- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi…
Chương 9
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Ở hầm gửi xe, Lam Uyên cuối cùng bẽn lẽn mở lời trước với Dạ Trạch:- Này... cái đó...Dạ Trạch đang chờ thang máy liền giật mình, ngơ ngác quay lại nhìn cô:- Hả?Áp lực đồng tiền đang đè nặng trên vai cô. Tự nhiên, Lam Uyên không dám nhìn vào mắt Dạ Trạch nữa, vội quay mặt đi chỗ khác. Vừa hay thang máy hạ xuống, cô nhanh chóng chạy vào thang máy trước, bấm tầng 12. Vô tình tay nhanh hơn não, bấm đóng cửa, không kịp chờ Dạ Trạch bước vào, chỉ biết há hốc mồm nhìn cánh cửa thang máy khép lại và Dạ Trạch đang trợn ngược mắt lên.Nhìn các con số tăng dần trên bảng thông báo điện tử, Lam Uyên nước mắt chảy thành sông. Ai bảo cô dại dột bấm nút đóng cửa, bây giờ anh ta ở dưới kia chắc chắn đang hỏi thăm mười tám đời nhà cô rồi. Lát nữa lên tới tầng 12, cô không có chìa khóa, chỉ có nước chờ tổ tông kia lên mở cửa sau đó bồi thường thiệt hại cái áo Burberry bản giới hạn kia. Đây là một câu chuyện buồn, thật sự buồn...Thang máy dừng lại ở tầng 12, Lam Uyên bước từng bước vô lực tới trước cửa căn hộ Dạ Trạch, vô lực ngồi bệt xuống đất. Tình hình là cô lại sắp quay về làm giai cấp vô sản rồi.
Ở hầm gửi xe, Lam Uyên cuối cùng bẽn lẽn mở lời trước với Dạ Trạch:
- Này... cái đó...
Dạ Trạch đang chờ thang máy liền giật mình, ngơ ngác quay lại nhìn cô:
- Hả?
Áp lực đồng tiền đang đè nặng trên vai cô. Tự nhiên, Lam Uyên không dám nhìn vào mắt Dạ Trạch nữa, vội quay mặt đi chỗ khác. Vừa hay thang máy hạ xuống, cô nhanh chóng chạy vào thang máy trước, bấm tầng 12. Vô tình tay nhanh hơn não, bấm đóng cửa, không kịp chờ Dạ Trạch bước vào, chỉ biết há hốc mồm nhìn cánh cửa thang máy khép lại và Dạ Trạch đang trợn ngược mắt lên.
Nhìn các con số tăng dần trên bảng thông báo điện tử, Lam Uyên nước mắt chảy thành sông. Ai bảo cô dại dột bấm nút đóng cửa, bây giờ anh ta ở dưới kia chắc chắn đang hỏi thăm mười tám đời nhà cô rồi. Lát nữa lên tới tầng 12, cô không có chìa khóa, chỉ có nước chờ tổ tông kia lên mở cửa sau đó bồi thường thiệt hại cái áo Burberry bản giới hạn kia. Đây là một câu chuyện buồn, thật sự buồn...
Thang máy dừng lại ở tầng 12, Lam Uyên bước từng bước vô lực tới trước cửa căn hộ Dạ Trạch, vô lực ngồi bệt xuống đất. Tình hình là cô lại sắp quay về làm giai cấp vô sản rồi.
Nhân Duyên Của Chúng TaTác giả: Bất LựcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường- Mình nói này Lam Uyên, cậu cứ lang thang khắp chốn bao giờ mới lấy chồng đây? Lam Uyên nghe bạn thân yêu nói, liền trợn người mắt lên hung dữ: - Mình còn chưa vội, cậu vội cái gì? Tô Thiên Bình ôm khuôn mặt đầy oán khí: - Là mẹ mình lại giục cưới. Lam Uyên, cậu có thể bớt thời gian qua nói chuyện với mẹ mình một chút không, hiện tại mình không dám về nhà nữa rồi. Nếu có cậu, mẹ sẽ không làm lớn chuyện, bắt mình đi xem mắt! - Còn có người bạn nào như cậu nữa không? - Lam Uyên lại to tiếng quát - Lôi bạn đi chết thay? Mình đi mới là lạ! - Suỵttt!!! Thiên Bình đột nhiên nhào tới che miệng Lam Uyên, nói nhỏ tới tai cô: - Phía sau có anh đẹp trai, cậu nói quá lớn rồi! Lam Uyên không cam tâm, há miệng ngoạm lấy tay Tô Thiên Bình, thành công khiến cô khủng hoảng gào lên: - Mẹ nó! Vũ Lam Uyên, cậu quá ghê tởm rồi, lai có thể cắn mình?! Nhìn xem tay mình... Vừa nói, Thiên Bình lập tức lao tới phía đối diện cướp lấy hộp giấy ăn, liên tục ra sức chà xát lau sạch tay mình, miệng liên tục gọi… Ở hầm gửi xe, Lam Uyên cuối cùng bẽn lẽn mở lời trước với Dạ Trạch:- Này... cái đó...Dạ Trạch đang chờ thang máy liền giật mình, ngơ ngác quay lại nhìn cô:- Hả?Áp lực đồng tiền đang đè nặng trên vai cô. Tự nhiên, Lam Uyên không dám nhìn vào mắt Dạ Trạch nữa, vội quay mặt đi chỗ khác. Vừa hay thang máy hạ xuống, cô nhanh chóng chạy vào thang máy trước, bấm tầng 12. Vô tình tay nhanh hơn não, bấm đóng cửa, không kịp chờ Dạ Trạch bước vào, chỉ biết há hốc mồm nhìn cánh cửa thang máy khép lại và Dạ Trạch đang trợn ngược mắt lên.Nhìn các con số tăng dần trên bảng thông báo điện tử, Lam Uyên nước mắt chảy thành sông. Ai bảo cô dại dột bấm nút đóng cửa, bây giờ anh ta ở dưới kia chắc chắn đang hỏi thăm mười tám đời nhà cô rồi. Lát nữa lên tới tầng 12, cô không có chìa khóa, chỉ có nước chờ tổ tông kia lên mở cửa sau đó bồi thường thiệt hại cái áo Burberry bản giới hạn kia. Đây là một câu chuyện buồn, thật sự buồn...Thang máy dừng lại ở tầng 12, Lam Uyên bước từng bước vô lực tới trước cửa căn hộ Dạ Trạch, vô lực ngồi bệt xuống đất. Tình hình là cô lại sắp quay về làm giai cấp vô sản rồi.