Edit: Ochibi 【 Tích -- các chỉ tiêu của ký chủ bình thường, đang trong quá trình kết hợp. 1%......】 Phát hiện mình không thể nhúc nhích. Vài phút sau, Từ Như Ý mới đoạt lại quyền chủ động. 【 Chúc mừng cô, thành công khởi động hệ thống công lược nam thần.】 Từ Như Ý cảnh giác nhìn bốn phía, bình tĩnh phân tích những tình huống có thể đã xảy ra. "Là ai vậy?" 【 Tích -- tôi là hệ thống, có thể giúp cô thực hiện một tâm nguyện. Chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ sẽ được khen thưởng, thất bại thì sẽ đã chịu trừng phạt tương ứng.】 "Tâm nguyện sao? Xin lỗi, tâm nguyện của tôi sẽ do chính tôi hoàn thành, không cần nhờ đến người khác!" 【 Không...... Cô sẽ. Cô có một tâm nguyện, sau này sẽ nhớ tới.】 Từ Như Ý vẫn như cũ cảnh giác, nghe đến câu sau thì lại chần chờ. Về sau sẽ nhớ tới ư? Đúng vậy, cô vẫn luôn cảm thấy mình đã quên đi nhiều chuyện quan trọng, hoặc cũng có thể là một người quan trọng. Mỗi lần cô muốn nhớ, đầu lại đau không chịu nổi. Hoá ra, cô thật sự mất đi một phần ký ức. Cô trầm mặc,…
Chương 73: Nha Đầu Nghịch Ngơm VS Băng Sơn Vương Tử (12)
[Xuyên Nhanh] Phương Án Hoa Thức Nghịch Tập Nam ThầnTác giả: Cửu Công Chủ Lưu BộTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện SủngEdit: Ochibi 【 Tích -- các chỉ tiêu của ký chủ bình thường, đang trong quá trình kết hợp. 1%......】 Phát hiện mình không thể nhúc nhích. Vài phút sau, Từ Như Ý mới đoạt lại quyền chủ động. 【 Chúc mừng cô, thành công khởi động hệ thống công lược nam thần.】 Từ Như Ý cảnh giác nhìn bốn phía, bình tĩnh phân tích những tình huống có thể đã xảy ra. "Là ai vậy?" 【 Tích -- tôi là hệ thống, có thể giúp cô thực hiện một tâm nguyện. Chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ sẽ được khen thưởng, thất bại thì sẽ đã chịu trừng phạt tương ứng.】 "Tâm nguyện sao? Xin lỗi, tâm nguyện của tôi sẽ do chính tôi hoàn thành, không cần nhờ đến người khác!" 【 Không...... Cô sẽ. Cô có một tâm nguyện, sau này sẽ nhớ tới.】 Từ Như Ý vẫn như cũ cảnh giác, nghe đến câu sau thì lại chần chờ. Về sau sẽ nhớ tới ư? Đúng vậy, cô vẫn luôn cảm thấy mình đã quên đi nhiều chuyện quan trọng, hoặc cũng có thể là một người quan trọng. Mỗi lần cô muốn nhớ, đầu lại đau không chịu nổi. Hoá ra, cô thật sự mất đi một phần ký ức. Cô trầm mặc,… Edit: OchibiAnh không nghĩ tới, có một người sẽ vì anh hao hết tâm tư, cho dù không chiếm được chút nào đáp lại từ anh, cũng không oán không hối hận.Vì nhận được niềm vui của anh, một cô gái chưa từng vào phòng bếp sẽ tự mình nướng bánh mì.Nhất cử nhất động của anh đều có thể tác động đến cảm xúc đối phương, sẽ vì anh tiếp nhận một món quà mà nhảy nhót.“Cảm ơn.” Tiêu Vũ Triết trấn định tiếp nhận, trong lòng lại nổi lên gợn sóng.【 Hệ thống nhắc nhở: Độ hảo cảm của nam chủ +3, độ hảo cảm đối với ký chủ hiện tại là 50, độ hảo cảm đối với Đường Khả Tâm là 25. Làm không tồi nha! 】“Bạn học với nhau, giúp đỡ nhau là chuyện bình thường!” Từ Như Ý cười tự nhiên.Xem ra, nam sinh thoạt nhìn sẽ không đ*ng t*nh này vẫn chịu tiếp nhận đây, vậy cô liền dành nhiều quan tâm và tín nhiệm hơn chút.Sau hôm nay, Từ Như Ý hoàn toàn vứt bỏ xe đạp, mỗi ngày liền cọ Tiêu Vũ Triết.Cảm giác ngồi ở sau xe đạp, tuy rằng không thoải mái như ngồi trên bảo mã (BMW), nhưng tâm tình như vậy không có cách nào bằng được hết.Mỗi lần cô đều sẽ nhẹ giọng ngâm nga không thành điều khúc, biểu hiện mình vui vẻ.Tiêu Vũ Triết tuy không tỏ thái độ, nhưng lại bắt đầu gió mặc gió, mưa mặc mưa tới Từ gia đưa tin.Từ Như Ý biết, thói quen ăn uống cực kỳ không tốt của nam sinh này là không ăn sáng, cô trước tiên rời giường trước một giờ, vì anh chuẩn bị các loại thức ăn dinh dưỡng, nhiệt lượng thấp, đồ ăn mỹ vị ngon miệng.Mỗi một ngày, cô làm đồ ăn đều sẽ không lặp lại.Tiêu Vũ Triết rất kinh ngạc. Anh chưa từng nghĩ Từ Như Ý tay nghề tốt như vậy, quả thực có thể coi như đồ ăn ngon nhất!Cô cũng dụng tâm như thế, không chỉ chọn khẩu vị yêu thích của anh, còn liên tục đổi món không đến mức làm anh ăn chán ngấy.“Ăn ngon sao?” Từ Như Ý vẻ mặt chờ mong nhìn về phía anh.“Ừ.” Tiêu Vũ Triết biểu tình nhàn nhạt, chỉ gật đầu.“Tớ đây mỗi ngày đều vì cậu làm, có thể chứ?”“…… Không cần phiền.”“Cũng là, thật sự rất phiền. Nhưng mà, cái kia, như vậy không tốt lắm đâu……” Từ Như Ý cúi thấp đầu dường như có chút ngượng ngùng.“Ừ?” Tiêu Vũ Triết không hiểu ra. Bọn họ vừa rồi có nói chuyện gì không tốt lắm sao?“Chính là người nhà cậu không ở, tớ dọn tới nơi cậu đó, có thể chiếu cố nhau a!” Bởi vậy, anh không cần chạy qua chạy lại, cô cũng không cần dậy sớm làm bữa sáng nữa.Tiêu Vũ Triết ngây người.Bọn họ nói đến vấn đề này khi nào?Thiếu nữ, kỹ năng đục nước béo cò của cô LV100 luôn rồi!“Nhưng mà không có việc gì. Chú Tiêu bọn họ nhất định sẽ đồng ý.” Từ Như Ý lại nói.Bọn họ sớm đã có hôn ước, cha mẹ Tiêu gia cả ngày đều bận, dường như không rảnh bận tâm sinh hoạt của đứa con trai này.Làm vị hôn thê của anh Từ Như Ý chủ động đưa ra muốn đi chiếu cố anh, hai người tự nhiên sẽ vui sướng không thôi, lập tức liền đồng ý.Cha mẹ nhà mình bên này càng đơn giản. Từ Như Ý trước kia là vấn đề thiếu nữ, bọn họ ước gì có người thay mình quản giáo một chút. Tiêu Vũ Triết chính mắt bọn họ nhìn lớn lên, một chút cũng không lo lắng con gái sẽ có cái gì, ngược lại nhà trai tương đối dễ dàng có hại gì đâu!Từ Như Ý đề nghị, nếu là trước đây, Tiêu Vũ Triết nhất định sẽ phản đối, nhưng lúc này cảm thấy, cảm giác giống như cũng không tồi.Anh không phản ứng, đại biểu đồng ý. Từ Như Ý vui vẻ lên: “Hôm nay tớ cho người đem đồ dọn qua đi!”Ừm, gần quan được ban lộc!Tiêu Vũ Triết không nói, trong lòng tưởng tượng cảnh hai người ở chung một chỗ.Bỗng dưng, anh liền đỏ mặt.Vì không cho đối phương phát hiện, anh ho nhẹ một tiếng rồi ngồi lên xe.“Đi thôi.”9/12/2019
Edit: Ochibi
Anh không nghĩ tới, có một người sẽ vì anh hao hết tâm tư, cho dù không chiếm được chút nào đáp lại từ anh, cũng không oán không hối hận.
Vì nhận được niềm vui của anh, một cô gái chưa từng vào phòng bếp sẽ tự mình nướng bánh mì.
Nhất cử nhất động của anh đều có thể tác động đến cảm xúc đối phương, sẽ vì anh tiếp nhận một món quà mà nhảy nhót.
“Cảm ơn.” Tiêu Vũ Triết trấn định tiếp nhận, trong lòng lại nổi lên gợn sóng.
【 Hệ thống nhắc nhở: Độ hảo cảm của nam chủ +3, độ hảo cảm đối với ký chủ hiện tại là 50, độ hảo cảm đối với Đường Khả Tâm là 25. Làm không tồi nha! 】
“Bạn học với nhau, giúp đỡ nhau là chuyện bình thường!” Từ Như Ý cười tự nhiên.
Xem ra, nam sinh thoạt nhìn sẽ không đ*ng t*nh này vẫn chịu tiếp nhận đây, vậy cô liền dành nhiều quan tâm và tín nhiệm hơn chút.
Sau hôm nay, Từ Như Ý hoàn toàn vứt bỏ xe đạp, mỗi ngày liền cọ Tiêu Vũ Triết.
Cảm giác ngồi ở sau xe đạp, tuy rằng không thoải mái như ngồi trên bảo mã (BMW), nhưng tâm tình như vậy không có cách nào bằng được hết.
Mỗi lần cô đều sẽ nhẹ giọng ngâm nga không thành điều khúc, biểu hiện mình vui vẻ.
Tiêu Vũ Triết tuy không tỏ thái độ, nhưng lại bắt đầu gió mặc gió, mưa mặc mưa tới Từ gia đưa tin.
Từ Như Ý biết, thói quen ăn uống cực kỳ không tốt của nam sinh này là không ăn sáng, cô trước tiên rời giường trước một giờ, vì anh chuẩn bị các loại thức ăn dinh dưỡng, nhiệt lượng thấp, đồ ăn mỹ vị ngon miệng.
Mỗi một ngày, cô làm đồ ăn đều sẽ không lặp lại.
Tiêu Vũ Triết rất kinh ngạc. Anh chưa từng nghĩ Từ Như Ý tay nghề tốt như vậy, quả thực có thể coi như đồ ăn ngon nhất!
Cô cũng dụng tâm như thế, không chỉ chọn khẩu vị yêu thích của anh, còn liên tục đổi món không đến mức làm anh ăn chán ngấy.
“Ăn ngon sao?” Từ Như Ý vẻ mặt chờ mong nhìn về phía anh.
“Ừ.” Tiêu Vũ Triết biểu tình nhàn nhạt, chỉ gật đầu.
“Tớ đây mỗi ngày đều vì cậu làm, có thể chứ?”
“…… Không cần phiền.”
“Cũng là, thật sự rất phiền. Nhưng mà, cái kia, như vậy không tốt lắm đâu……” Từ Như Ý cúi thấp đầu dường như có chút ngượng ngùng.
“Ừ?” Tiêu Vũ Triết không hiểu ra. Bọn họ vừa rồi có nói chuyện gì không tốt lắm sao?
“Chính là người nhà cậu không ở, tớ dọn tới nơi cậu đó, có thể chiếu cố nhau a!” Bởi vậy, anh không cần chạy qua chạy lại, cô cũng không cần dậy sớm làm bữa sáng nữa.
Tiêu Vũ Triết ngây người.
Bọn họ nói đến vấn đề này khi nào?
Thiếu nữ, kỹ năng đục nước béo cò của cô LV100 luôn rồi!
“Nhưng mà không có việc gì. Chú Tiêu bọn họ nhất định sẽ đồng ý.” Từ Như Ý lại nói.
Bọn họ sớm đã có hôn ước, cha mẹ Tiêu gia cả ngày đều bận, dường như không rảnh bận tâm sinh hoạt của đứa con trai này.
Làm vị hôn thê của anh Từ Như Ý chủ động đưa ra muốn đi chiếu cố anh, hai người tự nhiên sẽ vui sướng không thôi, lập tức liền đồng ý.
Cha mẹ nhà mình bên này càng đơn giản. Từ Như Ý trước kia là vấn đề thiếu nữ, bọn họ ước gì có người thay mình quản giáo một chút. Tiêu Vũ Triết chính mắt bọn họ nhìn lớn lên, một chút cũng không lo lắng con gái sẽ có cái gì, ngược lại nhà trai tương đối dễ dàng có hại gì đâu!
Từ Như Ý đề nghị, nếu là trước đây, Tiêu Vũ Triết nhất định sẽ phản đối, nhưng lúc này cảm thấy, cảm giác giống như cũng không tồi.
Anh không phản ứng, đại biểu đồng ý. Từ Như Ý vui vẻ lên: “Hôm nay tớ cho người đem đồ dọn qua đi!”
Ừm, gần quan được ban lộc!
Tiêu Vũ Triết không nói, trong lòng tưởng tượng cảnh hai người ở chung một chỗ.
Bỗng dưng, anh liền đỏ mặt.
Vì không cho đối phương phát hiện, anh ho nhẹ một tiếng rồi ngồi lên xe.
“Đi thôi.”
9/12/2019
[Xuyên Nhanh] Phương Án Hoa Thức Nghịch Tập Nam ThầnTác giả: Cửu Công Chủ Lưu BộTruyện Cổ Đại, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Phụ, Truyện SủngEdit: Ochibi 【 Tích -- các chỉ tiêu của ký chủ bình thường, đang trong quá trình kết hợp. 1%......】 Phát hiện mình không thể nhúc nhích. Vài phút sau, Từ Như Ý mới đoạt lại quyền chủ động. 【 Chúc mừng cô, thành công khởi động hệ thống công lược nam thần.】 Từ Như Ý cảnh giác nhìn bốn phía, bình tĩnh phân tích những tình huống có thể đã xảy ra. "Là ai vậy?" 【 Tích -- tôi là hệ thống, có thể giúp cô thực hiện một tâm nguyện. Chỉ cần cô hoàn thành nhiệm vụ sẽ được khen thưởng, thất bại thì sẽ đã chịu trừng phạt tương ứng.】 "Tâm nguyện sao? Xin lỗi, tâm nguyện của tôi sẽ do chính tôi hoàn thành, không cần nhờ đến người khác!" 【 Không...... Cô sẽ. Cô có một tâm nguyện, sau này sẽ nhớ tới.】 Từ Như Ý vẫn như cũ cảnh giác, nghe đến câu sau thì lại chần chờ. Về sau sẽ nhớ tới ư? Đúng vậy, cô vẫn luôn cảm thấy mình đã quên đi nhiều chuyện quan trọng, hoặc cũng có thể là một người quan trọng. Mỗi lần cô muốn nhớ, đầu lại đau không chịu nổi. Hoá ra, cô thật sự mất đi một phần ký ức. Cô trầm mặc,… Edit: OchibiAnh không nghĩ tới, có một người sẽ vì anh hao hết tâm tư, cho dù không chiếm được chút nào đáp lại từ anh, cũng không oán không hối hận.Vì nhận được niềm vui của anh, một cô gái chưa từng vào phòng bếp sẽ tự mình nướng bánh mì.Nhất cử nhất động của anh đều có thể tác động đến cảm xúc đối phương, sẽ vì anh tiếp nhận một món quà mà nhảy nhót.“Cảm ơn.” Tiêu Vũ Triết trấn định tiếp nhận, trong lòng lại nổi lên gợn sóng.【 Hệ thống nhắc nhở: Độ hảo cảm của nam chủ +3, độ hảo cảm đối với ký chủ hiện tại là 50, độ hảo cảm đối với Đường Khả Tâm là 25. Làm không tồi nha! 】“Bạn học với nhau, giúp đỡ nhau là chuyện bình thường!” Từ Như Ý cười tự nhiên.Xem ra, nam sinh thoạt nhìn sẽ không đ*ng t*nh này vẫn chịu tiếp nhận đây, vậy cô liền dành nhiều quan tâm và tín nhiệm hơn chút.Sau hôm nay, Từ Như Ý hoàn toàn vứt bỏ xe đạp, mỗi ngày liền cọ Tiêu Vũ Triết.Cảm giác ngồi ở sau xe đạp, tuy rằng không thoải mái như ngồi trên bảo mã (BMW), nhưng tâm tình như vậy không có cách nào bằng được hết.Mỗi lần cô đều sẽ nhẹ giọng ngâm nga không thành điều khúc, biểu hiện mình vui vẻ.Tiêu Vũ Triết tuy không tỏ thái độ, nhưng lại bắt đầu gió mặc gió, mưa mặc mưa tới Từ gia đưa tin.Từ Như Ý biết, thói quen ăn uống cực kỳ không tốt của nam sinh này là không ăn sáng, cô trước tiên rời giường trước một giờ, vì anh chuẩn bị các loại thức ăn dinh dưỡng, nhiệt lượng thấp, đồ ăn mỹ vị ngon miệng.Mỗi một ngày, cô làm đồ ăn đều sẽ không lặp lại.Tiêu Vũ Triết rất kinh ngạc. Anh chưa từng nghĩ Từ Như Ý tay nghề tốt như vậy, quả thực có thể coi như đồ ăn ngon nhất!Cô cũng dụng tâm như thế, không chỉ chọn khẩu vị yêu thích của anh, còn liên tục đổi món không đến mức làm anh ăn chán ngấy.“Ăn ngon sao?” Từ Như Ý vẻ mặt chờ mong nhìn về phía anh.“Ừ.” Tiêu Vũ Triết biểu tình nhàn nhạt, chỉ gật đầu.“Tớ đây mỗi ngày đều vì cậu làm, có thể chứ?”“…… Không cần phiền.”“Cũng là, thật sự rất phiền. Nhưng mà, cái kia, như vậy không tốt lắm đâu……” Từ Như Ý cúi thấp đầu dường như có chút ngượng ngùng.“Ừ?” Tiêu Vũ Triết không hiểu ra. Bọn họ vừa rồi có nói chuyện gì không tốt lắm sao?“Chính là người nhà cậu không ở, tớ dọn tới nơi cậu đó, có thể chiếu cố nhau a!” Bởi vậy, anh không cần chạy qua chạy lại, cô cũng không cần dậy sớm làm bữa sáng nữa.Tiêu Vũ Triết ngây người.Bọn họ nói đến vấn đề này khi nào?Thiếu nữ, kỹ năng đục nước béo cò của cô LV100 luôn rồi!“Nhưng mà không có việc gì. Chú Tiêu bọn họ nhất định sẽ đồng ý.” Từ Như Ý lại nói.Bọn họ sớm đã có hôn ước, cha mẹ Tiêu gia cả ngày đều bận, dường như không rảnh bận tâm sinh hoạt của đứa con trai này.Làm vị hôn thê của anh Từ Như Ý chủ động đưa ra muốn đi chiếu cố anh, hai người tự nhiên sẽ vui sướng không thôi, lập tức liền đồng ý.Cha mẹ nhà mình bên này càng đơn giản. Từ Như Ý trước kia là vấn đề thiếu nữ, bọn họ ước gì có người thay mình quản giáo một chút. Tiêu Vũ Triết chính mắt bọn họ nhìn lớn lên, một chút cũng không lo lắng con gái sẽ có cái gì, ngược lại nhà trai tương đối dễ dàng có hại gì đâu!Từ Như Ý đề nghị, nếu là trước đây, Tiêu Vũ Triết nhất định sẽ phản đối, nhưng lúc này cảm thấy, cảm giác giống như cũng không tồi.Anh không phản ứng, đại biểu đồng ý. Từ Như Ý vui vẻ lên: “Hôm nay tớ cho người đem đồ dọn qua đi!”Ừm, gần quan được ban lộc!Tiêu Vũ Triết không nói, trong lòng tưởng tượng cảnh hai người ở chung một chỗ.Bỗng dưng, anh liền đỏ mặt.Vì không cho đối phương phát hiện, anh ho nhẹ một tiếng rồi ngồi lên xe.“Đi thôi.”9/12/2019