Cha của Hứa Bình qua đời. Ông bị ung thư vòm họng, khi phát hiện được đã là giai đoạn cuối, đưa vào giải phẫu chỉ tốn mười lăm phút đồng hồ, bác sỹ rạch cổ họng của ông ra lật lật vài cái, sau đó lại chiếu nguyên dạng may lại. Tế bào ung thư đã di căn lên phổi và xoang mũi, muốn cắt bỏ đi hết những khí quan đã bị lây nhiễm là không quá khả năng, giả như thực sự cắt xuống bệnh nhân cũng không còn bao nhiêu ngày để sống. Bác sỹ tháo khẩu trang, nói với Hứa Bình đã chờ sẵn bên ngoài phòng giải phẫu: “Gia quyến phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.” Hứa Bình sửng sốt nửa ngày mới hiểu được ý tứ của bác sỹ, không la hét cũng không náo loạn, hỏi: “Cha tôi còn bao nhiêu thời gian?” Bác sỹ có chút kinh ngạc vì thái độ bình tĩnh của anh: “Lâu thì nửa năm, chậm thì mấy tháng.” Hứa Bình không rõ, những bác sỹ khoa ung bứu như bọn họ hàng năm phải chứng kiến bao nhiêu lần tử vong mới có thể mặt không đổi sắc tuyên bố tin tức bệnh nhân không còn khả năng cứu chữa như vậy. Tuy rằng lý trí nói cho Hứa Bình…
Quyển 3 - Chương 41
Đệ ĐệTác giả: Nhân Cố Cốt GíaTruyện Đam MỹCha của Hứa Bình qua đời. Ông bị ung thư vòm họng, khi phát hiện được đã là giai đoạn cuối, đưa vào giải phẫu chỉ tốn mười lăm phút đồng hồ, bác sỹ rạch cổ họng của ông ra lật lật vài cái, sau đó lại chiếu nguyên dạng may lại. Tế bào ung thư đã di căn lên phổi và xoang mũi, muốn cắt bỏ đi hết những khí quan đã bị lây nhiễm là không quá khả năng, giả như thực sự cắt xuống bệnh nhân cũng không còn bao nhiêu ngày để sống. Bác sỹ tháo khẩu trang, nói với Hứa Bình đã chờ sẵn bên ngoài phòng giải phẫu: “Gia quyến phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.” Hứa Bình sửng sốt nửa ngày mới hiểu được ý tứ của bác sỹ, không la hét cũng không náo loạn, hỏi: “Cha tôi còn bao nhiêu thời gian?” Bác sỹ có chút kinh ngạc vì thái độ bình tĩnh của anh: “Lâu thì nửa năm, chậm thì mấy tháng.” Hứa Bình không rõ, những bác sỹ khoa ung bứu như bọn họ hàng năm phải chứng kiến bao nhiêu lần tử vong mới có thể mặt không đổi sắc tuyên bố tin tức bệnh nhân không còn khả năng cứu chữa như vậy. Tuy rằng lý trí nói cho Hứa Bình… “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”—— Phúc âm Mathew (ch11: 28-30)Từ sớm trước khi có mặt tại buổi xem mắt này, Hứa Bình đã ý thức được bản thân phạm vào một sai lầm.Anh đặt đồng hồ em trai tặng lên chiếc bàn trong phòng ngủ của mình, có đôi khi buổi tối đang duyệt bản thảo dưới ánh đèn, chỉ cần nhìn cái đồng hồ gỗ kia cũng đã cảm thấy cực kỳ vui vẻ.Anh cảm thấy món quà sinh nhật này của em trai quả thực vô cùng ngọt ngào ôn nhu, nếu không phải anh thường ngủ không sâu, thanh âm kim đồng hồ tích tắc sẽ khiến anh trằn trọc, Hứa Bình có lẽ sẽ đặt nó ở ngay trên đầu giường.Liên tục suốt ba buổi tối, vào đúng 12 giờ anh đều bị tiếng chim bồ câu và âm nhạc đánh thức, sau đó lăn lộn trên giường suốt mấy giờ mới có thể lần nữa chìm vào giấc ngủ.Anh vẫn nhẫn nại không nói chuyện này với em trai, mãi đến sáng ngày thứ ba trong lúc ăn điểm tâm mới giả vờ lơ đãng hỏi: “Nếu đồng hồ bị hỏng thì phải làm sao?”“Em có thể sửa.” Hứa Chính vừa uống cháo vừa nói.“Thời gian bồ câu xuất hiện cũng có thể chỉnh sao?”Em trai gật đầu.“Rất phiền, nhưng có thể chỉnh.”Hứa Bình thở dài một hơi, anh cẩn thận ôm đồng hồ ra đặt trên bàn phòng khách.“Tối nay về giúp anh sửa giờ gõ chuông thành sáu giờ sáng có được không?”Hứa Chính nhìn anh hai một hồi lâu, gật đầu.Đến buổi trưa, lãnh đạo nhà xuất bản đều đi họp, không khí trong văn phòng vô cùng thả lỏng nhàn nhã, Hứa Bình chào hỏi các đồng nghiệp một tiếng rồi đi bệnh viện lấy kết quả kiểm tra sức khỏe.Anh đã để lạc biên lai lần trước, phải nhờ y tá tra cứu rất lâu mới tìm được kết quả kiểm tra.Anh lật lật, phát hiện ngoại trừ vài hạng mục cơ bản như thị lực, cân nặng, huyết áp… còn có rất nhiều từ viết tắt và ký hiệu y học mà anh không hiểu.Tại phần tổng kết cuối cùng, bác sỹ viết hai ý kiến lớn. Một là thể trọng của anh quá gầy, từ góc độ sức khỏe mà nói không phải một hiện tượng tốt. Hai là chỉ sô CEA của anh hơi cao, kiến nghị nên tìm bác sỹ chuyên ngành để được cố vấn thêm.Hứa Bình lật lại tìm mục CEA, nhìn hồi lâu mới tìm được một dòng dưới cột kiểm tra máu. Trị số CEA của anh là 8.2, phía sau còn mở ngoặc ghi ‘Chỉ số thông thường
“Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.
Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.
Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”
—— Phúc âm Mathew (ch11: 28-30)
Từ sớm trước khi có mặt tại buổi xem mắt này, Hứa Bình đã ý thức được bản thân phạm vào một sai lầm.
Anh đặt đồng hồ em trai tặng lên chiếc bàn trong phòng ngủ của mình, có đôi khi buổi tối đang duyệt bản thảo dưới ánh đèn, chỉ cần nhìn cái đồng hồ gỗ kia cũng đã cảm thấy cực kỳ vui vẻ.
Anh cảm thấy món quà sinh nhật này của em trai quả thực vô cùng ngọt ngào ôn nhu, nếu không phải anh thường ngủ không sâu, thanh âm kim đồng hồ tích tắc sẽ khiến anh trằn trọc, Hứa Bình có lẽ sẽ đặt nó ở ngay trên đầu giường.
Liên tục suốt ba buổi tối, vào đúng 12 giờ anh đều bị tiếng chim bồ câu và âm nhạc đánh thức, sau đó lăn lộn trên giường suốt mấy giờ mới có thể lần nữa chìm vào giấc ngủ.
Anh vẫn nhẫn nại không nói chuyện này với em trai, mãi đến sáng ngày thứ ba trong lúc ăn điểm tâm mới giả vờ lơ đãng hỏi: “Nếu đồng hồ bị hỏng thì phải làm sao?”
“Em có thể sửa.” Hứa Chính vừa uống cháo vừa nói.
“Thời gian bồ câu xuất hiện cũng có thể chỉnh sao?”
Em trai gật đầu.
“Rất phiền, nhưng có thể chỉnh.”
Hứa Bình thở dài một hơi, anh cẩn thận ôm đồng hồ ra đặt trên bàn phòng khách.
“Tối nay về giúp anh sửa giờ gõ chuông thành sáu giờ sáng có được không?”
Hứa Chính nhìn anh hai một hồi lâu, gật đầu.
Đến buổi trưa, lãnh đạo nhà xuất bản đều đi họp, không khí trong văn phòng vô cùng thả lỏng nhàn nhã, Hứa Bình chào hỏi các đồng nghiệp một tiếng rồi đi bệnh viện lấy kết quả kiểm tra sức khỏe.
Anh đã để lạc biên lai lần trước, phải nhờ y tá tra cứu rất lâu mới tìm được kết quả kiểm tra.
Anh lật lật, phát hiện ngoại trừ vài hạng mục cơ bản như thị lực, cân nặng, huyết áp… còn có rất nhiều từ viết tắt và ký hiệu y học mà anh không hiểu.
Tại phần tổng kết cuối cùng, bác sỹ viết hai ý kiến lớn. Một là thể trọng của anh quá gầy, từ góc độ sức khỏe mà nói không phải một hiện tượng tốt. Hai là chỉ sô CEA của anh hơi cao, kiến nghị nên tìm bác sỹ chuyên ngành để được cố vấn thêm.
Hứa Bình lật lại tìm mục CEA, nhìn hồi lâu mới tìm được một dòng dưới cột kiểm tra máu. Trị số CEA của anh là 8.2, phía sau còn mở ngoặc ghi ‘Chỉ số thông thường
Đệ ĐệTác giả: Nhân Cố Cốt GíaTruyện Đam MỹCha của Hứa Bình qua đời. Ông bị ung thư vòm họng, khi phát hiện được đã là giai đoạn cuối, đưa vào giải phẫu chỉ tốn mười lăm phút đồng hồ, bác sỹ rạch cổ họng của ông ra lật lật vài cái, sau đó lại chiếu nguyên dạng may lại. Tế bào ung thư đã di căn lên phổi và xoang mũi, muốn cắt bỏ đi hết những khí quan đã bị lây nhiễm là không quá khả năng, giả như thực sự cắt xuống bệnh nhân cũng không còn bao nhiêu ngày để sống. Bác sỹ tháo khẩu trang, nói với Hứa Bình đã chờ sẵn bên ngoài phòng giải phẫu: “Gia quyến phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.” Hứa Bình sửng sốt nửa ngày mới hiểu được ý tứ của bác sỹ, không la hét cũng không náo loạn, hỏi: “Cha tôi còn bao nhiêu thời gian?” Bác sỹ có chút kinh ngạc vì thái độ bình tĩnh của anh: “Lâu thì nửa năm, chậm thì mấy tháng.” Hứa Bình không rõ, những bác sỹ khoa ung bứu như bọn họ hàng năm phải chứng kiến bao nhiêu lần tử vong mới có thể mặt không đổi sắc tuyên bố tin tức bệnh nhân không còn khả năng cứu chữa như vậy. Tuy rằng lý trí nói cho Hứa Bình… “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng.Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”—— Phúc âm Mathew (ch11: 28-30)Từ sớm trước khi có mặt tại buổi xem mắt này, Hứa Bình đã ý thức được bản thân phạm vào một sai lầm.Anh đặt đồng hồ em trai tặng lên chiếc bàn trong phòng ngủ của mình, có đôi khi buổi tối đang duyệt bản thảo dưới ánh đèn, chỉ cần nhìn cái đồng hồ gỗ kia cũng đã cảm thấy cực kỳ vui vẻ.Anh cảm thấy món quà sinh nhật này của em trai quả thực vô cùng ngọt ngào ôn nhu, nếu không phải anh thường ngủ không sâu, thanh âm kim đồng hồ tích tắc sẽ khiến anh trằn trọc, Hứa Bình có lẽ sẽ đặt nó ở ngay trên đầu giường.Liên tục suốt ba buổi tối, vào đúng 12 giờ anh đều bị tiếng chim bồ câu và âm nhạc đánh thức, sau đó lăn lộn trên giường suốt mấy giờ mới có thể lần nữa chìm vào giấc ngủ.Anh vẫn nhẫn nại không nói chuyện này với em trai, mãi đến sáng ngày thứ ba trong lúc ăn điểm tâm mới giả vờ lơ đãng hỏi: “Nếu đồng hồ bị hỏng thì phải làm sao?”“Em có thể sửa.” Hứa Chính vừa uống cháo vừa nói.“Thời gian bồ câu xuất hiện cũng có thể chỉnh sao?”Em trai gật đầu.“Rất phiền, nhưng có thể chỉnh.”Hứa Bình thở dài một hơi, anh cẩn thận ôm đồng hồ ra đặt trên bàn phòng khách.“Tối nay về giúp anh sửa giờ gõ chuông thành sáu giờ sáng có được không?”Hứa Chính nhìn anh hai một hồi lâu, gật đầu.Đến buổi trưa, lãnh đạo nhà xuất bản đều đi họp, không khí trong văn phòng vô cùng thả lỏng nhàn nhã, Hứa Bình chào hỏi các đồng nghiệp một tiếng rồi đi bệnh viện lấy kết quả kiểm tra sức khỏe.Anh đã để lạc biên lai lần trước, phải nhờ y tá tra cứu rất lâu mới tìm được kết quả kiểm tra.Anh lật lật, phát hiện ngoại trừ vài hạng mục cơ bản như thị lực, cân nặng, huyết áp… còn có rất nhiều từ viết tắt và ký hiệu y học mà anh không hiểu.Tại phần tổng kết cuối cùng, bác sỹ viết hai ý kiến lớn. Một là thể trọng của anh quá gầy, từ góc độ sức khỏe mà nói không phải một hiện tượng tốt. Hai là chỉ sô CEA của anh hơi cao, kiến nghị nên tìm bác sỹ chuyên ngành để được cố vấn thêm.Hứa Bình lật lại tìm mục CEA, nhìn hồi lâu mới tìm được một dòng dưới cột kiểm tra máu. Trị số CEA của anh là 8.2, phía sau còn mở ngoặc ghi ‘Chỉ số thông thường