gì đặc biệt hơn người!Đường Khả Tâm không tự biết, cũng không cảm thấy mình sai chỗ nào.1/12/2019

Chương 66: Nha Đầu Nghịch Ngợm VS Băng Sơn Vương Tử (5)