- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 4
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Gần trưa, mẹ Lam đến thăm con gái rượu, nhân tiện giục giã cô tìm bạn trai.Không phải lần đầu tiên bà giục cô, chẳng qua cô chẳng để vào tai thôi. Mới tháng trước, trước khi cô lên đường sang Thượng Hải, mẹ cùng cô cãi vã một trận lớn về cái vấn đề mang tính 'duy trì nòi giống' này. Đây cũng là lí do cô về nước rồi cũng không qua nhà bố mẹ.Mẹ Lam lại ngọt nhạt tỉ tê với con gái:- Anh Huy con bác Vân bạn cô Nguyệt Anh học cùng đại học của mẹ năm nay hai mươi bảy, vừa tốt nghiệp Thạc sĩ từ Úc về. Hôm nào rảnh con đi với mẹ qua thăm anh ấy một lát đi.Lam Uyên im lặng, cố gắng giảm sự tồn tại của mình xuống thấp nhất có thể. Đột nhiên, mẹ Lam vỗ xuống bàn:- Còn có sáng nay bạn con tới thăm, cái cậu Vân Triệt gì đấy... Mẹ nói cho cậu ta địa chỉ căn hộ con đang ở rồi, sau này có thể trực tiếp qua gặp con.- Hả?Lam Uyên trợn tròn mắt, mẹ nói cho Vân Triệt địa chỉ nhà cô rồi???- Mẹ nói con nghe, Uyên Uyên. Thật ra mẹ thấy cậu trai sáng nay dáng dấp cao ráo, mặt mũi không tồi, ăn nói dễ nghe. Con đã từng suy nghĩ tới với cậu ta ở chung một chỗ sẽ thế nào chưa?Cô rốt cục không nhịn nổi cắt ngang lời mẹ đang dông dài suy tính:- Vân Triệt là mối tình đầu của con, chia tay nhiều năm trước rồi. Mẹ, mẹ bỏ cái suy nghĩ gán ghép con với cậu ta đi. Không có khả năng đâu!Mẹ Lam vẻ mặt ngờ vực nhìn cô, thật sự không nhìn ra con gái bà nói thật hay đùa, đành thở dài một cái:- Tối Chủ Nhật sắp xếp thời gian đi thăm anh Huy với mẹ.- Tối Chủ nhật con đi họp lớp! _ Lam Uyên thản nhiên lấy cớ, không ngại đem họp lớp ra là bình phong. Dẫu sao mẹ cũng không quản cô có đi thật hay không.
Gần trưa, mẹ Lam đến thăm con gái rượu, nhân tiện giục giã cô tìm bạn trai.
Không phải lần đầu tiên bà giục cô, chẳng qua cô chẳng để vào tai thôi. Mới tháng trước, trước khi cô lên đường sang Thượng Hải, mẹ cùng cô cãi vã một trận lớn về cái vấn đề mang tính 'duy trì nòi giống' này. Đây cũng là lí do cô về nước rồi cũng không qua nhà bố mẹ.
Mẹ Lam lại ngọt nhạt tỉ tê với con gái:
- Anh Huy con bác Vân bạn cô Nguyệt Anh học cùng đại học của mẹ năm nay hai mươi bảy, vừa tốt nghiệp Thạc sĩ từ Úc về. Hôm nào rảnh con đi với mẹ qua thăm anh ấy một lát đi.
Lam Uyên im lặng, cố gắng giảm sự tồn tại của mình xuống thấp nhất có thể. Đột nhiên, mẹ Lam vỗ xuống bàn:
- Còn có sáng nay bạn con tới thăm, cái cậu Vân Triệt gì đấy... Mẹ nói cho cậu ta địa chỉ căn hộ con đang ở rồi, sau này có thể trực tiếp qua gặp con.
- Hả?
Lam Uyên trợn tròn mắt, mẹ nói cho Vân Triệt địa chỉ nhà cô rồi???
- Mẹ nói con nghe, Uyên Uyên. Thật ra mẹ thấy cậu trai sáng nay dáng dấp cao ráo, mặt mũi không tồi, ăn nói dễ nghe. Con đã từng suy nghĩ tới với cậu ta ở chung một chỗ sẽ thế nào chưa?
Cô rốt cục không nhịn nổi cắt ngang lời mẹ đang dông dài suy tính:
- Vân Triệt là mối tình đầu của con, chia tay nhiều năm trước rồi. Mẹ, mẹ bỏ cái suy nghĩ gán ghép con với cậu ta đi. Không có khả năng đâu!
Mẹ Lam vẻ mặt ngờ vực nhìn cô, thật sự không nhìn ra con gái bà nói thật hay đùa, đành thở dài một cái:
- Tối Chủ Nhật sắp xếp thời gian đi thăm anh Huy với mẹ.
- Tối Chủ nhật con đi họp lớp! _ Lam Uyên thản nhiên lấy cớ, không ngại đem họp lớp ra là bình phong. Dẫu sao mẹ cũng không quản cô có đi thật hay không.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Gần trưa, mẹ Lam đến thăm con gái rượu, nhân tiện giục giã cô tìm bạn trai.Không phải lần đầu tiên bà giục cô, chẳng qua cô chẳng để vào tai thôi. Mới tháng trước, trước khi cô lên đường sang Thượng Hải, mẹ cùng cô cãi vã một trận lớn về cái vấn đề mang tính 'duy trì nòi giống' này. Đây cũng là lí do cô về nước rồi cũng không qua nhà bố mẹ.Mẹ Lam lại ngọt nhạt tỉ tê với con gái:- Anh Huy con bác Vân bạn cô Nguyệt Anh học cùng đại học của mẹ năm nay hai mươi bảy, vừa tốt nghiệp Thạc sĩ từ Úc về. Hôm nào rảnh con đi với mẹ qua thăm anh ấy một lát đi.Lam Uyên im lặng, cố gắng giảm sự tồn tại của mình xuống thấp nhất có thể. Đột nhiên, mẹ Lam vỗ xuống bàn:- Còn có sáng nay bạn con tới thăm, cái cậu Vân Triệt gì đấy... Mẹ nói cho cậu ta địa chỉ căn hộ con đang ở rồi, sau này có thể trực tiếp qua gặp con.- Hả?Lam Uyên trợn tròn mắt, mẹ nói cho Vân Triệt địa chỉ nhà cô rồi???- Mẹ nói con nghe, Uyên Uyên. Thật ra mẹ thấy cậu trai sáng nay dáng dấp cao ráo, mặt mũi không tồi, ăn nói dễ nghe. Con đã từng suy nghĩ tới với cậu ta ở chung một chỗ sẽ thế nào chưa?Cô rốt cục không nhịn nổi cắt ngang lời mẹ đang dông dài suy tính:- Vân Triệt là mối tình đầu của con, chia tay nhiều năm trước rồi. Mẹ, mẹ bỏ cái suy nghĩ gán ghép con với cậu ta đi. Không có khả năng đâu!Mẹ Lam vẻ mặt ngờ vực nhìn cô, thật sự không nhìn ra con gái bà nói thật hay đùa, đành thở dài một cái:- Tối Chủ Nhật sắp xếp thời gian đi thăm anh Huy với mẹ.- Tối Chủ nhật con đi họp lớp! _ Lam Uyên thản nhiên lấy cớ, không ngại đem họp lớp ra là bình phong. Dẫu sao mẹ cũng không quản cô có đi thật hay không.